Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Trầm khúc Đà Nẵng

 

 

 

Tặng Phùng Nguyễn, Trần Phương Kỳ và Nguyễn Quang Chơn

 
I.

Ngược nắng sông Hàn
Chảy ríu rít theo tiếng chim
Chảy tràn lan chín chiều
Vuốt ngực đá
Tím than tím lam tím xám
Tím câm trên đỉnh Sơn Chà
Tím nâu trên đỉnh Ngũ Hành Sơn
Cho ta nhặt những dấu chân sáo mồ côi
Cho ta nhặt những chùm huyết phượng
Đỏ thắm đỏ nát tan đỏ bầm cổ viện Chàm
Nơi ấy có đuôi mắt em trầm như phố
Rền vang như sóng Mỹ Khê
Như Nam Ô Hải Vân núi gầy vai ngất xanh
Hú hú hú
Khóc im sâu . . .

 

II.

Ngược nắng bến Bạch Đằng
Những viên sỏi kề vai nhau đếm nhớ
Vớt lên những tiếng rao khuya
Vớt lên những ngọn đèn hột vịt
Gió ướt lưng
Rưng rưng máu ly tan rưng rưng xương buốt mộ
Thương nhớ quá một trời thơ dại sớm già
Vũ Hữu Định mênh mông rượu
Phạm Phú Hải mênh mông điên
Ta mênh mông cuồng
Cụng ly cười sằng sặc khạc thơ ngông
Những cánh buồm đen nuối mộng
Những mùa trăng nhập hồn rêu
Hú vang một tiếng nữa đi
Khóc im sâu . . .

 

III.

Ngược nắng vĩ cầm Liên Chiểu
Rừng mờ sương
Mắt nuối đàn
Trở về vuốt trán làm khách lạ
Trở về liếm môi làm trăng thanh
Vỗ tay hát bài chòi:
“Cờ ra con mấy
Con mấy gì đây
Con nào cũng được
Con nào cũng hay”
Phố đã xóa những dấu chân sáo rồi
Phố đã chìm trôi hương huyết phượng
Ta đã chìm trôi ta
Hú vang một tiếng nữa đi
Khóc im sâu . . .
 

06.2012

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Lương Vỵ


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)