Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Đoản văn

Nhớ Cung Trầm Tưởng

13.10.2022
Cung-Tram-Tuong_thumb.jpg

Khi một thi sĩ ra đi, người để lại điều gì? Để lại những câu thơ lộng lẫy, làm giàu cho tiếng Việt.
Khi tôi lắng nghe một bài thơ của Cung Trầm Tưởng, và những lời của ông trong ca khúc phổ thơ, tôi nhìn thấy tác giả, người trẻ tuổi những năm sáu mươi đi giữa châu Âu nhớ về đất nước mình.

Con chuột nhỏ / A Little Mouse

26.09.2022

Không biết từ đâu đến, nó chạy về phía chúng tôi.
Chiếc kính râm của tôi đã nhầm nó với một loài động vật hoang dã nào đó và một nụ cười trìu mến ngay lập tức nở trên môi tôi, để rồi chết đột ngột khi danh tính thực sự của nó lộ ra…

Địa ngục treo

12.09.2022
911-man-pointing-Fox-News_thumb.jpg

Con sâu đã chết trước khi hóa thành bướm, trước khi nó được tham dự vào cái hội mừng vũ trụ đang vào xuân ở đây. Bây giờ thì sự giết sống không chỉ xẩy ra ở tầng thấp. Nó đã được nâng lên ở tầng cao ngoài sự tưởng tượng ghê gớm nhất của các thi sĩ.

Máy đo khí áp

♦ Chuyển ngữ:
9.03.2022
Ilya-Kaminsky.jpg

Một đám đông, thêm mấy nhóm truyền thông địa phương, đã tập trung quanh Boris khi ông lên tiếng phản đối chống những vụ đánh bom, chống một chiến dịch viện trợ nhân đạo giả mạo khác từ Putin. Một số người vỗ tay; những người khác lắc đầu không tán thành. Vài tháng sau, cửa ra vào, sàn nhà và cửa sổ căn hộ của Boris bị phá nổ tung.

Thư Cuối Năm Gửi Bạn Đã Đi Xa

30.12.2021

Chỉ còn mấy hôm nữa là hết năm, chị biết không? Cuối năm ở thành phố này, hôm nay, tuyết lông ngỗng bay đầy trời, nhưng không bám lại, những cánh tuyết tan ngay khi …

Nếu Cần Hãy Hỏi Alexa

12.07.2021
image002

Bạn gặp một nghệ sĩ trẻ tuổi, đem lòng yêu anh ta ngay lập tức, trong buổi tiệc mùa hè ngoài vườn dưới bầu trời đầy sao và những bóng đèn nhấp nháy trong lá …

Thư gởi con trai nhân Ngày Lễ Cha

21.06.2021
NDT-ThuGuiConTrai_thumb.jpg

Bất cứ cha mẹ nào khi nghĩ đến con, không phải chỉ nghĩ đến lời cám ơn của chúng dành cho mình, điều vẫn xảy ra, mà còn nghĩ đến lòng biết ơn của họ đối với con cái. Nhờ trẻ con mà chúng ta lớn lên, nhờ có chúng mà chúng ta được hạnh phúc làm người đi trước, che chở, chỉ đường.

Đêm trong vườn

31.08.2020

Chúng ta chiếu ánh sáng khắp nơi, chiếm đoạt bóng đêm, tấn công chúng, đẩy lùi chúng. Động vật và côn trùng sợ hãi, lùi lại, chui xuống đất, trốn trên cây, chạy vào rừng sâu núi thẳm, cũng không thoát.

Babel / Bruegel

2.05.2018
The-Tower-of-Babel_Pieter-Breugel-the-Elder_thumb.png

Tôi tới phế tích của Babel còn nhận ra những dấu tích trong tác phẩm của Pieter Bruegel (the Elder), người đã đưa Babel đi từ một huyền thoại ra một thứ khác. Có ai đó đã chỉ ra rằng Breugel đã vẽ Tháp Babel bằng những kiến thức về kiến trúc từ Giác Đấu Thành của Rome được xây dưới triều đại Vespasian và hoàn tất với kẻ kế vị, Titus

Một hậu từ

12.02.2017

Nhớ anh Vũ Huy Quang là nhớ lại cả Bolsa một thời kỳ, thời kỳ còn bộn bề sách.
Những năm về sau có dịp đi ghé qua Quận Cam nhiều hơn thì tiếc, anh đã dời lên Bắc Cali.

Chuyện đi tàu

2.08.2016
Le-Tuong-Boat-90x90_thumb.jpg

Chuyện đi tàu chỉ đơn giản thế sao, chỉ việc dịch chuyển từ nơi này qua nơi khác? Suy nghĩ và cuộc sống của các cá nhân có quan hệ gì? Ai sẽ cho mình một định nghĩa…? Thử duỗi chân dài cho đỡ mệt, quay một vòng vẫn trống không…có lẽ cuộc đời mình phải do mình định đoạt, chứ chẳng thể nhờ vào ai khác, kể cả cuộc ra đi này.

Chia tay Phùng Nguyễn

25.11.2015
clip_image002.jpg

Những lần gặp gỡ sắp tới đây, chiếc ghế anh thường ngồi chỉ còn là chiếc ghế trống. Đời sống sẽ thiếu đi nụ cười hiền hòa của anh. thiếu đi đôi mắt buồn nhưng ấm áp nghĩa tình của anh. Chiều hôm nay chúng tôi nhìn anh lần cuối. Ngày mai anh chỉ còn là hạt bụi bay về cõi vô cùng.

Thương nhớ Phùng Nguyễn

24.11.2015

Phùng tự nhận mình bắt đầu viết văn từ cuối năm 1994. Một khởi đầu hơi muộn nhưng Phùng không thiếu những bi kịch nghiệt ngã trong đời mình và những chiêm nghiệm phong phú dày dạn trong cuộc sống, đã giúp cho Phùng viết xuống những trang văn đầy cá tính…

Phùng

22.11.2015
TruongVu-chandungPN_thumb.jpg

Tôi nghe tiếng Phùng Nguyễn (PN) khá lâu, tuy nhiên chỉ thực sự có giao tình với nhau từ đầu năm 2003. Thời gian đó, tạp chí Hợp Lưu ra chủ đề Yêu với sự tham dự của 27 nhà văn. Trần Vũ nhờ tôi viết Bạt cho chủ đề này.

Chuyến xe cuối cùng về bến rồi sao nhà văn Phùng Nguyễn?

22.11.2015

Tiếc là khi cõi văn Phùng Nguyễn càng ngày càng “bốc thoát” chính mình và khởi sắc hơn trong mọi đề tài của thời đại chúng ta đang sống, nhất là đang không thể không nhắc đến những sự kiện như thế và như thế bằng cách này cách khác.

Phùng Nguyễn, chiếc lá thu bay…

22.11.2015
PNvaTruongVanDan_thumb.jpg

Tôi gật đầu và mở màn hình điện thoại cho anh xem bức ảnh chụp tấm bích chương quảng cáo trên đường phố: Người ta đang hồ hởi thông tin là sẽ cố gắng phấn đấu để VN tiêu thụ… 3 tỷ lít bia một năm. Anh chỉ kêu lên một tiếng “trời!” rồi im lặng.

Biết nhau, biết cả bầu khí quyển

19.11.2015

Cảm giác lúc trong và sau khi gặp nhau là sao đời sống này dễ chịu thế, khi được gặp người tử tế, hồn hậu. Hồn hậu, chứ không lành. Mình biết điều này lúc Hợp Lưu có xáo xào chủ biên…

Xuôi dòng ký ức

13.09.2015
image_thumb.png

Ở đó, ông đặt mua không phải một mà hai ly cà phê, mang đến chiếc bàn nhỏ ở một góc quán rồi bình thản ngồi xuống, không hề bồn chồn, chờ đợi. Bởi vì tôi sẽ đến, như đã hứa. Tôi nhất định sẽ đến, không thể nào khác đi được.

một ngày ở sân ga

17.07.2015
1_thumb.jpg

Betty vẫn nằm trên giường mặc dù đã đến giờ của bữa cơm chiều, bà lắng nghe tiếng lá rơi sau mỗi cơn gió, bà nhủ thầm “mình dậy thôi, mình phải ăn cái gì đó”. Sàn nhà kêu cót két theo nhịp chân của bà

Bánh Xèo và Nai

29.06.2015
Deer-garden_thumb.jpg

Khi tôi tới, đã có ba, bốn phụ nữ trẻ trong bếp. Mỗi người một việc, kẻ bóc tôm thái thịt, người nhặt rau, pha nước mắm. Tiếng nồi chảo va vào nhau trong góc bếp, tiếng nước chẩy từ bồn rửa rau, tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười giòn giã, tiếng nói tranh nhau, tất cả tạo nên một không khí của một mùa hè hạnh phúc.

KHI CHÚNG TÔI CÒN THỞ

1.10.2014
P1010017Truong-gia-Vy-Giang.jpg

Và , khi ngẩn ngơ ngồi trước một người thân đã vừa thở hắt ra hơi thở cuối, đã vừa ra đi , có phải cả Vy và em đều xác tín một điều: Nỗi chết rất nguyên si , rất trần trụi , rất thật . Và nhất là đã chẳng hề có sự “cường điệu” nào cho nỗi Chết .

Cuối Đường

24.09.2014
clip_image002_thumb.jpg

Có nhiều phần là tôi sẽ không có cơ hội hoặc lý do để trở lại nơi đó thêm một lần nữa, nhưng tôi biết chắc mình sẽ thỉnh thoảng nhớ về nơi chốn ấy. Ở đó, có lần người đàn ông tóc trắng kéo chiếc va li nhỏ băng qua đường, bước vào quán cà phê, ngồi xuống chiếc bàn ở góc quán, bình thản chờ. Và tôi đến.

Truyện ngắn gửi Nguyễn Xuân Hoàng

15.09.2014

Còn nhớ một anh bạn dân Bắc di cư năm 54 lớn lên giữa Sài Gòn bảo “không bao giờ Lê Minh Hà có thể xuất hiện trên Văn ngay cả khi không còn Mai Thảo. Văn là Văn, họ có cách đọc riêng”. Tôi im lặng.

Nguyễn Xuân Hoàng

15.09.2014

Tôi có chụp một chân dung của anh cho bìa 4 của quyển «Sa Mạc» thì phải, phụ giúp anh một bận dọn nhà về đường Hazard mà anh gọi là «con đường mang tên Tình cờ».Tôi đùa «Rừng cao su mâu thuẫn ở trên con đường mang tên tình cờ», trước tôi gọi anh là «Rừng cao su mâu thuẫn».

VỀ QUÊ

26.06.2014
image.png

Mà này, Quê nhà xa lắc xa lơ đó / Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay. Thế thì bạn tôi, người đi trên mây, sẽ bay trên mây, tiếp tục phiêu du về phía muôn trùng. Và rồi chúng ta sẽ gặp lại nhau, nhất định thế.

Bóng Chiều ♦ Thư Gửi Bạn ♦ Hãy Thong Thả Sống

22.08.2013

Ôi cuộc đời bão nổi
ta đi bao dặm dài
văn chương như cái mốc
đặt ở cuối chân trời

Nơi đâu, bao giờ?

21.08.2013
image_thumb.png

Mình đã từng hứa hẹn viết thư cho nhau, phải không anh? Mình đã hứa đã thề rất nhiều thứ, nhưng chẳng giữ được một lời. Có phải anh sẽ nói thế, với một nụ cười lẫn lộn đâu đó trong giọng nói của anh, nụ cười rất riêng tư, không hề chia xẻ, cho dù lúc ấy anh đang ôm em rất chặt trong tay chăng nữa.

Vy lực

19.08.2013
TruongGiaVy_thumb.jpg

Khi ta mười sáu, ta nghi nhận cuộc đời qua ánh mắt của hai người: đứa trẻ lên mười và em bé lên sáu. Tính hiếu kỳ [mọi người] của tuổi lên mười và sự vòi vĩnh [mọi thứ] thơ ngây của tuổi lên sáu. Khi ấy, tôi đọc Bất Cứ Lúc Nào, Bất Cứ Ở Đâu bằng hai đôi mắt băng tâm…

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)