Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Lê Lạc Giao

Một thời điêu linh (kỳ 4/4): Đồi Dó – Núi Dài

7.01.2022

Anh nhớ được điểm thiếu sót mà anh phân vân khi bước vào thư viện là bộ tộc đã cứu anh không hề có chữ viết hay sách vở gì liên hệ. Thư viện là một cách nói về một bảo tàng lịch sử được vẽ hay điêu khắc trên đá của tiền nhân. Đối với thế giới hiện hành, bộ tộc kia chỉ là biểu tượng, tổng hòa giữa hai yếu tố ảo và thực. Lúc này, Hậu nhớ lại điển tích “Giấc Hòe” hay “Giấc Kê Vàng” mà anh đã học từ những năm trung học rồi tự hỏi, “Ngay lúc này đây, có thực hay cũng chỉ là ảo đối với một chiều kích không thời gian khác?”

một thời điêu linh (kỳ 3/4)- Xứ Khỉ: hàng cây thiêng, thư viện đá

5.01.2022
Hinh 1

Hậu không hề có ý niệm về một thứ thư viện kiểu như thế này của một bộ tộc. Thực ra, khi yêu cầu đến đây, lòng Hậu chỉ muốn biết mình đang ở đâu và sự tồn tại của mình có xuất xứ như thế nào? Dường như anh đang sống trong một chiếc khung thời gian lẫn không gian hạn chế. Cái bắt đầu là chỗ xuất phát. Hậu nghĩ rằng mình đang hiện hữu nhưng cũng rất mơ hồ về nguồn cội.

một thời điêu linh- Xứ Khỉ (kỳ 2/4)

3.01.2022
190517_thumb.jpg

Xứ này là xứ nào, có những con người như thế này và hỏi Hậu như thế kia. Anh là người Việt cổ còn sót lại? Lúc này tự dưng Hậu nghĩ mình đang ở trên một sân khấu trình diễn kịch vì những sự việc diễn ra rất lớp lang và đầy kịch tính. Đêm đến, Hậu phì cười trên chiếc giường đá. Giữa họ và anh: ai cổ hơn ai? Tôi cổ sao không còn chút lông lá trên thân thể. Thời gian làm rụng lông

Một Thời Điêu Linh–kỳ 1/4

28.12.2021

Sông núi với chúng tôi là một. Không có ý niệm riêng lẻ phạm trù giữa chúng tôi và sông núi. Rừng núi, đất đai và chúng tôi là một thực thể duy nhất. Bởi thế, dù chúng tôi có chết, sông núi sẽ tự động chuyển giao cho thế hệ con cháu chúng tôi và bổn phận chúng nó là phải tiếp tục bảo vệ núi sông, vì cha mẹ ông bà tổ tiên chúng nó đã hóa thân vào thứ di sản muôn đời này

Mùa Săn

15.12.2021

Con báo đốm màu tím hoa cà săn được năm ấy đã thay đổi cả cuộc đời Sáu Vồng về sau. Màu lông tím điểm những đốm đen, phải nói là con thú rừng nghìn năm một thuở, vì có những tay săn thú cả đời chỉ mong được gặp một lần, nói chi đến hạ được nó.

Niềm Hy Vọng Của Giấc Mơ

14.12.2021
NTKM-NgonNguXanh-bia_thumb.jpg

Tôi nhận được tập thơ “Ngôn Ngữ Xanh” của nữ thi sĩ Nguyễn Thị Khánh Minh tặng vào những ngày lập thu đầu tháng mười. Khi nhìn tên tập thơ, tôi nghĩ ngay đến nỗi niềm hoài vọng của tác giả.

Tuổi Bến Tàu

21.05.2021
anh-mau-ve-ben-Bach-dang-o-Sai-Gon-truoc-1975-4_thumb.jpg

Tôi lại nhìn lên tượng Trần Hưng Đạo và nhìn theo ngón tay. Ông đang chỉ về một nơi không phải nước hoặc đất mà tôi cho là đang chỉ vào những vô hình lịch sử đã xảy ra. Đây là một cửa sông hàng ngày tiếp nhận bao hàng hóa, con người từ những nơi xa xôi du nhập đến. Cũng nơi này một ngày đưa bao hàng hóa và con người ra đi. Nơi này trao đổi và sản sinh một văn hóa vừa địa phương vừa ngoại lai, nó trộn lẫn vào nhau và cũng giữ được bản chất đa dạng. Đức Thánh Trần đang cảnh cáo về một sự lựa chọn hoặc bài trừ…

Con bọ trong guồng quay

11.05.2021

Tôi nhìn gã trắc diện và mọi động tác tập thể dục của gã không ra ngoài tầm nhìn của tôi. Không hiểu tại sao mỗi khi nhìn thấy gã, tôi cho rằng mình đang nhìn một thế kỷ đi qua? Thật lạ lùng và vô nghĩa!

Đọc trường ca ÂM TUYẾT ĐỎ THỜI GIAN

3.05.2021
clip_image004_thumb.jpg

Âm Tuyết Đỏ Thời Gian là tập thơ thứ 12 và cũng là tập thơ cuối cùng của nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ (1952-2021). Thi tập chỉ vỏn vẹn 140 trang, với 15 bài thơ ngắn và bài trường ca “Âm Tuyết Đỏ Thời Gian” dài 360 câu.

Giã Từ Nhà Thơ Nguyễn Lương Vỵ (1952-2021)

2.03.2021

Lời giã biệt niềm chi đau gió hú
Khép lòng tay nghe nắng cũ thầm thì (NLV)
Tháng 10 2019, nhà thơ Du Tử Lê ra đi. Chúng tôi những người bạn của anh ở Orange County …

Âm Vang Sắc Màu trong cõi thơ Yêu Thương Định Phận của Nguyễn Lương Vỵ

22.02.2021

Nói đến thơ Nguyễn Lương Vỵ trước tiên tôi hình dung khối lượng thơ khổng lồ của anh. Làm thơ từ thuở bé và xem thơ như thứ nghiệp dĩ cuộc đời thử hỏi đến tuổi gần bảy mươi, sự nghiệp thơ của Nguyễn Lương Vỵ không thể đề cập đến kiểu bài thơ này hoặc tập thơ kia…

VÒNG QUAY THỜI GIAN, NỖI BUỒN THỜI ĐẠI

4.02.2016

“Cha em được hưởng tiền phục viên và nhiều khoản ưu đãi khác dành cho anh hùng quân đội chỉ có năm đầu, sang năm thứ hai không hiểu tại sao ông thay đổi tính tình và biến dần thành bệnh nhân tâm thần, tám tháng sau cha em chết vì nghiến răng.”

NGHIỆN

20.01.2016

Nhà của ông ở tận một vùng quê xa đã từng treo lên hạ xuống bao thứ cờ. Những lá cờ này không hề đơn giản là biểu tượng mà còn đẫm máu, nước mắt của gia đình ông. Ông hiểu ý nghĩa lá cờ nên thâm tâm rất sợ hãi nó. Vì sợ hãi mà ông mới chạy vào tận nơi này.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)