Bài thuộc thể loại: Tùy bút
Tháng Năm
Tôi xin phép người mẹ rồi đưa tay đón lấy nó, giữ đứa bé trong tay lâu hơn dự định, nó đăm đăm nhìn vào mặt tôi, mỉm cười, nửa tò mò nửa hỏi han, như một người bạn lâu ngày gặp lại … rõ ràng là một đứa bé hạnh phúc, như cái cách mà nó nhìn vào mặt tôi, cái cách mà nó giữ chặt tay tôi trong tay mình, làm cho tôi tin chắc rằng, khuôn mặt của người khác, nếu có ấn tượng đối với một người, là một trong những niềm vui lớn nhất, vô tư, trong sạch của con người.
Tháng Tư
Tháng Tư đi qua như một lưỡi dao.
Mùa hè năm 1975, trong công viên có nhiều cây cao bóng mát trước dinh Độc Lập về phía nhà thờ Đức Bà, tôi gặp một người đàn ông áo quần rách rưới, ngồi trên băng ghế đá.
Tháng ba
Người đọc lý tưởng là một người viết không viết. Khi còn trẻ, tôi đọc sách. Nhà tôi có một tủ sách lớn. Đó là tài sản duy nhất tôi có thời thơ ấu. Kỳ lạ thay trong làng quê, nơi có nhiều ngôi nhà bỏ hoang, chỉ còn phụ nữ và trẻ con vì thanh niên phải đi lính cộng hòa hay nhảy bưng, trong buổi trưa vắng chỉ có tiếng gà gáy…
Tháng Hai
Ngày 2 tháng Hai, xe hơi của tôi đang dừng lại trước đèn đỏ sau khi rẽ vào exit từ xa lộ cao tốc, bị đụng rất mạnh từ phía sau bởi một xe khác. Tôi bị tức ngực, mắt hoa lên, nhưng airbag không bật ra. Do cả hai tay đang cầm vô lăng, tôi không bị chấn thương mặt, chỉ đau buốt cổ tay, run bần bật.
TẾT BÍNH NGỌ – TRÊN LƯNG THỜI GIAN
Ở phương Tây hiện đại, khi động cơ hơi nước rồi xăng dầu ra đời, người ta vẫn mượn hình ảnh con ngựa để đo sức mạnh máy móc: “mã lực”. Điều đó cho thấy dấu ấn ngựa ăn sâu đến mức, ngay cả khi đã không còn cưỡi ngựa băng đồng, con người vẫn dùng vó ngựa như đơn vị để đo năng lượng cuộc sống. Từ chiến mã trung cổ đến những chiếc xe hơi đời mới, bóng dáng con ngựa vẫn âm thầm phi nước kiệu trong ngôn ngữ, trong ký ức, trong cả những giấc mơ về sức mạnh và tự do.
Phẩm Hạnh
Có những vấn đề xã hội không thể nhìn bằng những con số thống kê khô cứng, cũng không thể cắt nghĩa trọn vẹn bằng các lập luận lý thuyết. Chúng tồn tại âm thầm …
Tháng Một
Trẻ em cần được giáo dục ba thứ quan trọng nhất: lòng yêu sự thật, tính vị tha, tập sống sao cho hạnh phúc. Nhưng có hai hạnh phúc mà tôi quan sát được trên đất nước tôi: những người thỏa mãn được sống trong hàng rào kín đáo, giống hệt người xung quanh, cảm giác an tâm ấy làm họ hạnh phúc. Và những người khác, chịu không nổi sự giống nhau.
nhớ huế
Huế có bốn mùa — xuân, hạ, thu, đông. Xuân và thu khá chừng mực, điều độ, hiền lành, trong khi hạ và đông thì ráo riết, quá quắt, hung dữ.
Tháng mười hai
Ngày 3 tháng 12 năm 1989, Chiến Tranh Lạnh kết thúc. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, từ nay thế giới không còn chia làm hai phe, tự do và cộng sản, nữa. Nhưng nó sẽ chia làm một trăm phe. Bầu trời trắng như sữa. Tuyết rơi nhiều ngày, bây giờ bắt đầu im. Bão sẽ tới. Đó là sự im lặng trước bão.
Tháng Mười Một
Cẩn thận: hươu chạy qua đây.
Đó là bảng nhắc người lái xe, trên đường chạy bộ của tôi. Tháng 11 là tháng lạnh nhất, băng tuyết nhất, sầu muộn nhất, trống rỗng nhất, cô độc nhất, trong một năm. Tháng 11 là tháng kết thúc.
cho đi lại từ đầu
Mấy tháng rồi, tôi không còn viết được gì. Tôi không còn viết được một cái gì. Tôi chỉ có thể đọc sách. Thường thì tôi đọc đến 3 hay 4 giờ đêm rồi lăn ra ngủ một giấc ngủ không mộng mị. Ngoài cửa số kia, trăng mỗi ngày đều có vẻ xanh hơn.
Một Xóm Đạo Ven Rừng
Hồi nhỏ tôi là đứa học trò lười, bị điểm kém trong hầu hết các môn học. Tại trường bị cô giáo chê, về nhà bị bố la. Nhưng có một môn học tôi được …
Đọc Lại
Người viết và người đọc gặp nhau qua một cuốn sách, người viết thèm viết cuốn sách để đời còn người đọc tìm một cuốn sách thấu tận tâm can. Đã mê đọc thì ai cũng đọc sách từ sớm với đủ loại sách từ kinh điển đến hiện đại. Tôi tự làm mình thiệt thòi khi khước từ văn hóa đọc, mãi đến khi theo nghề viết mới chịu đọc.
bản luân vũ thành Viên- les valses de Vienne
Tôi không nhớ mình đã rẽ vào con phố này từ lúc nào. Có thể là vì đèn đỏ đổi màu, cũng có thể là vì bản “Les valses de Vienne” vang lên bất chợt …
Cà-phê và Thế Giới của Murakami / Coffee to Remember
Có lần tôi quá cảnh Tokyo một ngày một đêm trên đường bay từ Mỹ về Việt Nam. Một đêm và một ngày không trọn vẹn. Bầu trời Tokyo sáng hôm ấy mây mù và mỏi mệt, trông như một lớp thủy tinh mờ đục, còn tôi thì lang thang như một bóng ma chưa quen múi giờ.
Hãy ngước mặt và thả bay đi những cơn mưa
Một âm thanh, một hình ảnh, thậm chí một mùi vị, hay bất cứ một yếu tố nào đến từ ngoại giới, đều có thể đánh động tâm hồn con người, đưa dẫn nó vào “cuộc giả trang” của những ngày tháng cũ. Của tuổi trẻ. Của quá khứ. Của những giấc mơ đầu.
Lift Up Your Face and Let the Rain Fly Away
A sound, an image, even a scent—any fragment from the outside world—can stir the human soul, leading it into a masquerade of old days. Of youth. Of the past. Of first dreams.
Như Một Niềm Riêng
Bỗng nhiên ngồi bật dậy viết tung toé kẻo trễ.
BÀI TẬP bis
Tôi ngụ cư như tôi ngự cu
Tôi cay đắng như tôi căng đáy
Tôi mài kéo như tôi mèo cái
Tôi hiện đại …
Bà Xã Trong Văn Chương
“Bà xã khỏe không?”. Phải hiểu là ông bạn vừa hỏi thăm vợ mình. Thường chúng ta trả lời: “Cám ơn bạn. Nhà tôi vẫn thường”. “Nhà tôi” có lẽ là một từ rất Việt. …
Ra Biển Thêm Một Lần
Một buổi chiều, cách đây rất lâu, tôi thấy tôi ở đang Việt Nam, một mình trên bãi biển Vũng Tàu, một thị trấn ven biển gần Sài Gòn, dõi mắt ra biển khơi. Cuộc chiến đang diễn ra một cách khốc liệt. Huế và Đà Nẵng đã thất thủ.
Bèo Mây
Nhớ Ân, Khánh, Oanh.
The Snow of Kilimanjaro (Tuyết Trên Đỉnh Kilimanjaro) của Hemingway là một truyện ngắn đặc sắc. Cùng với những hồi ức của một nhân vật, một nhà văn, sống sôi nổi, thích …
Trộm Sách
Chuyện xảy ra ở Seoul, Nam Hàn, ngày 20/11/2023. Một người đàn ông khoảng 30 tuổi, tới nhà sách Kyobo ở Gangnam, để lại một bao thư dán kín. Nhân viên bán hàng tưởng khách …
BÀI LUẬN LÀM TẠI NHÀ bis
Vào thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng có đóng góp ít nhiều công sức trong tập thơ chép tay của em gái 16 tuổi bằng một số sáng tác …
kinh ngạc
Và tại sao loài người bây giờ lại đua nhau nói láo ghê khiếp đến thế? Trước đây mươi năm, chuyện đó đâu có xẩy ra. Đặc biệt có những đấng tai to mặt lớn, những nguyên thủ quốc gia, lại có thể nói láo, hoặc vu khống, hoặc bịa chuyện hết sức ngang ngược, trắng trợn. Tin tức do họ tung ra thường do óc tưởng tượng, giả tạo, “hư cấu”. Để bôi nhọ người bất đồng ý kiến, để hãm hại đối thủ.
Bà Võ Phiến
Anh Trúc Chi gọi điện thoại báo tin chị Võ Phiến đã qua đời vào ngày 24/7/2024. Trước đấy mấy hôm, người con trai của chị, Bác sĩ Liên, cho tôi hay rằng chị đã …
Họa sĩ Vị Ý với ước nguyện không thành
Từ ngày đó, tôi thường đến Vị Ý, vì thích sự hào sảng của một họa sĩ nghèo, thích kiểu nói chuyện với ngôn ngữ lạ và những ý lạ, nhất là được nghe ông nói về những nhà cách mạng Việt Nam. Ông thông làu về cuộc đời của nhiều lãnh tụ đảng phái, đặc biệt là Lý Đông A.
Mai Em
Tin anh Trần Hoài Thư mất đã được nhà thơ Phạm Cao Hoàng thông báo cùng bạn bè đúng một tháng sau ngày chị Nguyễn Ngọc Yến, người vợ dấu yêu của anh ra đi …
NGÔN NGỮ ĐEN CỦA CUỘC CHIẾN BI THẢM
(Trích Đau Khổ Học Việt Nam)
Lời độc thoại của một người lính miền Bắc:
Tất cả bắt đầu bằng lời. Thế là, có những ống dẫn máu từ khắp chiến trường, mà những mưu kế chiến …

Bình Luận mới