Bài đã đăng của Nguyễn Lương Vỵ
Sinh năm 1952.
Quê quán: Quán Rường, Tam Kỳ, Quảng Nam
Đã có thơ đăng báo (Văn, Khởi Hành, Thời Tập, Văn Chương) từ 1969 tại Sài Gòn.
ĐỌC THƠ TRẦN NHÂN TÔNG
Thế số nhất tức mặc” (số phận đời người giống như một hơi thở ra hít vào), thở ra mà không hít vào thì xem như một đời người sẽ kết thúc. Vì vậy, Sống-Chết mong manh như hơi thở mà thôi. “Thời tình” (tình của đời người) chỉ là “lưỡng hải ngân” (đôi mắt). Nếu thấy thấu suốt điều ấy thì sẽ liễu ngộ lẽ Sống-Chết, vượt thoát hết “ma cung” đã từng “hồn quản thậm” (hồn bị nhốt chặt, khóa chặt hết) mọi chúng sinh.
ÂM VỌNG TRI ÂM
Thơ tôi mần, thủy chung như nhất … là hình ảnh tôi lẽo đẽo bước theo sau ông Nội tôi (lúc đó tôi mới 9 tuổi) đi trên một cánh đồng vắng ra nghĩa địa, hai tay ôm một cái niêu đất nhỏ, ở trong đựng cái thai non 3 – 4 tháng, em tôi (mẹ tôi sẩy thai vì đuối sức, lam lũ quá nhiều)…. Có một cánh bướm chập chờn trên vai tôi suốt trên đường trở về nhà.
TƯỢNG | BÈ CAO
Tình cờ gặp anh chàng cụt một chân hát rong
Cười như trẻ thơ, khóc như quỷ đói
lạnh xương vai và buốt xương sườn
Anh quẳng cho ta câu hát có đờm
BOLERO
hơn bốn mươi năm rồi đó
đàn lên lấy nhịp bá vai
bá vai chiều bá vai bạn
hát bóng gầy hát bóng phai
KHUYA Ở NGẢ NĂM GÒ VẤP
Vẫn một mình ngồi đây nhớ bạn
Vẫn hình dung Nhan ngồi kề bên
Vẫn giọng nói vang xa và ấm
Vẫn niềm khuya thơ ngấm trời quen
GHI CHÉP NHÀ QUÊ
Người mẹ gầy hơn lịch sử
Nói rất nhanh nếu có dịp mời chú đến chơi
Ở đây máu và bùn đẹp hơn bất cứ nơi nào
Ở đây mỗi buổi sáng bầy chim đến hót rất tự do
Ở đây chàng thi sĩ trẻ vuốt mái tóc rễ tre
Hàm răng trắng hơn sự thật
Âm Tiết Đỏ Thời Gian – Nguyễn Lương Vỵ
Tập thơ thứ 12 của Nguyễn Lương Vỵ Văn Học Press xuất bản 8/2019 188 trang, giá bán USD 15.00
Bìa Nguyễn Lương Vỵ, Lê Giang Trần …
t[i]ếu ngạo giang hồ
kim dung viết tiếu ngạo giang hồ
tung hoành máu ướt với xương khô
tự phong chánh tà tranh bá chủ
kinh hãi anh hùng hào kiệt rồ
T[i]ếu Ngạo Giang Hồ: tập thơ Nguyễn Lương Vỵ
Tập thơ thứ 11 của nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ NXB Q&P Production & SỐNG phối hợp ấn hành tháng 11.2016 Sách dày 206 trang, khổ 6’x9’ …
Nếp gấp thời gian 4
1.
Khuya. Chia tay. Tạm biệt Sài Gòn.
Một điếu. Chào. Phố. Chợ. Hoàng hôn.
Một điếu. Nhớ. Hồn đường. Vía quán.
Một điếu. Quên. Dấu lặng. Tiếng ồn.
Còn. Trong tim. Một vài cơn gió.
Của hôm qua. Hôm trước. …
Nếp gấp thời gian 3
Về Sài Gòn. Vuốt trán. Cúi đầu.
Dạo một mình. Chẳng biết đi đâu.
Ngả ba. Ngả năm. Giờ lạ hoắc.
Quán vỉa hè. Chìm. Khuất. Biển dâu.
Nếp gấp thời gian 2
Cỏ hát. Mồ hư không. Buốt. Âm.
Gọi. Bâng quơ. Xớn xác. Rì rầm.
Mời. Lạc giọng. Lầm lì. Bi thiết.
Vẫn chờ nhau. Lẫm liệt. Đá. Câm.
Nếp gấp thời gian
Rồi sẽ về thôi. Em. Trên kia.
Vệt mây. Sợi khói. Lửng. Chia. Lìa.
Chia tay. Lìa mắt. Tim khô. Réo.
Tội nghiệp thềm rêu. Trăng. Ngút. Khuya.
Tiễn biệt họa sỹ Đinh Cường
Rừng Câm chấm đỏ long lanh
Độc cô giọt máu tượng thanh kiếp người
Bức tranh ngược bóng không lời
Xám nâu phơ phất, đen ngời điêu linh
Đọc NỬA VẦNG TRĂNG KÝ ỨC của Lê Lạc Giao
Ký ức không hẵn chỉ để hoài niệm quá khứ trong hiện tại, mà có khi, để kiểm nghiệm lại một cuộc đổi đời, một cơn đau của lịch sử dân tộc đã kinh qua, trong đó có tác giả, vừa là nạn nhân, vừa là chứng nhân. Vì vậy, ký ức cũng là cách bày tỏ tâm sự, tự hỏi và tự trả lời của nhà văn?!
Thương nhớ Phùng Nguyễn
Phùng tự nhận mình bắt đầu viết văn từ cuối năm 1994. Một khởi đầu hơi muộn nhưng Phùng không thiếu những bi kịch nghiệt ngã trong đời mình và những chiêm nghiệm phong phú dày dạn trong cuộc sống, đã giúp cho Phùng viết xuống những trang văn đầy cá tính…
Trăm năm Bích Khê
Thơ lạ như thần ưng
Âm thương đau móng sắc
Ta chết ngay tức khắc
Giữa trời Xuân Tượng Trưng
Tinh Huyết bỗng thơm lừng…
Cảm ứng bài thơ Vô Đề của Nguyễn Tôn Nhan
Sài Gòn hộc máu khôn kham
Đời tanh quá đỗi cái ngàm tử sinh
Ngã năm uống rượu một mình
Rưới trên đất lạnh chút tình ly bôi
Năm bài thơ chữ Hán của Cao Bá Quát
Màu sóng sông cuồng bạo
Tiếng gió đêm rít dài
Mặt trời đi đâu vậy
Dân đen oán vì ai
Cuối tuyết
Sớm nay ngắm một bức tranh
Màu rêu rướm huyết sắc xanh ngân dài
Thời gian xõa tóc ngang vai
Chảy xuôi ký ức một vài chân dung
Sáu Tám Nguyên Xuân
Xin chào nhau giữa con đường
Trời xanh phía trước mây hường phía sau
Nguyên Xuân là buổi sơ đầu
Nguyên âm trổ nụ bên cầu í a!!!
Chỗ ngồi
Một âm xanh vỡ sóng
Một thinh không trong tay
Ướp hương đóa bông ngày
Bông đêm vừa thức dậy
Tiễn biệt Colleen McCullough
Người nữ ấy đã tan theo Tiếng Chim Hót Trong Bụi Mận Gai
Tan theo nỗi đau tận tuyệt tận hiến
Tan theo cái đẹp trong veo bi tráng tự hủy đã được báo trước
Tiếng hót xuyên qua âm vang của máu
Nhân đọc bài thơ “Về đau, đâu là” của Lữ Quỳnh
Nhịp bàn tay nhịp bàn chân
Nhân gian hệ lụy cũng ngần ấy thôi
Câu thơ bầm bụi giữa đời
Bụi bay hay ý trong lời chìm sâu!
Bài thơ đầu năm
Rằng thì là hai ngàn mười lăm
Người giết người rộn rịp rì rầm
Cuồng tín cuồng dâm bầy chủ nghĩa
Bạo quyền bạo lực lũ vô tâm
Dấu hỏi giữa hư không
Tháng Giêng long lanh trên lá cỏ
Điện Bàn kêu sương trong lũy tre
Dấu hỏi hẳn đã chìm trong mộ
Hay vẫn lang thang trên đường về?


Bình Luận mới