Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
THA HOÁ
Vùng châu Mỹ La Tinh, từ cả trăm năm nay, cũng là nơi chứng kiến nạn kỳ thị giữa thực dân Tây Ban Nha và người bản xứ, hay giữa dân bản xứ với nhau vì có giòng máu lai trắng hay lai đen. Trong ngôn ngữ Tây Ban Nha, có rất nhiều danh từ để chỉ những người có hai giòng máu như mestizo, criollo, mulato, v.v. (còn dân bản xứ không lai thì được gọi là indio). Những từ ngữ này liên tục thay đổi ý nghĩa và màu sắc theo thời gian và lịch sử phát triển xã hội, có lúc thì bị tránh né, có lúc lại được chấp nhận
LỜI CHIA TAY ÊM ÁI
Patricio Pron (1975- ) là nhà văn và nhà phê bình văn học người Á Căn Đình. Vào năm 2010, ông được tạp chí Granta của Anh Quốc (ấn bản tiếng Tây Ban Nha) chọn là một trong 22 nhà văn trẻ xuất sắc viết bằng tiếng Tây Ban Nha. Ông đoạt giải thưởng văn chương Alfaguara của Tây Ban Nha lần thứ 22
LỘC NINH QUẠNH HIU LOÁ NẮNG
Tưởng nhớ nhà thơ Tô Thùy Yên
Nhà thơ, trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa ông mang cấp bậc thiếu tá, và tôi lúc đó em chỉ yêu anh binh nhì.– Cậu không có …
Ông Út
Nếu bị bạn bất ngờ hỏi, “Bầu trời hôm nay màu gì?”, ông ấy sẽ phải lúng túng mất một vài giây mới có thể trả lời bạn, và thông thường những câu trả lời của ông sau đó đều không chính xác. Đôi khi để khỏi mất thì giờ, ông sẽ nói ngay bầu trời có màu xám tro
QUÁN NỬA KHUYA
Nhưng nếu anh không có gì thay đổi, vẫn là người bạn cũ như tôi mường tượng… Dĩ nhiên người bạn cũ cộng thêm trên ba mươi năm cuộc sống bên Mỹ, tôi không thể mường tượng cho ra được. Dù sao tôi vẫn mường tượng, hơn nữa, tôi thường được nghe tin tức về anh.
CHẶNG ĐƯỜNG XA MẤY
Tới chân đèo B’Lao thân thuộc, bởi anh đã một-nghìn-lẻ-một-lần qua đèo B’Lao, anh dừng xe. Anh lại vào một trong những quán cà-phê ở chân đèo. Không phải anh quá ưa ngồi quán, chỉ vì có quá nhiều quán anh không thể không vào. Vào quán. Uống cà-phê hay thức uống nào, đối với anh không quan trọng.
Nhật ký mùa dịch: "Sự cứu rỗi bám vào vết nứt nhỏ"
“Trong cơn thảm họa không ngừng nghỉ, sự cứu rỗi sẽ bám vào vết nứt nhỏ,” Walter Benjamin viết.
Sự cứu rỗi sẽ đến trong khoảng thời gian ngắn, vào giờ nghỉ.
Một giây phút khi ma quỷ bị phân tâm, sẽ có một vết nứt.
NHỮNG MÙA XUÂN THEO NHAU
Đôi khi tôi hỏi Tựu, Ông sợ gì nhất. Lần nào cũng vậy, Sợ cái lưỡi.
Tựu có một cái lưỡi rất đẹp. Màu đỏ tươi, người ấy là sức khỏe tốt. Lưỡi rất dài, có thể là người giàu lý luận
CON ĐƯỜNG ĐẤT ĐỎ
Người bạn nhìn ngó khắp nơi xa lạ, một phía của dòng sông Sài Gòn người bạn chưa từng biết tới. Au-delà du fleuve. Au-delà du bien et du mal… Người bạn nhìn ly rượu sắp cạn kiệt, cả hai người có dốc túi mua rượu để uống cạn bao nhiêu ly cũng không thể, thật là không thể vượt qua một cái gì, để mà nói tới vượt qua một buổi trưa héo hắt.
những kẻ mắc dịch- kỳ 2/2
Bây giờ khán giả mới thấy phòng làm việc của họ nhìn ra các toà cao ốc nhấp nhô.
Ánh sáng chiếu từ phía sau, hắt bóng con vi khuẩn đứng ngoài cửa sổ, khoác áo choàng, đầu đội mũ gai tua tủa, tư thế như tượng Nữ Thần Tự Do.
Con vi khuẩn bắt đầu di chuyển giữa các toà nhà. Nó uốn mình theo theo điệu nhạc, tạo những mô thức trừu tượng theo kiểu múa đương đại. Bóng nó lớn dần lên, bao phủ và ngự trị thành phố.
CON CHIM ĐEN
Khi ông ta bước đi rồi, tôi hái một cánh hoa trắng. Tôi không hiểu gì cả. Tôi không nhớ gì cả. Nơi đây như chiêm bao và mọi người như không có thật. Buổi sáng quá rộng, trời quá trong làm tôi ngạt thở, tưởng như ai đặt những miếng bông gòn rất êm trên mũi.
VI KHUẨN TRONG VƯỜN ĐỊA ĐÀNG
“Hey, Adam. Em có kết quả thử nghiệm chưa?”
Chỉ trong tích tắc, cô đã nhận câu trả lời:
“Có rồi chị ạ. POSITIVE! Nếu chị hỏi lại “Are you sure?” thì câu trả lời là “I’m positive!” Ha ha!”
những kẻ mắc dịch – kỳ 1/2
Con vi trùng mặc áo đen, đầu đội vương miện hình cầu gai gắn hồng ngọc, đi rón rén quanh sân khấu.
Âm nhạc: bản giao hưởng ‘Định Mệnh’ của Beethoven, càng lúc càng bị át đi trong tiếng người ho khan, tiếng khạc nhổ, tiếng hắt hơi, hỉ mũi, tiếng thở khò khè… Cuối cùng lắng xuống chỉ còn tiếng radio: Thông báo tình hình khẩn cấp bậc 3. Đóng cửa biên giới quốc gia, hải phận và không phận. Nạn dịch đang hoành hành khắp châu lục hơn ba tháng nay, bắt đầu lan đến thủ phủ.
Câu chuyện về Coronavirus
Một ngày nọ, chúng tôi triệu tập một cuộc họp gia đình. Chúng tôi muốn quyết định một lần cho xong xem có nên giữ ông ngoại trong nhà cho đến khi con corona đã trở thành một chuyện của quá khứ không. Nếu vậy, chúng tôi phải bỏ phiếu.
TÌNH YÊU THỜI CORONAVIRUS: TRIỆU ĐÓA HOA HỒNG
Hoá ra trong lúc chàng gắng sức vẽ tranh, thế giới đã vào thời Coronavirus mà chàng không hề hay biết. Tuần lễ trước khi mua bánh mì và nước chai chàng còn được cô hàng tặng cho nụ cười răng khểnh, vậy mà hôm nay chính quyền đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp, ra lệnh cách ly toàn bộ
Lệch cán cân đời
Sáng nay tôi phải ra tòa. Tôi là nhân chứng trong một phiên tòa hình sự. Tai nạn xảy ra hơn nửa năm rồi. Đi bộ đến ngã tư, tôi đứng chờ đèn đổi màu. Một chiếc xe leo hẳn lên lề, gạt tôi vào cột đèn, trước khi đâm sầm vào khung kính trạm ngừng xe buýt.
Ella in Berlin
Mùa hạ đến rồi đi. Nhưng mùa hạ sẽ không mất. Như tình yêu, như gặp gỡ, và như cả rạn vỡ, ly biệt. Như cái dĩa nhạc Ella in Berlin tôi đang cầm trong tay, ngày xưa trên con phố này, đã có một cô gái cầm tặng cho một chàng trai.
Tháp Gãy
Nhưng cuộc sống vợ chồng cũng chẳng khiến tâm hồn tôi yên ổn. Vấn đề là ở chỗ tôi. Có cái gì đó thiếu chất quyết định trong tôi, dù nhìn bề ngoài có vẻ như tôi là người hoàn toàn độc lập, dứt khoát, luôn lao vào đời sống và chọn lựa cách sống theo ý riêng của mình. Đôi lúc tôi nghĩ mình như một con tàu trôi đi mải miết, và trường học, công việc, hôn nhân như một bến đỗ tôi vô tình tấp vào, chứ không phải do tôi chọn lựa, hay là mục đích gì to lớn cả. Tôi chỉ lướt qua bề mặt của cuộc sống
Một chuyện tình rất ngắn
Khu vườn ấy đã biến mất cùng với cây ổi. Tôi đứng tần ngần trước ngôi nhà số hai mươi mốt, nhìn qua khe hở của cánh cổng sắt sơn màu xanh xám. Cái mảnh vườn ngày trước bây giờ đã bị san bằng, lát gạch để làm sân để xe. Một chiếc xe du lịch Toyota màu bạc quay đầu ra phía trước.
NGUYỆT TẬN
Người ta nói tôi chết từ lâu lắm rồi, đâu mới khoảng 2, 3 tháng tuổi. Xác tôi đặt trên mo chuối dưới gốc mận. Mươi, hai mươi ngày sau tôi vẫn nằm chỗ đó. Mắt vẫn mở nhưng thỉnh thoảng bị cái gì đó che lại, không thấy gì cả, chỉ nghe những tiếng lào xào chung quanh như cánh đập của đàn ruồi khổng lồ. Mười, hai mươi năm sau tôi vẫn cố định ở vị trí ban đầu.
NƯỚC MẮT
Tôi còn nhớ mãi màu nắng chiều hôm ấy, màu nắng vàng nhợt nhạt và buồn như gương mặt người ốm.
Phải, vào buổi chiều, tôi và chị ở trong căn phòng của hai chị em. Chị đóng cánh cửa thông qua phòng mẹ tôi rồi ôm tôi mà khóc
TRÊN ĐỒI LÀ LÔ CỐT
Phía tây thành phố Huế có một ngọn đồi không cao lắm. Trên đồi có một lô cốt bỏ hoang. Trên mặt lô cốt thì có những hòn đá, hòn sỏi mà tụi con nít leo lên chơi bỏ lại. Những hòn đá nằm vô tội và hòa bình hết sức. Tôi chỉ cho người con gái đi cạnh tôi xem những viên đá ấy, nàng không để ý, chỉ bâng khuâng hỏi:
– Lúc trước, mấy người ở trong lô cốt chắc nóng lắm…
Tôi Đã Làm Gì Trong Năm Heo?
Tóm lại, trong năm heo tôi đã làm việc phải làm. Chỉ mỗi việc này đáng làm và có ý nghĩa nhất thôi.
Đó là ăn hết một con heo.
Đó là truyền thống.
Vâng, trong một năm qua tôi đã nuốt cả một con heo vào người. Một con heo Mỹ nặng cỡ một trăm kí
Số mệnh
Có ai đó đang ở cạnh tôi. Tôi quay mặt nhìn tấm gương. Một người nữa vừa xuất hiện, ngồi sát tôi, lập lại những động tác của tôi một cách hoàn hảo. Có bao giờ căn nhà này lại có người cùng làm một việc gì đó sát cạnh tôi, lại vào buổi đêm khuya khoắt như thế này.
donotenter
Quãng uống nước tiểu của mình rất chăm chỉ. Riết, đâm nghiện cái mùi vị khai khai của thứ chất lỏng vàng nhờ nhờ hứng từ cơ thể mình đựng trong chiếc chén nhỏ; ngày nào quên uống, nhớ. Thế mà bỗng dưng…
Tám mươi tám
Tôi nhặt được cái USB trong khi đang hối hả ra cửa phi trường Roissy sau 13 tiếng sật sừ trên chuyến bay hơn 10.000 cây số băng từ rìa này của Thái Bình Dương qua rìa kia của Đại Tây Dương.
Phóng sinh
Nó sẽ bán mấy con cá lớn, phóng sinh cho con nhỏ nhất, vậy là nghe lời má rồi. Không hiểu sao, vừa nghĩ đến phóng sinh nó lại vừa nghĩ đến tiếng xèo xèo trong chảo chiên…
Bèo Bọt
Một người đàn bà tuổi ngoại tứ tuần, ốm tong teo, lưỡng quyền nhô lên cao đang khấn lạy, nước mắt tuôn lai láng. Sau khi rót rượu ra cúng, bà ta còn khóc thêm chặp nữa và thu mình trong góc căn lầu… chờ nhang cháy hết, cầm đũa ăn cơm.
Vốn tò mò, bà Nhưn Giáp muốn hỏi người đàn bà rằng: “Cô giỗ ai đó?” Nhưng ông chồng vừa thoáng thấy vẻ tò mò của vợ, vội vàng nắm áo kéo bà lại. Theo ông, chuyện muốn biết người được giỗ cúng là ai không cần thiết. Bà vợ ông có thể đoán ngược, đoán xuôi mà vẫn thấm thía cuộc đời bèo bọt như thường.

Bình Luận mới