Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

76

(Viết riêng cho Hà Lan)


Như thế, em đã bước ra từ buổi chiều vàng
Suối róc rách trong chiếc lá
Có sắc tím của tiếng vĩ cầm còn đọng lại
Khúc lam điền dế gáy rân
Như thế, buồn làm chi? Em ngoan!!!
Hãy mở cửa ngực chiều
Sóng vùi trong cát sóng vùi trong nắng
Tiếng còi tàu ngày xưa theo mây bay
Em nhặt lên hạt dẻ thắm môi viễn xứ
Nơi đây, hạt muối hát

Hãy gom hết sắc màu ráng pha trên núi
Nhẹ bàn tay, kẻo vỡ hết bóng ngày
Rồi gom hết bóng đêm yêu dấu
Sợi tóc thắt cổ âm
Hãy nghiêng cốc rượu thượng huyền
Rót cho đầy những linh hồn trắng
Những cánh chim những thác ngàn
Nơi đây, huyết âm hát!!!

Hãy rót tiếp, em ngoan
Chiều yến tiệc rừng thiêng biếc lửa
Ngón tay em là khúc ca biệt ly
Như thềm hoang ứa lệ
Như thế, em đã tái sinh ta
Quầng lửa luân vũ một lời nguyền
Thơ bay theo tiếng huýt sáo của sợi tóc
Rất mỏng, rất bơ vơ!!!

Thế rồi, Lời là ngôi đền thiêng?!
Khi giọt sương tan theo tiếng nói
Kỷ vật của rêu xanh và bóng đò
Vọng âm những gương mặt thân quen
Vọng âm của chính giọt huyết
Thế rồi, em tiếp tục tái sinh ta
Trong nụ hoa vỡ òa tiếng khóc
Đá vọng âm những cánh buồm
Tiếng thở nồng nàn trong đám lá khô
Hiển linh Âm-Vang-Của-Sắc-Màu em ạ!!!…

NLV

bài đã đăng của Nguyễn Lương Vỵ


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)