Bài đã đăng của Nguyên Yên
‘Crazy’
Điệu nhạc đơn độc trỗi dậy,
người ca sĩ giọng khàn đục cất cao tiếng hát mê hoặc
căn phòng tối chìm vào cung bậc
đâu đó trên môi, trong tóc
Kẻ thứ ba
“Đã có ai gọi báo cảnh sát chưa? Thật là ác độc quá đáng.” Mấy chị em đưa mắt nhìn ra hồ cá ở sân trước, dưới ánh sáng ảm đạm của một bầu trời dày đặc những đám mây đen, xác những con cá Koi phềnh bụng lật ngửa, lềnh bềnh chết trôi xen kẽ giữa đám lục bình
nhật khúc
giờ này bảy chấm ba tỷ người trên thế giới thức dậy
hăm hở bán linh hồn vào ngày
giờ này người ta sửa soạn nhập cuộc động kinh thường nhật
chen chân tất bật cuốc cày
người ta rủ nhau
sặc sụa yến tiệc cuộc sống
Vô Nghĩa
thân phận thời đại chúng ta
những cặp mắt ngày nhắm đêm mở
chằm chằm nhìn về quá khứ
không cho tương lai thở
Điện Thoại Câm
Tiếng gõ nhẹ
tôi đưa tay nhặt nó đưa lên sát trái tim
lắng nghe bên kia
từ nỗi tận cùng mê sảng
ký ức
cơn bão vẫn quét ngang
những mảng hồn tan hoang trần trụi
nhằm nhò gì sóng gió dập vùi
chúng ta đã từng ở đây
Bức Tử
Tôi được bươi ra và thổi lên
từ đống tro tàn của một cuộc sống nhạt
bên chàng tôi sáng rực và nồng nàn
quanh chàng tôi hồn nhiên say đắm
Cô độc
bức minh họa thân tôi không thuộc một bản thảo
bản thân tôi không tượng trưng, không đại diện
làm gì có bất kỳ ý tưởng, cuốn sách, chủ nghĩa nào
Giấc Mơ Tự Do
dám tràn ngập bằng tình yêu cháy bỏng
dám dẹp hết mọi giáo điều, lo sợ
dám vất bỏ sự phỉnh gạt của ảo ảnh
nơi cơn bão đi ngang qua tâm hồn được tự do ở lại
Sám Hối
Lòng muốn nói lời ăn năn,
nhưng miệng không thể mở nên lời
ngại không gian bao dung sẽ xoá tan nỗi ân hận
muôn đời không có thể gội rửa
chia tay
cái lãnh thổ nơi người đàn ông trong anh sẽ không đổi màu
nơi người đàn ông trong anh sẽ xua đuổi mọi loài vật đánh thức cảm xúc
và dĩ nhiên, anh sẽ không cho em bước vào
Máu Chảy Về Tim
Thầy Quang qua đời ba ngày sau khi từ Ðà Lạt trở về. Em như người mất trí. Khi quan tài hạ huyệt, em lao người xuống theo Thầy. Tôi ghì giữ chặt em trong tay. Người em không còn chút sinh lực, lao lên rồi ngả xuống như sợi dây đàn bị căng đứt. Sau đó, em bỏ ăn bỏ học…
Tạ Ơn
mây trời không phải là mây trời, và dòng sông cũng không chảy như dòng sông
nơi cuộc đời không có đối thoại và người ta sống bằng thói quen của loài chim không có tiếng hót

Bình Luận mới