Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ

Đặng Thơ Thơ

Sinh năm 1962 - Sang Hoa Kỳ năm 1992 - Hiện sinh sống và làm việc tại Orange County - California.

Đồng chủ trương và hoạt động trong ban biên tập tạp chí Da màu www.damau.org từ tháng 8/2006. Cộng tác với các tạp chí Văn, Văn Học, Hợp Lưu, Thế Kỷ 21, Gió Văn, Chủ Đề. Tác phẩm đã xuất bản: Phòng Triển Lãm Mùa Đông, tuyển tập truyện ngắn (Văn Mới 2002). Tác phẩm mở: Khi Phong Linh Vỡ - truyện dài.

mùa hè … từng đoạn ngắn

15.09.2009

Khi tôi nhìn lên cây, những trái táo đã trở màu đỏ lịm.
Sau này người ta gọi đó là mùa hè viêm nhiệt não. Khi đã chìm vào cơn mê choáng nắng người ta không còn thấy nóng nữa. Họ cứ khăng khăng đòi đến sát mặt trời.

Một nơi để viết

7.09.2009

Phòng hơi tối, ánh sáng như trong những hình chụp nghệ thuật, luôn luôn chiếu từ một góc nào đó ra, đi từ đậm qua nhạt, rồi loãng vào một vùng không khí lơ lửng giữa phòng. Đồ đạc thì hầu như cố định, hình dáng không quá rõ rệt làm cho thô thiển,

cây du thứ mấy trên thế giới

17.07.2009

Tưởng là nó ở rất xa, tuy nó lan tràn khắp thế giới, nhưng chỉ nằm ở các biên giới thôi. Tưởng nó chỉ thuộc về một thành phố khác, với ấn tượng tàn khốc và ma quái, nhưng luôn biệt lập, cách ly. Tưởng nó đau đớn làm sao. Hóa ra nó đến âm thầm, êm ru, thua cả một vết muỗi đốt, một phát kiến cắn.

Slippery Elm

17.07.2009

You think it’s far away, when it has spread all over the world, though only near borders. You think it belongs to another town, a deadly omen, but always distant, isolate. You think it brings pain, but like a dream it sinks in softly, its presence less than a mosquito bite, an ant’s sting.

điếu khúc

30.03.2009

Họ đang ở đầu mùa xuân
Những người con trai như những thân mộc buồn ngấm ngầm
Những người con gái là cánh hoa đen
nhụy trắng
tiết ra những dòng mật trong như nước mắt

Đường Một Chiều nói với Ly

28.03.2009

(đọc Đường Một Chiều của Nguyễn Mộng Giác)
Đường một chiều, đường độc đạo, khó thoát hiểm Tôi thấy Ly mười bốn tuổi bước ra khỏi ngôi nhà án mạng …

những buổi chiều lửa

21.03.2009

Mỗi ngày khi chiều rũ xuống thì lửa bừng lên, như thế. Nó chờ một giờ khắc chập chùng nhất của một đời người để mà hực lên – hay chính vì những giờ khắc ấy mà lửa nghe được lời kêu gọi, hãy đốt đi, đốt hết đi, những mồi lửa này, để chẳng còn sầu muộn nữa.

Đọc Tập Sống của Đặng Mai Lan

25.02.2009

Trong dòng diễn tiến của truyện, ĐML không ngừng suy tưởng về đời sống, đồng thời chị để mình tự chìm đắm trong những suy tưởng ấy. Nhiều khi có một sự dừng lại của mạch truyện vì những suy tưởng của chị, hay nói cách khác, những suy tưởng của chị cứ tiếp diễn còn diễn tiến câu chuyện đôi lúc bị bỏ quên… Nhiều khi thế giới truyện ĐML chỉ còn là những biểu tượng

Hội Nhập và Nơi Chốn?

19.02.2009

Hãy làm nhân chứng cho sự sống sót của mình, vì đó là lý do chúng ta được chọn để sống. Hãy lắng nghe những lời chứng đó. Những lời chứng có khả năng vươn tới những thế hệ sau và khả năng ngăn ngừa sự lập lại của lịch sử. Hội nhập không phải chỉ đòi hỏi người khác chấp nhận mình và trong cùng lúc bôi xóa những yếu tố đã làm nên người khác, những ký ức cá nhân, những kinh nghiệm, lịch sử của họ mà mình không từng trải.

Những Kẻ Sinh Sau

16.02.2009

Những kẻ du mục lại băng qua phố
theo đoàn bộ hành, đá huyền của mắt và tóc họ
tô màu phố đậm, khuấy động câu chuyện dân bản xứ
khiến kẻ thi hành luật pháp chạy ruổi rong đường xá

Tháng Giêng 2009

15.01.2009

Như đã thông báo, sử gia Tạ Chí Đại Trường đã trở lại cùng bạn đọc trong chuyên mục “Học Thuật” với “Vị Trí Việt Nam Của Lí,” một chương đặc biệt trong tập văn …

bây giờ giữa chúng ta

10.01.2009

tặng Trần-Viết Minh Thanh
 
bây giờ giữa chúng ta không còn khoảng cách nữa không còn những con đường vòng  chạy qua hai thành phố cả những …

về một hải trình đến thành phố biển

6.01.2009

còn những cư dân thành phố biển,
thành phố vẫn nghèo, vẫn cũ kỹ
họ vẫn giữ cảng Vallarta duyên dáng nằm ngoài thời gian
theo cách riêng của họ
chỉ cần 47 pê-sô lương tối thiểu mỗi ngày
những kẻ sống chết với nó…

Nói chuyện với Nguyễn Thúy Hằng (phần 2/2)

13.11.2008

Có lẽ tôi là người chọn sống với những gì mang lại cho tôi cảm giác thoải mái và thích thú, nên ít khi tôi bước ra ngoài với bộ dạng một kẻ khác. Chắc là mỗi người đều có phương pháp để lựa chọn tự do riêng.Và phương pháp của tôi là không xét đoán theo đúng hay sai hoặc trong phạm trù liên quan đến đạo đức.

Nói chuyện với Nguyễn Thúy Hằng (phần 1/2)

12.11.2008

…Câu chuyện này cũng là một ẩn dụ về xã hội Việt Nam, cụ thể hơn là tôi đang nói đến những nghề liên quan đến văn hoá nghệ thuật. Dường như chỉ có những nghề này – với bối cảnh chính trị và xã hội VN kéo dài từ quá khứ đến hiện tại -mới liên quan đến thái độ “im lặng” hoặc không im lặng.

Đặng Thơ Thơ: Giữa Người Viết và Người Đọc

11.11.2008

Sau hết, và trên hết, tôi mong ĐTBKTC sẽ được đọc như một tác phẩm hư cấu, nhiều tầng ngữ nghĩa, xuyên thời gian, đa không gian, dựa vào những yếu tính văn chương trong đó. Tôi cũng mong mỗi độc giả sẽ tìm ra cho họ, và sẽ đem đến cho tác phẩm này, những góc nhìn mới, những góc độ mở, nằm ngoài dự tính của người viết.

lý lịch hoang tưởng của tôi

4.11.2008

Lý lịch tôi bắt đầu bằng chủng tộc. Tôi người Mỹ gốc Á lai Phi. Tôi tên Amabo Kcarab Nguyễn. Nét tôi không thuần đen, nét tôi thanh hơn và da tôi nhạt màu hơn những người da đen ở Harlem. Mẹ tôi người Việt. Tôi không có cha và mang họ mẹ.

Ký Ức của Người Loạn Tính

26.10.2008

Tôi là đứa con trai. Một đứa con trai. Tôi chỉ mặc sơ mi và quần jeans. Tôi đang để dành tiền. Bằng đủ mọi nghề tôi có thể nghĩ ra, ngoài cách rửa chén nhà hàng và đi lau chùi phòng vệ sinh công cộng. Làm những công việc như vầy mà phải lấy băng dính quấn chặt quanh ngực khó chịu kinh khủng. Nhưng tôi cần tiền mua thuốc uống để khỏi có kinh hàng tháng. Nếu có nhiều tiền hơn tôi sẽ đi bác sĩ chích thêm hoóc môn.

a summer closing ceremony

6.10.2008

our own afternoon
ready-made food prepared
an indulgence of laziness
the weekend
anticipating a feeling
liver pate’, hand-whipped mayonaise
rolls of lee sandwich

a summer closing ceremony

5.10.2008

our own afternoon
ready-made food prepared
an indulgence of laziness
the weekend
anticipating a feeling

đi tìm bản kinh thánh cuối

5.09.2008

  tôi
Tôi là thầy tu dòng Tín Giáo xuất thân từ chủng viện lâu đời nhất thế giới. Tôi là người chép kinh thánh, viết bằng tay, cuốn …

lễ bế mạc một mùa hè

27.08.2008

cái tổ chim vĩ đại
thắp mấy chục ngàn ngọn đèn
chai vang thứ hai chỉ còn 5 cent
(lúc lang thang trong Bev & Mo
mua 20 chai với giá 10 chai
đã bắt đầu thấy lâng lâng)

Hoàng Đạo – tiểu sử và sự nghiệp văn hóa

22.07.2008
anhHD_thumb.jpg

Hoàng Đạo khi bị mật thám Pháp bắt năm 1941

Tiểu Sử
Hoàng Đạo tên thật là Nguyễn Tường Long. Ông sinh ngày 11/10 năm Đinh Mùi tức 16/11/1907, tại làng Hàn Giang, huyện Cẩm …

Hoàng Đạo – tiểu sử và sự nghiệp văn hóa

22.07.2008

Tiểu Sử
Hoàng Đạo tên thật là Nguyễn Tường Long. Ông sinh ngày 11/10 năm Đinh Mùi tức 16/11/1907, tại làng Hàn Giang, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương. Nguyên …

vô đề

9.06.2008

bóng tối là một chất khí màu đen qua những đôi mắt nhắm
cũng là một chất lỏng uống được cho những kẻ mất ngủ
khi nhà …

Con yêu ai nhất

5.06.2008

Nó lay lay cánh tay mẹ, ngước nhìn mẹ nằn nì, nhưng mẹ vẫn lạnh lùng không thèm nhìn nó. Chưa bao giờ nó thấy mẹ xa lạ như thế, như một người hoàn toàn khác. Bỗng dưng người nó lạnh toát vì sợ hãi, thì ra mẹ không yêu nó nữa, mẹ muốn đuổi nó đi. Nó không biết phải làm sao, không biết phải trốn đi đâu bây giờ.

Nhà Trẻ

4.06.2008

Bà hiệu trưởng ngả người lắc lư theo điệu nhún của chiếc ghế ngựa. Quanh bà là giường của những đứa lớn và ưa quậy trong giờ ngủ. Nhưng có mặt bà thì chúng hóa ra rất ngoan, nằm sấp im thin thít, chẳng cần ai xoa lưng hay vuốt tóc. Sự hiện diện của bà như một phép lạ, biến trẻ hư thành những thiên thần. Chúng nằm chán rồi ngủ khò, ít ra thì ngủ cũng thích thú hơn là nằm như tượng dưới ánh mắt đe dọa của bà.

Phòng triển lãm mùa đông

3.06.2008

Tôi không bao giờ muốn tìm hiểu thêm về những ám ảnh của ký ức. Không ai tìm thấy dấu vết cuối cùng vào, và những người đi lạc trong sương rồi sẽ tìm ra lối về. Điều này, chính những cảnh sát địa phương vẫn thường xác nhận. Đã bao năm rồi, tôi chờ đợi một con đường nhỏ bên kia hồ – con đường đã hiện lên trong đôi mắt chị. Cho đến bây giờ, tất cả vẫn chỉ là giấc mơ và ảo giác của mùa đông….

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)