Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
Ngõ Hạnh
Mấy hôm trước tôi lần giở những lá thư mình từng viết cho Ngõ Hạnh mà không thấy. Phải một lúc lâu tôi mới sực nhớ rằng những lá thư qua lại giữa hai người tôi đều xé nhỏ rồi đốt hoặc rải chúng xuống một nơi bất kỳ. Tay nhà văn ẩn dật này có đối đãi tử tế với thư từ không thì tôi chịu. Mấy truyện gần đây của Ngõ Hạnh tôi đọc không vào, có lúc đọc hiểu ngay nhưng rồi chúng tắt ngấm sau một giấc ngủMấy hôm trước tôi lần giở những lá thư mình từng viết cho Ngõ Hạnh mà không thấy. Phải một lúc lâu tôi mới sực nhớ rằng những lá thư qua lại giữa hai người tôi đều xé nhỏ rồi đốt hoặc rải chúng xuống một nơi bất kỳ. Tay nhà văn ẩn dật này có đối đãi tử tế với thư từ không thì tôi chịu. Mấy truyện gần đây của Ngõ Hạnh tôi đọc không vào, có lúc đọc hiểu ngay nhưng rồi chúng tắt ngấm sau một giấc ngủ
Nắng Loá
Cửa sổ ban công nhà từ đó mãi niêm kín. Mẹ chốt cửa, dán niêm phong và ép tôi không mở dù với lý do gì chăng nữa. Tôi nghe mẹ, tôi không hay về nhà, cũng không hay nhìn cảnh vật qua cánh cửa sổ oi bức. Từ cửa sổ nhìn xuống chỉ thấy một hố đất lủng sâu. Đứng từ phần đất hoắm hoắm ngước lên thấy một cửa sổ đóng chặt.
“Cho Tôi Một Tô Chữ Xào Dòn!”
Thì ra vậy. Hèn gì những khuôn mặt nhìn một hồi thấy quen quen; những khuôn mặt thường xuất hiện ở những hội hè, đình đám, lễ lạc nọ kia. Tôi thấy những khuôn mặt son phấn vây quanh anh chàng đội mũ vải màu trắng. Những cái điện thoại di động đưa lên. Đám đông làm cái sự selfie vung vít. Ánh đèn chớp tắt liên tục trên màn hình.
Miệt Ukraine
Tôi và cô ấy cùng mang một lòng yêu nước cay đắng. Ai đó có thể nhận xét, đây là một thứ yêu-ghét. Tôi cũng từng nói, đây là một tình yêu nhuốm màu khổ hạnh. Còn cô ta thì nói, đó là tình yêu bất chấp đau khổ. Đó cũng là cách chúng tôi yêu nhau, qua nỗi đau và một chút điên rồ.
Đốt Cháy Mùa Hè
Tôi sẽ đốt bản thảo này. Tôi muốn nhớ mãi vẻ quyến rũ mãnh liệt của núi rừng mùa thu. Cái khô khan của cỏ cháy nắng, cái dòn rụm của rêu cháy nung nóng, mùi của trái dâu đen dập nát. Để mang lại cho nàng tất cả những điều này.
Tôi sẽ đốt cháy mùa hè này — tôi muốn nàng như là tôi muốn mùa thu. Một khi mùa hè qua đi, thì mùa thu đến. Với mùa thu, nàng sẽ có mặt ở đây. Nàng nói nàng sẽ đến khi mùa thu về. Có phải là mùa thu này không?
Lyubka Cô-dắc
Ngôi nhà của Lyubka Shneiveis nằm trên góc đường Dalnitskaya và Balkovskaya tại quận Moldavanka. Nhà bà có một hầm rượu, một quán trọ, một cửa hàng yến mạch, và một chuồng nuôi một trăm …
nghĩa trang của loài ma
Tôi không dám hỏi mật mã của ngôn ngữ nguyên thuỷ đó được viết bằng những ký tự gì. Tôi sợ anh ta sẽ đưa cho tôi xem.
Sứ mạng của Djo
Tôi biết Djo từ hồi trước chiến tranh. Djo là một con chó đực, lúc đó đi long rong, lưỡi thè ra, trên những con đường nhỏ đầy tuyết phủ tại khu bên kia sông Moscova. Tổ tiên nó chắc chắn không phải loại chó quý bởi vì Djo có những cẳng chân ngắn cong queo và một cái đầu to quá cỡ lông dựng lởm chởm.
CÁI MŨI
Một việc cực kỳ quái lạ đã xảy ra ở St. Petersburg vào ngày 25 tháng Ba. Ivan Yakovlevich, một lão thợ cạo sống trên đường Voznesensky (họ của lão không còn trên bảng hiệu, và tấm bảng chỉ cho thấy hình ảnh một quý ông cằm đầy bọt xà-phòng cạo râu, cùng một dòng chữ ghi “Chúng tôi cũng nhận chích lể”, lão thợ cạo ấy, một sáng sớm tỉnh giấc,
Người Đàn Ông Nhỏ Bé Và Biển Cả
Một ngày nào đó, cậu sẽ đi con tàu viễn phương, qua bên kia bờ đại dương, đến một nơi mà mẹ cậu từng chỉ tay, nói: “Ukraine ở đằng kia.” Thực tế, cậu không tin phải mất nhiều ngày để đến bờ bến đó. Cậu có thể nhìn thấy nơi tận cùng của biển không quá xa.
Khu Vườn Của Chị Tôi
Đã nhiều năm trôi qua kể từ dạo đó. Rất nhiều mưa đã rơi xuống và chảy qua phố Andriivskyi Uzviz. Bây giờ tôi đã là một người lớn. Tuy nhiên đối với tôi, ngay cả ngày hôm nay, dường như không có chuyện gì đã xảy ra cả, rằng tất cả chỉ là một cơn ác mộng. Và mỗi khi tôi thấy mình trong một khu vườn, tôi lại tự động dõi tìm một căn nhà nhỏ bên dưới một đóa hoa trắng hay những cành cây đầy trái …
CHUYỆN BÁNH MÌ
Nhưng bất cứ ai tự tách ra để nhìn lại chính mình đều có thể nhận thấy rằng thân thể của mình, dù có đẹp đẽ tới đâu đi nữa, cũng chỉ là một sự giả tạo. Một cái gậy có gắn bốn khúc cây, đỡ lấy một khối tròn, trông thật kỳ cục, dẫu có làm cho nó ngó được mắt tới đâu đi nữa.
bản tin
Chỉ có bốn con mắt màu đen là còn sinh động và nặng trĩu. Những con mắt có vẻ nặng như chì, phần thân thể còn lại sẽ bị gió cuốn đi như lông chim, nếu như không có những con mắt ấy níu chúng lại.
Băng qua biển dữ
Quá sáng và rực nắng đến nỗi bầu trời, vốn có màu xanh thẫm vào những ngày quang đãng, biến thành xanh lơ khi soi mình trong biển. Quá sáng và rực nắng đến nỗi biển xanh lấp lánh bạc, trông tĩnh lặng và kênh kiệu. Sóng tung tăng rượt đuổi nhau như thể đang huyên náo hân hoan cùng đổ xô vào bờ
CHA TÔI ĐỊNH TRỒNG VƯỜN CÂY TRÁI
Cha sẽ bày bừa lung tung, từ vali của ông hiện ra những món cá nhân lặt vặt của đàn ông (lúc đó tôi chưa cạo râu) rải ra khắp căn phòng, và mẹ tuy cố gắng mà không thu dọn nổi chúng vào một góc, trong khi cha cười vang.
Người đàn bà ngoan đạo
“Ôi dào, trong nhà thờ thì đứng như cây cột. Ngay khi thầy tư tế bắt đầu đọc thì hai con mắt ông lòi ra như hai củ hành. Rồi ông lắc đầu như con ngựa dưới nắng, ông chảy mấy sợi nước dãi mỏng như mạng nhện, rồi ông sắp sửa ngáy. Má tui nói đó là hồn ma lẻn vô mấy ông rồi kéo mấy ông đi ngủ để khỏi nghe lời Chúa….”
Sinh Thiết
Bác sĩ dùng miếng gạc kéo lưỡi em ra. Em nhắm mắt đón chờ cái hình phạt khai trương cho cả một mùa khốn khổ. “Đau như kiến cắn một chút thôi.” Em chỉ nghe được có thế và em không còn nghe được gì thêm nữa. Bác sĩ lay em dậy.
Yêu Nữ
Thi rớt vào đại học, tôi lấy chồng. Bởi làm thân con gái, trước sau gì cũng có chồng, tôi lấy chồng cho rồi. Nếu là một tài tử điện ảnh, tiêu chuẩn kén chồng của tôi sẽ theo thứ tự ưu tiên như sau: Thứ nhất, chàng phải đẹp trai (tôi luôn luôn mê kép đẹp).
ĐÔNG MIÊN
Separation của Edvard Munch
Tiếng chuông cửa vang lên lúc cây bút chì đang xuôi một đường kẻ trên mí mắt Miên. Điềm tĩnh, cô tiếp tục vẽ mắt, ngắm lại một lần nữa cho thật …
Buổi Chiều Áp Lễ
Lệ Hằng sinh năm 1948 tại Hải Dương, Bắc-Việt.
Di cư vào Nam năm 1954, khởi viết từ 1967.
Đinh cư tại Blue Mountain, Sydney, Australia từ 1989.
Tác phẩm đã xuất bản:
Thung Lũng Tình Yêu
Tóc …
BONNIE and CLYDE*
Chỗ ngồi ăn bánh khọt uống nước dừa tươi là một bàn thấp với hai ghế kê dưới tán cây sao, sát rào chắn vạt cát bên dưới. Thú vị thật. Sóng rì rào, gió hiu hiu, nước chấm cay cay, bánh khọt giòn giòn, nước dừa ừng ực ngòn ngọt. Xa xa có bóng thuyền viễn xứ. Thỉnh thoảng rất cần tung hê mọi thứ, buông người nhẹ dạ nghe theo lời ông bạn cố tri – người vừa tự thú độc thân sau ly hôn tập ba
Điệp Khúc
Quê Bến Tre, Cao Bình Minh tên thật Tô Văn Minh sinh năm 1953 học Trung học Nguyễn Đình Chiểu, Kiến Hòa, rồi Đại học Văn Khoa Sài Gòn khóa 71-73 và Quốc gia Hành …
bội thực
Chó mèo nhân tiện hân hoan theo chủ. Nam thanh nữ tú lại hẹn hò, nay có thêm tiêu chuẩn thẻ xanh thẻ đỏ. Nguy cơ tái bùng dịch thật khó tránh. Sẽ là một chu kỳ khép kín nếu ai cũng hồi sinh bằng cách chui vào chỗ chết. Nhưng trách sao được?
Mắt Hổ
Đang đi tao bỗng dưng cảm thấy hình như thằng kia không có bên cạnh mình. Tao quay qua bên trái. Không thấy nó đâu. Rồi quay qua bên phải. Cũng không thấy. Hơi ngạc nhiên tao kêu lớn: ‘Knor… Mày ở đâu?’ Và rồi một cái giọng ồm ồm cất lên…
Thư Cho Bà Nội Ở Thiên Đàng
Nhưng buổi sáng hôm ấy con đã không tiêu năm đồng bạc của bà nội vào hàng kẹo kéo, con đã không dùng đồng bạc giấy màu đỏ có những chữ Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam và con số năm tròn trĩnh vào bất cứ hàng quà nào hết.
Một thời điêu linh (kỳ 4/4): Đồi Dó – Núi Dài
Anh nhớ được điểm thiếu sót mà anh phân vân khi bước vào thư viện là bộ tộc đã cứu anh không hề có chữ viết hay sách vở gì liên hệ. Thư viện là một cách nói về một bảo tàng lịch sử được vẽ hay điêu khắc trên đá của tiền nhân. Đối với thế giới hiện hành, bộ tộc kia chỉ là biểu tượng, tổng hòa giữa hai yếu tố ảo và thực. Lúc này, Hậu nhớ lại điển tích “Giấc Hòe” hay “Giấc Kê Vàng” mà anh đã học từ những năm trung học rồi tự hỏi, “Ngay lúc này đây, có thực hay cũng chỉ là ảo đối với một chiều kích không thời gian khác?”
một thời điêu linh (kỳ 3/4)- Xứ Khỉ: hàng cây thiêng, thư viện đá
Hậu không hề có ý niệm về một thứ thư viện kiểu như thế này của một bộ tộc. Thực ra, khi yêu cầu đến đây, lòng Hậu chỉ muốn biết mình đang ở đâu và sự tồn tại của mình có xuất xứ như thế nào? Dường như anh đang sống trong một chiếc khung thời gian lẫn không gian hạn chế. Cái bắt đầu là chỗ xuất phát. Hậu nghĩ rằng mình đang hiện hữu nhưng cũng rất mơ hồ về nguồn cội.
một thời điêu linh- Xứ Khỉ (kỳ 2/4)
Xứ này là xứ nào, có những con người như thế này và hỏi Hậu như thế kia. Anh là người Việt cổ còn sót lại? Lúc này tự dưng Hậu nghĩ mình đang ở trên một sân khấu trình diễn kịch vì những sự việc diễn ra rất lớp lang và đầy kịch tính. Đêm đến, Hậu phì cười trên chiếc giường đá. Giữa họ và anh: ai cổ hơn ai? Tôi cổ sao không còn chút lông lá trên thân thể. Thời gian làm rụng lông

Bình Luận mới