Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ

Đặng Thơ Thơ

Sinh năm 1962 - Sang Hoa Kỳ năm 1992 - Hiện sinh sống và làm việc tại Orange County - California.

Đồng chủ trương và hoạt động trong ban biên tập tạp chí Da màu www.damau.org từ tháng 8/2006. Cộng tác với các tạp chí Văn, Văn Học, Hợp Lưu, Thế Kỷ 21, Gió Văn, Chủ Đề. Tác phẩm đã xuất bản: Phòng Triển Lãm Mùa Đông, tuyển tập truyện ngắn (Văn Mới 2002). Tác phẩm mở: Khi Phong Linh Vỡ - truyện dài.

Kinh Nghiệm Da Đen- Nói Chuyện Điện Thoại Trước Nhà

10.07.2020
20200709_225754_thumb.jpg

Ông hàng xóm gọi, nói ông ta đang đứng ở cửa sổ theo dõi một tên da đen có dáng vẻ đe doạ đang dò xét hai ngôi nhà. Tên này cứ đi tới đi lui nói lảm nhảm một mình và dường như thần trí không tỉnh táo.

kinh nghiệm điền đơn-xếp hàng-trả tiền-đi máy bay của công dân da đen

23.06.2020
Citizen_-_An_American_Lyric.jpg

Trước khi chấm dứt cuộc nói chuyện ngắn trên điện thoại, mi nói với người quản lý trên phôn là mi sẽ đến văn phòng để ký tên vào mẫu giấy. Khi mi tới nơi và tự giới thiệu, hắn buột mồm, Tôi không ngờ cô là da đen!

Ngăn kéo của một nhà thơ

14.05.2020
spain-1938_thumb.jpg

Qua câu nói đó tôi đến được nhà anh, nghe nói ở một hòn đảo giữa biển, và vào tận trong phòng làm việc. Một thế giới đầy sách, những cuốn sách thuộc hàng kinh điển mà giá trị đã đóng đinh vào thời gian. Nhưng tôi chủ tâm tìm thứ khác: một cái bàn viết có nhiều ngăn kéo, nơi anh từng ngồi làm thơ

thời trang mùa xuân và phức cảm Freud

17.04.2020
20200407_000623_thumb.jpg

Khẩu trang là thời trang mới của năm 2020.

Nghe nói trong tháng tới các nhà kiểu mẫu thời trang Zara, Gap, Chanel, Burberry và cả Louis Vuitton sẽ tung ra hàng loạt khẩu trang để đáp ứng nhu cầu toàn thế giới. Nhưng không gì bằng khẩu trang do bạn tự làm. Bởi vì bạn đang sáng tạo, tái tạo, chế tạo trong tinh thần nghệ thuật đương đại.

những kẻ mắc dịch- kỳ 2/2

3.04.2020
DSCF2845_thumb.jpg

Bây giờ khán giả mới thấy phòng làm việc của họ nhìn ra các toà cao ốc nhấp nhô.

Ánh sáng chiếu từ phía sau, hắt bóng con vi khuẩn đứng ngoài cửa sổ, khoác áo choàng, đầu đội mũ gai tua tủa, tư thế như tượng Nữ Thần Tự Do.

Con vi khuẩn bắt đầu di chuyển giữa các toà nhà. Nó uốn mình theo theo điệu nhạc, tạo những mô thức trừu tượng theo kiểu múa đương đại. Bóng nó lớn dần lên, bao phủ và ngự trị thành phố.

những kẻ mắc dịch – kỳ 1/2

27.03.2020

Con vi trùng mặc áo đen, đầu đội vương miện hình cầu gai gắn hồng ngọc, đi rón rén quanh sân khấu.

Âm nhạc: bản giao hưởng ‘Định Mệnh’ của Beethoven, càng lúc càng bị át đi trong tiếng người ho khan, tiếng khạc nhổ, tiếng hắt hơi, hỉ mũi, tiếng thở khò khè… Cuối cùng lắng xuống chỉ còn tiếng radio: Thông báo tình hình khẩn cấp bậc 3. Đóng cửa biên giới quốc gia, hải phận và không phận. Nạn dịch đang hoành hành khắp châu lục hơn ba tháng nay, bắt đầu lan đến thủ phủ.

Tình Yêu Thời Coronavirus & Chuyện tình trước ngày tận thế

11.03.2020
th-1_thumb.jpg

Đại khái đó là chuyện chàng hoạ sĩ kia yêu một cô ca sĩ. Biết cô rất thích hoa hồng nên chàng tỏ tình bằng cách mua một triệu đoá hoa hồng đem rải ở quảng trường trước cửa sổ nhà cô. Đó là tình yêu mang tính biểu diễn.

Tôi Đã Làm Gì Trong Năm Heo?

13.02.2020
download

Tóm lại, trong năm heo tôi đã làm việc phải làm. Chỉ mỗi việc này đáng làm và có ý nghĩa nhất thôi.

Đó là ăn hết một con heo.

Đó là truyền thống.

Vâng, trong một năm qua tôi đã nuốt cả một con heo vào người. Một con heo Mỹ nặng cỡ một trăm kí

Lớp Dạy Viết Kịch 101: Bài Học Trên Mái Nhà


♦ Chuyển ngữ:
17.10.2019
rich_orloff_portrait_thumb.jpg

Sự thông dụng và hiệu quả của thuốc an thần là một trong nhiều thách thức lớn của kịch nghệ đương đại. Chúng ta không muốn Willy Loman giải quyết vấn nạn bằng cách dùng Prozac cũng như chúng ta không muốn Stanley và Stella Kowalski[iv] có máy lạnh trong nhà.

Hoàng Đạo như một Ẩn Số

20.09.2019
HoiThaoHauDue_thumb.jpg

tôi cảm ơn Ban Tổ Chức đã tạo cơ hội để tôi tham dự vào hội thảo với tư cách đại diện cho thế hệ thứ ba của hậu dụê Nguyễn Tường. Tôi cũng cám ơn mẹ tôi là Nguyễn Minh Thu, người con gái lớn của Hoàng Đạo, vì đáng lẽ mẹ tôi phải ngồi ở đây mới phải, để nói về ông ngoại tôi. Mẹ tôi là người hiểu biết nhiều nhất về con người Hoàng Đạo. Những kiến thức đầu tiên mà tôi có về ông ngoại là do mẹ tôi kể lại,

Đặng Thơ Thơ phỏng vấn Trần Thị NgH

8.07.2019
clip_image002_thumb.jpg

Cũng có nhà văn he hé một vài sự thật về chính mình nhưng không quên chừa lại một mớ để mỗi tối còn có cái để ôm mà ngủ. Tâm lý thường tình của độc giả là loay hoay tìm hiểu xem có bao nhiêu phần trăm sự thật trong câu chuyện kể và đánh đồng tác giả với nhân vật. Tại vậy mà tự truyện rất ăn khách và Hollywood thường câu khán giả bằng cách thả mồi… “Based on a true story/dựa trên câu chuyện có thật” để bắt bóng. Rõ ràng là họ chỉ chiếu cái bóng của sự thật thôi. Đó có thể là lý do từ chiếu bóng được khai sinh

Trịnh Cung và Căn Cước Di Dân

17.06.2019
IMG-7748_thumb.jpg

Không phải ngẫu nhiên mà Trịnh Cung chọn hình thức thể hiện là hiện thực đơn sắc. Chúng ta vẫn dùng khái niệm trắng đen để ngụ ý về sự thật và phản nghĩa của sự thật. Loạt tranh này, ngoài tính truyện, còn mang tính tư liệu của giấy (trắng) và mực (đen). Như nhiếp ảnh thời sự hay báo chí, đây là công trình ghi chép, để giữ lại, để lưu trữ. Hiện thực đơn sắc, qua việc chuyển biên độ ánh sáng để tạo hiệu ứng sáng-tối còn gợi liên tưởng đến ký ức.

Một Câu

12.05.2019

Cô đến để trao cho tôi một câu. Thưa cô câu gì, cô nói cho cháu nghe? Cô không nói, chỉ lẳng lặng đưa câu đó cho tôi. Tôi thấy một câu nằm trên bàn tay đưa ra, trên những ngón tay còn thơm mùi hoa quả ngoài vườn. Đúng là một câu.

Nói Chuyện với Như Quỳnh de Prelle, và Song Tử (phần 3/3)

12.07.2018

Chuyện ăn trong sáng tác của tôi không có liên quan gì đến cái ăn như thói quen thường trực của nghĩa đen….
Ăn là sự phản kháng, tiếng nói của tính nữ, thậm chí sự ăn đó là quyền để lựa chọn cái chết cho chính mình chứ không phải để người khác định đoạt.

Nói Chuyện với Như Quỳnh de Prelle, và Song Tử (phần 2/3)

4.07.2018

Tôi nghiện viết, nghiện một cách kỳ lạ, viết tiếng Việt. Tôi quyết định bước vào chính thức khi tôi tự nhận thấy mình cần gửi đi tác phẩm của mình cho ai đó, bạn đọc, và tôi gửi đi. Da Màu là một trong những nơi đầu tiên tôi gửi đi nhiều tác phẩm tôi viết từ lâu

Nói Chuyện với Như Quỳnh de Prelle, và Song Tử (phần 1/3)

29.06.2018

Chân dung đó của Như Quỳnh, có một phần bóng tối không rõ chụp từ ống kính nào của quá khứ, có độ sáng của góc nhìn mở ra thế giới, có những chớp “flash” là sự phơi bày cặn kẽ vào bên trong, đấy là những chuỗi hình chạy liên tục và in vào cảm nhận của tôi. Từ đó đưa đến những câu hỏi, về một căn cước viết của một nhà thơ

ngủ trưa tu viện thành phố cổ

13.04.2018
IMG_2909_thumb.jpg

Ngày hôm nay tôi đã làm tất cả những gì phải làm cho nó, cho tôi, cho Ng., cho những ngày nghỉ hè ở Tây Ban Nha. Chúng tôi đến ăn trưa ở tiệm …

Formula 409®

30.03.2018
download-1_thumb.jpg

Ai đang viết một kịch bản phim mang tên Sân Khấu của Sự Biến Mất phải hoàn tất vào mùa hè năm tới. Nhưng cả tuần nay Ai phải đối phó với lũ bọ nhặng đang sinh sôi trong căn hộ.

Trà đạo tốc hành

16.10.2017
tea-ceremony-silhouette_thumb.jpg

Tôi không hiểu có bao nhiêu cách uống trong trà đạo, chỉ biết khi xe phóng hết tốc độ lướt trên từ trường thì trà cứ rót không ngừng, nóng bốc khói, và tôi không uống được vì sợ làm đổ trà, phỏng tay. phỏng ngực; còn khi xe ngừng ở trạm thì những nghi thức đó cũng dừng lại. Cuối cùng tôi chẳng nhấp được ngụm nào.

hình ảnh nghệ thuật tuần lễ 25/12/2016-1/1/2017: bưu thiếp của đặng thơ thơ

25.12.2016
IMG_0417_thumb.jpg

 

Gửi các bạn Da Màu,
Hôm qua trên đường đến Thung Lũng Rượu Nho  tôi nhận thấy những chùm nho đã đóng băng sau một đêm lạnh giá. Cái lạnh ăn vào xương thịt, châm …

“Giường và Điểm Tâm”: Một Định Nghĩa Truyện Chớp và Siêu Hư Cấu Đời Sống

14.12.2016
images-1_thumb.jpg

Việc Phùng Nguyễn dùng siêu hư cấu đưa chính mình vào trong truyện, và việc anh cho một nhân vật quyết định không bước ra khỏi giấc mơ, hai điều này có liên quan gì với nhau không? Có thể lắm, vì truyện là một thể mơ trong hiện thực và những giấc mơ thì rõ ràng mang tính truyện. Chắc chắn những giấc mơ ấy đầy cảm xúc, vì Phùng Nguyễn đã viết về những giấc ngủ không mơ là những giấc ngủ tê bại mọi giác quan và nhận thức, “cứ như bị thuốc mê”

Đối Thoại Với Nhà Văn Nguyễn Viện- kỳ 2/2

29.11.2016

Tôi thích bài Rap đó. Nó thể hiện tính đương đại của trào lưu văn hóa cũng như tính hiện thực của hiện trạng xã hội, tính côn đồ trong hệ thống cai trị và tình trạng phẫn uất của nhân dân. Nó là một phản ứng có tính tự động. Tất nhiên đấy là một hiểm họa có thật cho tất cả chúng ta.

Con dao tự nó không phải tội ác. Nhưng kẻ dùng dao sẽ chết vì dao (Chúa nói). Hơn nữa, dao không hiệu quả bằng súng trong việc thanh toán lẫn nhau, nếu cần.

Đấu tranh cho dân chủ và tương lai của đất nước hiện nay có phải là một cuộc thanh toán lẫn nhau giữa nhân dân và chính quyền hay không?

Đối Thoại với Nhà Văn Nguyễn Viện- kỳ 1/2

28.11.2016

Tôi hy vọng rằng, SINH RA TỪ TRỨNG không phải là lý cớ cho việc tôi phải đi tù. Đó cũng là lý do, trong tiểu thuyết này tất cả mọi sự kiện của nó cũng đều gắn liền với những cột mốc biến động của lịch sử vào những thời điểm nhất định mà tôi không tiện dẫn giải, nếu tinh ý bạn đọc sẽ thấy những điều tương thích.

Điểm Tâm


♦ Chuyển ngữ:
13.09.2016

Nhưng đứa con trai sẽ làm gì với cái xác cha nó? Nó không thể tái chế hay quăng vào sọt rác hay thùng chất thải làm phân trộn. Và nó cũng không muốn đeo vào cổ như món trang sức hay treo ở kính chiếu hậu như vòng lưới đan để bắt giấc mơ (1).

Nói chuyện với Tru Sa về Ảo Giác Mù

6.06.2016
IMG_3707_thumb.jpg

Viết, với tôi không bao giờ là tiến thân, không bao giờ vì kim tiền, không bao giờ để có ghế trong hội nhà văn. Viết, đấy là con đường tranh đấu duy nhất và hiệu quả nhất để tránh sự hóa thân thành đà điểu rúc cát. “Đừng Sợ hãi” – nhà văn Võ Thị Hảo đã trao tôi chữ này và đấy cũng là nguyên lý viết của tôi, giết cái sợ.

Nói Chuyện Với Nhà Văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc về Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi

28.04.2016
IMG_3533_thumb.jpg

…một giọt nước tràn ly cuối cùng đã xảy ra, Tổng Biên Tập duyệt lại lần cuối, và tìm ra một cái lỗ hổng lớn mà cô BTV cấp dưới đã không nhận ra: họ yêu cầu tôi không được gọi cuộc chiến Nam Bắc VN là huynh đệ tương tàn! Bây giờ thì tôi biết họ né cái gì rồi. Dẫu sao, vẫn phục lăn cách đọc tinh vi, chi ly cực kỳ của các BTV có huấn luyện bài bản, có kinh nghiệm văn chương lẫn lột mặt nạ những tên biệt kích văn nghệ (là tôi chăng, hở trời!?)

Phỏng Vấn Văn Học trong Bên Kia Con Chữ và Nghệ Thuật

4.03.2016

PVVH là một trao đổi hai chiều giữa người hỏi và người đáp. Nó là một cuộc nói chuyện trí tuệ cần có sự đầu tư tinh thần và khả năng mẫn cảm văn chương của người đưa ra câu hỏi. Nó cho công chúng đọc cơ hội tham gia vào một hay nhiều cách đọc

xông đất chùa Gia Mầu

19.02.2016

Chúng tôi đặt tên chùa là Gia Mầu. Chỉ là tự nhiên mà cái tên phọt ra trong đầu vậy thôi. Vậy mà khá nhiều người đặt câu hỏi, “Tại sao lại Gia Mầu?” Nhiều người khen tên chùa hay, mà cũng lắm người chê

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)