Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Tùy bút

Ảo ảnh Vân Nam

20.07.2009

Cuộc hòa trộn của thiên nhiên có lẽ đã diễn ra bình thản và tĩnh tại, không phải như cuộc hòa trộn khác của con người đầy nước mắt trong khoảng hai nghìn năm lẻ cũng trên mảnh đất này. Nước mắt đã rơi và những tâm hồn đã mất đi như trong bất cứ cuộc hội nhập nào, nếu muốn thì những kẻ hoài cổ như tôi chỉ có thể tìm lại những bóng xưa trong ánh hào quang ảo ảnh.

THÁNG TƯ – MỘT SẮC MAI HỒNG

10.07.2009

Tháng tư. Ngồi buổi chiều với giàn hoa giấy, bể dâu còn lại những con đường nhớ – quên, những ảnh bóng vụn rời đứt nối. Một mẹ già sắp – đang phút cuối của cuộc tử sinh. Tin thời sự về việc phóng tên lửa gây bao tranh đoạt. Dòng sông Thu Bồn đang hoen ố do lòng tham của những kẻ khai thác vàng sa khoáng…

Bên Lề Chữ Nghĩa

25.03.2009

Nếp nhà khiêm tốn nép mình bên một con đường nhỏ yên tĩnh, cạnh một trong những đại lộ náo nhiệt nhất của thị trấn Westminster, mệnh danh là thủ đô của nguời Việt tị nạn. Tôi muốn nói đến nhà của anh Nguyễn Mộng Giác.

Văn nghệ, gặp nhau giữa quảng trường

9.03.2009

Nhìn lên sân khấu, giữa chốn văn minh hiện đại mà tôi lại nhớ về trường xưa ở quê nhà trong những ngày sắp hết niên học với văn nghệ bãi trường. Cũng một sân khấu đơn sơ, rất thủ công nghệ kiểu học sinh. Chúng tôi đã lên múa, hát cho nhau nghe.

Chai rượu khai xuân

26.01.2009

Tôi nghĩ tới một ngày nào đó tôi sẽ ngồi trên chiếc ghế ấy để nhìn lại cảnh cũ mà người xưa không còn để ngậm ngùi hồi tưởng một thời xa vắng đã qua trên nửa thế kỷ. Ngồi uống cà phê ở đó tôi biết là mình sẽ có một cảm giác rất riêng tư nó không thể giống cảm giác của bất kỳ một người khách nào của quán La Poste, bởi vì tôi là người duy nhất ngồi đó mà có cảm tưởng như được ngồi lên chính tuổi thơ của mình…

Những Giấc Mơ Trong Bệnh Viện

7.01.2009

Ôi trời, không thể diễn tả hạnh phúc sung sướng khi nhìn thấy cánh cửa sổ căn phòng bệnh viện ngập đầy ánh nắng bình minh sáng hôm ấy. Hình như đó là một ngày thật ấm và có nắng đẹp, sau vài ngày có mưa đá rất lạnh của đầu mùa đông Dallas. Dù tôi vẫn còn nằm cứng đơ trên giường bệnh với bao nhiêu giây nhợ chằng chịt, nhưng nhìn thấy khoảng nắng trong lành ngoài kia, tôi bỗng thấy yêu đời sống vô cùng…

Bồ câu và P ê r ô

5.01.2009

Công viên nhỏ im mát. Ở đây không có sân thể thao nào khác ngoài bốn sân quần vợt xây theo hàng dọc có lưới ngăn cách riêng. Hàng cây che nắng. Ðánh banh ở đây, mình không phiền người, người không phiền mình. Banh không bay lạc qua sân người. Ngược lại, khỏi bực mình gián đoạn vì một trái banh lạ rớt lãng xẹt ngay giữa sân đang hồi gay cấn.

Lạnh/ấm quê người

29.12.2008

Nhìn lên mà xem: bên trên lò sưởi là một kệ sách đủ thứ Tây Tàu Anh Mỹ, đủ thứ lý thuyết hồi ký bút ký truyện ngắn truyện dài, đủ thứ chữ nghĩa từ ngây ngô ngớ ngẩn lạc hậu đến rất bí hiểm rất cách tân và đôi khi rất không cần phải hiểu. Nhưng không có cái nồng, cái ấm rất riêng của bếp lửa.

Tâm Bong Bóng

15.12.2008

Cơn mưa ngớt dần, chiếc bong bóng không còn nơi vệ đường nữa. Có lẽ nó đã trôi vào một cống rãnh nào đó, hoặc bị nổ tung khi chạm vào một cây đinh nhọn trên dòng chảy. Xem như đã có một chu kỳ sống trôi qua, thật nhẹ nhàng và thanh thản, giữa cơn mưa và dòng nước bẩn.

Một giòng sông

9.12.2008

Nhạt nhoè trong những căn nhà tối và bé, bóng những thiếu nữ điạ phương da ngăm qua những khung cửa hé quần sắn lên đến gối và nách đẫm mồ hôi.

Nhớ

27.11.2008

Trong mùi rơm khô thoang thoảng phân bò đang cháy, bạn có nghe ra mùi hương dủ dẻ đó không? Này anh bạn hãy đi cho êm nhé, không khéo lại trượt chân ngã xuống, để rồi chết đuối trong những vũng chiêm bao!

Praha – Một Chuyến Đi

24.11.2008

Bia Tiệp thì nổi tiếng rồi. Đến Tiệp mà chưa uống bia thì không thể gọi là đến Tiệp. Cũng như đến Praha mà không ghé qua quảng trường Con Ngựa, không đi chợ Con Bò, không thấy đồng hồ Con Gà, không dừng lại mấy phút trên Cầu Tình để ngắm dòng Vltava xinh đẹp… thì không thể gọi là đến Praha.

Dưới bóng thu nghe Trần Mạnh Hảo đọc thơ

7.11.2008

Tôi đã nhìn thấy một T.M.H nổi giận, cái giận cái căm khi đời ngủ cả chỉ thức toàn mắt lá . Giong anh sang sảng, hào khí bừng bừng như hôm nào Văn Thiên Tường đọc Chính Khí ca lồng lộng đất trời . Cả một triều đình bị điếc/ Tai Sở vương làm thối lưỡi ta rồi.

Hội An của tôi

6.11.2008

Nhịp điệu mái nhà, những con đường chảy vào kỷ niệm, một dòng sông thầm lặng tan hòa trong bãi sóng. . . Đấy là Hội An của tôi. Là thế, nhưng dường như vẫn còn thiếu một điều gì, một điều mà nếu không có nó thì những gỗ đá kia mãi mãi không có linh hồn.

3 lý do để tôi cắn vào tôi

5.11.2008

Lý do đầu tiên tôi cắn vào chính tôi – vì trong hỗn mang của đời sống, tôi tự đặt niềm tin vào chính tôi – chứ không đặt vào cái điều dí dỏm nơi qui luật một xã hội nào hết – nên tôi quay lại cắn chính tôi để tin rằng tôi còn có cảm giác sống và tin vào dấu vết cuộc sống của mình.

Nghe bên thềm phố

15.10.2008

Vào thời khắc đầu ngày, bên nhà hàng xóm, khoảng bốn giờ, bác cán bộ về hưu nấu sữa đậu nành. Ánh lửa run rẩy, tiếng củi lép bép; đôi lúc bay lên những dây sáng li ti trong ánh tối của các khoảnh khắc ngày chưa bắt đầu đêm chưa tắt.

7 giờ sáng ở Tonkin cafe

1.10.2008

Nguyễn Anh Vũ
Lâu lắm gã mới dềnh dang café sớm như hôm nay. Một tách đen nóng là rất hợp nhẽ sau khi dằn bụng tô phở “chín gầu nước trong” đầy đặn với hai …

Về Một Ánh Mắt Ngày 30 Tháng Tư Năm 75

30.04.2008

LTG:
Bài viết này phổ biến lần đầu tiên vào ngày 27.4.1996 trên diễn đàn soc.culture.vietnamese, được gọi tắt là SCV, vào một thời điểm mà hệ thống Internet còn chưa trở thành một phương tiện …

Những chiếc lá từ cây phong cụt

25.12.2007

cho Q, thay quà Giáng sinh
Tôi còn nhớ rất rõ ánh mắt của Q khi em quay lại nhìn tôi. Tuyệt vọng, phẫn nộ, và một chút gì đó như là sự biết ơn. Em …

Nguyễn Phan Thịnh và những đôi mắt nhân chứng

31.05.2007

Tôi sẽ không hề gặp anh nếu không có chuyến về vội vã thăm quê hương, lần thứ hai sau hơn hai mươi năm lưu xứ. Nơi gặp gỡ: một quán ăn ở gần khu …

NHÀ THƠ NGUYỄN PHAN THỊNH:ĐỘC HÀNH LẶNG LẼ VỚI XA XÔI

31.05.2007

Bây giờ nhà thơ Nguyễn Phan Thịnh đi xa, độc hành lặng lẽ, bỏ cả xứ sở nắng ấm chứa chan miền Nam, lẫn những cánh rừng phong lá đỏ xa xôi với những kỷ niệm tình yêu trong sáng, bao nhiêu dự tính dở dang trong đời. Đâu đó câu thơ anh nhắc nhớ : “Em mong sinh con ra đời / Như bài thơ anh ao ước viết xong /Sau những ngày đêm chúng mình cưu mang trăn trở / Có ngọn đèn của Prô-mê-tê soi cho chúng ta sống làm người” (Ngọn lửa Prô-mê-tê, 1982).

Taj Mahal

15.05.2007

..nhất là những đêm rằm, ánh trăng đem lại cho Taj Majal một vẻ buồn và đẹp siêu thực. Không có nắng nên không còn màu đào chín của mã não, màu tím của thạch anh, màu hồng của san hô, màu trắng của pha lê… Tất cả chỉ còn màu ngà cũ của cẩm thạch giờ đây mượt mà như da thịt mỹ nhân

Viên đạn lạc

30.04.2007

Cho đến giờ, tôi vẫn hình dung, một viên đạn súng trường bắn chỉ thiên xiên xiên, lên suốt tầng mây, đến đỉnh parabol, lao vút xuống, trúng vào một người, đó gọi là “đạn lạc”. Mặc dù bây gìơ đã biết không hẳn là thế.

Black Blog

30.04.2007

Trên mặt đất số không (ground zero) người ta đã cử hành một đám tang mùa xuân lạ nhất trong lịch sử của con người: Đám tang băng ca. Trong im lặng khối thép nát cuối cùng trên chiếc băng ca phủ cờ sao đi qua những con mắt đau đớn trong tiếng trống di quan vọng từng hồi. Lẫn tiếng khóc We will never forget.

NẮNG CHIÊM BAO

27.01.2007

Hôm nay tôi lại viết về anh, không phải để viết về một nhạc sĩ được đời hết lời xưng tụng, mà chỉ ghi lại những cảm xúc mơ hồ chợt đến chợt đi để, qua âm nhạc của anh, nhớ lại những thương yêu ngậm ngùi cùng tình yêu của một thời đã mất. Tôi yêu nhạc anh chỉ vì nó đã gắn liền với những tháng ngày thương yêu đẹp nhất trong đời.

Sân Khấu Được Đánh Số 030937

20.01.2007

Anh thấy chỉ có em mở được mùa lạ với những chiếc khuy áo hạ em không cài anh thấy đường cong của rắn và bước chân em hoang đàng lẻn vào vườn cấm mùi da em và mùi nước hoa allure ám từng ngọn cỏ phục sinh và bóng tối nở rộ trong mắt em ánh tội.

Cái phòng riêng

6.01.2007

Nhưng các bạn có thể vặn hỏi lại tôi chúng tôi yêu cầu bà nói chuyện về người nữ và văn học—chuyện đó dính dáng gì đến cái phòng riêng tây nào ở đây? Tôi sẽ cố giải thích điều này cho các bạn rõ.

Sân khấu được đánh số 021406

6.01.2007

bữa ăn trưa bên một dòng sông > ngồi trong chiếc Toyota trắng nóng hực
để ăn trưa bên một dòng sông ở Santa Ana > con sông luôn luôn cạn và bờ sông xi
măng loang lổ graffiti > graffiti thì xuất hiện xuyên Mỹ > nó là một thứ văn tự mới
vòng vèo rất rồng rắn rất phản kháng >

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)