Cho đến nay Kafuku đã nhiều lần ngồi trên xe do phụ nữ lái, và theo mắt nhìn của anh thì phong cách lái xe của phụ nữ đại khái có thể chia thành hai loại. Quá sức thô bạo hoặc quá sức thận trọng, chỉ thế thôi. Mà loại sau thì đông hơn nhiều so với loại trước, và chúng ta nên biết ơn về điều đó. Nói chung, tài xế nữ lái xe nghiêm túc và thận trọng hơn nam giới. Tất nhiên, không có lý do gì để phàn nàn về việc lái xe nghiêm túc và thận trọng cả. Thế nhưng, phong cách lái xe ấy đôi khi có thể khiến tài xế các xe xung quanh bực bội.
Mặt khác, phần nhiều tài xế nữ thuộc loại “thô bạo” thì có vẻ tin rằng “mình là tay lái giỏi”. Họ thường chế riễu những tài xế nữ quá cẩn thận kia, và tự hào rằng họ thì không như vậy. Tuy nhiên, khi họ táo bạo đổi làn đường, họ dường như không để ý rằng một số tài xế xung quanh họ phải nhấn bàn đạp thắng mạnh hơn bình thường, vừa thở dài hoặc thốt lên những lời khó có ai khen được.
Thật ra thì còn có những người không thuộc vào hai loại trên nữa chứ. Họ là những phụ nữ lái xe theo cách rất bình thường, không quá sức thô bạo mà cũng không quá sức thận trọng. Trong số đó cũng có nhiều tài xế thật lành nghề. Thế nhưng, ngay cả trong những trường hợp như vậy, Kafuku không hiểu sao vẫn thường cảm thấy có chút căng thẳng từ họ. Anh không thể xác định cụ thể là vì sao được, nhưng mỗi khi ngồi vào ghế cạnh tài xế, anh lại cảm thấy không khí “không được trơn tru” truyền đến khiến cả anh cũng thấy bất an. Anh cảm thấy cổ họng khô khát kỳ lạ, hoặc để lấp đầy sự im lặng, anh bắt chuyện về những điều vô nghĩa không cần phải nói.
Tất nhiên, phái nam cũng có những người lái xe giỏi và những người không lái giỏi. Thế nhưng trong nhiều trường hợp, cách lái xe của họ không gây ra cảm giác căng thẳng như vậy. Mà chẳng phải vì họ đặc biệt thoải mái gì. Có lẽ là thực tế thì họ có thể cũng căng thẳng. Tuy nhiên, có vẻ như họ có thể tự nhiên (có lẽ là vô thức) mà tách rời được sự căng thẳng đó ra khỏi thái độ của họ. Họ vừa chú ý lái xe, vừa nói chuyện hay cử động ở mức độ bình thường. Theo kiểu như lái xe là một chuyện, mà đối đáp hay cử động là chuyện khác. Kafuku không hiểu khác biệt giữa nam nữ như thế đến từ đâu.
Anh ít khi suy nghĩ phân biệt giữa nam giới và phụ nữ trong sinh hoạt thường ngày. Anh hầu như cũng chẳng hề cảm thấy sự khác biệt về khả năng giữa nam giới và phụ nữ. Vì công việc, Kafuku làm chung với số nam nữ gần bằng nhau, và anh thực sự cảm thấy thoải mái hơn khi làm việc với phụ nữ nữa kia. Họ nói chung là chú ý đến chi tiết và có thính giác bén nhạy. Nhưng riêng chuyện lái xe thì, cứ lúc nào anh lên xe do phụ nữ lái, anh luôn luôn ý thức rằng người đang nắm tay lái bên cạnh mình là phụ nữ. Tuy anh chưa bao giờ chia sẻ nhận xét đó với bất kỳ ai, bởi anh nghĩ đó là một đề tài không phù hợp để nói trước mặt người khác.
Vì vậy, khi anh ngỏ ý đang tìm một tài xế riêng, và Oba, chủ xưởng sửa xe, giới thiệu cho anh một tài xế nữ trẻ, Kafuku đã không thể biểu lộ vẻ vui thích gì mấy trên khuôn mặt. Oba thấy thế chỉ mỉm cười như thể muốn nói: Tôi hiểu cảm giác ấy.
“Nhưng mà này, anh Kafuku, tay lái của cô này chính xác lắm đấy. Tôi đảm bảo chắc chắn như thế. Nếu được thì anh có thể gặp cô ấy một lần xem sao nhé?”
“Cũng được, nếu anh nói thế,” Kafuku đáp. Anh đang cần một tài xế càng sớm càng tốt, vả lại Oba là một người đáng tin cậy. Đã quen nhau mười lăm năm nay rồi.
Oba có mái tóc cứng như sợi thép và phong mạo khiến người ta liên tưởng đến một chú yêu tinh, nhưng khi nói đến xe hơi, thì chắc chắn sẽ không sai lầm khi làm theo lời khuyên của anh ta.
“Tôi muốn kiểm độ cân chỉnh bánh xe cho chắc ăn, nếu không có vấn đề gì thì tôi nghĩ là có thể giao xe cho anh trong tình trạng hoàn hảo vào lúc hai giờ trưa ngày mốt. Tôi sẽ bảo cô ấy đến đây vào giờ đó, anh bảo cô ấy lái thử quanh khu phố này xem sao nhé? Rồi nếu anh không thích, thì cứ cho tôi biết. Khỏi cần phải bận tâm về tôi chút nào cả.”
“Cô ấy chừng bao nhiêu tuổi?”
“Có lẽ là giữa lứa tuổi hai mươi. Tuy tôi chưa bao giờ hỏi cho chắc,” Oba nói. Sau đó, anh ta hơi cau mày. “Chỉ là, như tôi đã nói trước, không có vấn đề gì về kỹ năng lái xe cả…”
“Nhưng?”
“Nhưng, nói thế nào nhỉ, cô ấy có chỗ hơi khác đời.”
“Như thế nào chứ?”
“Cô ấy ít nói mà khi nói thì thẳng thừng, lại hút thuốc lá nhiều,” Oba nói. “Anh sẽ hiểu khi gặp mặt cô ấy, nhưng cô không phải là kiểu con gái dễ thương đâu. Cô ấy hiếm khi cười. Và, thành thật mà nói, có lẽ có hơi xấu xí.”
“Tôi không bận tâm về điều đó. Nếu cô ấy quá xinh đẹp thì tôi lại cảm thấy không thoải mái, và tôi sẽ phải lo ngại có lời đồn đại kỳ quái gì đó nổi lên thì khổ.”
“Nếu thế thì, có lẽ vừa vặn không chừng.”
“Dù sao thì cô ấy chắc chắn lái xe giỏi, phải không nào?”
“Cô ấy vững tay lái lắm. Chẳng phải nói theo kiểu phụ nữ mà lái xe giỏi gì đấy đâu, cô ấy thực sự lái giỏi.”
“Thế hiện nay cô ấy đang làm công việc gì?”
“Ôi, điều đó thì tôi không rõ. Có vẻ cô đang kiếm sống bằng những công việc bán thời gian ngắn hạn, như làm thu ngân tại một cửa hàng tạp hóa tiện lợi, hoặc lái xe giao hàng gì đấy. Cô ấy có thể nghỉ việc đó ngay được nếu có việc làm với điều kiện tốt hơn. Cô ấy đã đến đây do một người quen giới thiệu, nhưng việc kinh doanh ở đây lúc này không được tốt lắm, không đủ khả năng thuê nhân viên mới. Chỉ thỉnh thoảng mới nhờ đến cô ấy khi cần thiết. Nhưng tôi nghĩ cô ấy là người rất đáng tin cậy. Ít nhất thì hoàn toàn không uống rượu.”
Đề tài uống rượu làm khuôn mặt Kafuku kéo mây u ám. Mấy ngón tay phải tự nhiên chạm lên môi.
“Tôi sẽ gặp cô ấy vào ngày mốt lúc hai giờ xem sao”, Kafuku nói. Tính tình khác đời, ít nói và khó thương của cô ta đã khơi dậy sự chú ý của anh.
Hai ngày sau, vào lúc hai giờ chiều, chiếc xe mui trần Saab 900 màu vàng đã được sửa xong. Vết lõm ở phía trước bên phải đã được khôi phục lại trạng thái nguyên thủy và lớp sơn đã được hoàn thiện, cẩn thận để không thấy các vết nối. Động cơ được kiểm tra, bộ tăng tốc được điều chỉnh lại, các bố thắng và lưỡi gạt nước được thay mới. Xe được rửa lau sạch sẽ, bánh xe được đánh sáp bóng lóang. Như thường lệ, việc làm của Oba hoàn hảo.
Kafuku đã lái chiếc Saab này 12 năm rồi, với hơn 100 ngàn cây số trên đồng hồ. Mái bạt dần dần mòn đi. Những ngày mưa lớn, anh lại phải lo ngại nước mưa rò rỉ. Nhưng hiện tại thì anh không có ý định thay xe mới. Chiếc xe chưa có bất kỳ vấn đề gì lớn, và trên hết, anh có tình cảm gắn bó với nó. Anh thích lái xe với mui xe mở rộng, cả mùa đông lẫn mùa hè. Vào mùa đông, anh mặc áo khoác dày, quàng khăn kín cổ; vào mùa hè, anh đội mũ, đeo kính râm màu tối mà cầm lái. Anh vui thích chuyển số lên xuống khi lái xe này dọc theo đường phố Tokyo, và nhàn nhã nhìn ngắm bầu trời trong khi chờ đèn giao thông. Anh quan sát mây trôi và chim chóc đậu trên dây điện. Những thú như vậy đã trở thành một phần không thể thiếu trong lối sống của anh.
Kafuku thong thả đi quanh chiếc Saab một vòng, kiểm điểm chỗ này chỗ kia từng chi tiết nhỏ, giống như kiểm tra tình trạng cơ thể con ngựa trước mỗi cuộc đua.
Chiếc xe này lúc anh mới mua thì vợ anh vẫn còn sống. Chính cô đã chọn thân xe màu vàng. Trong vài năm đầu, họ đã thường đi chơi bằng xe này. Vợ anh không lái xe, vì vậy Kafuku luôn luôn lãnh nhiệm vụ ngồi sau tay lái. Họ cũng đã đi xa vài chuyến. Đã đến Izu, Hakone và Nasu. Nhưng sau đó trong khoảng mười năm tiếp theo, anh hầu như luôn luôn lái xe một mình. Và sau khi vợ mất, anh đã giao du với vài người phụ nữ, nhưng vì lý do nào đó, anh đã chẳng bao giờ có cơ hội để họ ngồi ở ghế bên cạnh. Mà anh cũng không còn đi ra khỏi Tokyo, ngoại trừ những khi cần phải đi công tác.
“Quả nhiên là bắt đầu có dấu hiệu hao mòn chỗ này chỗ kia đôi chút rồi, nhưng vẫn chưa sao cả”, Oba nói, tay xoa dịu nhẹ bảng điều khiển như thể đang vuốt ve cổ một con chó lớn. “Chiếc xe đáng tin cậy lắm. Xe Thụy Điển thời này được chế tạo rất tốt. Cần cẩn thận để ý đến hệ thống điện, nhưng hoàn toàn không có vấn đề gì với cơ cấu cơ bản cả. Vả lại đã được bảo dưỡng thật cẩn thận bao lâu nay rồi.”
Khi Kafuku đang ký các giấy tờ cần thiết và nghe giải thích cặn kẽ về các chi tiết của hóa đơn, thì cô ấy bước vào. Cô cao khoảng 165 cm, không béo, nhưng vai rộng và cơ thể vững chắc. Cô có một vết bớt màu tím hình bầu dục cỡ một quả ô liu lớn ở bên phải cổ, nhưng cô có vẻ không ngại để lộ ra. Mái tóc dày đen tuyền được buộc gọn lại ra phía sau. Có lẽ cô không đẹp theo bất kỳ tiêu chuẩn nào, và như Oba đã nói, cô có khuôn mặt rất giản dị, không có nét gì đặc biệt. Còn sót lại vài vết mụn trên má cô. Đôi mắt to và trong, nhưng thoảng chút màu hoài nghi. Đôi mắt to, nên màu mắt đó càng đậm. Đôi tai cô to rộng, trông giống như các loa thu sóng được lắp đặt ở vùng hẻo lánh. Cô mặc một chiếc áo khoác đàn ông có mẫu hình xương cá, hơi dày cho thời tiết tháng Năm, và quần bông vải màu nâu, đi giày thể thao hiệu Converse màu đen. Bên trong áo khoác là một áo phông trắng dài tay, và bộ ngực khá lớn.
Oba giới thiệu Kafuku. Cô cho biết tên là Watari Misaki.
“Misaki được viết bằng chữ hiragana. Em sẽ trình một bản lý lịch nếu ông cần”, cô ấy nói với giọng nghe có chút thách thức.
Kafuku lắc đầu. “Tôi không cần bản lý lịch vào lúc này. Cô có thể lái xe số tay được chứ?”
“Em thích xe số tay”, cô ấy nói với giọng lạnh lùng, cứ như là một người ăn chay trường bị hỏi có ăn rau sà-lách được không.
“Chiếc xe cũ, nên không có hệ thống định vị GPS đâu.”
“Không cần thiết. Em đã làm việc giao hàng nhanh tận nhà một thời gian rồi. Em thuộc lòng địa lý trong Tokyo.”
“Vậy thì, cô có thể thử lái xe quanh đây một chút không? Trời tốt, nên hạ mui xe xuống.”
“Ông định đi đâu?”
Kafuku suy nghĩ một chút. Anh đang ở gần khu Shi-no-Hashi. “Rẽ phải tại ngả tư Tengenji, đậu xe ở bãi đậu ngầm của Meijiya, mua sắm một chút ở đấy, sau đó đi lên đồi về phía Công viên Arisugawa, đi qua trước Đại sứ quán Pháp, vào đường Meiji, rồi quay trở lại đây.”
“Em hiểu,” cô nói, không cần tái xác nhận hành trình.
Cô nhận chìa khóa xe từ Oba, nhanh chóng điều chỉnh vị trí ghế và các kính xe. Có vẻ cô rành tất cả vị trí các loại khóa rồi. Cô đạp côn và thử từng nấc hộp số. Cô lấy kính râm Ray-Ban màu lục từ túi áo khoác ra đeo vào. Sau đó, cô gật đầu nhẹ về phía Kafuku. Ra hiệu là cô đã sẵn sàng.
“Băng cassette!” cô nói, nhìn vào thiết bị âm thanh, như thể tự nói với mình.
“Tôi thích băng cassette,” Kafuku nói. “Dễ sử dụng hơn đĩa CD. Lại có thể thu âm luyện tập lời phát biểu của mình nữa.”
“Đã lâu rồi em mới thấy.”
“Thời tôi bắt đầu lái xe thì chỉ có loại băng tám rãnh thôi đấy,” Kafuku nói.
Misaki không nói gì, nhưng có vẻ cô ấy thậm chí còn không biết băng tám rãnh là thứ gì.
Đúng như Oba đã đảm bảo, cô ấy quả là một tài xế ưu tú. Cô lái xe luôn luôn mượt mà không hề bị xóc giật. Đường đông xe, nhiều chỗ phải dừng chờ đèn giao thông, nhưng có vẻ cô cố gắng giữ cho vòng quay máy an định. Quan sát di động của tia mắt cô thì biết. Nhưng khi nào anh nhắm mắt lại thì Kafuku hầu như không thể cảm nhận được những lần cô liên tục sang số. Phải lắng tai nghe cẩn thận những thay đổi trong âm thanh của máy xe, họa may mới có thể nhận ra khác biệt giữa các nấc hộp số. Chân đạp ga và thắng của cô ấy cũng nhẹ nhàng và cẩn thận. Điều Kafuku hài lòng hơn hết là cô lái xe thoải mái trong suốt hành trình. Có vẻ khi lái xe cô lại giải tỏa căng thẳng giỏi hơn khi không lái xe. Vẻ mặt cô bớt lạnh lùng hơn, đôi mắt cũng dịu dàng hơn đôi chút. Chỉ tật ít nói thì vẫn không đổi. Cô không hề mở miệng trừ khi được hỏi gì đấy thôi.
Tuy nhiên, Kafuku không bận tâm gì đến điều đó. Chính anh cũng không mấy giỏi nói chuyện hàng ngày. Anh không ngại trò chuyện có ý nghĩa với người nào anh biết rõ tâm tính, ngoài ra thì anh thích giữ im lặng hơn. Anh ngồi sâu vào ghế khách cạnh người lái, thơ thẩn nhìn cảnh quan thành phố lướt qua. Đối với anh là người đã luôn luôn ngồi ghế tài xế nắm tay lái, thì phong cảnh phố phường ngắm từ góc nhìn này thật là tươi mới khác lạ.
Anh thử bắt cô ấy đỗ xe song song nhiều lần trên phố Gaien Nishi Dori đông đúc, và cô đã làm được thật suôn sẻ và chính xác. Quả là một cô gái có năng khiếu. Thần kinh vận động cũng ưu tú. Cô hút thuốc mỗi khi chờ đèn giao thông chậm đổi. Có vẻ Marlboro là nhãn hiệu cô yêu thích. Cô dập tắt điếu thuốc ngay khi đèn chuyển sang xanh. Cô không hút thuốc khi xe đang chạy. Không có vết son môi trên đầu lọc điếu thuốc. Không có sơn màu nào trên móng tay cô. Hầu như cô không trang điểm gì mấy.
“Có vài điều tôi muốn hỏi cô,” Kafuku nói, khi đến khoảng Công viên Arisugawa.
“Xin cứ hỏi,” Watari Misaki nói.
“Cô học lái xe ở đâu thế?”
“Em lớn lên ở vùng núi Hokkaido. Đã lái xe từ tuổi thiếu niên. Nơi ấy thì không thể sống thiếu xe hơi được. Một thị trấn trong thung lũng, ít nắng và đường lộ đóng băng gần nửa năm. Dù muốn dù không, tay lái cũng phải giỏi mới được.”
“Thế nhưng làm sao thực tập đỗ xe song song trên núi được chứ?”
Cô ấy không trả lời. Có lẽ vì câu hỏi ngớ ngẩn không cần trả lời.
“Cô đã nghe anh Oba nói chuyện tôi cần gấp người lái xe rồi chứ?”
Misaki nhìn thẳng phía trước, nói bằng giọng bình thản. “Ông Kafuku là tài tử, hiện đang biểu diễn trên sân khấu sáu ngày mỗi tuần. Ông tự lái xe đi làm. Ông không thích đi tàu điện hầm hay taxi, vì ông muốn luyện tập đối thoại trong kịch bản trên xe. Nhưng mới đây đã bị đụng xe, và bằng lái bị đình chỉ. Bởi vì có chút rượu trong người lúc ấy, và có vấn đề về thị lực.”
Kafuku gật đầu. Đâu như là đang nghe kể lại giấc mơ của người nào khác vậy. “Tôi đã được một bác sĩ nhãn khoa do cảnh sát chỉ định khám cho, và họ phát hiện dấu hiệu bệnh tăng nhãn-áp. Có vẻ tôi có một điểm mù trong mắt nhìn. Ở góc phải. Tôi đã không hề để ý đến điều đó trước đây.”
Về việc lái xe khi say rượu, thì lượng rượu không nhiều lắm nên có thể giữ kín được. Cảnh sát cũng muốn tránh bị rò rỉ ra giới truyền thông. Nhưng cơ quan này không thể bỏ qua vấn đề về thị lực của anh. Cứ tiếp tục như trước thì, có khả-năng-tính là anh sẽ không thể nhìn thấy những chiếc xe tiến đến từ phía sau bên phải, vì chúng lọt vào điểm mù trong mắt anh. Anh tuyệt đối không được tự lái xe, cho đến khi kiểm tra lại có kết quả tốt.
“Thưa ông Kafuku,” Misaki hỏi. “Em có thể gọi ông Kafuku được không? Có phải là tên thật không ạ?”
“Tên thật của tôi đấy,” Kafuku (Gia phúc) nói. “Một cái tên nghe may mắn, nhưng có vẻ không mang lại phúc đức gì. Chẳng một ai trong số họ hàng của tôi đáng gọi là giàu có cả.”
Im lặng một lúc rồi Kafuku nói với cô số tiền lương mỗi tháng mà anh có thể trả cho cô với tư cách là tài xế riêng. Số tiền đó chẳng lớn lao gì, nhưng đó là mức độ lớn nhất mà công ty của anh có thể chi trả. Kafuku đã khá nổi tiếng, nhưng chưa phải là một tài tử có thể đóng vai chính trong phim hoặc trên TV, và số tiền anh có thể kiếm được trên sân khấu thì có giới hạn. Đối với tầng lớp diễn viên cỡ như anh, việc có tài xế riêng, cho dù chỉ trong vài tháng, là một sự xa xỉ ngoại lệ rồi.
“Giờ làm việc của tôi thay đổi tùy theo lịch trình, nhưng dạo này tôi chủ yếu làm việc trên sân khấu, nên về cơ bản thì không có việc gì vào buổi sáng. Tôi có thể ngủ đến trưa. Buổi tối thì tôi sẽ dàn xếp để muộn lắm cũng chỉ đến 11 giờ là xong việc. Nếu trễ hơn nữa mà cần đi xe, tôi sẽ lấy taxi. Tôi sẽ dàn xếp để cô được nghỉ một ngày mỗi tuần.”
“Như thế thì được lắm,” Misaki nói thật đơn giản.
“Tôi nghĩ bản thân công việc thì không nặng nhọc gì. Cực nhất có lẽ là những lúc cô phải chờ đợi mà không làm gì cả.”
Misaki không nói gì về điều đó. Cô chỉ mím chặt môi. Vẻ mặt như muốn nói: cô đã trải qua nhiều điều còn khổ nhọc hơn thế trong vùng núi quê cô.
“Tôi không phiền hà gì nếu cô hút thuốc khi mui xe mở. Nhưng tôi muốn cô đừng hút thuốc khi mui xe đóng kín,” Kafuku nói.
“Xin vâng.”
“Cô có yêu cầu gì không?”
“Thưa không có gì đặc biệt cả.” Cô nheo mắt, hít một hơi thư thả vừa sang số chậm lại. Rồi nói tiếp. “Bởi vì em thích chiếc xe này.”
Hai người im lặng trong suốt khoảng thời gian còn lại. Về đến xưởng sửa chữa, Kafuku gọi Oba ra một bên mà nói, “Tôi quyết định thuê cô ấy.”
Ngay hôm sau, Misaki đã trở thành tài xế riêng của Kafuku. Mỗi ngày lúc 3:30 chiều, cô sẽ đến căn hộ của Kafuku ở Ebisu, lái chiếc Saab màu vàng ấy ra khỏi bãi đậu xe ở tầng hầm và chở anh đến rạp hát ở Ginza. Nếu trời không mưa, cô cứ để mui xe mở. Trên đường đi, Kafuku luôn luôn nghe băng cassette ở ghế khách bên cạnh, dõi theo đó mà tập luyện lời đối thoại. Đó là bản chuyển dịch từ kịch bản “Cậu Vanya” của Anton Chekhov lấy bối cảnh Nhật Bản thời Minh Trị. Anh đóng vai Cậu Vanya. Anh đã thuộc lòng tất cả các câu đối thoại, nhưng vẫn thấy cần tập lại mỗi ngày để an lòng thêm. Việc đó đã trở thành thói quen bao lâu nay rồi.
Trên đường về nhà, anh thường nghe bản giao hưởng tứ tấu đàn dây của Beethoven. Anh thích nhạc tứ tấu đàn dây của Beethoven vì là thứ âm nhạc nghe không bao giờ chán, mà cũng rất thích hợp cho việc vừa nghe vừa suy nghĩ, hoặc không suy nghĩ gì cả. Khi nào muốn nghe nhạc nhẹ nhàng hơn, thì anh nghe nhạc rock cũ của Mỹ. The Beach Boys, the Rascals, Creedence, the Temptations, thứ âm nhạc thịnh hành thời Kafuku còn trẻ. Misaki không nêu cảm tưởng gì về âm nhạc mà Kafuku nghe. Kafuku không biết cô ấy có thích, hay có khổ sở vì nó, hay cô chẳng màng chuyện xe đang chơi loại âm nhạc gì. Đúng là một cô gái không biểu lộ cảm xúc của mình.
Bình thường thì anh trở nên căng thẳng nếu có người nào đó bên cạnh, đến không thể tập nói lớn các câu đối thoại của mình được, nhưng đặc biệt với Misaki, anh không bận tâm đến sự hiện diện của cô ấy. Theo ý nghĩa đó thì Kafuku biết ơn tính cách lạnh lùng vô cảm của cô. Bất kể anh nói lớn đến mức nào các câu đối thoại của mình ngay bên cạnh cô, Misaki vẫn hành động như thể hoàn toàn chẳng có gì lọt vào tai cô cả. Hoặc cũng có thể thực tế là đã chẳng có gì lọt vào tai cô ấy thật. Cô luôn luôn tập trung thần kinh chuyên chú vào việc lái xe thôi. Hoặc có thể cô đang đắm chìm trong tâm cảnh Thiền đặc biệt mà việc lái xe mang lại.
Kafuku chẳng biết Misaki nghĩ gì về anh. Ngay cả chuyện có thể cô ấy có chút ít cảm tình đối với anh, hay hoàn toàn không hứng thú hoặc quan tâm gì cả, hay có khi lại ghét anh thậm tệ nhưng phải cắn răng chịu đựng chỉ vì muốn có việc làm. Nhưng dù cô ấy nghĩ thế nào về anh đi nữa, Kafuku cũng không đặc biệt quan tâm gì mấy. Anh thích cách lái xe trôi chảy mà chính xác của cô ấy, và anh cũng thích việc cô không nói bất cứ điều gì không cần thiết, và không bộc lộ cảm xúc.
Sau khi màn diễn kết thúc, Kafuku thường nhanh chóng rửa sạch lớp trang điểm, thay đồ và rời khỏi rạp ngay lập tức. Anh không thích nán lại. Hầu như không có giao tiếp cá nhân nào với các diễn viên khác. Anh liên lạc với Misaki qua điện thoại di động, bảo cô lái xe đến lối vào sân khấu. Khi anh ra đó, đã có chiếc xe mui trần Saab màu vàng đợi anh. Anh về đến căn hộ của mình ở Ebisu ngay sau 10:30 tối. Hầu như mỗi ngày lặp lại như thế.
Ngoài ra, cũng có những công việc khác nữa. Tuần một lần, anh phải đến một đài truyền hình trong đô thành để thu phim tập truyền hình. Một bộ phim trinh thám hình sự thông thường, nhưng tỷ suất người xem cao và thù lao cũng cao. Anh đóng vai một thầy bói trợ lực cho điều tra viên là nhân vật nữ chính trong phim. Để vào vai diễn, anh đã cải trang và thực sự ra phố nhiều lần, ngồi xem bói cho người qua đường như một thầy bói thực thụ. Thậm chí còn được tiếng là bói rất đúng nữa chứ.
Anh xong việc quay phim vào lúc chiều tối, sau đó vội vã đến rạp hát ở Ginza. Đây là phần khó khăn về giờ giấc nhất. Vào cuối tuần, sau buổi chiếu phim ban trưa, anh còn phải dạy lớp diễn xuất buổi tối tại một trường đào tạo diễn viên. Kafuku thích dạy cho những người trẻ tuổi. Misaki lo liệu tất cả chuyện đưa đón này. Cô không gặp vấn đề gì khi lái xe đưa anh đến nhiều địa điểm khác nhau theo đúng lịch trình, và Kafuku dần quen với việc ngồi thư thái trên ghế khách cạnh cô trên chiếc Saab cô lái. Thậm chí đôi lần anh còn ngủ thiếp đi được.
Khi thời tiết ấm áp lên, Misaki thay chiếc áo khoác nam có hình mẫu xương cá bằng chiếc áo khoác mỏng nhẹ mùa hè. Lúc lái xe, cô thường mặc một trong hai chiếc áo khoác đó, có lẽ là mặc thay cho đồng phục tài xế. Đến mùa mưa thì mui xe nhiều hôm phải đóng lại.
Lúc Kafuku ngồi trên ghế hành khách, anh thường nghĩ về người vợ quá cố của mình. Từ khi Misaki trở thành tài xế của anh, không hiểu sao anh lại nghĩ về vợ thường xuyên thêm. Vợ anh đã cũng là diễn viên, kém anh hai tuổi và xinh đẹp. Kafuku được xem là một “diễn viên tính cách”, và hầu hết các vai anh được giao phần nhiều là vai phụ-diễn có tính cách khác đời. Khuôn mặt anh hơi dài và gầy, và tóc anh bắt đầu thưa đi ngay từ khi còn trẻ. Vì thế không phù hợp với các vai chính. Ngược lại, vợ anh là một nữ tài tử xinh đẹp theo lối truyền thống, và các vai diễn cũng như thu nhập đều phù hợp với cô. Nhưng theo với thời gian, anh lại dần được công chúng đánh giá cao hơn như là một diễn viên có phong cách diễn xuất độc đáo. Tuy nhiên, hai người vẫn tôn trọng cương vị của nhau và sự khác biệt về mức độ nổi tiếng hay thu nhập của họ không bao giờ trở thành vấn đề gì giữa họ cả.
Kafuku yêu vợ. Cô đã thu hút lòng anh thật mạnh mẽ ngay từ lần đầu tiên gặp nhau (lúc đó anh 29 tuổi) và tình cảm của anh vẫn không thay đổi cho đến khi vợ anh qua đời (lúc anh 49 tuổi). Trong suốt cuộc hôn nhân ấy, anh chưa bao giờ ngủ với phụ nữ nào khác vợ mình. Chẳng phải vì không có cơ hội, chỉ là anh không cảm thấy ham muốn, thế thôi.
Thế nhưng, vợ anh thỉnh thoảng đã ngủ với những người đàn ông khác. Theo như Kafuku biết, tổng cộng có bốn người. Ít nhất có bốn người đàn ông mà cô ấy quan hệ tình dục thường xuyên. Tất nhiên, vợ anh không bao giờ đề cập đến điều này, nhưng anh đã biết ngay rằng cô ấy đang ân ái với người đàn ông khác ở một nơi khác. Kafuku vốn có trực giác tốt, và nếu thực sự yêu ai đó hẳn có thể dễ dàng cảm nhận được hơi hướm ấy. Anh cũng đã dễ dàng biết đó là ai từ cách nói của cô ấy. Những người đàn ông mà cô ngủ cùng luôn luôn là những diễn viên đóng chung trong phim với cô. Phần nhiều là người trẻ tuổi hơn. Có vẻ quan hệ kéo dài vài tháng trong khi bộ phim đang được thực hiện, rồi sau đó đại khái là tự nhiên mà chấm dứt. Mô thức như thế đã lặp lại bốn lần.
Kafuku không thể hiểu tại sao cô lại phải ngủ với những người đàn ông khác. Cả bây giờ anh vẫn không thể lý giải được. Từ khi kết hôn, cả hai người luôn luôn giữ quan hệ tốt đẹp như vợ chồng lẫn bạn đời. Hễ khi nào rảnh rỗi, họ đều bàn bạc với nhau nhiệt thành và trung thực về đủ thứ chuyện, và cố gắng tin tưởng nhau. Anh đã nghĩ là vợ chồng hòa hợp nhau cả về mặt tinh thần lẫn tình dục. Người xung quanh cũng xem họ là một cặp đôi hạnh phúc lý tưởng.
Phải chi anh đã có can đảm để hỏi vợ: thế thì tại sao cô lại ngủ với đàn ông khác, khi cô ấy còn sống. Anh thường nghĩ thế. Thực tế, có lần anh đã suýt hỏi cô ấy rồi. Cô muốn gì ở họ chứ? Anh thiếu thứ gì cho cô nào? Đấy là khoảng vài tháng trước khi cô qua đời. Thế nhưng anh đã không thể nào thốt ra được câu hỏi đó với người vợ đau đớn nguy kịch đang chiến đấu với cái chết. Và thế là, không một lời giải thích gì với anh, cô biến mất khỏi thế giới của Kafuku. Câu hỏi không bao giờ được nói ra, và câu trả lời không bao giờ được cho biết. Khi nhặt tro cốt của vợ mình từ lò hỏa táng, anh lặng lẽ suy ngẫm sâu sắc về điều đó. Sâu sắc đến nỗi anh thậm chí không thể nghe được tiếng ai đó nói gì ngay bên tai mình.
Tất nhiên, Kafuku đau khổ khi tưởng tượng vợ mình trong vòng tay ân ái của người đàn ông khác. Làm sao mà không đau khổ cho được. Nhắm mắt lại thì đủ loại hình ảnh cụ thể nối tiếp nhau hiện ra rồi biến đi trong tâm trí anh. Anh chẳng muốn tưởng tượng làm gì, nhưng không thể nào khỏi tưởng tượng ra. Trí tưởng tượng cứ như một lưỡi dao sắc bén, chậm rãi cắt nát lòng anh không chút thương tiếc. Có lúc anh nghĩ thật tuyệt vời biết bao nếu anh đừng biết gì cả. Thế nhưng, cách suy nghĩ cơ bản và thái độ sống của anh xưa nay vẫn là dù trong trường hợp nào đi nữa, biết mà đối ứng còn hơn là không biết. Cho dù biết thì đau khổ kịch liệt đến mấy đi nữa, anh cũng phải biết. Bởi chỉ khi đã biết thì người ta mới có thể trở nên mạnh mẽ hơn được.
Tuy nhiên, điều thậm chí còn đau đớn hơn cả việc tưởng tượng, là cứ phải tiếp tục cuộc sống bình thường mà không thể nào nói với vợ là mình đã biết được bí mật cô ấy đang ôm kín trong lòng. Cứ phải luôn luôn giữ nụ cười hiền hòa trên mặt, trong khi lồng ngực bị xé toạc tươm máu vô hình bên trong. Cứ phải giả bộ như chẳng có chuyện gì xảy ra, mà làm trọn những công việc thường ngày, trò chuyện bình thường và ôm ấp vợ trên giường. Đấy có lẽ không phải là điều mà người bình thường bằng xương bằng thịt có thể làm được. Nhưng Kafuku là một diễn viên chuyên nghiệp. Lìa bỏ bản ngã để thực hiện xuất sắc vai diễn của mình là nghề chuyên môn của anh. Và anh đã diễn xuất hết mình trong cuộc sống. Diễn xuất mà không có khán giả nào xem.
Nhưng ngoài chuyện đó ra ──không tính đến việc đôi khi cô được những người đàn ông khác ôm ấp lén lút── thì hai vợ chồng đã có một sinh hoạt hôn nhân khá viên mãn không có sóng gió gì. Cả hai đều làm việc suôn sẻ, và tài chính ổn định. Trong suốt gần hai mươi năm chung sống, họ đã quan hệ tình dục vô số lần và, ít nhất là theo quan điểm của Kafuku, chuyện đó thì cả hai đều thỏa mãn.
Sau khi vợ anh mắc bệnh ung thư tử cung mà qua đời nhanh chóng, anh đã gặp được một số phụ nữ và tiến đến việc chung giường chiếu. Nhưng anh không bao giờ có thể tìm thấy niềm hoan lạc thân mật như đã cảm thấy với vợ mình. Chỉ có cảm giác “déjà vu – thấy đâu đó trước rồi” nhẹ nhàng, như thể anh đang sống lại một lần nữa tình cảnh gì đó mà anh đã từng trải qua trước đây.
Văn phòng anh làm việc cần một mẫu đơn chính thức để thanh toán lương bổng, nên anh bảo Misaki ghi rõ địa chỉ hiện tại, nguyên quán, ngày sinh và số giấy phép lái xe của cô. Cô đang sống trong một căn hộ ở Akabane phường Kita, nguyên quán là Kami-Junitaki-cho, Gujo, Hokkaido, và cô vừa tròn 24 tuổi. Kafuku chẳng biết Kami-Junitaki-cho ở khoảng nào trên Hokkaido, thị trấn đó lớn nhỏ ra sao, hay những người như thế nào sống ở đó. Duy thực tế là Misaki đã 24 tuổi khiến tâm trí anh vướng vít.
Kafuku từng có một đứa con chỉ sống được ba ngày. Một bé gái, đã chết trong khoa sơ sinh của bệnh viện vào giữa đêm ngày thứ ba. Tim bé đột nhiên ngừng đập mà không có dấu hiệu báo trước. Sáng ra thì bé đã chết. Bệnh viện giải thích rằng bé sinh ra đã có vấn đề về van tim. Nhưng anh không có cách nào để xác minh điều này. Mà cho dù có tìm ra nguyên nhân thực sự đi nữa, cũng không thể giúp đứa bé sống lại. May hay rủi thay, họ vẫn chưa quyết định tên bé. Giá còn sống, thì vừa tròn hai mươi bốn tuổi. Vào ngày sinh nhật của đứa con vô danh, Kafuku luôn luôn chắp tay cầu nguyện một mình, nghĩ về tuổi của bé nếu còn sống được.
Việc mất đi đứa con một cách đột ngột như thế, tất nhiên, đã làm tổn thương sâu sắc cả hai người. Khoảng trống vắng ấy thật nặng nề đen tối. Phải mất một thời gian dài để họ hồi phục. Hai người đã thu mình trong nhà, phần lớn thời gian trong im lặng. Họ sợ mở miệng ra thì nói lên lời gì đấy vô duyên. Vợ anh đã bắt đầu uống nhiều rượu vang. Anh thì tập viết thư pháp nhiệt thành dị thường suốt một thời gian. Khi lướt bút từng nét đen thẫm trên tờ giấy trắng tinh, viết nên nhiều dạng Hán tự – kanji khác nhau, anh tưởng như có thể nhìn thấu được cơ cấu của lòng mình.
Tuy nhiên, bằng cách nâng đỡ lẫn nhau, họ đã dần dần hồi phục từ vết thương đau đớn, và vượt qua được giai đoạn nguy nan ấy. Sau đó, họ còn tập trung sâu hơn nữa vào công việc so với trước đấy. Họ đắm chìm vào việc cố gắng thực hiện các vai diễn được giao phó, đến mức tham lam. “Xin anh tha thứ cho, nhưng em không muốn có con nữa”, cô ấy nói, và anh đồng ý. “Được rồi, chúng ta đừng có con làm gì. Hãy làm như ý em muốn là được.”
Anh nhớ lại rằng sau sự kiện đó vợ anh đã bắt đầu quan hệ tình dục với những người đàn ông khác. Có lẽ là việc mất đứa con đã đánh thức ham muốn đó trong cô. Nhưng chỉ là suy đoán của anh. Chỉ là một khả-năng-tính mà thôi.
“Em có thể hỏi ông một câu được không?” Misaki hỏi.
Kafuku đang bần thần nhìn cảnh vật xung quanh vừa chìm trong suy nghĩ, ngạc nhiên quay nhìn khuôn mặt cô. Đã cùng đi xe trong một thời gian dài khoảng hai tháng rồi, và Misaki hiếm khi hỏi chuyện anh trước.
“Tất nhiên”, Kafuku nói.
“Vì sao ông lại trở thành diễn viên thế?”
“Khi tôi còn học đại học, có cô bạn đã rủ tôi tham gia một đoàn kịch sinh viên. Không phải vì tôi có hứng thú với sân khấu. Thực ra thì tôi muốn tham gia đội bóng chày kia. Thời trung học tôi đã là chân thủ bị short-stop thường xuyên và tôi tự tin vào khả năng phòng thủ của mình. Thế nhưng đội bóng chày ở trường đại học của tôi thì có hơi cao quá trình độ tôi. Vì vậy, tôi đã tham gia đoàn kịch với ý tưởng nhẹ nhàng chỉ là thử sức xem sao. Và cũng muốn ở bên người bạn gái ấy nữa. Nhưng sau một thời gian, tôi dần nhận ra rằng mình thích diễn xuất. Khi diễn kịch, tôi có thể trở thành một người khác hẳn. Và khi xong vở, tôi trở lại chính mình. Tôi rất vui thích vì khả năng đó.”
“Ông vui thích trở thành một người khác ngoài chính mình à?”
“Miễn là biết sẽ trở lại con người cũ của mình.”
“Ông có bao giờ nghĩ đến việc không muốn quay trở lại con người cũ của mình chưa?”
Kafuku suy nghĩ về điều đó. Lần đầu tiên anh bị hỏi thế. Đường phố đang ùn tắc. Xe đang hướng đến lối ra Takebashi trên đường cao tốc của đô thành Shuto Expressway – Shuto Kousoku Doro.
“Chứ có còn nơi nào khác để quay lại nữa đâu”, Kafuku nói.
Misaki không nêu ý kiến gì về điều này. Im lặng một lúc. Kafuku tháo mũ bóng chày đang đội ra, kiểm điểm hình dạng một hồi, rồi đội lại. Chạy bên cạnh chiếc xe tải to lớn với số bánh xe nhiều không đếm xuể, chiếc Saab mui trần màu vàng trông thật phù du. Trông cứ như là một chiếc xuồng nhỏ rong chơi trôi nổi bên cạnh một tàu chở dầu.
Một lúc sau Misaki nói “Có thể là điều va chạm không nên hỏi, nhưng em có chút thắc mắc, có thể hỏi ông được không?”
“Được chứ”, Kafuku đáp.
“Sao ông không kết bạn với ai cả thế?”
Kafuku tò mò nhìn sang Misaki. “Làm sao cô biết là tôi không có bạn?”
Misaki nhún vai nhẹ. “Sau gần hai tháng đưa rước ông mỗi ngày, chừng đó thì em biết chứ.”
Kafuku ngắm những bánh xe tải khổng lồ với vẻ thích thú một lúc, rồi nói. “Ngẫm lại thì, từ xưa đến nay tôi ít có ai thực sự có thể gọi là bạn thân.”
“Có phải từ khi ông còn bé đã như vậy không?”
“Không đâu, tất nhiên là tôi đã có những bạn thân khi còn bé chứ. Cùng chơi bóng chày, cùng đi bơi với nhau. Nhưng lớn lên thì tôi ít khi thực sự muốn có bạn bè. Nhất là sau khi tôi kết hôn.”
“Thế thì vì đã có vợ nên ông không còn cần bạn bè nhiều nữa?”
“Có lẽ thế. Vợ chồng cũng là bạn thân rồi.”
“Ông bao nhiêu tuổi khi kết hôn?”
“Lúc 30 tuổi. Cùng đóng chung một bộ phim, do vậy mà quen nhau. Cô ấy lúc đó là một diễn viên phụ, mà tôi cũng thế.”
Kẹt xe đến nỗi chỉ từ từ nhích lên từng chút. Mái xe đóng kín, như thường lệ khi vào đường cao tốc Shuto Expressway.
“Cô thì không bao giờ uống rượu à?” Kafuku hỏi để đổi đề tài.
“Có lẽ là thể chất em không thích hợp với rượu”, Misaki nói. “Mẹ em thường gây nhiều rắc rối vì rượu, có lẽ điều đó cũng là nguyên nhân nữa”.
“Mẹ cô đến nay vẫn còn gây rắc rối gì sao?”
Misaki lắc đầu nhiều lần. “Mẹ em đã mất rồi. Bà lái xe khi say rượu, mất kiểm soát tay lái, xe quay vòng rồi lao ra khỏi đường và đâm vào thân cây. Bà chết gần như ngay lập tức. Lúc em mới mười bảy tuổi”.
“Tội nghiệp quá!”, Kafuku nói.
“Tự làm tự chịu đấy thôi”, Misaki nói đơn giản. “Hẳn là cuối cùng thì chuyện như thế phải xảy ra. Chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi”.
Im lặng một lúc.
“Còn bố cô thì sao?”
“Em không biết ông ấy ở đâu. Ông rời khỏi nhà lúc em tám tuổi, và em không còn gặp lại ông kể từ đấy. Cũng chẳng có liên lạc gì. Mẹ em luôn luôn đổ lỗi cho em về điều đó”.
“Tại sao thế?”
“Em là con một. Giá là một đứa con gái xinh đẹp, thì bố em đã chẳng bỏ đi. Mẹ em nói thế mãi. Bố bỏ đi vì em sinh ra đã xấu xí rồi.”
“Cô đâu có xấu xí,” Kafuku khẽ nói. “Chỉ là mẹ cô muốn nghĩ như thế thôi.”
Misaki lại nhún vai. “Bình thường thì mẹ em không đến nỗi như vậy, nhưng khi uống rượu vào, bà trở nên chai đá dai dẳng. Bà cứ sỉa sói như thế, lặp đi lặp lại. Khiến em đau lòng. Em biết là bậy đấy, nhưng em đã thực sự cảm thấy nhẹ nhõm khi bà chết.”
Khoảng im lặng sau đó kéo dài còn hơn lần trước.
“Thế cô có bạn bè không?” Kafuku hỏi.
Misaki lắc đầu. “Em không có bạn bè nào cả.”
“Vì sao?”
Misaki không trả lời. Cô chỉ nheo mắt đăm đắm nhìn thẳng phía trước.
Kafuku nhắm mắt lại cố gắng ngủ một chút, nhưng không sao ngủ được. Xe liên tục nhích lên rồi ngừng lại, khiến Misaki phải cẩn thận sang số liền tay. Chiếc xe tải ở làn đường bên cạnh liên tục tiến lên trước rồi lùi ra sau chiếc Saab như cái bóng đen tối to lớn của định mệnh.
“Đã gần mười năm kể từ lần cuối tôi kết bạn,” Kafuku nói, đành mở mắt ra không còn ráng ngủ nữa. “Có lẽ chính xác hơn thì phải nói, chỉ với một người xem như bạn. Anh ta kém tôi sáu, bảy tuổi, là một chàng trai khá tốt. Anh ta thích uống rượu, và tôi cũng uống theo, vừa uống vừa nói về đủ thứ chuyện.”
Misaki gật đầu nhẹ, chờ anh nói tiếp. Kafuku do dự một lúc, nhưng rồi quyết định nói.
“Sự thật là, người đó đã ngủ với vợ tôi một thời gian. Anh ta không biết rằng tôi đã biết chuyện ấy.”
Misaki sửng sốt về nội dung câu chuyện. “Thế nghĩa là, chính là người đã quan hệ tình dục với vợ ông Kafuku đấy sao?”
“Đúng vậy. Tôi nghĩ anh ta đã quan hệ tình dục với vợ tôi vài lần trong khoảng thời gian ba, bốn tháng.”
“Làm sao ông Kafuku biết được thế?”
“Dĩ nhiên là cô ấy giấu, nhưng tôi vẫn biết chừng đó. Giải thích thì dài dòng lắm, nhưng chắc chắn là đúng. Không phải là tôi tưởng tượng gì đâu.”
Misaki chỉnh gương chiếu hậu bằng cả hai tay khi xe ngừng lại. “Việc vợ ông ngủ với người đó không gây hại cho chuyện ông Kafuku làm bạn với ông ta sao?”
“Ngược lại nữa kia,” Kafuku nói. “Tôi làm bạn với anh ta chính vì vợ tôi ngủ với anh ta đấy chứ.”
Misaki ngậm miệng, chờ lời giải thích thêm.
“Nói thế nào nhỉ… Bởi vì tôi muốn hiểu rõ ngọn ngành. Tại sao vợ tôi lại ngủ với gã đàn ông đó, tại sao cô ấy lại phải ngủ với hắn. Ít nhất thì đó cũng là động lực ban đầu của tôi.”
Misaki hít một hơi thật sâu. Ngực cô từ từ phập phồng dưới lớp áo khoác. “Đến như thế thì ông không thấy đau khổ lắm sao? Phải uống rượu nói chuyện với người đàn ông mà ông biết đã ngủ với vợ mình.”
“Tất nhiên là không tránh khỏi đau đớn,” Kafuku nói. “Những điều mình chẳng muốn nghĩ đến, rốt cuộc lại không nghĩ không được. Những điều không muốn nhớ nữa, rốt cuộc cũng không nhớ không được. Nhưng tôi đã diễn xuất được. Bởi đó là nghề chuyên môn của tôi mà.”
“Ông trở thành một người khác,” Misaki nói.
“Chính xác là thế đấy.”
“Rồi sau đó, ông trở lại là con người cũ của mình.”
“Chính xác là thế,” Kafuku nói. “Cho dù không muốn cũng trở lại là con người cũ. Có điều khi trở lại rồi thì chỗ đứng có hơi khác đi so với trước đấy. Quy luật là như thế. Không thể nào hoàn toàn giống như trước được nữa.”
Cơn mưa phùn bắt đầu rơi, khiến Misaki bật cần gạt nước vài lần. “Thế thì, ông Kafuku đã lý giải được rồi chứ? Vì sao vợ ông lại ngủ với người đó?”
Kafuku lắc đầu. “Không, tôi vẫn không hiểu được. Tôi nghĩ có một vài thứ anh ta có mà tôi không có. Mà có lẽ có rất nhiều thứ như thế, thì đúng hơn. Nhưng tôi không hiểu thứ nào trong số đó đã nắm bắt được tâm tình cô ấy. Bởi chúng tôi không hành động ở mức độ tỉ mỉ chính xác đến như vậy. Quan hệ giữa người này với người khác, đặc biệt là giữa nam và nữ, nên nói thế nào nhỉ, là một vấn đề có tính cách toàn thể hơn kia. Mơ hồ hơn, ích kỷ hơn, thê thiết hơn.”
Misaki suy nghĩ về điều đó một hồi. Rồi cô nói, “Nhưng mà, cho dù không lý giải được, ông vẫn tiếp tục làm bạn với người đó đấy nhỉ?”
Kafuku lại tháo mũ bóng chày ra, lần này thì đặt lên đùi. Sau đó, anh xoa đỉnh đầu bằng lòng bàn tay. “Nên nói thế nào nhỉ? Một khi đã bắt đầu diễn xuất nghiêm chỉnh rồi thì rất khó tìm ra lý do để dừng lại. Cho dù có khó khăn về mặt tinh thần đến đâu mặc lòng, cũng không thể ngăn chặn dòng chảy xuôi cho đến khi ý nghĩa của màn diễn xuất đã có được hình dạng phù hợp ắt phải có. Giống như âm nhạc không thể đạt đến điểm kết thúc đúng với dự tính, cho đến khi một hợp âm chủ yếu nhất định được tấu lên… Cô hiểu ý tôi chứ?”
Misaki lấy một điếu Marlboro ra khỏi hộp, gắn lên môi, nhưng không châm lửa. Cô không bao giờ hút thuốc khi mui xe đóng. Chỉ ngậm nơi miệng thôi.
“Trong khoảng thời gian làm bạn với ông Kafuku, người đó vẫn còn ngủ với vợ ông sao?”
“Không, không đâu,” Kafuku nói. “Đến như thế thì, nói thế nào nhỉ… kỹ xảo quá trớn rồi. Tôi đã làm bạn với anh ta một ít lâu sau khi vợ tôi mất.”
“Ông đã trở thành bạn thực sự với người ấy sao? Hay chỉ là diễn xuất thôi?”
Kafuku suy nghĩ về điều đó. “Cả hai. Bản thân tôi đã dần dần không phân biệt được đâu là ranh giới nữa. Bởi rốt cuộc, đó chính là ý nghĩa ‘diễn xuất nghiêm túc’ mà.”
*
Kafuku đã có chút cảm tình với người đàn ông ấy ngay từ lần đầu gặp mặt. Anh ta tên là Takatsuki, cao ráo và đẹp trai, theo kiểu người ta gọi là “kép đẹp” đấy. Anh ta ngoài bốn mươi tuổi, diễn xuất không giỏi gì mấy. Không có gì độc đáo để được chú ý. Chỉ được giao một số vai diễn hạn chế thôi. Đại khái là vai một đàn ông trung niên dễ chịu, sảng khoái. Thường mỉm cười vui vẻ, tuy đôi khi khuôn mặt lại có chút u sầu. Anh ta rất được phụ nữ lớn tuổi yêu thích. Kafuku đã tình cờ gặp anh ta trong phòng đợi của một đài truyền hình, nửa năm sau khi vợ anh mất, Takatsuki đã đến gặp anh, tự giới thiệu và tỏ lời chia buồn. Anh ta cho biết chỉ làm việc với vợ Kafuku mỗi một lần, cùng đóng trong một cuốn phim. Lúc đó đã được vợ anh giúp đỡ nhiều điều nên rất biết ơn. Takatsuki đã nói như thế với vẻ mặt nghiêm trang. Kafuku cảm ơn anh ta. Theo như anh biết, tính theo thứ tự thời gian thì Takatsuki nằm cuối danh sách những người đàn ông mà vợ anh đã quan hệ tình dục. Không lâu sau khi mối quan hệ của cô với anh ta kết thúc, cô đã được kiểm tra tại bệnh viện và phát hiện mắc bệnh ung thư tử cung đã ở giai đoạn khá nặng rồi.
“Tôi có một yêu cầu ích kỷ đây,” Kafuku bắt đầu câu chuyện sau khi chào hỏi xong xuôi.
“Chuyện gì thế ạ?”
“Nếu anh Takatsuki không phiền, anh có thể cho tôi một chút thời gian được không? Tôi muốn cùng anh uống vài ly rượu và nhắc lại những kỷ niệm với vợ tôi. Cô ấy thường kể về anh đấy.”
Takatsuki lộ vẻ ngạc nhiên vì câu nói đột ngột ấy. Chính xác hơn, là anh ta bị sốc. Anh ta nhíu nhẹ đôi lông mày cân đối lại và thận trọng dò hỏi khuôn mặt của Kafuku, như thể đang tự hỏi liệu có ẩn ý gì đó đằng sau câu nói ấy chăng. Tuy nhiên, anh ta không thể đọc thấy ẩn ý đặc biệt nào. Kafuku chỉ có vẻ mặt trầm lặng ắt có của một người đàn ông vừa mất đi người vợ lâu năm của mình. Giống như mặt nước ao thu sau khi những gợn sóng đã ngừng lan tỏa.
“Tôi chỉ muốn có ai đó để cùng nói chuyện về vợ tôi, thế thôi” Kafuku nói thêm. “Thành thật mà nói, ở nhà một mình nhiều khi cũng thấy tù túng quá. Tuy tôi cũng ngại làm phiền anh Takatsuki lắm.”
Nghe vậy, Takatsuki có vẻ nhẹ nhõm phần nào. Có lẽ chẳng phải là Kafuku nghi ngờ quan hệ gì giữa họ.
“Không, có gì phiền đâu. Tôi rất vui lòng dành thời gian cho việc đó. Nếu anh chấp nhận cả một người nhàm chán như tôi được nói chuyện với anh.” Nói xong, anh ta nhếch mép cười nhẹ. Mấy nếp nhăn dịu dàng hiện nơi khóe mắt. Một nụ cười thật duyên dáng. Kafuku nghĩ rằng nếu mình là một phụ nữ trung niên, chắc chắn phải đỏ mặt lên rồi.
Takatsuki nhanh chóng lướt qua lịch trình của mình trong đầu. “Tôi nghĩ có thể gặp anh thư thả trò chuyện vào tối mai. Anh Kafuku thì có dự định gì không?”
Kafuku nói rằng anh cũng rảnh rỗi vào tối mai. Anh không ngờ Talatsuki là người cho thấy cảm xúc của mình dễ dàng đến thế. Nếu nhìn thẳng vào mắt anh ta, hầu như có thể nhìn thấu suốt qua phía bên kia được. Không có chút gian dối hay âm hiểm gì cả. Chẳng phải là kiểu người đào sẵn hố sâu trong đêm tối mà chờ ai đó đi qua. Tuy chắc sẽ không thành công gì lắm trong nghề diễn viên.
“Thế nơi nào thì tốt nhỉ?” Takatsuki hỏi.
“Nơi chốn thì tùy anh quyết định. Anh cứ chọn giúp cho, tôi sẽ đến được”, Kafuku trả lời.
Takatsuki nhắc đến tên một quán bar nổi tiếng ở Ginza. Anh ta nói rằng cứ đặt trước một khoang bàn kín ở đó, thì có thể nói chuyện thoải mái không ngại ai khác nghe thấy. Kafuku biết quán bar ấy.
Hai người bắt tay từ giã. Bàn tay của Takatsuki mềm mại, ngón tay thon dài. Lòng bàn tay ấm áp, ẩm chút mồ hôi. Có lẽ là vì lo lắng. Sau khi anh ta rời đi, Kafuku ngồi xuống chiếc ghế trống trong phòng đợi, mở lòng bàn tay đã bắt tay mà nhìn đăm đăm. Cảm giác từ bàn tay của Takatsuki vẫn còn sống động ở đấy. Đôi bàn tay anh ta, những ngón tay đó đã vuốt ve thân thể trần trụi của vợ anh đấy. Thong thả, từng centimetre, từ góc này qua góc kia. Kafuku nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu, thật dài. Anh tự hỏi mình sẽ làm gì tiếp theo đây. Nhưng dù thế nào đi nữa, anh cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải làm.
Khi ngồi ở một khoang bàn kín yên tĩnh trong quán bar ấy, nhấp rượu whisky thuần mạch nha, Kafuku đã hiểu ra một điều. Có vẻ tâm hồn Takatsuki vẫn còn bị vợ anh thu hút mạnh mẽ. Có vẻ như Takatsuki vẫn còn khó chấp nhận sự thật rằng cô ấy đã chết, rằng cơ thể cô ấy đã bị thiêu rụi chỉ còn lại xương và tro. Kafuku có thể hiểu được tâm tình đó. Khi nói chuyện về vợ anh, đôi mắt Takatsuki đôi khi rươm rướm lệ. Thấy anh ta như thế, Kafuku bất giác muốn dang tay ra an ủi. Người đàn ông này không khéo che giấu cảm xúc của mình. Có vẻ chỉ cần khéo dụ dỗ một tí là anh ta sẽ thổ lộ mọi điều ra ngay.
Theo cách Takatsuki kể lại thì có vẻ chính vợ Kafuku đã thông báo chấm dứt mối quan hệ với anh ta. Có lẽ cô ấy đã nói với Takatsuki, “Em nghĩ tốt hơn là chúng ta không nên gặp nhau nữa.” Và cô ấy thực sự đã không còn tìm gặp anh ta. Hai người đã có mối quan hệ trong vài tháng, rồi đến một lúc nào đó, đã đột ngột cắt đứt hẳn. Chứ không kéo dài lằng nhằng. Theo như Kafuku biết, đó là mô thức ngoại tình của cô ấy (không biết gọi như thế có đúng không). Thế nhưng phía Takatsuki thì có vẻ không sẵn lòng chia cắt với cô ấy dễ dàng như vậy. Có lẽ anh ta ước muốn một mối quan hệ lâu dài hơn với cô.
Sau khi căn bệnh ung thư đã chuyển sang giai đoạn cuối và cô ấy phải vào phòng dưỡng bệnh cuối đời tại một bệnh viện ở Tokyo, Takatsuki liên lạc với cô để xin được đến thăm, nhưng đã bị từ chối thẳng thừng. Vợ Kafuku hầu như đã không cho phép ai gặp kể từ khi cô nhập viện. Ngoài nhân viên y tế, những người còn được phép vào phòng bệnh của cô ấy là mẹ cô, chị cô và Kafuku mà thôi. Takatsuki có vẻ tiếc hận vì đã không thể đến thăm bệnh cô ấy dù chỉ một lần. Takatsuki đã biết được cô ấy bị ung thư chỉ có vài tuần trước khi cô ấy qua đời. Cái chết của cô đã làm anh ta sửng sốt như đang ngủ bị dội nước lạnh vào tai, đến ngay cả bây giờ vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận được sự thật như thế.
Kafuku cũng có thể lý giải được tâm tình đó. Nhưng tất nhiên, cảm xúc của hai người đàn ông không hoàn toàn giống nhau. Kafuku thì đã phải chứng kiến cảnh vợ mình gầy yếu khô héo đi mỗi ngày cho đến giây phút cuối cùng, và anh thậm chí đã thu lượm từng mảnh xương trắng tóat của vợ mình tại lò hỏa táng. Anh đã trải qua một chuỗi các giai đoạn đành lòng chấp nhận sự thật. Đó là điều khác biệt to lớn giữa hai người.
Vậy mà cứ như thể chính anh mới là người đang an ủi người đàn ông kia. Kafuku nghĩ như thế khi hai người trao đổi những câu chuyện kỷ niệm với cô ấy. Nếu vợ anh chứng kiến cảnh tượng như vậy, cô ấy sẽ cảm thấy như thế nào nhỉ? Kafuku có cảm giác kỳ dị khi nghĩ thế. Nhưng có lẽ người đã chết rồi thì không còn nghĩ gì hay cảm thấy gì nữa cả. Mà đó lại là một trong những ưu điểm của cái chết, theo quan điểm của Kafuku.
Anh còn phán minh được rõ ràng một điều khác nữa. Takatsuki có khuynh hướng uống rượu quá nhiều. Trong nghề của mình, Kafuku đã từng thấy tận mắt nhiều người nát rượu (tại sao giới diễn viên lại nhiệt thành uống rượu say sưa như vậy nhỉ?), anh trông Takatsuki chẳng phải là người uống rượu lành mạnh, hay chẳng phải thuộc loại người uống rượu lành mạnh. Theo Kafuku thì đại khái trên thế giới có hai loại người uống rượu. Loại thứ nhất là những người phải uống rượu để bổ sung thứ gì đó cho mình, còn loại thứ hai thì phải uống để trút bỏ đi thứ gì đó khỏi bản thân. Lối uống rượu của Takatsuki thì rõ ràng thuộc loại thứ hai.
Anh ta muốn trút bỏ đi thứ gì thì Kafuku không biết. Có thể chỉ là một nhược điểm trong tính cách của cá nhân, hoặc một vết thương lòng trong quá khứ. Mà cũng có thể là một vấn đề nan giải mà anh ta đang ôm trong cuộc sống hiện thực ngay lúc này. Hoặc có thể là tổng hợp của tất cả các điều trên. Nhưng dù là gì đi nữa, bên trong anh ta có một điều gì đó mà anh ta muốn quên đi; và anh ta không thể không uống rượu để quên nó đi, hoặc để làm dịu bớt nỗi đau mà nó gây ra. Trong khoảng Kafuku uống xong một ly rượu, thì Takatsuki đã uống hết hai ly rưỡi. Tốc độ uống rượu khác biệt đến như thế.
Hoặc có lẽ tốc độ uống rượu nhanh đến thế là do anh ta căng thẳng về mặt tinh thần. Suy cho cùng, anh ta đang đối ẩm với chồng của người phụ nữ mà anh ta đã từng chùng lén ngủ chung đấy. Không căng thẳng mới là lạ chứ. Tuy nhiên, Kafuku nghĩ không chỉ có thế. Có lẽ anh ta vốn là mẫu người chỉ có thể uống rượu theo kiểu đó mà thôi.
Vừa quan sát tình trạng của đối phương, Kafuku vừa thận trọng uống rượu theo đà riêng của mình. Sau nhiều lần cụng ly và thấy đối phương đã bớt căng thẳng một chút, Kafuku hỏi Takatsuki đã kết hôn chưa. Anh ta trả lời rằng đã kết hôn được mười năm và có đứa con trai bảy tuổi. Nhưng có chút sự tình nên đã sống ly thân từ năm ngoái. Có thể sẽ sớm ly hôn, khi đó, quyền nuôi con sẽ là một vấn đề lớn. Anh ta muốn tránh bằng mọi giá chuyện không được tự do gặp con mình. Bởi vì đứa con là phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh ta. Anh ta cho xem một bức ảnh của đứa con. Một cậu bé đẹp trai, có vẻ hiền ngoan.
Giống như hầu hết những người uống rượu thường xuyên, có rượu vào thì mồm miệng Takatsuki trở nên lỏng lẻo. Anh ta hăm hở nói ra cả những điều có lẽ không nên nói, ngay cả khi không ai tra hỏi. Kafuku chủ yếu chỉ lắng tai nghe, gật gù điểm nhịp tán thưởng, và nếu có chỗ nào cần an ủi, thì lựa lời cẩn thận mà vỗ về. Và anh gắng thu thập càng nhiều thông tin về Takatsuki càng tốt. Kafuku hành xử như thể anh thực sự mến thích Takatsuki. Điều đó chẳng khó gì. Anh vốn là người biết lắng nghe vả lại thực sự cũng thích Takatsuki. Ngoài ra, cả hai còn có một điểm chung lớn. Lòng họ giờ đây vẫn còn bị thu hút bởi một người phụ nữ xinh đẹp đã chết mất. Mặc dù lập trường có khác nhau, nhưng cả hai đều phải chịu bó tay không thể lấp đầy khoảng trống thiếu vắng cô ấy. Vì vậy mà họ trò chuyện thật tương đắc.
“Anh Takatsuki, chúng ta có thể gặp lại nhau ở đâu đó nữa không? Tôi rất vui được nói chuyện với anh. Lâu lắm rồi tôi mới cảm thấy như vậy đấy”, Kafuku nói khi họ sắp chia tay. Kafuku đã thanh toán biên lai trước rồi. Dù sao thì ý tưởng rằng ai đó phải chi trả thậm chí có lẽ đã không thoáng qua trong tâm trí Takatsuki. Rượu đã khiến anh ta quên mất nhiều điều. Có lẽ cả một số điều quan trọng nữa.
“Tất nhiên rồi”, Takatsuki nói, ngước mặt lên khỏi ly rượu. “Tôi hy vọng thế nào cũng sẽ được gặp lại anh. Nói chuyện với anh Kafuku, tôi cảm thấy đã trút bỏ được phần nào gánh nặng đè lên ngực tôi”.
“Được gặp anh như thế này hẳn là mối duyên gì đấy rồi”, Kafuku nói. “Có lẽ người vợ quá cố của tôi đã dẫn dắt chúng ta lại với nhau đấy”.
Trong một ý nghĩa nào đó thì đúng như thế thật.
Hai người trao đổi số điện thoại di động. Rồi bắt tay nhau mà chia tay.
Và thế là hai người trở thành bạn bè thân mật. Hai người bạn nhậu ý hợp tâm đầu. Họ giữ liên lạc, gặp nhau uống rượu ở nhiều quán bar đây đó trong Tokyo và nói đủ thứ chuyện. Nhưng họ chưa bao giờ ngồi ăn chung. Điểm đến của họ luôn luôn là quán bar. Kafuku chưa bao giờ thấy Takatsuki ăn gì khác ngoài thức ăn nhẹ để uống rượu. Đến nỗi anh ngờ rằng có khi anh chàng này không có bữa ăn gì cho ra hồn, không chừng. Và ngoại trừ bia thỉnh thoảng còn gọi, anh ta không bao giờ gọi bất cứ thứ gì khác ngoài rượu whisky. Rượu whisky thuần mạch nha là sở thích của anh ta.
Đề tài họ nói với nhau thì rất đa dạng, nhưng giữa chừng, đến một lúc nào đó thì cuộc trò chuyện luôn luôn chuyển sang chuyện người vợ quá cố của Kafuku. Khi nào Kafuku kể lại một giai thoại nào về cô ấy khi còn trẻ, thì Takatsuki lắng nghe với vẻ mặt thật nghiêm túc như của người đang quản lý bộ sưu tập ký ức của người khác. Nhiều khi Kafuku bất chợt để ý thấy chính mình cũng đang hứng thú đối đáp dõi theo câu chuyện.
Có một đêm, hai người đang uống rượu tại một quán bar nhỏ ở Aoyama. Một quán nhỏ ít ai chú ý ở cuối một con hẻm phía sau Viện Bảo tàng Mỹ thuật Nezu. Một người đàn ông ít nói ở độ tuổi bốn mươi thường làm người pha chế rượu ở đấy, cùng một con mèo gầy lông xám cuộn mình tròn, ngủ trên kệ trưng bày trong góc quán. Có vẻ là một con mèo hoang trong xóm gần đấy đã đến ở lì trong quán. Đĩa nhạc jazz cũ quay trên máy chơi đĩa nhựa. Hai người ưa thích bầu không khí của quán bar này và đã đến đó nhiều lần trước rồi. Không hiểu sao trời thường mưa khi họ hẹn gặp nhau ở đấy, và hôm đó cũng không ngoại lệ, tuy chỉ mưa nhẹ hạt.
“Cô ấy đã là một người phụ nữ thực sự tuyệt vời”, Takatsuki nói, nhìn vào đôi tay mình đặt trên bàn. Đối với một người đàn ông trung niên, đôi tay của anh ta trông thật đẹp. Mà quanh đôi mắt cũng không có nếp nhăn nào, và móng tay cũng được cắt tỉa cẩn thận. “Chắc chắn là anh Kafuku đã rất hạnh phúc khi được sống chung, chia sẻ cuộc đời với cô ấy.”
“Đúng vậy,” Kafuku nói. “Anh nói đúng lắm. Tôi cũng nghĩ có lẽ đã rất hạnh phúc. Nhưng đã hạnh phúc chừng nào, thì lại càng có điều làm mình cảm thấy đau khổ.”
“Ví dụ điều gì nào?”
Kafuku cầm ly rượu lên lắc cho cục nước đá lớn xoay tròn. “Một ngày nào đó, tôi có thể sẽ mất cô ấy. Chỉ tưởng tượng điều đó thôi cũng khiến tim tôi đau nhói.”
“Tôi hiểu rất rõ cảm giác đó,” Takatsuki nói.
“Như thế nào kia?”
“Nghĩa là…” Takatsuki nói, gắng tìm từ ngữ thích hợp. “Phải mất đi một người tuyệt vời như cô ấy.”
“Nói tổng quát thế thôi sao?”
“Ừ thì,” Takatsuki nói. Anh ta gật đầu nhiều lần như để thuyết phục chính mình. “Dù gì đi nữa thì cũng chỉ là tôi tưởng tượng thôi mà.”
Kafuku giữ im lặng một lúc. Anh gắng kéo dài khoảng im lặng đó càng dài càng tốt. Rồi nói, “Nhưng rồi kết cuộc, tôi đã mất cô ấy. Đã mất dần cô ấy từng chút một khi cô còn sống, rồi cuối cùng tôi đã mất tất cả. Giống như liên tục bị xói mòn dần đi, rồi cuối cùng đã bị đợt sóng lớn cuốn phăng cả gốc rễ… Anh hiểu ý tôi chứ?”
“Tôi nghĩ là hiểu được.”
Không, mày không hiểu điều đó đâu, Kafuku tự nhủ.
“Điều đau khổ nhất đối với tôi là,” Kafuku nói. “Có lẽ tôi đã không thực sự hiểu được cô ấy, hay ít nhất thì một phần có lẽ là rất quan trọng của cô ấy. Và giờ đây cô ấy đã chết mất rồi, hẳn tôi sẽ vĩnh viễn không thể nào hiểu được phần ấy. Giống như đã nằm kín trong một két sắt nhỏ vững chắc bị chìm xuống đáy đại dương. Tôi đau lòng khi nghĩ về điều đó.”
Takatsuki suy nghĩ một lúc. Rồi nói. “Nhưng anh Kafuku à, liệu chúng ta có thể thực sự có thể hiểu được mọi mặt về một người nào không? Mặc dù giả thử chúng ta yêu người đó sâu sắc đến đâu đi nữa.”
Kafuku nói. “Chúng tôi đã sống với nhau gần hai mươi năm rồi, và tôi nghĩ đã là vợ chồng thân thiết, đồng thời cũng là bạn thân có thể tin tưởng lẫn nhau. Đã nói với nhau thật trung thực tất cả mọi chuyện. Ít nhất thì tôi đã nghĩ thế. Nhưng có lẽ sự thực thì đã không phải như vậy. Nói thế nào nhỉ… Có lẽ tôi đã có một điểm mù chết người gì đấy rồi.”
“Điểm mù à?” Takatsuki nói.
“Có lẽ tôi đã bỏ qua không thấy điều gì đó quan trọng trong cô ấy rồi. Hoặc có thể tôi đã nhìn cô ấy bằng mắt mình, nhưng thực tế thì lại chẳng thấy.”
Takatsuki cắn môi một lúc. Rồi uống cạn ly rượu và bảo người pha chế cho ly khác.
“Tôi hiểu tâm tình như thế của anh”, Takatsuki nói.
Kafuku nhìn đăm đăm vào mắt anh ta. Takatsuki nghênh tiếp tia mắt anh một lúc, rồi quay mặt đi.
“Anh hiểu như thế nào?” Kafuku khẽ hỏi.
Người pha rượu trở lại với một ly rượu có nước đá mới và thay thế miếng lót ly bằng giấy đã ẩm ướt, phồng rộp bằng một miếng mới. Trong khi đó, hai người cùng im lặng.
“Anh hiểu như thế nào?” Kafuku hỏi lại sau khi người pha rượu đã rời đi.
Takatsuki suy nghĩ lung lắm. Thoáng chút lung lay nhẹ trong mắt anh ta. Kafuku suy đoán rằng anh ta đang dao động. Anh ta đang đấu tranh kịch liệt với ý muốn thú nhận quách đi cho xong điều gì đó ngay đây. Nhưng cuối cùng, anh ta đã gắng gượng kiềm hãm được dao động ấy trong lòng. Và nói. “Có lẽ là trước hết, chúng ta chẳng thể nào mà biết cho chính xác được người phụ nữ đang nghĩ gì. Đó là điều tôi muốn nói. Bất kể cô ấy là người phụ nữ như thế nào đi nữa. Vì vậy, tôi không nghĩ đó là điểm mù gì đấy riêng của anh Kafuku. Nếu đó là điểm mù, thì tất cả chúng ta đều sống với cùng một điểm mù như thế. Vì vậy, tôi nghĩ tốt hơn là không nên tự trách mình như vậy.”
Kafuku suy nghĩ một hồi về những gì anh ta vừa nói. Rồi anh nói, “Nhưng đấy chỉ là nói tổng quát thế thôi.”
“Đúng vậy,” Takatsuki thừa nhận.
“Hiện tại, tôi đang nói về người vợ đã khuất và tôi đấy chứ. Tôi đâu muốn tổng quát hóa đơn giản đến như thế.”
Takatsuki im lặng một hồi lâu. Sau đó, anh ta nói. “Theo như tôi biết thì vợ của anh Kafuku là một người phụ nữ thực sự tuyệt vời. Tất nhiên, tôi nghĩ những gì tôi biết thì thậm chí không bằng một phần trăm những gì anh Kafuku biết về cô ấy, nhưng tôi vẫn tin chắc điều tôi nghĩ là đúng. Dù thế nào đi nữa, anh Kafuku nên biết ơn là đã có thể sống cùng một người tuyệt vời như vậy trong hai mươi năm. Tôi nghĩ như thế từ đáy lòng mình. Tuy nhiên, cho dù có hiểu được nhau đến đâu, dù có yêu nhau đến đâu, thì cũng không thể nhìn thấu trái tim của người khác được. Đòi hỏi điều đó chỉ khiến mình cảm thấy đau khổ mà thôi. Còn nếu là trái tim của chính mình, thì chỉ cần cố gắng, hẳn là càng cố gắng bao nhiêu càng có thể nhìn thấu được bấy nhiêu. Vì vậy kết cuộc thì, chẳng phải là chúng ta cần thỏa hiệp với trái tim của chính mình một cách khéo léo và thành thực đấy sao? Nếu thực sự muốn nhìn thấu trái tim người khác, thì không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nhìn thẳng và nhìn sâu vào chính trái tim mình. Tôi tin tưởng như thế.”
Những lời đó có vẻ đã dâng trào lên từ một chỗ đặc biệt sâu thẳm bên trong con người của Takatsuki. Có lẽ chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cánh cửa ẩn kín đó đã mở ra. Những lời nói của anh ta nghe thật trong sáng và chân thành. Ít nhất thì, rõ ràng đấy chẳng phải là diễn xuất. Anh ta không phải là người có khả năng diễn xuất đến mức đó.
Kafuku không nói gì, chỉ nhìn sâu vào mắt người kia. Lần này Takatsuki cũng không rời tia mắt anh. Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau một hồi lâu. Và họ nhận ra trong mắt nhau ánh huy hoàng như của một hằng-tinh xa xăm.
Lúc sắp chia tay, hai người lại bắt tay nhau. Ra đến bên ngoài, một cơn mưa nhỏ đang rơi. Takatsuki, mặc một chiếc áo mưa màu nâu nhạt không che ô, bước vào màn mưa mà biến dạng. Còn lại Kafuku nhìn đăm đăm vào lòng bàn tay phải của mình một lúc, như thường lệ. Anh tưởng tượng bàn tay đó đã vuốt ve cơ thể trần trụi của vợ mình.
Nhưng dù nghĩ thế, không hiểu sao anh không cảm thấy ngột ngạt vào hôm đó. Anh chỉ nghĩ là những điều như thế vẫn thường xảy ra. Hoặc cũng có thể xảy ra. Chứ rốt cuộc chỉ là xác thịt thôi mà, Kafuku tự nhủ. Cuối cùng rồi cũng trở thành không còn gì ngoài những mảnh xương nhỏ và tro tàn. Chắc chắn còn phải có những gì khác quan trọng hơn kia.
Giả thử nếu đó quả là điểm mù, thì tất cả chúng ta đều ôm những điểm mù tương tự mà sống thôi. Những lời đó vẫn quanh quẩn bên tai Kafuku trong một thời gian dài.
*
“Thế ông đã làm bạn với người đó lâu lắm?” Misaki hỏi, mắt vẫn nhìn đăm đăm vào hàng xe phía trước.
“Làm bạn với nhau trong khoảng gần nửa năm, mỗi tháng hai lần gặp nhau ở một quán bar, uống rượu cùng nhau”, Kafuku nói. “Sau đó, không bao giờ còn gặp lại nữa. Khi anh ta gọi điện thoại đến rủ, tôi đã lờ đi. Phía tôi thì không liên lạc với anh ta nữa. Cuối cùng, anh ta cũng đã ngừng gọi cho tôi”.
“Ông ta hẳn phải thắc mắc tại sao”.
“Có lẽ thế”.
“Và có thể đã bị tổn thương”.
“Có lẽ đúng thế thật”.
“Tại sao hai người đột ngột ngừng gặp nhau thế?”
“Bởi vì tôi không còn cần phải diễn xuất nữa rồi”.
“Có nghĩa là không còn cần phải diễn xuất nữa, thì cũng chẳng còn phải là bạn nữa đấy ạ?”
“Đó cũng là một lý do”, Kafuku nói. “Nhưng còn có một lý do khác nữa.”
“Lý do gì thế?”
Kafuku im lặng một hồi lâu. Misaki liếc nhìn khuôn mặt Kafuku, môi cô vẫn ngậm điếu thuốc chưa châm lửa. “Cô muốn hút thuốc thì cứ hút,” Kafuku nói.
“Dạ…?”
“Cô có thể châm lửa điếu thuốc.”
“Nhưng mui xe đóng mà.”
“Không sao.”
Misaki hạ kính cửa sổ xuống, lấy bật lửa trong xe châm điếu Marlboro. Cô hít một hơi khói thật sâu và nheo mắt lại, ngon lành. Cô lưu khói trong phổi một lúc rồi thong thả thở ra ngoài cửa sổ.
“Khói thuốc sẽ giết chết cô đấy,” Kafuku nói.
“Cứ nói thế chứ, chỉ sống thôi cũng đủ để chết rồi,” Misaki nói.
Kafuku cười lớn. “Cũng là một cách nghĩ đấy.”
“Lần đầu tiên em thấy ông cười,” Misaki nói.
Kafuku nghĩ có lẽ đúng thế. Có lẽ đã lâu lắm rồi anh không cười mà không chỉ là diễn xuất.
“Tôi đã định nói điều này từ lâu rồi,” anh nói. “Nhìn kỹ thì cô thực sự dễ thương đấy chứ. Có xấu xí chút nào đâu.”
“Cảm ơn ông. Em cũng không nghĩ mình xấu xí. Chỉ không đẹp mấy thôi. Giống như cô Sonya vậy.”
Kafuku nhìn Misaki với vẻ hơi ngạc nhiên. “Cô đã đọc vở kịch Cậu Vanya rồi à?”
“Em đã nghe những câu đối thoại ấy mỗi ngày từng mảnh không theo thứ tự gì cả, riết rồi cũng muốn biết câu chuyện như thế nào. Chứ em cũng có óc tò mò mà”, Misaki nói. “‘Ôi, tôi ghét quá. Không sao chịu đựng được. Tại sao tôi lại sinh ra xấu xí như thế này? Tôi càng nghĩ càng chán ngán.’ Vở kịch buồn quá nhỉ.”
“Một câu chuyện tuyệt vọng đấy”, Kafuku nói. “‘Ôi, tôi không thể chịu đựng được nữa. Làm ơn cho tôi đi. Tôi đã 47 tuổi rồi. Nếu tôi chết ở tuổi 60, thì còn phải sống thêm 13 năm nữa. Dài quá đi. Làm gì cho hết 13 năm đó? Tôi sẽ phải làm gì để lấp đầy mỗi ngày chứ?’ Hầu hết mọi người thời đó đều chết ở tuổi 60. Có lẽ còn may mắn là Cậu Vanya không sinh ra ở thời đại này”.
“Em đã tra cứu và phát hiện ra rằng ông Kafuku và cha em sinh cùng năm đấy”.
Kafuku không trả lời. Anh lặng lẽ cầm một vài băng cassette lên kiểm tên các bài hát trên nhãn. Nhưng không lắp vào máy chơi nhạc. Misaki thò bàn tay trái cầm điếu thuốc đang cháy ra ngoài cửa sổ. Chỉ khi nào đoàn xe nhích lên, cô mới đặt điếu thuốc giữa đôi môi để rảnh tay sang số xe.
“Thành thật mà nói thì, tôi đã nghĩ đến việc trừng phạt gã đó”, Kafuku thú nhận. “Tên đàn ông đã ngủ với vợ tôi”. Anh ta trả băng cassette về chỗ cũ.
“Trừng phạt cơ ạ?”
“Tôi đã nghĩ đến việc làm cho anh ta đau khổ. Tôi định giả vờ làm bạn để anh ta yên tâm, rồi tìm kiếm một điểm yếu chí mệnh nào đó mà dùng nó để làm tổn thương anh ta”.
Misaki nhíu mày, suy nghĩ về ý anh muốn nói. “Chẳng hạn điểm yếu nào?”
“Cụ thể thì tôi không biết. Nhưng anh ta là người dễ sơ hở khi có rượu vào, nên chắc chắn thế nào cũng có lúc anh ta bộc lộ ra điều gì đó. Sẽ không khó để sử dụng điều đó làm manh mối để gây ra một vụ bê bối, một vấn đề có thể hủy hoại uy tín xã hội của anh ta. Nếu chuyện đó xảy ra, trước nhất thì anh ta có thể sẽ không giành được quyền nuôi con trong quá trình điều đình ly hôn, mà điều này sẽ khiến anh ta không thể chịu đựng nổi. Anh ta có lẽ sẽ không thể phục hồi được.”
“Nghe có vẻ u ám quá.”
“Đúng vậy, chuyện u ám lắm đấy.”
“Vậy là anh Kafuku trả thù vì người đó đã ngủ với vợ anh đấy à?”
“Không hẳn là trả thù,” Kafuku nói. “Nhưng quả thật tôi đã không làm sao quên được chuyện đó. Đã cố gắng hết sức để quên đi, nhưng không thể nào quên được. Hình ảnh vợ mình trong vòng tay ôm ấp của một người đàn ông khác cứ bám riết tâm trí tôi. Cố gạt bỏ bao nhiêu lần đi nữa, hình ảnh đó luôn luôn quay trở lại với tôi. Cứ như là một linh hồn không có lối thoát bị mắc kẹt ở góc trần nhà, dõi theo ám ảnh tôi. Tôi đã tưởng rằng sau khi vợ tôi chết một thời gian thì thế nào hình ảnh đó cuối cùng sẽ biến mất. Nhưng không phải vậy. Mà ngược lại còn ám ảnh mạnh mẽ hơn trước nữa kia. Tôi cần phải vứt bỏ nó ở đâu đó cho xong. Để được như thế, tôi phải giải tỏa thứ gì như là cơn giận dữ bên trong mình.”
Kafuku tự hỏi tại sao mình lại kể câu chuyện này cho một người phụ nữ cùng lứa tuổi với con gái mình, người đến từ thị trấn Kami-Junitaki-cho tận trên Hokkaido. Nhưng một khi anh bắt đầu kể, anh không thể dừng lại được.
“Vì vậy mà ông muốn trừng phạt người ấy,” cô gái nói.
“Đúng vậy.”
“Thế nhưng thực tế thì ông đã chẳng làm gì cả?”
“Ừ, đã không làm gì ráo,” Kafuku nói.
Misaki có vẻ nhẹ nhõm khi nghe thế. Cô hít một hơi ngắn rồi vứt điếu thuốc đang cháy ra ngoài cửa sổ. Có lẽ đó là một việc bình thường mà mọi người ở Kami-Junitaki-cho đều làm.
“Tôi thực sự không thể giải thích cho rõ ràng được, nhưng một ngày nọ, tôi đột nhiên không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa. Giống như tôi đã được giải thoát khỏi nỗi ám ảnh của mình vậy,” Kafuku nói. “Tôi không còn cảm thấy tức giận nữa. Hoặc có thể đã không thực sự là tức giận, mà là thứ gì đó khác kia.”
“Nhưng em nghĩ đó chắc chắn đã là điều tốt cho ông Kafuku đấy. Dù dưới hình thức nào đi nữa, ông cũng người không làm tổn thương ai cả.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
“Nhưng ông vẫn không hiểu tại sao vợ mình lại quan hệ tình dục với người đó, tại sao lại phải là người đó, phải thế không?”
“Ừ, tôi không hiểu được. Vẫn còn là một dấu hỏi trong trí tôi. Gã kia là một người chân thành, dễ mến. Có vẻ thực sự đã yêu vợ tôi. Anh ta ngủ với cô ấy chẳng phải chỉ để vui thú. Anh ta thực lòng bị sốc vì cái chết của cô ấy. Và còn mang mãi vết thương lòng vì đã bị từ chối khi xin đến thăm trước khi cô ấy mất. Tôi không khỏi có hảo cảm với anh ta, đến mức nghĩ rằng có thể trở thành bạn bè thực sự.”
Kafuku ngừng nói, lần theo dòng tâm tình của mình. Anh cố gắng tìm lời càng sát với sự thật càng tốt.
“Tuy nhiên, thành thật mà nói thì, anh ta không tuyệt vời gì đâu. Tính tình có thể là tốt. Đẹp trai và có nụ cười dễ mến. Và ít nhất thì chẳng phải là người khoác lác. Thế nhưng chẳng phải là mẫu người đáng kính trọng. Chính trực đấy, nhưng thiếu chiều sâu. Có nhược điểm, và chỉ có thể là một diễn viên hạng hai. Ngược lại, vợ tôi là một phụ nữ có ý chí mạnh mẽ và sâu sắc. Cô ấy là người có thể kiên nhẫn dành nhiều thời gian mà suy nghĩ cho đến cùng, thật bình lặng và chu đáo. Thế thì tại sao cô ấy lại bị thu hút bởi một tên đàn ông bình thường như vậy mà phải để cho anh ta ôm ấp mới được chứ? Nghi vấn đó đến nay vẫn còn như gai nhọn đâm sâu vào tim tôi.”
“Theo ý nghĩa nào đó thì thậm chí còn cảm thấy như một sự xúc phạm đến chính ông Kafuku nữa. Có phải thế không?”
Kafuku suy nghĩ một lúc và thẳng thắn thừa nhận. “Có thể như vậy.”
“Có lẽ vợ ông đã chẳng bị ông ta thu hút,” Misaki nói thật đơn giản. “Vì vậy mới ngủ với ông ta.”
Kafuku lơ đãng nhìn khuôn mặt ngó nghiêng của Misaki như thể đang nhìn vào một phong cảnh xa tắp. Cô nhanh tay thay đổi cần gạt nước liên tiếp để lau cho sạch những giọt nước mưa bám lên kính xe. Cặp lưỡi gạt nước mới thay rít lên cót két, giống như một cặp song sinh lên tiếng bất mãn.
“Phụ nữ có chỗ như vậy đấy”, Misaki nói thêm.
Không có lời nào nổi lên trong đầu, nên Kafuku im lặng.
“Điều đó giống như một căn bệnh vậy, thưa ông Kafuku. Có suy nghĩ đến cũng không làm gì được. Bố em đã bỏ rơi chúng em, và mẹ em đã hành hạ em tận tình, tất cả đều vì căn bệnh như thế. Có dùng đầu óc suy nghĩ cũng chẳng làm gì được. Chỉ còn cách là tự mình xoay sở, ngậm miệng mà nuốt, lì lợm mà tiếp tục sống, thế thôi.”
“Và tất cả chúng ta đều phải diễn xuất để sống tiếp”, Kafuku nói.
“Em nghĩ phải như thế thôi. Dù ít dù nhiều.”
Kafuku ngồi sâu thêm vào chiếc ghế bọc da, nhắm mắt lại, tập trung các dây thần kinh làm một, cố gắng cảm nhận các thời điểm sang số xe của cô. Nhưng quả là không thể được. Mọi động tác quá trơn tru, quá bí ẩn. Chỉ cảm thấy những thay đổi quá nhỏ trong tiếng động cơ chuyển dịch lọt vào tai anh. Nhỏ như tiếng vỗ cánh của côn trùng lao xao qua lại. Thoảng đến gần, rồi biến ra xa.
Kafuku định ngủ một chút. Cứ ngủ thiếp đi một hồi, rồi mở mắt dậy. Mười, mười lăm phút, thế thôi. Rồi trở lại sân khấu mà diễn xuất như cũ. Tắm ánh đèn chiếu mà nói lên lời đối thoại đã định sẵn cho mình. Nhận được tràng pháo tay, và tấm màn hạ xuống. Rời khỏi mình một lúc, rồi trở lại chính mình. Tuy nhiên chính xác thì, khi trở lại, anh không còn ở đúng chốn cũ nữa rồi.
“Tôi ngủ một tí đây,” Kafuku nói.
Misaki không trả lời. Cô tiếp tục im lặng lái xe.
Kafuku thầm cảm ơn sự im lặng đó.
Phạm Vũ Thịnh dịch
Sydney 28 July 2025
Chú thích:
Từ nguyên tác tiếng Nhật của Murakami Haruki là truyện thứ 1, “Drive My Car” trong tuyển tập “Onna no Inai Otokotachi – Đàn ông Không có Đàn bà”, do “Bungei Shunju – Văn nghệ Xuân thu” tái bản lần thứ năm tháng 5/2014, và đã đăng lần đầu tiên trên tạp chí Bungei Shunju số tháng 12/2013.
“Drive My Car” đã quay thành phim năm 2021 do Ryusuke Hamaguchi đạo diễn, trình bày các chủ đề tình yêu, mất mát và đau khổ.