Trang chính » Chuyên Đề, Nguyễn Lương Vỵ, Sáng Tác, Thơ Email bài này

BOLERO


tặng những người bạn cũ ở quán rường

1.
so dây hát bolero
ghi ta sờn gió giang hồ
rượu cay khà một tiếng rót
mồi nghèo hắng vài cơn ho
mày ngày xưa rớt đi lính
tao năm ấy đậu mồi cô (*)
mồ côi tao vô đại học
mày sém chết cụt một giò…
2.
hơn bốn mươi năm rồi đó
đàn lên lấy nhịp bá vai
bá vai chiều bá vai bạn
hát bóng gầy hát bóng phai
lưu lạc đứa còn đứa mất
trùng phùng thằng tỉnh thằng say
gân cổ tội cho khúc nhạc
tội cho tao tội cho mày…

3.
bolero blero
nhấm đi này khô cá sặc
lai rai tì tì phá mồi
chẩm rãi từ từ tít mắt
đàn nữa đi cho ấm hơi
hát to lên cho mát mặt
thương mày quá răng rụng rồi
còn tao tào lao thiên tặc…

quán rường, 07.2013
(*) mồi cô: mồ côi, nói lái kiểu quảng nam.

bài đã đăng của Nguyễn Lương Vỵ

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)