Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Tùy bút

NHỮNG SINH VẬT TRONG BỘ NHỚ

29.08.2022
16-birds-no-2-jennifer-lommers_thumb.jpg

Trang đầu tiên trước khi vào truyện của cuốn tiểu thuyết East of Eden (Phía Đông Địa Đàng), John Steinbeck viết về một cái hộp chạm trổ công phu. Cái hộp này không bao giờ đầy. Nếu tôi nhớ đúng.

Sờ Mũi Lợn Rừng

17.08.2022

 
Trước lễ Giáng Sinh 2021 chúng tôi dọn đến một căn apartment trên đường Park Lane thuộc Thị Trấn Giữa Đàng Midway City Trước nhà có bãi cỏ xanh có cây maple thay lá vào …

ve sầu và những cây sồi của thị trấn gió lộng

26.07.2022

Chúng tôi tới rừng sồi bằng xe đạp, mang theo giá vẽ, khung vải căng sẵn, bảng màu, cọ và dĩ nhiên mẹ tôi cũng mang theo thức ăn, cà phê, đá lạnh, bánh mì sandwich, gà tây, bơ đậu phộng, cà chua và rau thì hái từ vườn nhà. Anh tôi luôn luôn mang theo chiếc khẩu cầm nhỏ thổi những bài nhạc có âm hưởng của nhạc đồng quê – hoang dã tình tứ nhưng cũng mất mát xa xôi, làm tôi nghĩ tới những phim cao bồi hồi còn bé đi chơi chiều thứ Bảy cùng với bố mẹ. Tôi thích nhất anh tôi thổi bản Thung Lũng Sông Hồng – Red River Valley.

BA TIỂU KHÚC, MỘT CON GHIỀN

18.07.2022

Cô nghĩ lại những lần trò chuyện. Nơi con người giản dị ấy chứa rất nhiều mâu thuẫn. Ông lãng mạn, cái lãng mạn của tóc gió đất Quảng, không ái tình vớ vẩn. Ông phóng khoáng tư tưởng, không phóng túng đời sống. Ông chân thật xuề xòa nhưng ý nhị chu đáo tử tế với người chung quanh. Mang trên vai gánh nặng cuộc đời và những tai ương của kiếp người, ông lúc nào cũng mỉm cười những nụ cười hóm hỉnh sảng khoái

thành tôn, người đi tìm dĩ vãng

14.07.2022
Thanh-Ton-Anh-Hoang-Thi-Kim_thumb.jpg

Săn lùng tung tích “bọn chúng”, là bọn sách cũ có giá trị, quý hiếm ấy, gom nhặt, nhưng không có mục đích làm một thư phòng cho riêng mình; mà, luôn dành tặng cho những ai “mê cái chữ”; trong ấy phần lớn là các nhà nghiên cứu văn học, văn chương, lịch sử. Lạ lùng, Thành Tôn tặng một người bạn thân, cả đôi người chưa quen biết, nhưng “Anh ạ, tôi cần quyển sách ấy”. Nếu người được tặng sách quên lời cảm ơn, cũng chẳng sao, lần sau gặp lại, nếu cần thêm, tặng thêm.

Nhìn Lại 72 Năm

21.06.2022

Tôi vừa được 72 tuổi, ở cái tuổi người xưa cho là “thất thập cổ lai hy”,nhưng ngày nay, tất nhiên không còn hiếm hoi, và đối với mấy bậc niên trưởng tám, chín mươi, vẫn coi một ông già  tuổi 70 như là một đứa em còn trẻ. Tôi cũng đồng ý như vậy, và tự coi mình , ít ra trên phương diện tinh thần, còn là một thanh niên, vì còn ham ăn, ham chơi và ham sống.

Ngày Lễ cho Ông Bà và Các Cháu

31.05.2022
170928_stlouise_school_191-1_thumb.jpg

Chúng tôi đi dự những buổi lễ này từ khi hai đứa bé còn học Mẫu Giáo. Lần nào đi dự cũng thấy trong lòng vừa vui mừng vừa ấm áp. Nhưng buổi Lễ năm nay thật là một buổi lễ làm trí tôi lao xao và hồn tôi run rẩy. Tôi vừa dự Lễ vừa hình dung ra ở Uvalde, Texas

MẸ TÔI

9.05.2022

Bà thích ngồi vui vầy giữa bạn bè, người giúp việc, nghe họ kể mọi chuyện, chỉ mỉm cười chứ không cười lớn tiếng. Mẹ tôi không phải là người ít nói, nhưng thích sự im lặng, đó không phải là sự im lặng khó hiểu, sự nghiêm nghị, sự hờn giận, sự cô độc, mà đó là sự im lặng của khu vườn, có chút bẽn lẽn

Người Nga, con số bí ẩn?

23.03.2022
download

Chưa có một thời đại nào thông tin đa dạng nhiều như hôm nay. Chưa có thời đại nào tin tức truyền bá nhanh chóng và dễ tìm kiếm như hôm nay. Vậy mà hình như cũng chưa lúc nào người dân Nga lại có vẻ “bí ẩn“ như lúc này. Họ đang nghĩ gì, cảm giác ra sao khi người mà họ tin tưởng trao quyền đã hiện nguyên hình là một kẻ xâm lược

NGƯỜI ĐÁNH MÁY CHỮ

2.03.2022
th-2_thumb.jpg

Ngày cuối cùng, trước khi ra đi, tôi lang thang trên đường không người, mặt nhựa chảy mềm dưới trời bao la, sự yên tĩnh của bầu trời buông xuống mặt đất một không khí dị thường, không ra chiến tranh chẳng phải hòa bình, bầu trời xám xanh ong ong nhật thực, tôi đi trên đường biên, giữa vùng tối đen và vùng sáng rực, nhưng cái đường biên kia di chuyển mau quá

Dương Tường

25.02.2022
Tru-Sa-Duong-Tuong-Ken_thumb.jpg

Dáng mỏng những nhánh khô gầy, ngón nhỏ run run, bước chân chậm rãi, nhỏ hơn cái bóng đổ dưới mặt đường, cái miệng tươi một nụ cười ngát nắng trên khuôn mặt trổ đầy tàn nhan, đấy là Dương Tường, người đàn ông của thế hệ hoàng kim một thuở…

Viết, trong bóng rợp của người cha

28.01.2022
Bìa Xóm Cầu Mới (mới xuất bản ở Việt Nam) (1)

Hồi đó tôi chưa viết văn, chưa hề có truyện nào đăng trên báo, chỉ thỉnh thoảng viết một truyện ngắn đưa ông xem và ông rất thích. Nhưng chính qua những lần nói chuyện như thế mà chúng tôi thấy rõ mối đồng cảm giữa hai bố con trong văn chương. Tuy thế cha tôi không hề khuyến khích tôi đi vào con đường văn của mình, mặc dù hồi đó ông đã khuyến khích vài cây bút trẻ trở thành những nhà văn có tên tuổi.

Quán hớt tóc

26.01.2022
clip_image002_thumb.jpg

Quán hớt tóc là nơi bọn thanh niên trong làng tụ tập tán dóc, bàn chuyện chiến tranh hòa bình, các nhân vật Xuân thu Chiến quốc, chuyện cô nào sắp lấy chồng, phim cao bồi Viễn Tây, mùa khoai mùa lúa, chuyện đi quân dịch, vui buồn thi cử. Khi tôi còn bé, mỗi tháng phải trình diện quán ấy một lần, lệnh của ba tôi.

Nằm trong phòng cấp cứu, nghĩ về chị

14.01.2022
bbh_thumb.jpg

Người y tá trở lại rút máu thêm lần nữa, nói để thử xem có dấu vết bị đau tim. Tiếp theo là anh chuyên viên EKG vào đo nhịp đập của tim thêm một lần nữa.

Tôi ở trong phòng cấp cứu như vậy đã khoảng ba tiếng. Dù vậy, chị vẫn kiên nhẫn đâu đó trong phòng với tôi.

Cái hộp giấy

4.01.2022
clip_image001_thumb.jpg

Chạy thêm một quãng, lần này một chiếc xe hơi thể thao màu trắng ghé sát vào, chậm lại, cô gái ngồi trên ghế trước bên phải quay hẳn kính xuống, la: Cái hộp! Cái hộp của mày trên trần xe! Tóc cô quấn cao, ngấn cổ cao, môi son đỏ chói, tôi giật mình tạt vào lề…

Thu Đi, Cá Trở Về Nguồn

19.11.2021

Thuở kia, loài cá hồi này được mấy bà mẹ đẻ ra ở đầu nguồn. Chúng theo sông, trôi ra hồ. Ra tận biển. Khi trưởng thành, giựt mình, thấy đã phiêu bạt, xa bờ hằng nghìn cây số, nay chúng tìm về “Nơi mẹ đã sinh ra tôi”.

HALLOWEEN

1.11.2021
halloween-dare-tom-shropshire_thumb.jpg

Vào đêm Halloween năm nay, thời gian xé rách một tấm màng mỏng như khăn voan che mặt cô dâu để cho hai thế giới nhìn thấy nhau trong một khoảnh khắc, qua khổ đau và qua hạnh phúc, qua hiện tại và qua thương nhớ. Khoảnh khắc ấy đánh dấu như cột cây số trên đường đi, làm thay đổi cấu trúc của một ngày của một người.

THƯ GỞI CON TRAI NHÂN NGÀY TỰU TRƯỜNG

10.09.2021
image_thumb.png

Khi con đọc bài thơ của Wallace Stevens, đọc lại nhiều lần, sẽ đến một lúc con cảm thấy chính con là nhân vật trong bài ấy, người đọc hôm nay của bài thơ là người đọc cuốn sách trong bài thơ ấy, trong căn nhà ấy, trong một mùa hè trên một xứ sở. Vào giây phút khi con nhận ra điều này, con đã chạm tay vào cánh cửa của căn nhà … [và] sẽ đẩy cửa để đi vào sự toàn hảo của thế giới.

KHI TÔI TRỞ VỀ

24.08.2021

Khi tôi trở về từ một “Đám Tang” không có thật, chỉ có những tiếng lao xao về một người đã qua đời, một người có thật của cộng đồng có thật với đầy đủ đa đoan, đầy đủ những tin tức khác nhau.

Tuổi Già

23.07.2021
Old-Age_thumb.jpg

[S]o sánh với tuổi thọ của cha mẹ … tôi cũng chỉ còn 10 năm nữa để sống. Mười năm của tuổi trẻ như bình minh ở phương Ðông. Mười năm của tuổi già như nước chảy trong chiếc bình cạn úp ngược …. Rồi tôi cũng sẽ phải lìa bỏ con cháu, bạn bè, thân hữu, độc giả, thính giả, ngôi nhà có chậu mai vàng, những gốc hồng rực rỡ cười chào tôi ngoài cửa sổ mỗi sớm mai, những con đường thân quen … những công việc đang làm dở dang …

Mai (tôi) về Huế

23.07.2021
Cung-Dien-Tho-e1502361229420-1_thumb.png

Người than thở ấy nay cũng đã bỏ Huế. Đã đi thật xa. Xa đến nỗi không thể nào quay về.

Bỗng dưng từ nơi mịt mùng, lặng lẽ, N. thình lình viết cho tôi: “Mình có một công việc mới. Mai về Huế. Sẽ ghé thăm BĐ.”

BÊN HỒ XUÂN PHƯỚC

28.05.2021
clip_image002_thumb.jpg

Lần đầu được mời đến nhà anh, Phở Xuân Phước bên hồ Xuân Phước, chúng tôi lái xe theo con đường vắng vẻ thênh thang những bãi cỏ úa sau mùa Ðông, ngoằn ngoèo dẫn vào xa tít tắp cuối hồ. Nhà không khóa, như anh luôn để cửa mở đợi bạn, gọi cũng không ai trả lời. Chúng tôi bước vào, hương phở thơm lừng xông ra thay lời chào đón.

Sở thú Sài Gòn, vẫn yêu dù có thế nào

20.05.2021
clip_image002_thumb.png

Chúng ta đều muốn có thứ mình không thể có. Thứ mà mình chỉ nhìn được nhưng không chạm được. Thứ đong đưa trước mặt nhưng lại ở ngoài tầm với, giống như quả táo ngon lành đang lủng lẳng trên cành, chỉ cách chiếc lưỡi đang thè ra của con hươu cao cổ một vài phân.
Đó là tôi trong trận đại dịch COVID-19.

Tạp hóa vs Cửa hàng tiện lợi

14.05.2021
clip_image002_thumb.jpg

1.000 đồng thì mua được gì?
Chẳng đủ để trả cho một thanh kẹo cao su, một cái trứng luộc hay một cú phôn. Cũng chẳng đủ để gửi con xế của bạn ở bất cứ bãi giữ xe nào. Tôi đoán có người thà dẫm lên tờ 1.000 mà đi luôn…

Ba Mươi Tháng Tư Thế Võ Lật Bánh Tráng

30.04.2021
huc-do-dinh-4145_thumb.jpg

Bấy nay chúng ta “say” bởi một loại thuốc an-thần-tư-tưởng. Bị đẩy tới chỗ mù lòa trong tư thế chọn lựa.

Trong một thực tế hối hả, đần độn, có không ít chúng ta, mỗi con người, một thời, đã trỗi dậy những giấc mơ. Mơ, và Mong. Mơ làm anh hùng, và mong được chết anh hùng.

“Top” và “PS”

25.03.2021

Không biết từ bao giờ trên các trang mạng tiếng Việt xuất hiện rất nhiều hai chữ “top” và “PS”. Người viết bài này sống ở Mỹ, đôi khi nói chuyện hoặc gõ bàn phím …

“Rất ấn tượng” một cách “nhanh nhất có thể”

25.03.2021
Hán Việt từ điển, Đào Duy Anh, 1931.

Khoảng giữa thập niên 1990, giới viết lách ở Việt Nam rất thích dùng chữ “rất ấn tượng”, có lẽ vì nghe nó… tây tây và sang sang! Thấy cái gì có vẻ mới lạ …

Em Bé Lên Mười Trong Trại Tập Trung

22.03.2021
Em-Be-Len-Muoi-Trong-Trai-Tap-Trung_PHOTO_thumb.jpg

Cũng có thể tôi tìm hình tác giả. Có một lần tôi mua cuốn sách chỉ vì đôi mắt đẹp của người viết. Chỉ một lần ấy thôi. Mua về, tôi đọc được mỗi một chương đầu rồi vùi lên kệ sách. Cuốn sách trở thành nàng cung nữ bị thất sủng, an phận ở hậu cung. Tuy vậy tôi vẫn thích tấm hình của tác giả, và tôi cứ tiếc phải như biết vẽ, mình sẽ vẽ đôi mắt ấy.

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)