Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

chuyện tình Achilles

26.08.2018
clip_image003_thumb.jpg

Cứ mỗi lần cởi trói một ràng buộc, trong người em lại cảm thấy thống khoái tuyệt đỉnh như trạng thái đã đời mê ly của người say thuốc dù bản thân chưa thử hút chích coi nó ra sao.

QUẢ BÁO

19.08.2018
clip_image003_thumb.jpg

Bẵng đi rất lâu, hình như là lâu lắm, vì con chung con riêng đều đã trưởng thành. Con dòng một Nam kỳ lai Trung kỳ không hưởng gen kinh doanh đồ gỗ của cha mà đâm đầu vô Mỹ thuật Châu Âu; đám Bắc kỳ lai Trung kỳ có gia phả bị Mỹ dội bom thời nội chiến trớ trêu lại du học ngành ngoại thương ở đế quốc Mỹ;

Một cuộc trốn chạy

6.08.2018

Cô đang nghĩ về anh giữa tiếng chiên cá đang xèo xèo trong bếp. Anh từng nghĩ chúng ta như những con cá, rồi sẽ bốc hơi đi, tan chảy giữa những thành phố. Cô lờ mờ nhận ra, hiện thực đang là những con cá bị chiên giòn vàng ươm những cám dỗ.

Người Tình Ký Ức

26.07.2018

Chàng có lắm người tình. Tôi là một. Vợ chàng biết rõ tôi, và lâu lâu cũng nổi cơn nhưng không đến mức phải đánh ghen hay hạ nhục, như mụ thường xử các ả kia. Vì tôi biết phận mình, tôi xuất hiện và rút lui đúng lúc đúng chỗ.

Em đẹp, lẳng lơ nhưng bịa chuyện. Một lần chàng buột miệng.

Tôi là một chung cư

25.07.2018

Cứ tưởng tượng tôi là một chung cư, tôi gom mọi người vào đấy. Tôi là chung cư, tôi đã hụt hơi khi nghĩ đến cảnh này.
Khi tôi đứng co một chân, đó là kiểu …

NGƯỜI NÔNG DÂN XEM BẢN ĐỒ

24.07.2018
clip_image002_thumb.jpg

Người nông dân ít học xem kỹ đường biên bản đồ các quốc gia trên bản đồ toàn thế giới. Thấy rõ tất cả các biên giới đều uốn lượn khúc khuỷu ngẫu nhiên như hình những con trùng biến hình Amip của bệnh kiết lị.

CHIM LẶN


♦ Chuyển ngữ:
19.07.2018

Tôi cắm cúi bước đi, hoàn toàn không suy nghĩ điều gì cả. Nơi đây không có khoảng cách cũng không có cả thời gian. Ngay cả cảm giác mình tiến lên phía trước cũng không có nữa. Nhưng dù sao cứ phải bước đi thôi nhỉ. Và đột nhiên tôi thấy mình đứng giữa ngã ba đường.

TRƯA TỚI XẾ CHIỀU

17.07.2018

Có thể anh ta ưa Cioran ở chỗ nhà văn Đông Âu này cảm nhận về buổi trưa: Chỉ những ai cực kỳ yêu đời hoặc cực kỳ chán đời mới chịu được thời khắc giữa trưa. Anh ta mắc chứng mất ngủ, lại càng ưa Cioran với tình trạng nhà văn này cũng mất ngủ trầm trọng.

ĐƯỜNG BỜ BIỂN THÁNG NĂM


♦ Chuyển ngữ:
9.07.2018
tokyo-story_ocean-view_thumb.png

Mặc dù trước đây tôi chưa từng nhận ra nhưng trong lòng phố không khí đang mất cân bằng. Cứ đi khoảng mười mét là nồng độ không khí lại trở nên khác biệt. Trọng lực, ánh sáng và độ ẩm khác đi. Tiếng bước chân trên con đường nhẵn bóng cũng khác. Ngay cả thời gian quả thật cũng trở nên mất quân bình như cỗ máy hao mòn cũ kỹ.

BẢN CHÍNH

5.07.2018
clip_image003_thumb.jpg

Không thể chối cãi niềm đắm đuối mê say giữa nàng với Vũ Anh, nhưng nàng đã nghĩ, đó là một thứ tình vượt khỏi tình bạn thông thường, mà vẫn chưa phải là tình yêu. Tiếng “yêu” từ Vũ Anh làm nàng thấy sờ sợ. Từ xã hội chung quanh, trong phim ảnh sách báo nàng xem đọc, nàng chưa bao giờ được nghe, nhìn hai người đồng phái nào nói yêu nhau

NGƯỜI CON GÁI CÓ MÓNG TAY SƠN ĐỎ GẮT

2.07.2018
clip_image002_thumb.jpg

Tôi lúc đó mới có thì giờ quan sát kỹ hơn. Cô ta trông không có vẻ gì là từng trải hay đã làm nghề này lâu. Cô ta có một hàm răng đẹp, những chân răng trắng và đều. Bàn tay có những ngón hơi thô, móng cắt ngắn, sơn màu đỏ gắt. Cô ta có bộ ngực thật đẹp, nhấp nhô theo mỗi nhịp thở. Chiếc mành trúc xao động

Khúc vọng cổ say

21.06.2018

Lan ngồi im lặng lắng nghe Tư Lễ tiếp tục vừa đi vừa cất giọng:

“Cô ơi! Đôi chiếu này tự tay tôi dệt lấy, tôi đã lựa từng cọng lác sợi gai. Nhưng khi tôi đến nơi thì cô đã rời bỏ quê nhà sang xứ khác, tôi đứng trước cổng vườn xưa với nỗi buồn man mác, còn đôi chiếu này tôi biết tặng cho ai?”

Hát đến đây, Tư Lễ ngưng, bước đến bên Lan.

PHIM ĐỘC LẬP, KINH PHÍ THẤP

19.06.2018
clip_image004_thumb.jpg

Nhà cách hồ năm phút đi bộ nhưng hè miền núi trời lạnh té đái nên bọn trẻ chỉ xuống vọc vọc; mới nhúng nhúng vài cái tay chân đã móp, môi mỏ tím rịm. Cũng bày đặt mang đồ ăn trải khăn trên cỏ làm picnic bờ hồ nhưng răng đánh bò cạp làm sao nhai. Ngày nào cũng bắt hai ông đi bộ từ bờ hồ ra tòa Đô Chính để chơi xích đu cầu tuột rồi sẵn tiện ghé qua siêu thị 8 à 8 mua rau cá thịt trứng về chế biến theo kiểu nửa tây nửa ta qua ngày

Kẻ Khác

13.06.2018
IMG_4099_thumb.jpg

Ở chỗ công an này, căng thẳng như có ngàn con mắt dòm ngó tôi từng động tác, tôi vẫn đỏ mặt và nóng bừng. Thế là tôi đổi ý. Tôi quyết định nộp tên mình. Và giữ lại cái tên mới. Cái tên nửa Tây nửa ta đó. Kệ. Tôi chạy ùa ra đường. Tôi vừa được giải phóng. Giải phóng khỏi một cái tên.

Banoai

12.06.2018

Theresa thích đi ra ngoài, nàng thích ở nhà. Theresa thích tự do, nàng thích bận bịu. Theresa làm đời chàng nặng thêm. Còn nàng, nàng làm đời chàng nhẹ tênh. Nàng còn kỳ diệu hơn: sản xuất ra một thứ briton-con hoàn hảo, Tyler

Một vụ giết người và một vụ bắt cóc

11.06.2018

– Một đoạn văn đẹp, tao cần một đoạn văn đẹp.
Tên cướp đã đi vào quán từ lúc nào chẳng ai hay, cắm phập con dao xuống mặt quầy bar. Tôi đang pha chế, giật bắn người, làm rơi ngay cái ly xuống chân, run lẩy bẩy:
– Dạ, ở…ở…đây, chỉ có r..ư..ợ…u thôi ạ.

NGƯỜI KHÁCH ĐÊM KHUYA

4.06.2018

Anh ta nhìn bầu trời nhòa nhạt ánh đèn điện sáng bệch, vẻ mặt anh ta ngơ ngẩn hồi lâu. Người phụ nữ có thể đã bấm số điện thoại gọi anh ta; cái điện thoại của anh ta có thể đã reo lên; có thể cái điện thoại của anh ta im bặt, vì có thể người nào đó đã nhặt được cái điện thoại, không bắt máy

Giá Rai, Đã Có Những Ngày Như Thế

15.05.2018

Nâng ly. Dzô, “đồng chí” Thụy Long. Nghe mấy công nhân ngoài kia nói anh là nhà văn ngụy, viết tiểu thuyết du côn du kề, có tác phẩm “Cô” Loan Mắt Nhung gì đó hay lắm.

Nghe có người sửa tên tác phẩm của mình từ Loan Mắt Nhung thành “Cô Loan Măt Nhung”, Long bật cười.

Bệnh nhân

10.05.2018
Golconde_thumb.jpg

“Trong một truyện ngắn của anh có chi tiết những hình nhân nói năng suy nghĩ như con người?” “Vâng, nhưng tôi có viết thêm là những cử động của các hình nhân chỉ xảy ra khi vắng mặt con người, và lời họ nói ở một tần số mà con người không nghe được.” “Nhưng riêng anh thì thấy và nghe được?” “Thưa vâng, vì tôi biết lắng nghe.”

NGƯỜI NGỒI XE LĂN

9.05.2018
Solitary-Home-Thunderstorm-Flash-Storm-Weather-2610774_thumb.jpg

Dù sao đám đông rời rạc trong ngôi nhà đang nói chuyện thì thầm từng vài ba người với nhau. Hết thảy là phụ nữ. Có hai hoặc ba người hình như không quen biết ai trong số người hiện diện ở đây, tôi tự hỏi, có thể họ quen biết duy nhất chủ nhân ngôi nhà. Tôi nghĩ chắc chắn chủ nhân ngôi nhà này là người đàn ông trong khoảng không gian hẹp,

THỢ HỒ NGHỈ ỐM

8.05.2018

Đời thợ hồ tha phương, chỉ khi nào hết việc hay ốm nằm bẹp nhà trọ mới thấy được tác động của mưa nắng ngấm vào người. Tôi là anh thợ hồ đang ốm nằm bẹp nhà trọ đây. Sốt hầm hập là mất tiêu ngày công và tiền thuốc nữa rồi.

ALOIS, đóa hoa vô thường

7.05.2018
clip_image004_thumb.jpg

Xã hội này thiếu cha chi những kẻ khai tử lòng tự trọng; họ chấp nhận bị khinh bỉ vì tư lợi, cũng không cần chữ tín hay sự gắn bó lâu dài miễn sao thỏa mãn lòng tham hoặc niềm vui nhất thời.

Chửi rủa nhiêu đó đủ rồi. Chỉ còn 2 tuần nữa vừa trọn 6 tháng

Đêm Hoang Mạc

1.05.2018
images-2_thumb.jpg

Về lại văn phòng, hắn gọi điện cho chủ quán Mèo Đen. Người đàn ông Mễ chuyên cung cấp các thứ hàng nóng cao cấp cho giới đại gia trong thành phố. Hãy thử một thứ mới này. Không phải cỏ, nấm, hay bột trắng, ông ta nói, đây là một linh dược hiếm hoi của thượng đế. Nó là một hành trình đi vào đầu óc, mở rộng trí não,

TẾT MẬU THÂN CỦA MẸ

28.04.2018

Biết được “con đường” mẹ bò lê trong đêm đen, từ chiếc giường ngủ tới chỗ bàn thờ đã xiêu đổ, là nhờ những dòng máu quạnh quẽ, chỗ đậm chỗ nhạt, trên nền nhà. Đó cũng là “con đường mở rộng”, phóng lớn dấu vết được lịch sử nhận ra, là những xác người bày biện, là bao khổ đau riêng chịu, trải từ Lăng Ba Đình tới thềm nhà của mẹ.

Mẹ này là Mẹ của tôi.

MAGIC KOREA A45

25.04.2018
clip_image002_thumb.jpg

Anh thích đọc sách nhưng kiêng khem như người sợ mập. Chữ nghĩa thường làm anh khắc khoải, lại có nguy cơ phình ra thành những nỗi buồn. Không hơi đâu tìm cách giải mộng, Tich ngủ lại dễ dàng ngon lành như một nông dân vừa xong việc đồng áng.

không văn bản

23.04.2018

Ông vừa là trưởng ban chấm giải, vừa là người gởi bài dự thi, nên theo đúng qui trình, ông phải tự thông báo cho mình về việc ông vừa được giải thi ca năm nay.

CHUYỆN TỪ XÓM QUÊ- [Tường trình tháng Năm]

19.04.2018

Lần đầu trong đời tám mươi tuổi, lão Trần mới thấy một cái chết do voi chà. Đó là một xác người được Cái-cối-định-mệnh làm biếng giã qua sơ sài. Xương không nát vụn mà bể ra từng đoạn thòi lòi. Thịt không nhừ, nhuyễn giống như chị làm thịt bò viên. Mà là từng mớ lẫn lộn trong bụi lá, cỏ rừng. Nó réo gọi sự kịch liệt rùng mình.

Cái Vú Thừa

17.04.2018
il_570xN.1319264545_4uof_thumb.jpg

Chúa là đàn bà. Thế nên ta mới tạo tác Eva, giống hình ảnh của ta. Nàng cười khúc khích. Sáng Thế Ký viết sai. Ta không tạo Ađam trước. Ta tạo Eva, để cai quản muôn loài. Được mấy ngày thì Eva than phiền phần ngực nặng, đi lại thấy vướng. Lúc đó Eva có ba vú

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)