Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

buổi tối trước ngày lễ

0 bình luận ♦ 22.12.2022

Chàng đến nhà nàng lúc 7 giờ tối. Nàng đón chàng bằng nụ cười quen thuộc, rồi biến vào trong nhà để hoàn tất những chi tiết cuối cùng của y phục và trang điểm. Lần nào chàng cũng phải đợi nàng, không lâu lắm, vài phút thôi, nhưng lần nào chàng cũng phải đợi. Cho nên bây giờ, khi nàng mở cửa, chàng thường đi thẳng vào nhà, nơi chiếc ghế dài, ngồi xuống, vớ cái gì đấy để đọc. Nàng hay xếp tờ báo trong ngày trên bàn gần chiếc ghế ấy, và cuốn truyện đang đọc dở. Bây giờ, nàng bỏ luôn câu nói cho phải phép: xin anh chờ chút xíu, và nụ cười mím chi tỏ ra nàng biết lỗi của mình lắm.

Nếu chàng không gọi rủ nàng ăn tối hôm nay, chắc nàng sẽ co ro trong chiếc mền mỏng trên chiếc ghế dài này suốt buổi tối, ăn qua loa mì gói và đọc truyện hay xem phim cho qua thời giờ. Chàng cũng thế, trên chiếc ghế dài trong nơi chốn của riêng chàng, nhưng điều ấy với chàng tự nhiên đến nỗi chàng không bao giờ nghĩ nhiều đến nó. Chàng không có sự nhạy cảm yếu đuối của nàng, và nỗi buồn sẽ đến và ngập lụt tâm hồn nàng, có thể sẽ thành nước mắt ngắn dài, nếu buổi tối trước ngày lễ nàng thui thủi một mình trong căn nhà vắng lạnh. Nếu chàng không gọi rủ nàng ăn tối hôm nay, nàng sẽ không gọi chàng đâu, vì nàng ghét làm phiền người khác, và tự ái rất nữ tính của nàng sẽ không cho phép nàng thú nhận nỗi cô đơn của nàng. Cho nên, năm nào không nghe nàng nhắc đến những lời mời mọc cho đêm trước lễ, không thấy nàng háo hức chuẩn bị áo xống cho buổi tối ấy, chàng sẽ gọi mời nàng ba ngày trước, vì nếu chàng mời nàng sau đó, thì đã quá rõ ràng chàng tội nghiệp nàng, và nếu chàng mời trước đó, thì nàng không thể trả lời được vì còn quá sớm. Khi chàng gọi nàng, chàng phải năn nỉ thành khẩn lắm, như thể chính chàng không chịu nổi sự lẻ loi trong buổi tối dành cho gia đình và thân thuộc đó, như thể nếu nàng không chịu, nỗi buồn sẽ đến ngập lụt trong tâm hồn chàng, và không chừng chàng sẽ phát khóc mất thôi. Không biết nàng có nhận ra sự dối trá tinh vi của chàng không, vì nàng chắc chắn rất thông minh, nhưng nàng chưa bao giờ tỏ ra thắc mắc, và cũng chưa bao giờ cám ơn chàng quan tâm mời mọc. Chàng không tìm kiếm sự biết ơn của nàng, bằng lời nói hay thái độ. Với chàng, đó chỉ là một bữa ăn tối như mọi ngày, và ý nghĩ nàng co ro trên ghế mắt đẫm lệ làm chàng thấy khó chịu, và chàng luôn thích nhìn nụ cười của nàng đối diện mình qua chiếc bàn, lung linh ánh nến nhỏ xíu chàng thường tự thắp lên nếu người hầu bàn trễ nãi.

Năm phút, nàng xuất hiện trước mặt chàng, sẵn sàng. Ðứng dậy, chàng dành một phút ngắm nghía nàng. Không thế, nàng sẽ không vui. Nàng mất công chọn áo, trang điểm để vừa mắt người khác (trong đó có chàng) cơ mà? Mái tóc xõa ngang vai, chiếc áo màu tím nhạt ngắn trên gối một chút xíu, sợi dây chuyền óng ánh trên cổ, giày cao gót (chàng phải đứng thật thẳng để không cảm thấy nàng đã vượt trên tầm mắt chàng), và mùi nước hoa thoang thoảng. Chàng muốn nói, như nhiều lần, rằng nàng bao giờ cũng xinh đẹp trong mắt chàng, nhưng chàng im lặng, nụ cười rất nhẹ trên môi. Sự đỏm đáng của nàng luôn pha lẫn nỗi thẹn thùng rất thiếu nữ, khiến cho nàng sẽ đỏ mặt lúng túng với lời khen. Nàng mỉm cười lại, và họ cùng ra cửa. Sau lưng nàng, chàng nhìn những sợi tóc buông xoà trên vai áo khoác của nàng, ao ước choàng tay qua eo nàng và áp mặt vào mái tóc dịu hương đó. Những ý nghĩ của chàng có lẽ sẽ biến mất, chỉ còn cảm giác bồng bềnh, dịu dàng nhưng choáng váng như khi uống sắp say. Nhưng dĩ nhiên chàng sẽ không làm thế. Tình bạn có khoảng cách, giới hạn, rào cản, và chàng không muốn vượt qua hay dẫm lên, không phải vì chàng không có lúc bốc đồng bất cần, mà vì ngại nàng bị khó xử. Chàng sợ đôi mắt nhìn lên của nàng, nghiêm trang như sắp sửa làm một chuyện khó khăn không tránh được, và đôi môi run run của nàng, hé ra mím lại bao nhiêu lần, không muốn nói những lời sắp nói. Chàng sợ những gãy đổ hoang tàn không gàn hắn, sửa chữa được trong mối quan hệ của họ. Và nhất là chàng không muốn cảm thấy sự e dè, giữ kẽ của nàng. Họ đã quen nhau nhiều năm, và sự tin cậy thân thiết nẩy mầm, lớn lên, đơm hoa kết trái giữa họ là một trong những hạnh phúc chàng biết chắc mình có.

Trong khi chờ người hầu bàn, nàng hỏi chàng về cuộc hẹn hò của chàng mấy ngày trước. Ðầu tiên bao giờ cũng là: vui không? Tiệm ăn đó ngon không? Những câu hỏi khá vô thưởng vô phạt dần dà trở thành riêng tư hơn: cô đó ra sao? anh thích không? thích điểm nào? còn cô ta, anh nghĩ cô ta có cho anh một cơ hội nữa không? Câu hỏi cuối cùng thường kèm theo nụ cười nửa hóm hỉnh nửa trêu ghẹo. Chàng sẽ ngập ngừng, nhưng không tránh mắt nàng. Chàng vẫn tự hỏi sự tò mò của nàng có chút gì ghen tỵ hay lo lắng không? Nếu thật sự chàng, hay nàng, có một mối quan hệ tình cảm sâu đậm hơn những gặp gỡ và vui chơi phút chốc, liệu họ có thể giữ tình bạn như bây giờ không? Chàng biết rằng mỗi lần hỏi nàng về buổi hẹn của nàng, câu hỏi cuối cùng sẽ làm cho chàng cảm thấy ngạt thở. Sự dằng co giữa tình bạn trong sáng (mong ước hạnh phúc cho nàng), và tình bạn chiếm hữu (nếu nàng không yêu ai, may ra chàng có lẽ vẫn là người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời nàng) khốc liệt không kém những pha đánh đấm trong phim chưởng, và chàng cảm thấy đau từ cả hai phía. Trái tim đen của chàng, chàng đã rõ, nhưng còn nàng, trái tim đen của nàng ở đâu? Chàng chưa bao giờ thấy được điều gì trong mắt nàng, sau câu hỏi đó, có thể vì luôn luôn có chuyện gì đấy xảy ra khiến nàng nhìn đi chỗ khác. Như bây giờ, người hầu bàn đã đến, hai tay chắp sau lưng, ân cần hỏi họ đã sẵn sàng chưa. Nàng gõ những ngón tay bứt rứt xuống mặt bàn, bảo chàng gọi thức ăn trước. Ðiều đó có nghĩa nàng muốn gọi món đặc biệt của hôm nay, thịt cừu và một lô hương vị khác nhau theo ẩm thực vùng nơi Chúa ra đời. Ðầu óc thiếu niềm tin của chàng không ngừng được, nghĩ: đành rằng ba vua mang rất nhiều lễ vật, trong số đó hẳn phải có hương vị, và mục đồng có thể dễ dàng hạ thịt một trong các con cừu non ngoài cửa hang, nhưng nơi máng cỏ không biết nấu nướng ra sao. Ý nghĩ vớ vẩn làm chàng mỉm cười, và nàng bắt gặp nụ cười một mình của chàng qua góc mắt sau khi người hầu bàn bỏ đi. M. gọi món gì, chàng hỏi, và đúng như dự đoán, nàng gọi món ưa thích. Ngày lễ, hay đêm trước ngày lễ, có thể làm người ta bớt mạo hiểm, tìm thấy sự quen thuộc đầm ấm an lòng hơn (chứ không nhàm chán như những ngày khác).

Người hầu bàn đi rồi, nàng trở lại câu hỏi cũ: sao hả, sao hả. Nàng chuyển từ chuyện này sang chuyện khác nhanh đến không ngờ, với chuyện nào cũng nồng nhiệt sôi nổi như nhau. Ðôi mắt nàng sáng lên, tò mò, chờ đợi. Hơi miễn cưỡng, chàng trả lời cô đó cũng được, dễ nhìn, duyên dáng vừa phải, biết cách sửa soạn, và nếu chàng không lầm sẽ đồng ý buổi hẹn thứ hai, có thể một hai tuần nữa sau khi cô ta đi chơi về. Nàng định hỏi thêm, nhưng chàng chuyển qua câu chuyện khác. Không phải chàng muốn dấu diếm chuyện riêng, nhưng chàng ngại rằng chàng sẽ làm cho nàng hiểu lầm. Cô gái đáng yêu, có nhiều ưu điểm, và nàng sẽ không hiểu nổi tại sao chàng gần như chắc chắn rằng cô ta chỉ có thể là bạn, mà thường thường phụ nữ không thiết tha hoặc thành thật muốn có bạn khác phái (xa hơn nghĩa quen biết sơ sài, đi chơi chung đôi khi), cho nên có lẽ họ sẽ không liên lạc lâu, cũng như bao nhiêu người phụ nữ chàng từng hẹn hò trước đó. Chàng cũng không muốn phải dài dòng giải thích, vì thật ra chàng không biết phải giải thích như thế nào. Có một lý do đơn giản và dễ hiểu chàng không thể nhắc đến, và vòng quanh vấn đề không phải là điểm mạnh của chàng. Cho nên chàng xoay qua chuyện của nàng. Anh chàng có duyên đấy, nàng nói, đột nhiên mắt thoáng tư lự. Chưa đủ thân để có mùa lễ chung, chàng tự động điền vào chỗ trống, và theo thoáng tư lự trong mắt nàng, phải có điều gì khác. Hình như cổ lổ quá, nàng nói, môi hơi mím lại như để nén một tiếng thở dài. Chàng cũng hơi mím môi, để ngăn nụ cười. Với nàng, 90 phần trăm đàn ông trên thế giới là cổ lổ. Thêm từ “quá”, có lẽ anh chàng nghĩ rằng rửa chén là một trong những thiên chức của người phụ nữ. Dầu sao đi nữa, nàng chắc không vui, và đêm trước ngày lễ, nói ra hay không, vẫn có tiếng thì thầm đâu đó trong nàng nhắc rằng một năm nữa đã qua, mà người trong mộng của nàng chưa đến. Nàng còn lý tưởng, còn mơ mộng, còn lãng mạn thế đấy. Tầm mắt nàng mải mê tìm kiếm chân trời xa lạ, trái tim thao thức những cuộc phiêu du. Còn chàng, chàng không thấy mỏi mệt, nhưng chàng không cần ngày lễ để khám phá an bình trong góc đời quen thuộc của mình, tìm thấy niềm vui nhỏ bé, tầm thường chung quanh, và nhìn dung dị hơn những điều thiếu thốn của mình. Chàng già rồi, có lẽ.  Lúc trước, khi họ vừa đủ thân, sau một buổi tối xem lại cuốn phim cũ có hai người bạn hẹn nhau làm đám cưới trong vòng ba năm nếu trong thời gian đó họ không kiếm được người lý tưởng, nàng đùa cợt hỏi chàng nếu nàng đề nghị như thế chàng có bằng lòng không? Và nàng cười khi thấy chàng ngồi không yên trên ghế, im thin thít không trả lời. Hồi đó tự do còn là quan trọng bậc nhất đối với chàng, và chàng chưa biết được cảm giác lẻ loi có thể day dứt đến mức nào, khi một mình cũng như khi bên những người khác. Nếu nàng hỏi lại, bây giờ, chàng sẽ đồng ý ngay lập tức, cho dù đó vẫn chỉ là chuyện đùa.

Quá tám giờ tối, khách bắt đầu thưa, và những người hầu bàn bồn chồn (rất kín đáo) nhìn những người khách còn lại, có lẽ thầm mong họ về nhanh nhanh để họ còn dọn dẹp và về nhà chuẩn bị đón ngày lễ với gia đình. Buổi tối trước ngày lễ, người ta không tránh được nghĩ đến tổ ấm, sự đoàn tụ, và tình thương không có dấu hỏi, cân chia và đong đếm. Người ta cần và đón nhận nồng nhiệt hơn những ân cần, chăm sóc có thể ngày thường người ta không màng đến. Nàng, một mình, không có gia đình bên cạnh, dĩ nhiên thuộc vào những “người ta” ấy, dù chàng biết nàng không dễ dàng săn đón, hay nhận lời bất cứ lời mời nào. Chàng cũng biết, ngày mai, nàng sẽ không cần chàng chút nào cả. Những giây phút chông chênh của buổi tối trước ngày lễ đã qua, nàng sẽ lại là nàng, tự tin, lạc quan, chuẩn bị chuyến đi chơi xa hay những họp mặt gần, những đám đông và những hẹn hò. Buổi tối trước ngày lễ, đó là những giây phút của chàng, sự tin cẩn thân mật của mặt gối êm, hay bờ vai tựa, nếu nàng cảm thấy niềm tủi thân sẽ dâng thành nước mắt. Họ sẽ cùng cố gắng để những giọt lệ ấy không hiện đến, trong khoé mắt hay tâm hồn nàng. Chút buồn bã, bâng khuâng thôi, như khói sương ảo ảnh trên mặt hồ tím màu hoàng hôn.

Chàng sực tỉnh khi nàng đề nghị ra về. Hình như mình vẫn còn lãng mạn đấy chứ, chàng tự nghĩ, dấu nụ cười khi chàng cúi xuống ký tờ giấy tính tiền. Họ bước chậm, rất chậm ra chỗ đậu xe. Nàng chưa muốn trở về nhà, có lẽ. Có những quán bar mở khuya quanh năm, cả những ngày lễ. Chàng hy vọng nàng không muốn đến đó, vì nàng sẽ say và sẽ buồn hơn. Mở cửa xe cho nàng, chàng hỏi nàng có muốn đi xem đèn ngày lễ. Ðôi mắt nàng tươi lên, và nàng bật cười, tiếng cười trong trẻo. Ðôi khi nàng dễ chiều lắm, vì đôi khi nàng trẻ thơ đến bất ngờ. Hài lòng với chính mình, chàng lái xe đến những khu nhà sáng choang những ngọn đèn mùa lễ. Có lúc họ trầm trồ, có lúc họ không thích sự trang hoàng lòe loẹt hay quá đáng. Nàng chăm chú nhìn ra cửa kính xe, nhưng thường quay lại lúc nói điều gì đó, đôi mắt nàng lấp lánh trong ánh đèn nhấp nháy chung quanh. Một nơi chốn thần tiên giả tạo, sự màu nhiệm không có phép lạ, nhưng khoảnh khắc vẫn đẹp như đôi mắt nàng trong tíc tắc nhìn về hướng chàng. Trong đêm lặng lẽ, những khung cửa sổ thấp thoáng cảnh gia đình đoàn tụ làm những màu sắc thêm ấm áp. Thấy không, họ đốt lò sưởi kìa, nàng nói, nghiêng về phía chàng. Trong mùi nước hoa thoang thoảng của nàng, chàng đột nhiên ngửi thấy mùi tóc nàng. Ðúng hơn là mùi thuốc gội đầu nàng dùng. Những sợi tóc xô vào nhau theo chuyển động của bờ vai, hơi ấm của nàng ùa đến chàng qua khoảng không gian hẹp của chiếc xe làm chàng gần như choáng váng. Mắt chàng nhìn theo nàng, miệng ậm ừ cho qua, nhưng chàng không nhìn thấy gì nhiều. Không hẳn muốn, chàng không thể không nhớ lại buổi tối trước ngày lễ ba năm trước. Nàng mới qua một cuộc tình, không sâu đậm lắm, nhưng phụ nữ tiếc than bằng nước mắt cũng nhiều như bằng lời, cho nên tối hôm đó chàng phải nhét mấy gói khăn giấy vào túi khi cùng nàng đi ăn tối. Bữa ăn diễn ra trầm lặng hơn bình thường, nhưng nàng không khóc, nên chàng không cần phải vừa lúng túng không biết an ủi nàng như thế nào vừa kín đáo đưa cho nàng gói khăn giấy. Sau bữa ăn, nàng không muốn về sớm, và chàng, không hiểu vì lý do dại dột nào, đưa nàng đến một quán rượu. Ánh đèn tím mờ, tiếng nhạc jazz, quầy gỗ bóng vắng khách. Nàng bước vào, nhìn quanh, chọn một bàn trong góc tối, và bắt đầu khóc. Và uống rượu. Nàng không uống rượu mạnh, nhưng nàng uống nhiều cocktail. Thoạt tiên, chàng nghĩ: cứ để cho nàng uống, say không sao. Sáng mai thức dậy nàng sẽ thấy mối tình cũ cũng khó chịu như cảm giác buổi sáng sau cơn say, và nàng sẽ hân hoan sau khi đuổi được nó đi. Ừ, lúc đó chàng chỉ muốn nàng quên anh chàng vô phúc đó càng mau càng tốt. Ðêm khuya, đưa nàng về nhà, chàng phải quàng tay qua lưng nàng để giữ nàng khỏi ngã. Chàng mở cửa nhà cho nàng, nhét chìa khoá vào ví nàng, và đưa nàng qua bậc cửa. Nàng chỉ cần lùi lại một bước, đóng cánh cửa lại, là chàng có thể ra về như mọi lần sau khi từ giã nàng. Nhưng nàng đứng đó, trong cánh cửa mở, hơi lảo đảo, nhìn chàng với đôi mắt hình như không còn hoàn toàn là đôi mắt của nàng. Chàng bắt đầu tự hỏi nàng có cần chàng thêm điều gì không? Có thể chàng dợm bước tới, chàng không nhớ nổi nữa, vì lúc đó nàng đặt tay lên ngực áo chàng, kéo chàng lại gần. Chưa bao giờ một người phụ nữ, một nụ hôn, làm chàng choáng ngợp như thế, và hoàn toàn bất ngờ, thụ động như thế. Sau này, ngẫm nghĩ về nụ hôn đó, có thể là nụ hôn duy nhất của chàng với nàng, chàng tự giận mình không tỉnh táo hơn chút nữa, vì, cũng giống như nàng, chàng chẳng còn nhớ tí gì cảm giác cũng như kỹ thuật. Nàng đứng vùi mặt vào ngực áo chàng, cho đến khi chàng hoàn hồn và dìu nàng vào phòng ngủ. Trước khi thiếp đi, nàng nhìn chàng, vẫn bằng đôi mắt lấp loáng cơn say, và hình như nàng mấp máy hai chữ Good Night. Ngày hôm sau, chàng hồi hộp chờ điện thoại của nàng, nhưng nàng không gọi. Mấy ngày hôm sau, gặp chàng trong bữa ăn tối, nàng cám ơn chàng đã lo lắng cho nàng. Tuy nàng tỏ vẻ ngượng nghịu vì cơn say quá trớn, nhưng nàng không nhắc đến nụ hôn, và nàng không né tránh mắt chàng. Nàng đã quên, chàng thất vọng nghĩ, tuy rằng chàng không hẳn hy vọng nàng nhớ. Nàng nhớ để làm gì kia chứ. Chàng đâu muốn thấy nàng lúng túng giải thích rằng mọi chuyện chỉ là…lầm, chỉ là cơn say, chỉ là nàng vừa trải qua một chuyện buồn. Như vậy, nàng không vui và chàng lại càng không vui.

“Anh à, đi chứ, không người ta gọi cảnh sát bây giờ: có hai người khả nghi dừng xe trước cửa nhà tui,” nàng cười, đôi mắt vẫn lấp lánh những ngọn đèn ngày lễ. Choàng tỉnh, chàng đổi số, lái đi. Những con đường loanh quanh, cuối cùng dẫn đến trước nhà nàng. Vài bước chân, họ dừng bên bậc cửa. Nàng mở khoá, đẩy cánh cửa hé ra, và quay lại phía chàng. Ðó là tín hiệu để chàng chào từ giã, ra về. Có thể họ sẽ nói chuyện ngày mai, có thể vài ngày hoặc tuần tới. Chàng chưa bao giờ đoán được thời khoá biểu tâm trạng của nàng, hoặc chàng ở đâu trong thời khoá biểu ấy. Chàng đuổi ý nghĩ đó ra khỏi đầu, miệng nhắc lại lời chào cũ mòn. Ðó là tín hiệu để nàng bước qua ngưỡng cửa, chào từ giã, khép cửa. Nhưng nàng không làm thế. Nàng đứng yên, nhìn chàng. Và nàng nghiêng đến gần hơn, vẫn với đôi mắt mở to, sẽ sàng đặt hai tay lên vai chàng. Một lần nữa, mùi xà bông gội đầu của nàng làm chàng choáng váng. Không phải vì hồi tưởng nào. Không phải vì nàng say, hay chàng say. Có thể vì bóng đêm mờ ảo ánh đèn hắt ra từ khe cửa. Có thể vì sự yên lặng mơ hồ hơi thở của nàng. Có thể vì hơi ấm mềm dịu vạt tóc của nàng. Hay có thể chỉ là trái tim chàng đập như điên trong lồng ngực. Bằng quyền phép nào đó chàng sẽ không bao giờ hiểu, nàng nhìn thấy câu hỏi trong mắt chàng, và tuy nàng không trả lời, chàng biết, khi nàng nhón gót quàng tay qua cổ chàng, và chàng cảm thấy hàng mi của nàng nhồn nhột trên cằm, rằng giây phút này nàng sẽ không quên, ngày mai, hay ngày mốt, hay bao nhiêu ngày sau nữa.

10/2006

 

bài đã đăng của Hồ Như

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)