Trang chính » Chuyên Đề, , Nguyễn Lương Vỵ, Tư Liệu, Tùy Luận Email bài này

ÂM VỌNG TRI ÂM

 

VHNT-Thuong-tien-Nguyen-Luong-Vy-scaled photo

 

Nguyễn Tôn Nhan thân quý,

Lẽ ra, tôi chỉ nên im lặng thọ nhận mối tri tình, tri âm hiếm hoi của Nhan dành cho tôi. Vui và cảm động quá! Mần thơ là để tự sướng trong cõi tịch mịch của riêng mình. May mắn do thiện duyên trời đất an bày, gặp bạn tâm cảm linh ứng, thì được sướng thêm bội phần, phấn kích trí não, mần thơ tiếp, bi bô líu lo như trẻ con. Còn gì hơn trên cõi đời ô trọc này?!

Tâm sự với Nhan một đôi điều:

Nhan ơi! Điều ngẫu nhiên trùng hợp là: Tôi cầm tinh tuổi con Rồng (Nhâm Thìn – 1952) nhưng tôi biết chắc tôi là con rồng đất (địa long – tức con giun) chứ không phải là con rồng nước (thủy long) đâu! Mặc dù theo tử vi lý số Tàu, bổn mạng tôi thuộc trường lưu thủy. Vì sao? Vì từ lúc đầu xanh chưa ráo máu cho đến bây giờ, tôi luôn thấy mình là con giun chánh hiệu.

Tôi mồ côi cha từ lúc 13 tuổi, phải tự mưu sinh để tiếp tục việc học bằng đủ nghề sát đáy xã hội. Bụi đời, bạt mạng, cô độc ngút ngàn. Những khoảng mốc thời gian từ lúc trên 20 tuổi – 30 tuổi – 40 tuổi, tôi phải đi chàng hảng, ngậm bồ hòn giá áo túi cơm. (Sau 1975, tình cảnh gia đình tôi: một người mẹ khổ lụy tột cùng, một đứa em điên, ba đứa em dại. Nếu không biết nghiến răng, thụt lưỡi, bặm môi nín thở qua sông thì biết làm gì đây?! Sức người có hạn, chịu không thấu thì liều mạng tự sát chậm bằng cách lao đầu vào cõi nhậu, nhậu tưng bừng, quậy tưng bừng. Kiệt sức, hộc máu, lủng phổi tiểu đường tùm lum. Rất may, cầm tinh con giun dai sức. Trời thương, Phật độ nên được hồi dương sống tiếp). Năm 2002, đặt chân trên đất Mỹ thì đúng 50 tuổi, đuối đơ, hãi kinh văn minh cơ khí, vợ bảo lạc hậu, sống không hạp, đành mần thinh chia tay! Giun vẫn hoàn giun. Mần thợ đụng (đụng đâu mần đó mưu sinh) để tiếp tục mần thơ. Thế thôi.

Nhẩm ra, Nhan và tôi đã gần 40 năm mần thơ. Nhanh quá! (Hèn chi Nhan bảo thời gian lao đi vùn vụt). Kinh hồn và mong manh quá, huyễn ảo quá cho cõi nhân sinh. Mần thơ cũng là một nghiệp chướng! Thơ nó bắt mình mần hoài, nó ở trong tủy, trong xương, trong thần hồn nó réo. Mần hoài mà nó chẳng chịu thôi (mình mần nó, nó mần mình). Mần hoài đâm ra ghiền, đâm ra nghiện. Ớn lạnh nhưng thống khoái, sướng hơn bất cứ cái sướng nào trên đời.

Thơ tôi mần, ớn lạnh thật Nhan ơi! Hình như đó là định mệnh (có cái gọi là định mệnh không nhỉ?!) Đọc lại những bài thơ mần lúc 17 – 20 tuổi, nhất là bài thơ Âm Nhạc, cứ ám ảnh tôi mãi đến bây giờ (và có lẽ cho đến lúc đi về với trời đất). Tôi tự hỏi mình, phải chăng bài thơ đó là thi mệnh đầy âm khí nên tôi phải bị đọa suốt kiếp này (cầu mong được thoát kiếp sau kẻo tội nghiệp)?! Ngẫm ra, đúng là thi mệnh của con giun (thua xa con dế, huống là…) Thi mệnh của con giun?! Sống và chết trong cõi tịch mịch (lòng đất là bầu trời kỳ ảo. Ăn và ngủ bằng ngôn ngữ của tinh sương???)

Thơ tôi mần, thủy chung như nhất (nhất dĩ quán cũng được) là hình ảnh tôi lẽo đẽo bước theo sau ông Nội tôi (lúc đó tôi mới 9 tuổi) đi trên một cánh đồng vắng ra nghĩa địa, hai tay ôm một cái niêu đất nhỏ, ở trong đựng cái thai non 3 – 4 tháng, em tôi (mẹ tôi sẩy thai vì đuối sức, lam lũ quá nhiều). Giữa chiều chạng vạng tối, ông Nội tôi bổ vài nhát cuốc rồi thở dài buồn, bảo tôi đặt cái niêu đất nhỏ xuống khoảnh hố nhỏ và cạn rồi lấp lại. Mộ của đứa em chưa kịp làm người của tôi nằm chung với dãy mộ của người lớn, trong góc kẹt quạnh hiu. Tôi cảm thấy lạnh và tội nghiệp quá!!! Có một cánh bướm chập chờn trên vai tôi suốt trên đường trở về nhà. Buổi đầu đời niên thiếu, tôi cảm nhận kiếp người như thế đó. Trùng hợp và oan nghiệt hơn nữa, Nguyễn Nguyệt Cầm, con gái đầu của tôi, kết quả của một mối tình đẹp nhưng nghiệt ngã. Con bé theo mẹ nó sang Mỹ năm 1985 và mất năm 1986 khi mới vừa tròn 9 tuổi vì bị sốt nhiễm trùng, không cứu kịp. Tháng 10/2002, tôi bồng cháu trong một hũ cốt (giống như kiểu tôi bồng em tôi cách nay đúng 40 năm) và đưa xuống biển ở San Diego. Tôi đã viết bài thơ Hòa Âm Tuyết trong ràn rụa nước mắt của một người cha đang ở tuổi về chiều. Lạnh và tội nghiệp quá!!! Phải không Nhan?

Thơ tôi mần, chẳng có gì mới (Đất trời này có gì mới đâu?!) Ấy tuy nhiên, cái ly kỳ mà tôi ngẫm ra, càng cố cựu thì càng thanh tân mới lạ chứ!!! Có bảo thủ quê mùa không Nan? Thời đại bây giờ, thiên hạ ào ào cách tân thơ, nào là tiền-hậu hiện đại, vắt giòng, ký hiệu, hình ảnh, vứt vần vèo, sổ toẹt nhịp (âm với iếc, nhạc với nhiếc!!!) Xem ra cũng nhộn nhịp quá chừng (giống như võ lâm kiếm hiệp Kim Dung, quần hùng môn phái tưng bừng) Nhưng thú thật, tôi xin chào thua, bái phục anh em. Tôi chỉ biết mần thơ theo cái máy động của trời đất, trong đó có cả ma quỷ thánh thần, kể luôn cát bụi ngu ngơ của thiên cổ mù tăm sau trước. Đáo cùng, nói như Bùi Giáng Đại Ca: “Vui Thôi Mà!” Vui thì cứ mần tới luôn (như kiểu tới luôn bác tài!) Trong bài thơ Thanh Ca, hình như tôi đã trút hết tâm tình về điều này.

Ở đâu đó, lâu lắm rồi, tôi không nhớ rõ là cuốn sách nào, Bùi Giáng Đại Ca có chuyển dịch một câu của Pascal mà tôi đọc muốn nổi gai ốc. Đại ý là: “Con người ta vốn điên, điên một cách thiết yếu. Vì không điên cũng là một cách điên.” Đó là cái ly kỳ nhất của vũ trụ và nhân loại?! Phải chăng, khởi kỳ thủy, chính cơn điên hết sức ngẫu nhiên (cơn điên đó chính là Big Bang theo giả thuyết của các nhà khoa học?) đã khai sinh, sáng tạo ra vũ trụ và nhân loại? Hèn chi, ngôn ngữ mãi mãi vẫn là một huyền ngữ, nhất là ngôn ngữ của thi ca. Lại đụng đầu cụ Lão Tử nữa rồi: “Huyền Chi Hựu Huyền.” Nếu khởi kỳ thủy của trời đất là Lời hay là Hành Động thì cũng chỉ gói gọn trong cơn điên ngẫu nhiên đó mà thôi!!!

Vậy thì Thi Ca? Một cơn điên trong suốt, trong veo của Tử-Diệt-Tồn-Sinh???

Đá cũng đổ mồ hôi hột huống là Ngu Cốc Tiên Sinh và Giun Tiểu Đệ đây!!!

Phải không Nhan?!

Quận Cam, California, 6/2007

(Trích từ tập thơ Hòa Âm Âm Âm Âm… của Nguyễn Lương Vỵ (Thư Ấn Quán: 2007), tr.  210-214).

bài đã đăng của Nguyễn Lương Vỵ

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)