Gửi Thu Hương
Chỉ là ảo hóa
Bên nầy bên kia
Bên nào cũng vậy
Hai chữ chia lìa
Chúng ta: Hạt bụi
Dấu chấm sinh linh
Dấu hỏi vô minh
Dấu huyền vô tận
Dấu than ưu hận
Dấu sắc than thầm
Dấu nặng nẩy mầm
Nứt ra tuyệt đối
Em ơi chiếc gối
Niềm nỗi mây trôi
Trắng buốt không lời
Là câu nghĩa tận
Bên nầy lận đận
Bên kia nhẹ thênh
Đời xanh quá vãng
Em xanh quá cùng
Tủy rúng máu rung
Sông rùng mình chảy
Nhớ con bướm gáy
Trên mộ tà dương
Bên nầy tinh sương
Bên kia tinh khí
Con trăng rên rỉ
Nghiêng bóng đò mù
Ru em trầm thu
Trầm mình lưu vực
Trầm âm thao thức
Bén gót tử sinh
Bén gót câu kinh
Cơn mưa tiền kiếp
Ta về gõ nhịp
Tiễn nhau nến hồng…
9.2009
Bài thơ viết tặng một người bạn ngày 26.9.2009, đang trong cơn hấp hối vì bệnh ung thư. Đã đăng trên báo Khởi Hành, ngày 02 tháng 10.2009. Nàng đã đọc và nói trong cell phone, “Cám ơn anh rất nhiều!” Kèm theo một giọng cười đẫm lệ. Nàng đã hắt hơi ra đi lúc 23 giờ 05 phút, ngày 10 tháng 10 năm 2009.
.
Ai cũng ra đi..[sớm muộn sát na]..Từ câu nghĩa tận thành thơ khóc cố nhân…
Xin một phút cuí đầu cùng ngươì bạc mệnh và tác giả…