Trang chính » Chuyên Đề, Nguyễn Lương Vỵ, Sáng Tác, Thơ Email bài này

GHI CHÉP NHÀ QUÊ

I.
Những ngày ở đây nắng đổ lửa
Những câu chuyện rịn mồ hôi ngược về quá khứ
Người mẹ lầm lũi nghe đất hát
Người mẹ gầy hơn lịch sử
Nói rất nhanh nếu có dịp mời chú đến chơi
Ở đây máu và bùn đẹp hơn bất cứ nơi nào
Ở đây mỗi buổi sáng bầy chim đến hót rất tự do
Ở đây chàng thi sĩ trẻ vuốt mái tóc rễ tre
Hàm răng trắng hơn sự thật
Những con chữ sần sùi hơn mùa màng
Những câu thơ dự phóng những cơn bão

Những ngày ở đây nắng đổ lửa
Giọng Quảng Nam giòn rụm âm bánh tráng nướng
Anh biết không sướng nhất mần thơ phải biết phá mồi
Như thế mới có biểu tượng mới có ẩn dụ
Phải cực đoan đến tận cùng
Mới thấy hết tuỷ xương sử lịch
Người mẹ vẫn ngồi nhổ cỏ dại trên mảnh ruộng trước sân
Mần thơ đi!
Nè! Anh đừng nhắn tin điên khùng nữa
Ôi chao! Thơ có về nữa đâu mà mần
Người mẹ khẽ khàng con và chú ấy đã đói chưa?

Những ngày ở đây nắng đổ lửa
Hai anh em ngồi gặm những khúc xương bên sông
Dòng sông có thật dòng sông ảo
Hãy để những trận gió đi qua
Hãy để những cú rùng mình ở lại
Chúng ta đừng ngạc nhiên
Vì sao người mẹ vẫn lầm lũi nghe đất hát
Vẫn ngồi nhổ cỏ dại trên mảnh ruộng trước sân
Chúng ta đừng nuối tiếc
Những câu thơ liệt dương phỏng có ích gì
Xin tiếp tục nhắn tin điên khùng cho đỡ đói…

II .
Dáng mẹ ngồi như một giọt lệ khô
Ánh sáng ngược hắt lên vách chiều
Người em điên vẫn nằm viện chưa về
Gió im nắng im con chó ngẩn ngơ nhìn
Bụi mù nghiến răng mùa khô hạn
Con thấy trái tim mẹ đang bay theo triền núi
Hát và tìm những hốc mắt đá ong
Những hốc mắt điếc câm rền rĩ
Con chó buồn quá liếm đuôi con buồn quá liếm nắng
Để nhìn trái tim mẹ bay đi

Dáng mẹ ngồi như một giọt lệ khô
Mẹ bảo mẹ gom hết nắng rồi
Biệt ly từ khi chúng ta chưa có tuổi
Bi kịch từ khi chúng ta chưa có tên
Em con điên như một thời đại điên
Tiếng gầm cơ khí tiếng gầm đa dục
Con chẳng còn biết khóc chẳng còn biết nói gì
Chỉ biết buồn quá liếm nắng như con chó buồn quá liếm đuôi
Mẹ ơi trái tim mẹ đừng bay nữa
Hãy bay trở về nhà nâng giấc bình yên

Dáng mẹ ngồi như một giọt lệ khô
Mẹ bảo thôi đừng nhắc đến trái tim mẹ
Đừng nhốt nó trong lồng ngực già nua
Hãy để cho nó bay đi chơi đi thăm những hốc mắt đá ong
Những linh hồn vãng sự những linh hồn oan khuất
Lòng giếng cạn thất thanh kêu khát
Con cũng rất khát những lời ru từ quê nhà
Tiếng dế kêu thương nghe tội nghiệp
Tiếng kĩu kịt của thời gian
Con chẳng thể nào viết được trọn bài thơ dâng mẹ…

III .
Chở người em điên trở về nhà trong tiếng kêu rắn rít
Con đường túa đầy những chiếc lưỡi khô
Tóc bạc nửa đời điên trắng nửa mái

Nghĩa lý chi mô điên cả lũ mất rồi!
Chú đừng càm ràm nữa hút thuốc cho vui
Ta điên hơn chú nên mần thơ không kịp thở
Ảo thanh vắt ngang tháp Chiên Đàn
Ngày xưa ta đã từng hú điếc hết mây
Nhón gót chân mơ một đường bay ảo diệu
Em bé đứng khóc trên nấm mồ hoang
Ga Quán Rường vẫn còn treo lửng lơ tiếng hú
Gò bông lau và ta thót bụng hú theo
Hú và hú tiếng kêu rắn rít hòa âm
Những chiếc lưỡi khô mọc gai
Để giờ đây ta vẫn rất ghiền tiếng hú
Còn chú thì ghiền điên một cõi điên kỳ bí kỳ cùng
Chú đừng càm ràm nữa hút thuốc cho vui
Thời ngạ quỷ súc sinh cười to một tiếng đi cho hả dạ…

Quán Rường, 6.2010

bài đã đăng của Nguyễn Lương Vỵ

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)