Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

“Hòa bình rồi sao Ngoại chết chi dzậy!”

30.04.2019
clip_image0024_thumb.jpg

Ngày Sài Gòn hấp hối. Chúng tôi đếm không hết những người đã chết ngoài hành lang, trong phòng cấp cứu bệnh viện ….và ở khắp nơi trên miền Nam nước Việt. Ngoài những tiếng cầu kinh rời rạc của thân nhân, không Linh Mục nào có mặt để xức dầu thánh cho họ, không Thượng Tọa, Đại Đức nào hiện diện để đọc cho họ một câu niệm Phật cuối đời, không bác sĩ nào có mặt để ký cho họ mảnh giấy khai tử.

Phiên tòa

29.04.2019

– Hội đồng cho ngươi năm phút để tự định đoạt hình phạt cho mình.

Đám đông bắt đầu la hét dữ tợn.

– Hãy treo cổ nó đi!

– Cho nó một liều độc dược!

– Hãy đày nó ra hoang đảo đời đời làm kiếp nô lệ

ANH EM CÙNG MỘT MẸ

26.04.2019

Nghe loáng thoáng, mơ hồ có một cuộc đối đáp giữa anh em, bà mẹ thức giấc. Nhưng mẹ từ lâu mẹ đau yếu, bị thấp khớp, yếu tim, huyết áp cao, luôn mệt mỏi, không gượng dậy được. Thằng con Cả nay trở về, chẳng ra lòng giúp đỡ anh em lúc hoạn nạn, ỷ thế “giậu đổ bìm leo” đã vặn vẹo thằng con Út của mẹ. Lại nhẫn tâm tra vấn đứa em kia đang trong lao tù với lời nhiếc mắng

Mọi Thứ Đều Xa Chốn Này

12.04.2019
clip_image002_thumb.jpg

Hết người này đến người khác, không có ai là thằng bé con chị hết.

Lỡ như chị quên mặt nó thì sao nhỉ? Lỡ như chị nổi điên lên thì sao? Lỡ như nó đã ở đây rồi, nằm ở một trong những cái giường trẻ con kia, chị nhìn thấy nó mỗi ngày mà không nhận ra nó là con mình thì sao nhỉ? Lỡ như lâu quá thì sao nhỉ? Lỡ như trí nhớ hư hoại thì sao? Lỡ như mọi chuyện đều trắc trở

ĐÊM TRĂNG

10.04.2019
IMG_6613_thumb.jpg

Một cơn buồn ngủ thúc giục khẩn thiết, trĩu nặng xô đẩy toàn thân, ném tôi vào tình thế không thể lựa chọn; cơn buồn ngủ mà Tchékhov đã phải để nhân vật tội nghiệp của mình trở thành kẻ sát nhân. Cơn buồn ngủ tôi chưa hề có trong đời, ít nhất ở khoảng thời gian hơn hai mươi năm nay. Nghĩa là, hơn hai mươi năm nay tôi không hề ngủ

tái sinh

8.04.2019
unnamed_thumb.png

nàng có thai, chàng bảo phải phá, rồi quất ngựa truy phong trong vòng hai mươi bốn tiếng. nàng tự quyết ôm bụng bầu đi làm mỗi sáng và nói chuyện …

VỢ GÃ HOANG ĐÀNG


♦ Chuyển ngữ:
5.04.2019
Villons_Wife_thumb.jpg

Trong khoảng mười đến hai mươi ngày làm ở quán rượu, tôi đã nhận ra một điều tất cả các vị khách đến quán đều là kẻ phạm tội không chừa một ai. Chồng tôi còn dịu dàng hòa nhã chán. Mà đâu phải chỉ những vị khách trong quán, tất cả những kẻ đang đi ngoài đường đều cho tôi cảm giác đang che giấu một tội lỗi nào đen tối đằng sau.

LƯNG CHỪNG ĐỊA NGỤC

2.04.2019

Một người đàn ông lượn qua quầy rượu, nụ cười mỉm trên môi sẵn sàng nở rộng hơn trong trường hợp tôi có một phản ứng thuận lợi. Để trả lời, tôi nâng ly rượu martini lên nhấp, mắt nhìn lảng đi chỗ khác. Hôm nay tôi có hẹn, dù người tôi hẹn đã trễ hơn nửa tiếng, nhưng tìm một người mới cần thời gian và công sức, cả hai thứ tôi đều không có đủ.

MÀU

19.03.2019
IMG_2265_thumb.jpg

Lúc vào trung học, ông thầy dạy vẽ của anh giúp anh khám phá ra thêm nhiều điều về màu sắc nữa. Thầy bảo hình ảnh hay phim trắng đen thực sự không phải là hai màu mà chỉ có một màu. Thầy dẫn chứng rằng, trong tiếng Anh chẳng hạn, ngoài tên gọi gốc Germanic “black and white”, người ta còn dùng chữ gốc Hy Lạp là “monochrome”, nghĩa là “một màu”.

CHIẾC BÓNG

18.03.2019
IMG_6703_thumb.jpg

Dòng người đang chờ boarding phía trước bỗng đứng lại, có cái gì trục trặc, người nhân viên đang giải thích gì đó cho người đứng đầu hàng. Cô gái tóc vàng hầu như ôm choàng lấy chàng trai như sợ một ai đó có thể giật phắt anh ta ra khỏi vòng tay của cô.

Đi tìm đôi cánh thiên thần đã mất


♦ Chuyển ngữ:
15.03.2019
clip_image001_thumb.jpg

Lần đầu tiên trông thấy A’Su, tôi biết chắc nàng và tôi cũng cùng một loại. Cả hai chúng tôi là những thiên thần đánh mất đôi cánh của mình. Mắt nhìn của chúng tôi gắn vào một cao độ chỉ có thể với tới được khi bay bổng, bàn chân trần của chúng tôi đứng trên mặt đất cháy xém, khô cằn, chẳng những thế chúng tôi còn đánh mất phương hướng mà con người phải có.

Giấc ngủ trưa thứ Ba

6.03.2019
la-pintura-por-la-siesta-del-martes_thumb.jpg

Họ là những hành khách duy nhất trong toa hạng ba duy nhất. Khói của đầu máy vẫn cứ tiếp tục luồn vào cửa sổ, đứa con gái rời khỏi chỗ ngồi của mình, đặt xuống dưới chân những thứ họ vỏn vẹn mang theo: một cái túi nhựa với vài món đồ ăn, một bó hoa bọc trong tờ giấy báo.

KHOẢNG CÁCH

27.02.2019
The-Architect-and-the-Mime_1-e1349259550336_thumb.jpg

Công ty của ông ngoại thành lập khoảng cuối thập niên 60. Vài năm sau, nhu cầu sử dụng điện thoại tăng cao. Mỗi số điện thoại thời đó phải thêm một số 0 sau con số thứ nhất. Số điện thoại của Nha Trang Thương Cuộc, vì thế, đã trở thành 20284. Vặn nhanh đến mấy mươi năm sau, số điện thoại ở Việt Nam bây giờ là đến bao nhiêu con số ?

CHUÔNG GIÓ

25.02.2019
clip_image003.gif

Muốn dạy con đạo đức bảo nó cứ việc ngó mẹ mày đây nè. Bà nội mày ác thấu trời còn hoàng tử của mẹ mày, tức là cha của mày đó, mắc đi nhậu nhẹt hút chích đánh bạc đá gà, đâu có hưỡn dìu mẹ mày mặc áo xoa-rê bước uyển chuyển trên con đường trải đầy hoa hồng. Lướt thướt xiêm y với chàng, ai xúc cám cho heo ăn? Ai cho con bú? Ai giặt giũ nấu nướng phục vụ cả nhà chồng?

MÀU NƯỚC TRỜI HÈ


♦ Chuyển ngữ:
18.02.2019
images-10_thumb.jpg

Katja tự hỏi: “Mình phải mất bao nhiêu ngày để bơi ra tới biển nhỉ?” Cô không biết được. Cô chỉ đoán chắc là sẽ lâu lắm. Cô chưa bao giờ đến chỗ dòng sông Gauja gặp biển, nên giống như tất cả những nơi chốn chưa được biết tới, nơi đó thật là kỳ diệu. Kỳ diệu bởi nó là ước mơ, là nơi không thể nào đến được.

RỪNG

13.02.2019

Trí nhớ của tôi thường bội bạc. Hoặc thiên vị. Trong cuộc sống, có biết bao nhiêu sự kiện đã ghi sâu vào ký ức của tôi. Và cũng vô số sự kiện khác trôi qua đời tôi như nước trôi đầu vịt, không để lại dấu vết gì.

Tiểu Hổ Gian Truân

7.02.2019
clip_image003.jpg

Vừa cố buộc sợi dây vào cổ con mèo bà cụ vừa mềm giọng dỗ dành. Như ngày xưa dỗ dành thằng con trai khi nó mới lên ba lên bốn, “Ngoan đi. Về ở với nhà giàu, người ta thương chúng mày.”

Vẫn đùa nghịch như mọi khi, hai con mèo dụi đầu vào nhau. Chúng nó thích vật nhau, ngã lăn vòng vòng rồi một đứa chạy, đứa kia đuổi bắt.

CHẬU HOA NGÀY TẾT

5.02.2019
download_thumb.jpg

Nguyên email trả lời: “OK chị, no problem. Will do!” rồi nhấn “send” để gửi đi.

Nhưng khi gửi đi rồi thì Nguyên mới để ý tới dòng chữ PS in nghiêng dưới chữ ký của chị Nhàn: Yêu cầu vào buổi tiệc hôm đó, mỗi người mang đến một chậu bông (hoa gì cũng được: mai, đào, lan… sau khi chưng tết ở nhà) để trang hoàng phòng ăn cho có không khí Tết cổ truyền

Bắn voi


♦ Chuyển ngữ:
31.01.2019
AWAAQAHQ-P967389_thumb.jpg

Tất cả những điều này thật rắc rối và bực mình. Vì lúc ấy tôi đã khẳng định rằng chủ nghĩa đế quốc là tồi tệ, và tôi nên bỏ việc và cuốn gói càng sớm càng tốt. Về mặt lý thuyết – tất nhiên là thầm kín – tôi hoàn toàn ủng hộ người Miến và hoàn toàn chống lại kẻ áp bức họ là người Anh. Tôi ghét cay ghét đắng không thể kể xiết công việc mình đang làm.

TIẾNG BÚA ĐINH ĐONG


♦ Chuyển ngữ:
30.01.2019
large_thumb.jpg

A, đúng là lúc đó. Tôi nghe vọng từ phía khu binh xá sau lưng một thanh âm khe khẽ của ai đó đang gõ búa đóng đinh đinh đong đinh đinh. Ngay khi nghe tiếng đinh đong đó có thể nói ngay lập tức tôi sực tỉnh hoàn hồn. Cả niềm bi tráng lẫn vẻ nghiêm trang đều tiêu biến mất, như thể thoát khỏi bóng ma ám ảnh, với tâm trạng thấu suốt trống rỗng, tôi nhìn ra mặt đất trải dài phía xa giữa trưa mùa hạ, đầu óc không còn một chút niềm cảm khái nào nữa.

HOA MAI KHÔNG NỞ

23.01.2019

Anh ngồi xuống, cầm chén cầm đũa lên, nhìn chén tép mỡ kho tiêu anh vừa mới mang ra, nhìn chén cơm chiên rồi nhìn dĩa dưa chuột. Nhưng rồi anh bỏ chén đũa xuống.

Anh không thể ăn trong hoàn cảnh này. Thái độ của hai người đàn ông thật bất thường. Anh thấy có gì là lạ nơi họ. Anh chưa biết tại sao họ đến.

Con chuột

22.01.2019
Banksy-Rat-Clipstone-Street-Westminster-UK_thumb.jpg

Một đêm không ngủ được đang nằm lơ mơ nhìn trần nhà, chàng nghe vợ bảo khẽ bên tai: “Em nhớ mùi chuột quá. Da diết. Đã quen mất rồi.” Thành thở dài gật đầu, chàng cũng thấy thế.

Đuốc Gió

16.01.2019

Tiếng còi tàu một lần nữa tru báo cuộc gọi đến. Hồi còi ngắn, dài chưa hết chuỗi đã tắt, chắc ai đó nhá máy.

“Tàu đến hay tàu đi.” – Ông nói và thổi lọn khói cuối cùng của điếu thuốc. Mảnh khói vút lên trần.

“Đi hay về cũng một chuyến tàu, ông ạ.” – Tôi nói, nhìn ông, tóc ông lại bạc, phần tóc đã bạc lúc trước đã rụng đi.

“Lại gần đây, để ta nhìn con.”

Tôi ghé sát mặt ông.

Một vụ treo cổ


♦ Chuyển ngữ:
15.01.2019
clip_image004_thumb.gif

Thật lạ, cho đến lúc ấy tôi vẫn không hề hiểu thế nào là giết một người còn khoẻ và tỉnh táo. Khi tôi thấy người tù bước tránh vũng nước, tôi chợt thấy sự huyền bí, sự sai lầm không thể nói, của việc cắt ngắn một mạng sống khi nó đang sung mãn. Người đàn ông này không hấp hối, anh sinh động như chúng tôi. Mọi bộ phận trong cơ thể anh đang hoạt động – ruột tiêu hoá thực phẩm, da đang thay, móng đang dài thêm, tế bào đang thành hình – tất cả nỗ lực ấy trở thành cực kỳ vô nghĩa.

HỖN MANG

8.01.2019

Khi nàng hiểu ra đấy là vì tình trạng bất hạnh của mình, nàng lại càng bối rối hơn, vì nàng, nhân vật chính của câu chuyện bi thương, lại ít cảm xúc hơn họ. Nàng không biết phải cư xử ra sao cho đúng mực. Nàng có nên khóc hoặc tỏ ra buồn bã không? Họ rõ ràng tỏ ra không muốn thế, nhưng hình như họ đang chờ đợi điều ấy?

ĐỐI XỨNG

7.01.2019
clip_image0021_thumb.png

Bà đưa tay đón lấy cái thẻ ghi nhớ còn để trống mà bà chuyên viên chìa ra, ghi vội vài hàng chữ, không một chút đắn đo. “Điều mà tôi gọi là tình yêu chính là kết quả của sự diễn dịch của riêng tôi đối với một thực tế mở rộng cho bất cứ một sự diễn dịch nào khả dĩ. Tôi cho rằng thực tế đó là biểu hiện của một tình yêu, và háo hức đáp lại bằng tình yêu của chính mình.”

đội lốt

1.01.2019
images_thumb.jpg

em nghiệm cuộc đời em biết, khi người ta khổ quá rồi, thì mọi chuyện cứ như là chuyện của ai đó chứ không phải của mình. Y như mình đọc tiểu thuyết của ….Dương Hà vậy thôi.

Có một phạm nhân ở giữa chúng ta

31.12.2018
clip_image002_thumb.jpg

Gã là một thứ nhân viên thực thi công lý trong cái quán ăn bé nhỏ của tôi. Thời gian làm việc ở đây, dù không làm được chuyện lớn nhưng gã đã rất giỏi trong việc làm lớn chuyện. Gã còn là sinh viên. Gã là đứa huyênh hoang là sẽ vào trường luật. Gã khoe đang luyện thi L.S.A.T. Hẳn đây lại là một trong những dịp mà gã tin là cơ hội cho gã học hỏi và áp dụng những điều đã học được.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)