Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Bàn Tròn: Dịch thuật

Sâu và Sạn

7.04.2011
biaChaCon_thumb.jpg

Nhìn chung, sách dịch hôm nay ở quốc nội không quá bê bối, nghĩa là từ đọc được đến hay đến đáng khen, chí ít là vì đã cό bản dịch Cervantes, Proust, Simon, Faulkner… những tác phẩm nhiều trang, nặng ký không dễ dịch. Nhưng tiếc thay, các bản dịch cuốn nào cũng như cuốn nào…

Về bản dịch Tôi Không Có Kẻ Thù của Lưu Hiểu Ba

3.01.2011

Ông Lưu Hiểu Ba phát biểu bằng chữ Hán, khi được dịch sang tiếng Anh, có những chỗ khác nhau giữa các bản dịch. Thiếu thông hiểu về bản gốc, không thể căn cứ vào một bản dịch để đoan chắc bản này chính xác với điều tác giả muốn nói.

Nhân vụ Trái Phá & Tình Yêu, bàn về chuyện chữ nghĩa, câu cú, dịch thuật, và phê bình

20.10.2010

Khi Trần Thiện Đạo để bốn, năm tháng sau mới đưa ra quan điểm của mình, lại cho đăng tải nó trên một tạp chí in-trên-giấy, những độc giả đọc bài viết của ông sẽ không có được những cơ hội thuận tiện mà tôi đã vừa trình bày.
Thật sự, sự chọn lựa nào cũng thể hiện nơi nó một phong cách, một thái độ, hoặc một lối ứng xử đặc thù, xét từ một giác độ nào đó.

Tình Yêu & Con Tim trong Tình Sầu của Trịnh Công Sơn: một thoáng dư ba (góp ý với Đinh Từ Bích Thúy và Thái Kim Lan)

20.04.2010

Một cuộc tình, một trái tim, và một bài hát. Chúng kết đọng vào nhau. Thành một giọt sáng hân hoan và đau khổ. Và, cũng giống như một giọt nước mắt, nó được thả rơi xuống mặt một hồ nước long lanh. Và một chút dư ba, lạnh, vẫn còn rập rờn trên ánh nước.

Tản mạn về văn chương và dịch thuật

18.12.2008

Chắc bạn đọc cũng thắc mắc vì sao tôi cứ quay mũi dùi vào dịch già Tôn Thất Quỳnh Du. Có vài lý do …. Tôi nghĩ với khả năng hiện nay, anh TTQD có thể trở thành một dịch giả “tầm cỡ” như Huỳnh Sanh Thông — với điều kiện học hỏi thêm và từ bỏ tư duy “duy ngã độc tôn” — để tiếp tục cống hiến văn chương Việt Nam cho thế giới bên ngoài.

"tri thức" về một bài thơ: Nói Chuyện Với Nhà Thơ Nguyễn Đức Nguyên

12.12.2008

Quá trình dịch thuật không phải luôn là một tư duy về bản chất [tuyệt đối] của “nhận thức luận”. Tác giả hôm nay không phải là tác giả hôm qua vì đã có những thay đổi nào đó, rất li ti hay rất lớn lao, trong họ. Theo Paul Celan, văn bản, một bài viết, một bài thơ có thể được coi như là một “mẩu tin trong lọ/một dấu mốc thời gian.”

Đôi điều về dịch thuật

10.12.2008

Cách đây ít lâu tôi bạo gan dịch và xuất bản cuốn tiểu thuyết The Unbearable Lightness of Being của Milan Kundera. Phải chi tôi được quyền dịch là “Khôn Kham Nhẹ Cái Bi-ing”! thì đỡ khổ cho tôi biết mấy. Thôi, tôi đành phụ lòng Kundera vậy. Nếu người dịch là kẻ bắc cầu giữa hai nền văn hóa thì cây cầu của tôi là cây cầu khỉ lắc la lắc lẻo băng qua đại dương đầy sóng dữ.

Nhân đọc bản dịch bài “Người già em bé” của Trịnh Công Sơn

9.12.2008

Chẳng thế mà, trong lời bàn của Ban Biên Tập Da Màu về bản dịch bài hát “Người già em bé” của Joseph Đỗ Vinh và Eric Scigliano có đoạn : “Câu ‘Ghế đá công viên dời ra đường phố’ đã là một thử thách cho người dịch.”

Dịch và đại tự sự

5.12.2008

Sự thể của tà áo dài, của diễn ngôn ba miền, hay bất kỳ diễn ngôn dân tộc nào là vậy đó, một loại bá quyền về thân thể và tiếng nói. Và cái thân thể bên dưới tà áo dài là một thân thể bá quyền, trong suốt, san bằng mọi khác biệt… để bản thân nó như một hiện hữu duy nhất, không ranh giới, tròn trịa, mịn màng. Chính ở đây ta thấy một mối quan hệ bất dịch, một … non-translation.

Dịch văn hóa: Tại sao lại quan trọng và phải bắt đầu từ đâu?


♦ Chuyển ngữ:
4.12.2008

Hải Ngọc dịch

Nói khác đi, khái niệm dịch văn hoá, nhìn chung, có thể được hiểu và ứng dụng phục vụ cho hệ hình mâu thuẫn của cả lý thuyết hậu hiện đại và nhãn quan chính trị hậu hiện đại – đó là chủ nghĩa đa văn hoá và giải cấu trúc.

Ám Thị Ngôn Ngữ

4.12.2008

Giải pháp cho một khó khăn cụ thể về dịch thuật luôn luôn nằm trong ngôn ngữ đích, dù cội nguồn vấn đề thì ở ngôn ngữ gốc. Khi đọc cần đắm mình trong ngôn ngữ gốc, nhưng khi đặt bút thì nên hướng về ngôn ngữ đích, theo nghĩa rộng nhất của ‘ngôn ngữ’, bao gồm những liên quan chặt chẽ tới tư duy, tập quán và văn hóa, Tư duy còn vướng bận với ngôn ngữ gốc thường ít nhạy bén với những giải pháp đẹp có thể tìm được trong ngôn ngữ đích.

Một số suy nghĩ về dịch thuật

3.12.2008

Buộc ở vào một tình thế vô cùng khó khăn (thực hiện điều bất khả), dịch giả cần thiết phải lựa chọn “kiểu” hoặc “phong cách” dịch mà kết quả sẽ hoặc là một phiên bản gần gũi nhất của nguyên bản [mà dịch giả có thể đạt đến] về phương diện ngôn ngữ hoặc là một văn bản trong đó phần chuyên chở cảm nhận của người dịch về nguyên bản là mục tiêu trước và trên hết.

Đọc “Vision Impaired” bản dịch truyện ngắn “Ám Thị” của Phạm Thị Hoài

3.12.2008

Bút pháp Phạm Thị Hoài sắc bén, gọn, chính xác và đầy trí tuệ. Người dịch văn cô không dễ dàng gì chuyển tải những đặc thù đó. TTQD đã làm một công việc vất vả và khó khăn, rất đáng khen và tưởng thưởng, nhưng theo tôi, một độc giả người Mỹ gốc Việt (người Bắc), bản dịch hãy còn nhiều bất cập. Vấn đề là sự khác biệt về cách hiểu tiếng Việt và tiếng Anh và sự trải nghiệm văn hóa nền tảng của hai ngôn ngữ đó.

Translating Pham Thi Hoai: The invisibility of the Translator

2.12.2008

I am tempted to quote the Hanoi-based translator Duong Tuong and say that a good translation should have a hundred percent of the author and a hundred percent of the translator. But this observation doesn’t quite capture the sense of close engagement between the translator, the author and the original text. Perhaps I should quote the critic Nguyen Hung Quoc [who says] that a good translation is the ‘love child of a three-way relationship’ between the translator, the author and the original text.

Dịch Văn Chương Phạm Thị Hoài: Sự Vô Hình của Người Dịch

2.12.2008

George Steiner dạo nào đã tuyên bố, “Người dịch xâm chiếm, thu lọc, và làm sáng tỏ.” Sau khi làm sáng tỏ ngôn ngữ của người khác, người dịch phải biết cách gia nhập ngôn ngữ này vào bối cảnh mới. Nhưng làm sao để gia nhập ngôn ngữ của Tiệm May Sàigòn vào tiếng Anh hiện đại của người Úc? Tôi có đủ kiến thức để chửi thề kiểu Úc, nhưng tôi không chắc nó nghiêng ngửa với cách diễn tả trong truyện của chị Hoài.

trích: “Dịch thuật và phong cách”

1.12.2008

Lê Đình Nhất-Lang chuyển ngữ

Đây là dấu hiệu chắc chắn của một bản dịch tồi, không đáng đọc. Một bản dịch thành công phải nghe hơi lạ tai, kỳ quặc, không phải vì nó vụng về hay không để ý đến những tiềm lực hay bản chất của ngôn ngữ thứ hai, mà vì nó diễn tả điều gì mới trong đó.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)