Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Lê Minh Hà

Châu Long

18.09.2018
joseph-gilardoni-co-hang-nuoc-_thumb.png

Tại sao Dương Lễ không giúp Lưu Bình một cách bình thường. Không có con đường giản dị nào để cho cảm thông và yêu thương có thể từ tấm lòng này tới với một tấm lòng khác hay sao? Tại sao chàng phải nghĩ ra cái việc sỉ nhục Lưu Bình trước khi chìa bàn tay đỡ bạn.

Biết nhau, biết cả bầu khí quyển

19.11.2015

Cảm giác lúc trong và sau khi gặp nhau là sao đời sống này dễ chịu thế, khi được gặp người tử tế, hồn hậu. Hồn hậu, chứ không lành. Mình biết điều này lúc Hợp Lưu có xáo xào chủ biên…

Truyện ngắn gửi Nguyễn Xuân Hoàng

15.09.2014

Còn nhớ một anh bạn dân Bắc di cư năm 54 lớn lên giữa Sài Gòn bảo “không bao giờ Lê Minh Hà có thể xuất hiện trên Văn ngay cả khi không còn Mai Thảo. Văn là Văn, họ có cách đọc riêng”. Tôi im lặng.

Thân cư đâu?

21.05.2012
nmht_thumb.jpg

Nói ông đừng buồn, ngoài sự ông tây đến mức tôi tưởng ông là Việt kiều yêu nước dùng, sự khác tôi thấy ông cũ xì y như các cụ ngày xưa vậy. Cái lối xưng danh đầu tác phẩm của ông chẳng mang tính diễn xướng rất chi là folklore đó sao. Cứ như là xem một vở chèo ….

Đường sang xứ Tiệp quanh quanh

25.08.2010

Vượt sang đất Tiệp thì khác hẳn. Núi ấy rừng ấy, lá ấy gió ấy thôi. Nhưng đường rừng phủ đầy lá chết từ thủa nào đã cũ. Và những góc phố, những mái nhà, những bờ tường, những gác chuông phả ánh tàn tạ vào nắng vãn. Xe chạy trên con đường chỉ có hai làn xuôi ngược, đằng sau là hoàng hôn đuổi, mặt trời to và ngon…

Dương Tường

4.08.2010

Vẫn còn, trên đất nước ta, những mảnh đời rách nát, rút máu nuôi mồm theo nghĩa đen, thậm chí có cả những làng bán máu. Nhưng khi nghệ sĩ, người nuôi khí của một dân tộc phải sống còn theo kiểu này, nỗi đau khủng khiếp kiểu khác, thành nỗi thẹn. Cho ai ngày ấy? Cho ai bây giờ?

Chữ nặng

23.07.2010

Bùi Ngọc Tấn không hì hục với kĩ thuật, vật vã với trào lưu. Với một số tác giả, việc đặt được thêm một bước trên tiến trình hiện đại hóa văn chương là toàn bộ ý nghĩa của sáng tác khiến bạn đọc vui mừng. Với Bùi Ngọc Tấn, ý nghĩa của sự trở lại với chữ là nghĩa đời.
Nặng lắm. Bởi vì ông là nghệ sĩ, là người chịu cái kiếp phải bấm chân xuống đáy đời này mà bước.

Bốn năm sau – Phần III

9.07.2010

Cậu cháu tuần trước đưa tôi về Hưng Yên khẳng định điều tôi từng nghe qua mấy ông bạn nhà báo, rằng tiền cắt xén từ các dự án lên tới 70%. Mà đó là tiền nhà nước đi vay. Ai đó ngồi lo thế hệ sau còng lưng trả nợ, chứ cậu ta thì không: Nước nào chẳng phải đóng thuế…

Bốn năm sau – Phần II

8.07.2010

Qua tòa nhà của tổng công ti dầu khí, thấy tấm biển đồng sáng choang: Chứng nhận công trình kiến trúc tiêu biểu cho thời kì đổi mới. Mẹ kiếp, kiến trúc gì mà không tính tới quần thể, xây ngôi nhà to vật vưỡng thế này ngay sát hồ, khác gì lấy ngà voi lắp hàm người. Gửi tấm ảnh này qua Pháp cho một kiến trúc sư kì cựu, ông cũng kêu trời.

7.07.2010

Sân bay Nội Bài. Nóng. Nhưng thoáng đãng. Nhân viên không cười. Nhưng cái nhìn hình như không căng thẳng như nhiều lần gặp trước. Đã chuẩn bị tinh thần cho thằng con trai lần đầu đến Việt Nam về một cuộc chờ đợi làm thủ tục nhập cảnh vừa lâu vừa lắm nỗi bực mình, lần trở về này là một bất ngờ. Nhất là khi cúm lợn đang làm cho thế giới này điên đảo.

Nghệ thuật vị gì?

25.05.2010

Nhưng, trong những thời điểm lịch sử nhất định, như thế kỉ tàn bạo vừa qua, nghệ sĩ không thể vì ý thức về nghệ thuật như thế mà quên đi số phận con người. Nghệ thuật không thể nhân danh chính nó mà khoan thứ cho cường bạo áp chế lên con người, càng không thể biến mình thành tiếng hát ca cường bạo.

Khẩu vị về tự do sáng tạo

19.05.2010

Nhưng bản thân sự có mặt / không (thể) có mặt của họ trong đời sống nghệ thuật đương đại thì với tôi thật nhiều ý nghĩa. Nghệ thuật là tự do tuyệt đối và đẹp đẽ. Xã hội đáng sống là xã hội chấp nhận được thứ tự do đặc biệt ấy.

Giữa những 30.4

4.05.2010

30. 4, với chúng ta, dù mừng vui hay đau đớn, thì đó cuối cùng vẫn là một kết thúc. Nhưng nghĩ cho cùng, có nỗi mừng vui nào trong kiếp người Việt ở cái thời hiện đại này trọn vẹn là mừng vui không nhỉ? Khi nỗi mừng này lại hàm chứa nỗi đau kia, ràng rịt lấy nhau, dù thù hận thế nào cũng vẫn cứ bị trói vào với nhau trong một phần số lịch sử chung.

Thành phố hẹn người trở lại

24.04.2010

Nước Đức có hơn sáu mươi năm để ngoái nhìn cuộc chiến của mình, để nhận chịu trách nhiệm lịch sử của mình, để chuộc lỗi với các dân tộc từng là nạn nhân của nó. Chúng ta đã có ba mươi năm. Chẳng lẽ cũng cần ba mươi năm nữa để người Việt mình có thể chuộc lỗi với nhau?

Cây ở Berlin

15.04.2010

Dân Hà Nội dặt dẹo quê người còn đồng thanh tương ứng đổi tên một con đường Berlin thành Phố Phan Đình Phùng cho tiêu tán bớt hoài nhớ. Nhiều khu vực ở Berlin tính đầu cây còn nhiều hơn đầu dân cư ngụ. Cây, bóng lá đùa trên những khoảng đường trưa rười rượi nắng là một trong những lí do tôi thiết tha với thành phố này…

Cổ Tích Cho Ngày Mới

2.10.2009

CỔ TÍCH CHO NGÀY MỚI
tập truyện
LÊ MINH HÀ
Trên Kệ Sách – Da Màu …

Chân dung nhà văn

25.03.2009

Rồi sẽ có một ngày, anh, nhà nghiên cứu lịch sử văn học Việt Nam đương đại, sẽ không phải ngần ngại quay trước quay sau khi thừa nhận sự tồn tại của dòng văn học Việt ở nước ngoài, đề cao những giá trị nó mang lại cho sự phát triển của chữ nghĩa Việt. Hiện thực ấy khi anh đề cập sẽ được tranh cãi, nhưng trên bình diện học thuật chứ không phải chỉ trên những bình diện ngoài khoa học văn chương.

Sốt ở thành phố biển

19.08.2006

Túp lều nhỏ, vách chỉ thưng một nửa nằm sát bờ nước. Nguời đàn ông và người đàn bà đi qua khoảng sân lát gạch của nhà chủ, hơi ngập ngừng trước hai chọn lựa, nó, và một ngôi nhà lá rộng cách đấy xa xa, nhiều đèn hơn và nhiều bàn hơn

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)