Trang chính » Da Màu và Bạn, Phiếm luận Email bài này

Những ý nghĩ rời

 

 

 

1. Mấy hôm vừa qua, nhiều bài báo của những cây bút thành danh trước 1975 nhắc tới ông tổng thư ký tòa soạn báo Văn, ông Trần Phong Giao, mà ai cũng có những kỷ niệm đẹp về ông. Với tôi, ngược lại. Không có nghĩa là kỷ niệm xấu nhưng chỉ bởi cái lần tiếp xúc duy nhất ấy mà tôi đành lỡ cuộc hẹn hò với văn chương. Tuổi trẻ nóng nảy và tự kiêu, một lần tôi gửi về tòa soạn Văn một truyện ngắn, và chờ đợi bài mình trên trang báo kể từ lúc …vừa gửi đi. Tất nhiên là chờ mãi. Cuối cùng nhận được thư riêng do chính ông Trần Phong Giao viết. Ông đề nghị sửa đổi một vài điều, đặc biệt là cách sử dụng vài mots tiếng Tây không được chỉnh. Phải nói rõ lúc ấy tôi còn là thằng học sinh lớp đệ nhất ban C trường Việt mà dám xổ tiếng Tây lại còn nghi ngờ ông chưa đủ …giỏi, vì quả thật khi nhận phúc đáp của ông tôi có hơi giật mình và có chạy đi hỏi một thằng bạn đã đỗ tú tài chương trình Pháp và đang học đại học sư phạm ban pháp văn, thằng này đọc đi đọc lại, chùng chình, rồi ba phải rằng ông Trần Phong Giao nói đúng nhưng phía tôi cũng chưa hẳn là sai. Nhờ chỗ ngu si của tôi và sự cả nể của thằng bạn mà tôi bỗng đâm oán ông TPG, thôi không “thèm chơi” với ông nữa. Kết luận là miền nam hồi ấy đã để lỡ cơ hội nâng đỡ một thiên tài(!) mầm non như tôi. Lỗi ông Trần Phong Giao đấy.

Sau đó thì sao? Sau đó tôi có trò chơi khác hấp dẫn hơn văn chương, trò chơi súng đạn. Trò chơi súng đạn là trò chơi tuổi nhỏ nối dài. Hồi nhỏ ôm súng gỗ mà nghĩ là súng thật; khi lớn ôm súng thật mà chỉ ước chi nó là súng giả. Có đôi lần buộc lòng phải đưa súng thật lên nhưng chưa bóp cò, chỉ mong nói “bùm” trong miệng một cái để kẻ bên kia giả đò ngã lăn ra. Được như vậy chắc ổn đủ mọi bề.

Ấy thế mà khi ôm súng chạy thì lại thấy đau. Trốn sang xứ người lại càng đau hơn. Cho nên viết như một thứ “bất bình tắc minh” không chỉ cho nỗi đau riêng mà còn cho nỗi đau chung nữa. Nhưng có thử cầm bút rồi mới thấy là hớ. Hớ chỗ nào? –Chỗ cứ tưởng bở. Rằng cái gì ấm ách thì sẽ được xổ ra hết. Đâu có dễ vậy bạn. Một trăm điều ấm ách biến ra vạn bản giấy nháp vò cục ném vào sọt rác may lắm mới nói lên được một tí chút vòng ngoài, chỉ mới “gãi ngứa” đâu có như chuyện nhắm mắt nghiến răng đâm vào mụt nhọt thì mụt nhọt ứa máu ứa mủ ra tùm lum rồi xẹp xuống. Có dễ như thế đâu.

Làm văn chương tựa người mù đánh kiếm cứ đâm mãi vào hư không.

2. Cụm từ kẻ cầm bút sắp thành phế thải; ngày nay người ta gõ phiếm thay vì. Cùng lúc kỹ thuật hóa một bộ môn trong ngành truyền thông, người ta, vô hình chung démocratiser hàng ngũ những người viết lách. Thừa cơ hội nới lỏng này tôi bèn chen vào, bớt e ngại những ông Trần Phong Giao mới. Cùng lắm không ai thèm nhận đăng thì tự mình mở lấy một khoảng không gian mạng, có sao đâu! Mình ca hát một mình. Và vỗ tay khen tặng một mình.

Ngay lần đầu xuất hiện trên Da Màu đã có người vỗ vai sửa sai. Tam thập dư niên hậu rồi bạn còn nói chính nghĩa với chẳng chính nghĩa! Tôi biết, thưa bạn. Cách đây khoảng chục năm cũng có một luận điệu gần gần như vậy mà ngay trong lòng những kẻ xa xứ: giòng văn học lưu vong đã đến chỗ bế tắc, nếu không nói đến những ngày tháng chiến tranh không nói đến ba mươi tháng tư không nói đến cải tạo thì người ta không còn gì để viết nữa. Tôi nghĩ khác. Chiến tranh qua hai cuộc đại chiến ở Tây phương đối với các phe giờ đã quá xa, giờ thì không còn A l’Ouest rien de nouveau của một Remarque, Farewell to arms một Hemingway nhưng những cái nhìn xa hơn rộng hơn ngoài vòng súng đạn giết chóc vẫn tiềm tàng trong chán vạn giòng chữ trên những trang sách vào đầu thế kỷ XXI. Vả lại mỗi người có quyền phát biểu tư tưởng mình miễn đừng cung tay giơ nắm đấm phỉ báng đối phương. Bày tỏ, tôi chỉ xin được quyền bày tỏ. Và tôi, trong cung cách của tinh thần nhân bản, biết tôn trọng ngay cả đối thủ, chưa bao giờ la lối nhục mạ, tưởng cũng nên cho tôi quyền phân biện thiệt hơn chứ!

Dù sao đấy cũng là dạng thức mới mẻ và có tính tích cực nhờ vào kỹ thuật vi tính. Như trong cuộc họp mặt đối mặt, bạn nói lên điều mình nghĩ thì có ngay kẻ phản bác. Và kẻ đồng tình. Làm sao đây để nghiêng mình tạ ơn người đã khuyến khích ta?

3. Nhờ máy móc kỹ thuật bài viết ra mắt kịp thời và biến mất cũng rất nhanh. Trong một bài phỏng vấn một tác giả trẻ trên Hợp Lưu, người ta nói đến cuộc tồn sinh hai mươi bốn tiếng đồng hồ của bài báo mạng. Liệu có ai chịu khó tìm kiếm để đọc lại bài văn bài báo cũ ngoại trừ những người làm công tác phê bình khảo cứu? Có lẽ đó là lý do chính giải thích cho việc đăng đi đăng lại bài viết từ website này đến website khác. Vì tiếc đến tức tưởi. Bài viết nhiều khi không quá trang giấy nhưng phải đổi bao nhiêu eo xèo, bao nỗi đau nỗi thương nỗi nhớ nỗi sầu; mà đấy là bài văn, chứ bài thơ thì còn ngắn hơn, bốn câu ba câu, mười sáu chữ tứ tuyệt, mười bảy chữ haiku. Nặn óc nặn hồn chỉ để ra mắt trong có hai mươi bốn tiếng thôi ư? Đừng tưởng, rồi cả cuốn sách nữa trước sau gì rồi cũng lên mạng thôi. Nhưng như vậy chẳng còn hơn là khum lưng in ấn rồi mang ra phát không sao? Có khi còn tốn cả tiền tem nữa, để biếu người xa.

Tuy nhiên, liệu bạn có nghĩ đến hơn tám mươi triệu đồng bào bên nhà không? Chỉ cần vài người đọc cũng đã là điều mừng vui. Sách in báo in không về được, chỉ còn loại ấn phẩm điện tử thôi. Của tin còn một chút này.
 

Đặng đình-Túy

 

 

 

.

bài đã đăng của Đặng Đình Túy


2 Bình luận »

  • Trinh - Trung Lap says:

    “…..Nặn óc nặn hồn chỉ để ra mắt trong có hai mươi bốn tiếng thôi ư? Đừng tưởng, rồi cả cuốn sách nữa trước sau gì rồi cũng lên mạng thôi. Nhưng như vậy chẳng còn hơn là khum lưng in ấn rồi mang ra phát không sao? Có khi còn tốn cả tiền tem nữa, để biếu người xa…..”

    Đúng là 1 thái độ “ăn mày văn chương”, luôn tha thiết với độc giả. Văn sĩ bán tâm tư đi mua lại tấm lòng của độc giả là vậy đó.

    Bài viết thật chân tình !

  • Chu Ngạn Thư says:

    Tôi khoái cái ý nghĩ rời ờ cuối bài của Đặng Đình Túy:

    ” . . . chỉ cần vài người đọc cũng là điều mừng vui. Sách báo in không về được , chỉ còn loại ấn phẩm điện tử thôi. Của tin còn một chút này.”
    Có khi bài viết từ trong nước, nhưng phải đi nửa vòng trái đất để đến được những người bạn chỉ cách nhau chưa đầy 100km!
    Cảm ơn những trang mạng .

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)