Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Vê thǎm bạn

-Ngồi yên coi. Để cho tôi nhìn ông kỹ một chút xem có đổi khác gì không (nheo nheo mǎ́t ngǎ́m, vẻ cười cợt thân mật) cũng không thay đổi gì nhiều.. có hơi gầy đấy nhưng dáng vẫn khỏe (cười, tràng cười dài) sống bên tây, hưởng lương tây, ǎn cơm tây, ở nhà tây, đáng lẽ phải mập mạp khỏe mạnh hơn nhiều kia. Nhưng được cái không già thêm (như chợt nhớ ra)  Ủa, vậy mà hơn hai chục nǎm chớ ít sao: buồn cười nhỉ, ông cứ như người không hề bị ảnh hưởng tuổi tác. Sao, về đây ông thấy gì đổi khác? Chúng tôi cũng đang hiện đại hóa đấy: phố xá mọc lên như nấm, đường lộ phóng ngang phóng dọc, xe cộ kẹt lung tung, tủ lạnh ti-vi ê hề… (chợt như sực nhớ điều gì, vụt đứng lên đi vào nhà một lúc, và khệ nệ bưng ra khay trà, rót vào hai tách, không mời khách mà bưng ngay ly của mình đưa lên miệng hớp. Sực nhớ tới bạn, cười giả lả, đưa tay chỉ chén trà) Uống đi, trà này khá ngon. Ở bên ấy ông có đủ thứ nhưng chǎ́c không tìm ra trà này đâu. (Tiếp tục hớp từng hớp trà, đưa mǎ́t nhìn quanh vườn. Ánh nǎ́ng buổi sáng đã bǎ́t đầu gay gǎ́t nhưng nhờ khu vườn đầy cây cối xanh tươi nên cũng đỡ chói chang. Những mảnh nǎ́ng bị cǎ́t vụn thành mảnh nhỏ rơi xuống luống đất đen nhánh. Kẻ đối diện theo dõi thái độ ông ta, chợt nhận ra một chút vui tươi hiếm thấy nơi con người ấy)

-Mọi người đâu cả ?

-Vừa mới đèo nhau đi thǎm bà con. Nǎm nay tụi nhỏ về đủ mặt… cũng khá vui. (Lý do của niềm vui là nhờ tụi nhỏ về đông đủ! Có thể là như vậy. Mấy đứa bé giờ này chǎ́c cũng lớn bộn rồi, không biết đã có đứa nào lập gia đình chưa, để rồi phải hỏi xem) Nhưng cái vui đặc biệt của tuổi già là làm vườn (lại cười, giọng cười gần như mỉa mai) …vui mẹ gì, phải nói là cái số, cái số cầm cày cầm cuốc -cũng giống như trường hợp của ông là số dạy học, "dốt" -xin lỗi, tôi lập lại lời ông nói chứ không dám nhục mạ ông đâu nhé- dốt nhưng đi đâu cũng dạy học, dạy ngay cả những kẻ thông thái hơn mình! À, quên kể ông hay: nǎm rồi, nhà nước phóng đường, nhǎ̀m vào miếng đất của tôi, cǎ́t bức mất một mảnh nhưng lại đâm hay ở chỗ là nhiều người bỗng tìm tới mình hỏi mua đất cất phố, tôi bán quách một phần, lấy tiền lợp lại cái nhà và mua được ba chiếc xe gǎ́n máy cho ba đứa nhỏ (thǎ̀ng lớn, thǎ̀ng Nhân nó đã có xe rồi), tụi nó thuê chung cǎn nhà trên miệt Thủ đức xa quá, phải có xe mới về Sài gòn đi học được. Diện tích đất canh tác bây giờ hẹp lại nhưng không sao, mình để sức làm kỹ hơn. Trước Tết, tụi tôi bán được gần cả triệu bạc hoa cúc và thược dược. (Niềm lạc quan nói chung có lẽ nhờ ở sự ổn định của mọi thành viên trong gia đình, các đứa con học ở Sài gòn, vợ chồng ở nhà trồng trọt kiếm sống) Tôi định sang nǎm dành một phần đất trồng rau. Dạo này rau cỏ mǎ́c quá. Thiên hạ kéo nhau xin đi làm sở, ít ai muốn vất vả cày cuốc như mình. Tụi tôi khác, già rồi, lại thêm bản chất khiêm tốn, không muốn tranh giành; vả lại mình lanh lợi gì mà tranh giành nổi với thiên hạ? (Yên lặng. Hai người bạn, mỗi bên theo đuổi những ý nghĩ của riêng mình. Chiếc bàn nhỏ bây giờ phủ đầy ánh nǎ́ng. Ông ta lại đứng lên vào nhà tìm gói thuốc, rút một điếu đưa mời bạn, kẻ kia từ chối khiến ông lên tiếng hỏi) -Cai thuốc rồi đấy? Tây phương bây giờ sau một thời gian dài hủy hoại thân xác, bổng dưng sợ hãi, muốn sống thanh sạch. Bất khả! Tôi cam đoan với ông đó. Làm sao mà họ có thể sống xa vật dục được? Cả một quá trình phát triển chỉ nhǎ̀m vào chỗ phụng sự vật chất, họ đâu có thể một phút từ khước hết để sống như mình? (Không thấy phản ứng, ông tiếp tục rít thuốc và nhìn ra xa. Con chó nǎ̀m dưới chân ông thình lình vùng dậy vẫy đuôi và ư ử trong họng. Ông quay nhìn ra phía cổng) -Trẻ nó về. ("Trẻ" là tiếng chỉ chung cho mọi người trong gia đình ông. Chỉ vài giây sau thì bốn chiếc xe gǎ́n máy ùa vào sân, mỗi chiếc mang trên lưng chúng ít nhất hai người. Ngoài bà vợ ông, những kẻ còn lại đều trẻ. Họ vào nhà, thấy có khách dừng lại chào. Ông điểm mặt từng người, giới thiệu với bạn. Thì ra ông đã có cháu nội đầu lòng, đứa bé còn đỏ hỏn nǎ̀m trong lòng mẹ nó hai tay dụi dụi mǎ́t, nẩy mình khóc oe oe. Mọi người sau khi xong thủ tục chào hỏi, kéo nhau vào nhà trong. Họ líu lo ồn ào một lúc đoạn kéo nhau ra, vẫn từng ấy người, vẫn từng ấy tíu tít. Lại lên xe, từng đôi một, rú ga nổ máy chạy mất hút. Ông nhìn theo, lǎ́c đầu, không phải cái lǎ́c đầu không bǎ̀ng lòng mà là cái lǎ́c đầu âu yếm. Hai mǎ́t ông lim dim, đám chân vột ở hai đuôi mǎ́t còn cười nhiều hơn chiếc mồm thiếu rǎng. Một lúc, dường như những ý nghĩ gởi theo đám trẻ đã đến đoạn phải chấm sang hàng, ông sực tỉnh bèn quay lại vỗ vai mời bạn) Ở lại ǎn bữa cơm với tôi đi. Chỉ có ông với tôi và chỉ có dưa với mǎ́m qua ngày.. (cười) Nói đùa chứ ngày tết mà, cũng có chút thịt chút bánh. Lại có chai rượu thuốc thǎ̀ng con mang từ Sài gòn về, mình nhậu chút chơi. Đây, uống thử coi được không? Hả ? Nồng dữ? Tôi yếu rượu lǎ́m. Hồi còn nǎ̀m núi, mỗi lần tụi nó về làng là làm gì cũng kiếm cho được chai rượu nhưng ai lǎn chai đổ đèn gì thì đổ chớ tôi thì chỉ một ly nhỏ là đủ đỏ mặt tía tai rồi. Tôi chỉ nghiện có trà. Và ớt. Ǎn ớt nhiều lǎ́m. Mà tốt đấy ông. Tôi tin là nhờ ǎn nhiều ớt mà tôi ít bệnh hoạn. Ở núi bị sốt rét là chuyện thường, vậy mà tôi không (ông vỗ ngực) coi ốm yếu vậy chớ chịu đựng dữ lǎ́m nghen!

Không làm sao có thể quên được những câu chuyện ông kể: chuyện chiến đấu, chuyện gian khổ hiểm nguy, chuyện thiếu thốn -không phải những thiếu thốn tầm thường của kẻ nghèo, đó là những thiếu thốn đến kinh hoàng như giai đoạn ông "ba cùng" với các gia đình người thượng Tây nguyên, ngay cả hột muối cũng không có mà ǎn. Có lần, theo lời ông kể, vài anh em mạo hiểm về đến làng (nhiều ngày tháng bị Mỹ và các đơn vị Phượng Hoàng bao vây) mua được ít muối lên phân phối, ông cũng nhận được một gói chừng vài trǎm gam gói trong mảnh lá chuối. Về buông, ông lấy ống tre đựng lương khô vẫn dǎ́t bên hông ra cho muối vào chỉ mới vừa đầy, đậy kỹ. Còn manh lá chuối bọc bên ngoài ông vừa ném ra sàn bọn trẻ con đã nhào tới tranh giành; chúng xé to xé nhỏ manh lá chuối, mỗi đứa thè lưỡi liếm sạch mảnh lá cướp được. Ở núi, muối là thực phẩm cần thiết số một. Thiếu muối thì đổ bệnh ngay. Có muối, đổ vào trách, dốc cỡ chừng nửa nón ớt hái ngoài nương, cho thêm nước lã, khuấy đều, bǎ́c lên bếp đến khi nào mọi thành phần ấy cô đặc lại, quyện sánh vào nhau là được. Dùng ǎn từ nǎm này qua nǎm kia. Nhiều khi hái được nǎ́m lá muốn nấu tí canh thì cũng dùng muối ớt ấy làm đồ nêm. Những ngày di chuyển trên lối mòn Trường Sơn, mỗi chặng đường được phụ trách bởi những bộ phận an ninh và liên lạc khác nhau. Hôm ấy đơn vị nhỏ của ông được hướng dẫn bởi một tiểu đội phụ nữ. Ngày về trưa, đường đỏ bụi, các cô du kích đau ốm nhọc nhǎ̀n, đã đánh mất thanh xuân từ lâu. Họ cúi đầu di chuyển không ai nói với ai một lời, cho đến quá nửa đêm mới dừng vì đã hết đoạn đường trách nhiệm. Mọi người tách khỏi lộ, tiến vào khu vực dành cho việc nghỉ ngơi lấy sức, và để chờ bǎ́t liên lạc với thành phần chịu trách nhiệm của chặng đường sǎ́p tới. Mồ hôi mồ kê, áo quần thân thể hôi hám, may gặp suối nước, bọn ông cởi quần áo nhào xuống tǎ́m. Riêng ông bận sǎ́p xếp công việc nên sau hết mới ra suối kỳ cọ một mình. Bộ quần áo mang trong người hàng tháng cơ hồ như dán chặt vào da, khiến ông quên bǎ̉ng cả phần thân xác bên trong, chỉ đến khi lột chúng ra, ngâm trong làn nước mát, ông mới ý thức được rǎ̀ng còn một bộ phận nào đó có sinh hoạt riêng, có đòi hỏi riêng của nó. Ông sờ soạng mò nǎ́n người ông như mò nǎ́n một vật lạ. Ông sung sướng thấy rǎ̀ng ông còn …sống, còn nguyên sự hǎm hở của tuổi thanh xuân. Nhờ làn nước mát, nhờ cảm thấy sạch sẽ nhẹ nhàng trong châu thân, ông không chống lại nổi những kêu gào không tiếng và buông thả theo bản nǎng, riêng mình với mình. Chính vào lúc không còn có ý thức gì với ngoại cảnh ấy ông bổng giật nẫy vì tiếng sột soạt kề sát: bóng một người đã đứng đấy sừng sững cách ông chỉ vài bước, một cô gái trong đội liên lạc, cô gái trẻ nhất và sống động nhất. Trong phút ngǎ́n ngủi của thức giấc dục tình, lý trí rời xa, ông không còn là một chiến sĩ chiến đấu cho lý tưởng ngót hai mươi nǎm, ông chỉ là con đực chờ đợi một đáp ứng của con cái mà ông chǎ́c chǎ́n phải xảy ra. Dường như cô gái đang bước tới. Dường như cô sǎ́p ngả người vào hai cánh tay ông. Dường như cô bị cuốn hút bởi thân thể ông không che đậy trước mǎ́t. Nhưng không. Bổng một tiếng cười, cười chǎ̉ng ra cười. Ngượng nghịu. Hối tiếc. Khẩn nài: "Vào ǎn cháo đã. Em đói lǎ́m rồi…” Tại sao lại “ǎn đã”? Phải chǎng “đã” ngụ ý là phải làm một điều gì đó trước khi làm một điều khác; một hứa hẹn chǎng? Khi họ đến nơi, mọi người đã vây quanh nồi cháo bốc hơi, sì sụp húp. Ông ǎn rất nhanh, ǎn xong ông ra ngoài ngồi hút thuốc chờ đợi điều mà ông chǎ́c mẫm là sẽ phải đến. Nhưng hoài công. Sáng hôm sau, trước khi ra đi, ông có ý tìm gặp lại cô gái bên suối. Ông không gặp được nàng nhưng ông biết được hai điều chủ yếu: thứ nhất, nồi cháo do bọn ông đãi được xem như bữa tiệc cao lương mỹ vị hơn bao giờ hết đối với đơn vị liên lạc (cháo đã được nấu bǎ̀ng nếp lại không độn khoai ); thứ hai, có hai thành viên bị bệnh vì ngon miệng quá, một trong hai là cô gái bên suối.

Những dịp quay về lục soạn ký ức, ông hoàn toàn bị biến thể. Ông không còn là ông của hiện tại. Vợ ông lúc ban đầu chưa quen tính ông đã sợ rǎ̀ng ông có máu đồng bóng chỉ vì ông có đấy mà cơ hồ như không. Chưa bao giờ ông sống thực cho bǎ̀ng những lúc ấy. Chúng ta vẫn tưởng rǎ̀ng chúng ta sống để theo đuổi hạnh phúc; nhưng không chǎ́c là như vậy, chính nỗi bất hạnh, ngược lại, đã cho ta những phút sống tràn trề mãnh liệt nhất.

-Ǎn đi này (Ông gǎ́p miếng thịt gà bỏ vào bát của bạn), gà khỏe lǎ́m không bị dịch đâu. Chết chóc gì mà sợ. Như tôi đây, nếu chết dễ thì có lẽ tôi đã chết hàng chục bận. Mười sáu tuổi tôi ra đi. Lần đầu tiên ra tuyến, tôi tự nhủ không chǎ́c thấy được tuổi hai mươi. Mười bốn nǎm sau, ba mươi tuổi tôi vẫn còn nguyên. Nguyên thì không nguyên (ông xòe bàn tay phải còn ba ngón, nghiêng người khoe bộ sườn có vết sẹo dài, và vỗ vỗ bàn chân khập khiểng) nhưng cũng chưa hǎ̉n trở thành phế nhân. Ba mươi mốt tuổi, tôi phục viên. Sống nhǎn! Cái chết gần quá nên nó len lách, tránh né mình. Không phải mình tránh nó đâu. Nó tránh mình. Hôm ấy, hai anh em tôi công tác, đang giữa rừng mà trời thì sǎ́p tối nên phải tìm chỗ trú qua đêm. Chọn một điểm hẹn rồi mỗi người đi về một phía để tìm nước, tìm rau cỏ làm thức ǎn và chọn chỗ ngủ an toàn. Chưa hoàn thành được những dự tính thì trời bổng đổ mưa. Mưa rừng có những dữ dội rất bất thường khó tiên liệu. Lúc ấy tôi đang ở giữa lòng suối định lấy nước cho đầy các bình đông mang theo. Tuy gọi là suối nhưng không có nước; thấy vùng cát có màu sẫm thì mình biết là chỉ cần đào vài tấc sẽ thấy nước. Nhưng cùng trong lúc ấy thì trời mưa. Mới nhận vài giọt nước len qua đám cây dày đặc rơi xuống vai để đủ có ý thức là trời bǎ́t đầu mưa thì ở đầu trên suối, giòng nước đã đổ xuống ầm ầm. Tôi quơ vội quân trang phóc lên bờ khi giòng nước đã lấn ra tràn đất. Tôi chạy thi với nước. Bám được hòn đá lớn leo lên cao nhìn xuống, chung quanh chỉ thấy nước là nước. Không lâu, chỉ chừng vài tiếng đồng hồ sau là mặt đất ráo hoảnh. Nước bỏ đi. Kinh hoàng lǎ́ng xuống. Tôi lần mò tìm về điểm hẹn. Người bạn chưa thấy trở lại. Anh không bao giờ trở lại nữa. Sáng hôm sau ánh mặt trời chiếu le lói sau vòm cây, tôi tìm ra cái bị của anh mǎ́c trên cành cao, không xa giòng suối. Thì ra loanh quanh thế nào anh cũng tìm thấy nước trong cùng giòng suối mà tôi đã khám phá ra, nhưng là một nhánh khác rộng hơn, sâu hơn. Tôi đoán rǎ̀ng anh cũng hành động y như tôi, xuống suối lấy nước; rủi cái là nhánh suối này sâu hoǎ́m. Khi cơn mưa đổ xuống anh không nhanh chân, và chǎ́c là khó leo nhanh lên bờ nên không chạy kịp. Chỉ có thế thôi! Thật là đường tơ sợi tóc… -Thú dữ? Không đáng sợ. Cọp, trong mười mấy nǎm ở rừng, tôi chỉ gặp hai lần, một lần hơi xa và một lần đối đầu. Phải bình tĩnh, đừng tỏ ra sợ hãi. Nó nhìn mình, mình nhìn nó, rồi ai đi đường nấy. Trong các loài thú, đáng sợ nhất là rǎ́n. Bị nó cǎ́n bất tử, nhất là khi chỉ một mình, không kịp trở tay thì nhanh lǎ́m. Vài phút thôi. Ngoài ra là sự rủi ro. Rủi ro nó không có tên, vậy mà nó đưa tới những cái chết thúi hoǎ́c. Cuối cùng thì là súng đạn, không phải chỉ có súng đạn của địch; đôi khi súng đạn của ta nữa. Án đề bất cẩn ấy mà. Một trǎm cách chết ông à!

Ông bỏ lửng. Nhìn thấy bát cơm của khách đã vơi, ông quay đầu đũa sang cơm từ đĩa lớn vào bát cho khách. Thấy khách quan sát cách sử dụng đũa, ông giải thích: Đấy là phương pháp giữ vệ sinh của chúng tôi. Đầu nhỏ dùng đưa vào miệng mình, khi tiếp cho khách thì trở đầu bên kia. Trong hoàn cảnh eo hẹp khó khǎn, phải tìm ra cách sống sạch để ngǎn chận bớt bệnh hoạn vì thiếu vệ sinh. Những nǎm về sau này còn phải chịu đựng thêm bom B52 của Mỹ. Không cần phải trúng bom, chỉ cần nǎ̀m gần cũng lãnh đủ, đinh tai ù mǎ́t. Hệ thống thần kinh coi như là toàn bộ hư hỏng. Nhưng cái đáng sợ hơn là các chất độc hóa học. Máy bay chúng chỉ lướt qua một lượt là cây cối ngã rạp giống như bị cơn gió mạnh, nhưng sau đó chúng không ngóc dậy trở lại nữa. Nǎ̀m rạp luôn. Tôi nhớ hồi đó có lệnh giải thích rǎ̀ng nếu hoa màu bị địch phá hoại bǎ̀ng cách ấy thì phải nhanh tay thu hoạch ngay để còn có thể tiêu thụ được. Như vậy là chúng tôi được lệnh tranh thủ cướp giật hoa màu trên tay địch. Bǎ̀ng cách nào, ông muốn biết hả? Giản dị lǎ́m. Động viên mọi người sǎ̃n sàng quang gánh chờ khi máy bay đã đi thì ùa ra, nhanh tay đào nhổ. Đám sǎ́n mì của chúng tôi héo rũ sau đợt máy bay giặc bay qua, chúng tôi xông ra nhổ sạch, lớp xǎ́t phơi khô, lớp nấu chín ǎn ngay. Ông lại giang hai tay, vỗ vào ngực: thế mà đến giờ này vẫn còn sống nhǎn đây!

Nhưng chỉ một lúc sau ông mất hết vẻ ngang tàng dửng dưng. Ông trầm ngâm. Hút thuốc. Nhấp trà. Suy nghĩ. Và tâm sự. Giọng lǎ́ng đọng, xa vǎ́ng:

-Hồi ấy tôi coi thường cái chết nhưng bây giờ tôi lại sợ chết đó ông. Không phải để hưởng thụ gì đâu nhưng cảm thấy có trách nhiệm với vợ với con. Tôi về nhà đến hai ba nǎm sau mới lấy vợ. Thấy bả cũng là người chơn chất thì tôi lấy nhưng không tin rǎ̀ng mình có thể có con. Cho tới khi bả chửa thì tôi chờ đợi bả …hư thai! Bả cũng không bị hư thai. Ngày bả vào nhà hộ sinh tôi luôn luôn ở bên cạnh, chờ trǎ́c trở. Khi đứa bé lọt khỏi lòng mẹ, tôi giành nó trong tay cô nữ hộ sinh, lục soát khǎ́p người nó xem có bộ phận nào hư hao thiếu sót không. Là thǎ̀ng Nhân đó. Nó bú sữa, nó tiểu tiện, nó đại tiện bao giờ cũng có tôi bên cạnh canh giữ, chờ đợi bất thường. Nhưng chưa thấy bất thường. Nó lớn lên bình thường. Nó đi đứng, ǎn ngủ bình thường. Có trí khôn bình thường, học hành bình thường, đỗ đạt bình thường. Lúc nó hai mươi tuổi, tôi thấp thỏm mong chờ dấu hiệu của sự phát triển nơi một con đực. Tôi ghét cái lối giáo dục của người mình, nghiêm khǎ́c, xa cách, che đậy. Ông cha với đứa con mà như người lạ. Không dám rờ mó đụng chạm. Không dám đặt một câu hỏi kín đáo riêng tư. Nhưng một lần về thǎm nhà, nó cho tôi biết là nó có cô bạn gái. Tôi thúc nó cưới cô ta. Ông có hiểu tâm trạng tôi không? Mười mấy nǎm giỡn chơi với lửa đạn tôi không phập phồng bǎ̀ng lúc này. Chỉ vì tôi phập phồng quá mà tôi thúc nó cưới vợ. Để coi nó "làm ǎn" ra sao. Nếu có ngày nó xìu mặt trở về bảo với tôi rǎ̀ng cô ta bỏ nó rồi, chǎ́c tôi buồn lǎ́m nhưng tôi sẽ …yên lòng. Yên lòng vì nó hợp lý. Bao nhiêu nǎm hít thở hóa chất độc hại, nhất định phải có một hậu quả nào đó chớ? Nhưng nó ở chỗ nào, cái hậu quả đó? Nếu nó cứ ở lì trong tôi, nó phục kích trong góc sâu nào đó, trong ruột già ruột non trong tim gan phèo phổi tôi, chờ đến ngày vật ngã tôi thì may biết mấy. Xin nó đừng bò đi đâu hết, hãy ở lại với tôi để chỉ mình tôi gánh chịu.

-Nhưng bây giờ Nhân có con rồi…

-Chính vậy đó, tôi muốn nói với ông là tôi mừng lǎ́m. Chưa bao giờ tôi sung sướng như lúc này. Gần ba mươi nǎm phập phồng lo lǎ́ng để đổi lại phút này đây. Con vợ nó đẻ ở Sài Gòn. Chúng dấu không cho tụi tôi biết nếu không chǎ́c tôi đã mò vào tận trong ấy chầu chực như ngày mẹ thǎ̀ng Nhân sinh ra nó. Hôm nhận được tin, tôi muốn la hét một mình để tỏ hết niềm sung sướng của một người cha. Nhưng hạnh phúc của tôi là hạnh phúc từng chặng. Tôi không dám nhìn xa. Tôi như kẻ trèo núi lên được dốc nào hay dốc ấy. Hôm nay khi con tôi có con, tôi cho là tôi đã vượt qua con dốc cao nhất. Nhưng vẫn chưa hết, còn sống là tôi còn phập phồng nghi ngờ. Tôi có bốn đứa con, hai trai hai gái. Bây giờ tôi đã có cháu nội, đứa cháu nội bình thường đầy đủ tay chân.Tôi vẫn còn tiếp tục chờ các đáp số khác. Của hai đứa con gái và thǎ̀ng út. Rồi con của chúng nó. Và con của con chúng nó. Người ta nói có khi chất độc không xuất hiện ở thế hệ đầu mà thế hệ sau hoặc sau nữa. Làm sao biết được…

Đột nhiên người khách mong vợ chồng đứa con trai đầu của ông trở về. Để được nhìn thấy ông nheo nheo mǎ́t cười với đám chân vịt chen chúc hai bên mang tai.

ĐĐT

bài đã đăng của Đặng Đình Túy


2 Bình luận »

  • Tien Nguyen says:

    Hạnh phúc thật là ngậm ngùi. Tôi thích cách nhìn của tác giả. Đó là hạnh phúc nhìn qua một lăng kính. Tuyệt vời.

  • Nguyễn thị Hải Hà says:

    Tôi thấy ông bắt người ta phải chọn giữa cô gái bên suối và bữa cháo ngon là đã “ác”, nhưng chưa “ác” bằng cái câu này: “Chúng ta vẫn tưởng rǎ̀ng chúng ta sống để theo đuổi hạnh phúc; nhưng không chǎ́c là như vậy, chính nỗi bất hạnh, ngược lại, đã cho ta những phút sống tràn trề mãnh liệt nhất.”

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)