Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Cua

15.11.2017
cua_thumb.jpg

Tôi còn nhớ năm ngoái đưa cả nhà ra bãi biển Redondo. Tụi nhỏ đòi ăn cua luộc, tôi mua cho hết cả nhà, mỗi người một con bự. Nhà hàng phát cho mấy cái búa gỗ và một mớ giấy báo cũ. Chúng tôi ngồi ở chiếc bàn gỗ dài gần mé biển, chỗ người ta đến câu cá, vừa ăn vừa cười giỡn với nhau thật là vui. Vui lắm.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 2

13.11.2017
clip_image006_thumb.jpg

Cần mò về nhà ngay buổi sáng hôm sau, bỗng nhiên lại ngoan ngoãn, dễ bảo như cũ. Má Năm tươi tỉnh lên một chút, tới mấy ngày sau thì Má an tâm hẳn. Không khí trong nhà lại vui vẻ, những buổi cơm chiều lại là những phút họp mặt đầm ấm. Tôi với Cần càng được chăm sóc kỹ lưỡng hơn.

Chỗ Trọ Trong Rừng Chuối – kỳ 1

10.11.2017
clip_image010_thumb.jpg

Hồi trước khi bịnh còn nặng, ảnh thường bỏ nhà đi luôn nhiều ngày, lần nào người ta cũng tìm thấy ảnh ở khu đó. Nàng tiếp: Ra khỏi rừng chuối vài cây số có cái nghĩa địa cổ, không biết từ đời nào, dân vùng này không bao giờ dám héo lánh tới.

pianissimo

9.11.2017
clip_image003_thumb.gif

Đã có lúc tôi nghĩ, nếu lỡ mai tôi trở thành nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, dàn phím vẽ trên bệ cửa sổ chắc chắn sẽ đi vào huyền thoại. Như ông gì nhỉ, Haendel đó. Ông ta đã trốn trên tầng áp mái, đóng kín cửa, tự mày mò chế ra cho mình cây đàn harpe rồi cứ vậy mà âm thầm tập dượt.

À, RA VẬY

2.11.2017

Anh nhìn cây súng đã nạp sáu viên đạn, cài nút an toàn.

Trong ánh sáng vừa đủ soi tường vách một phòng ngủ, anh thấy ra một bờ sông, chọn một thảm cỏ, bình thản ngồi xuống.

VỀ ĐÂU (kỳ 2/2)

30.10.2017

Có người bỏ đi một thời gian, gặp trở ngại hay thất vọng gì đó, khi được chính quyền trong nước khuyến khích, bèn trở về sinh sống. Có người chỉ về vui chơi, rồi lại ra nước ngoài sống cho thoải mái hơn về cả hai mặt vật chất lẫn tinh thần. Có người nhất định không về khi chế độ tàn bạo ấy còn tồn tại. Có người về một lần thôi, rồi đi.

VỀ ĐÂU – kỳ 1/2

26.10.2017

Căn hộ nằm ở tầng thứ 15 của cao ốc Kim Tơ hay Sea View 26 tầng đứng sừng sững giữa vùng Phước Tĩnh thuộc Long Hải. Ba hệ thống thang máy hiện đại chạy lên chạy xuống liên tục, chứng tỏ hầu hết các căn hộ của cao ốc đều đã có người ở. Từ Bãi Sau của Vũng Tàu, có thể thấy cao ốc đó nổi lên như con quái vật khổng lồ in hình lên nền trời sáng chói gần eo biển cong hình vòng cung.

Mùa đang vào hạ.

Ruồi

19.09.2017
clip_image002_thumb.jpg

Trước tiên phải nói rõ T. không biết nó là thằng hay con. Người thông thái chỉ nhìn nó bay qua là biết ngay đực hay cái. T. không thông thái đến mức ấy. T. gọi nó là con để chiều lòng những người bênh vực phong trào nữ quyền.

SERETIDE

14.09.2017
clip_image003_thumb.gif

Ánh sáng lu câm cho thấy ông ta đang lăm lăm trong tay một vật trông cưng cứng, có nòng. Gì đây? Án mạng trong thang máy? Muốn giết người thì cần chi chờ đến lúc cúp điện, bắn sao trúng? Trong một sát-na tôi đánh giá nhanh tình hình. Hăm dọa. Hãm hiếp. Bắt cóc. Cướp có vũ khi. Mấy thứ này phim Mỹ đã khai thác cạn tàu ráo máng, logic nằm ở chỗ vì sao nạn nhân lại là mình chứ?

Trở thành

13.09.2017

Ông không có lỗi gì cả, ông là người bị tôi lợi dụng.”

Ba và bà ấy tiếp tục nói chuyện như vậy, kẻ ngoài người trong.

“Tôi biết tôi không là gì của cô cả; nhưng cô là mẹ của con tôi.”

“Đứa bé không phải là con ông, ông không hề muốn có nó.”

Tiếng Hót Ngoài Bầu Trời

11.09.2017

Không blog, chẳng facebook, chối bỏ hội nhóm, khước hết mọi tụ tập, tôi náu mình một chỗ. Biên tập bản thảo qua thư điện tử hoặc bản photo không đòi hỏi lúc nào cũng ở cơ quan, tôi có thể đem việc về nhà hoặc bất cứ đâu miễn xong việc. Làm việc trong tòa soạn nhiều năm, trừ bảo vệ phụ trách xe, ai cũng lạ mặt tôi.

Con Mắt


♦ Chuyển ngữ:
8.09.2017
clip_image002_thumb.jpg

Tối nay, một cai tù phá lệ, để hé lỗ nhòm. Tôi chờ một lúc xem chuyện gì sẽ xảy ra nhưng lỗ nhòm vẫn để hở. Tôi nhón gót, nhòm ra ngoài. Một hành lang hẹp, và đối diện xà-lim của tôi, tôi có thể thấy ít nhất hai cánh cửa nữa

218

5.09.2017
clip_image004_thumb.jpg

Vì các tầng không được đánh số, gằm đầu hì hục leo lầu rất dễ lơ đãng không nhận ra mình đang ở tầng thứ mấy, nếu không căn cứ vào dấu vết riêng của từng tấm thảm chùi chân. Hôm nào chủ nhà thay thảm, rất có nguy cơ đi lạc.

vết xước đầu đời

20.07.2017

Buồn cũng được. Đau cũng được. Cứ nghe người ta nói cuộc đời này nọ, đỏ đỏ xanh xanh vàng vàng mà rồi y như chuyện cổ tích, kể xong rồi hết. Cháu không ham làm công chúa, cháu chỉ muốn có cái gì mà cắn một miếng, nhai một miếng. Còn không thì cầm trong tay một chút thử xem sao.

THỊ TRẤN X

18.07.2017

Anh ngụ trong một căn phòng của ngôi nhà có ba căn phòng. Ngôi nhà mái ngói âm dương thấp xoải, cũ kỹ, hiu quạnh như nơi chốn của nó, một thị trấn của một huyện lỵ heo hút mù bụi, một thị trấn hình như không có tên. Anh chợt nhớ tới một nơi chốn, thị trấn miền đông của nhà văn nọ.

TIỂU THUYẾT “ĐẤNG SƠ SINH”

10.07.2017

Chính tôi cũng thấy tôi đang ngủ say tít, thấy mẹ đi vào ngồi cạnh tôi cầm tay, cầm chân tôi nắn bóp, xoa xít. Mẹ cúi xuống sát mặt tôi hai lỗ mũi phồng to hít ngửi mùi da thịt ngầy ngậy hơi sữa của tôi. Tôi cũng ngửi thấy da thịt tôi thơm mùi sữa.Tôi nghe thấy bà ngoại nói” khẽ khàng thôi nào kẻo làm nó tỉnh giấc.”

Luyến

4.07.2017

Hoa hồng luôn có vào mỗi sáng. Tôi không mua hoa ở chợ hoặc qua tay một ai hết. Mồ hôi người khác sẽ làm vấy bẩn cánh hồng, hôi uế luôn chữ yêu nơi cuống tim. Một bông, thêm một bông.

HOÀNG HÔN MƯA

26.06.2017

Quán cóc của Ông Già. Chúng tôi, thường xuyên là Hoàng thi sĩ và tôi, chàng tài tử Huy Cường, Bố Già Ngọc Thứ Lang, thảng hoặc có thi sĩ Thánh Ca họ Nguyễn, tài tử kiêm đạo diễn kiêm ông bầu Long Đất, chừng ấy “danh sĩ mạt thời” tụ tập quanh cái bàn gỗ xiêu vẹo. Chúng tôi uống cái- gọi-là-cà-phê

TRÔI VỀ NHẬT BẢN

20.06.2017

Thực tế là cô và Greg đã uống một ít rượu trong khi cuộc trò chuyện tuy buồn rầu nhưng dễ chịu của họ tiếp tục. Anh mang tới một chai rượu ouzo (5). Cô thận trọng với nó như lúc nào cũng thế đối với rượu, kể từ buổi tiệc với các nhà văn kia, nhưng rồi tác dụng của nó cũng xuất hiện. Đủ để họ ve vuốt tay nhau, hôn hít và đụng chạm. Tất cả chuyện ấy xảy ra bên một đứa trẻ đang ngủ.

Niềm Đau Trong Bụng

14.06.2017

Bà Boitumelo ngồi trong căn nhà xiêu vẹo nhìn ra sân, gọi là sân nhưng chính ra là mảnh đất hoang, trơ trụi không có hàng rào, chẳng biết đâu là ranh giới của nhà mình với nhà hàng xóm; và cả xóm thì tiếp cận với một cánh rừng, rồi xa hơn nữa là biển.

DIỄN GIẢ

12.06.2017

Như chúng ta đã biết, vâng như chúng ta đã biết, hôm nay tôi chỉ trình bày ba vấn đề. Vậy, như chúng ta đã biết vấn đề đầu tiên là vấn đề thứ nhất, vấn đề thứ hai là vấn đề thứ nhì. Còn lại là vấn đề thứ ba, vâng, đương nhiên nó là vấn đề cuối cùng. Thưa các đồng chí, vấn đề cuối cùng còn là vấn đề chót,

YÊU TINH CHỐN CÔNG SỞ


♦ Chuyển ngữ:
7.06.2017
Ex-Machina_thumb.jpg

Phía ngoài thiết bị không còn phủ kim loại như trước đây nữa, mà là một lớp nhựa mềm mại mới được phát minh gần đây. Trắng và có độ nhún mềm mại, có chút ấm áp và độ ẩm nữa. Bề mặt không phải trơn nhẵn cũng không phải sần sùi. Có một sự hài lòng rất khó miêu tả. Loại nhựa đặc biệt này không được dùng ở nơi nào khác ngoài văn phòng công ty tôi cả.

VÂNG, "CUỐN THEO CHIỀU GIÓ"

31.05.2017
images_thumb.jpg

Cô khinh bỉ tôi thiếu văn học không hiểu được cú tuyệt vời cuối cùng của sự cưỡng bức. Rồi cô lại hét to như thể chân lý:

– Anh là đồ hèn. Đồ chưa đọc “Cuốn theo chiều gió”.

BUỔI CHIỀU CÓ THỂ

30.05.2017

Anh cũng chợt hiểu bầu trời chiều nay, bầu trời lững-lờ-ngập-ngừng giữa có thể mưa và có thể không mưa. Bây giờ thì những hạt mưa phớt màu xám tro đang rớt xuống mỗi lúc lại thêm dày đặc. Anh hơi mất bình tĩnh khi cô-gái-áo-dài bước vào quán. Cô gái băng sang đường lúc nào?

Muộn màng

27.05.2017

Sau 49 ngày, chính quyền cho xây trên mảnh đất nhà San một tượng đài Tổ quốc ghi công để thờ các anh hùng liệt sĩ, người có công với nước của toàn Tiểu khu. Nhà San, trừ San, tất cả đều có tên khắc trên tượng đài.

Tôi bàng hoàng, không bao giờ nghĩ số phận của San lại có kết cục đến thế.

Chim Sẻ Xanh

25.05.2017
IMG_1078_thumb.jpg

Tớ vẫy tay, bơi trên vùng bao la của thế giới sau cơ thể. Màu xanh rót lên cao, và rồi, Tớ nhỏm dậy. Một cú tỉnh kỳ lạ trong tràng pháo tay của người nhà. Tớ bị nẫng khỏi cõi mộng mơ, chim sẻ xanh đã bay ra ngoài.

Những ngày sau, Tớ không ngủ lâu hơn một vòng kim đồng hồ. Sẻ xanh phía ngoài, Tớ cũng ở ngoài.

TRUYỆN DỄ HIỂU

22.05.2017

Trước khi vào điều trị ở bệnh viện tâm thần này họ đều là những thành viên tốt của xã hội.

Chỉ vì, sức khỏe của họ đã không chịu nổi lòng tốt của họ, nên đâu đấy trong sự thái quá của ý chí họ đã bị bệnh tâm thần. Nhưng thôi đó là chuyện cũ kỹ, chuyện của trước kia, còn bây giờ thì ổn cả rồi.

BÃI BIỂN NƠI KIA

15.05.2017

Lần nào cũng vậy: biển sáng rực chói chang, gió lạnh ngắt. Lần này có hai người, đang đi lên núi, tới nửa trái núi gặp một cái dốc thì biển biến mất. Trên núi có trại lính, ở trạm canh gác có người lính gác, người lính gác nhường cái ghế cho cô gái, cô ta là khách như hai ông khách, hai ông khách là bạn tôi và tôi.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)