Trang chính » Chuyên Đề, Cung Tích Biền, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- buồng trứng

ba

bung trng



Thần nữ của mùa Xuân.

Đầu năm 1965, tại Miền Nam là chấm dứt thời kỳ cố vấn Mỹ ít ỏi, chỉ lai rai, lác đác ở một số cơ quan hành chính và các đơn vị quân đội, để bắt đầu một cơn hồng thủy trào lộng, tràn ngập lính Mỹ khắp Miền Nam Việt Nam.

Đây cũng là cái cớ để Đàng Ngoài tạo mênh mông khói lửa thương tật hoạn nạn chết chóc ly biệt nhau, cho Đàng Trong.

Quân Đỏ nhiều thì quân trắng Mỹ phải lênh đênh Thái Bình Dương tràn lên bờ biển quê ta, sao cho nhiều, súng đạn bom mìn Đồng minh càng tăng gấp bội.

Quốc tế âm mưu đã dạy rõ. Đồng ruộng nhiều sâu rầy, ta dùng nhiều thuốc trừ sâu. Đồng ruộng thừa thuốc trừ sâu, thay vì giảm thuốc, ta cần thiết tăng thêm… sâu rầy. Để giải quyết số thuốc thừa. Hai thứ này luôn phải cân bằng để lai rai xài nhau. Ấy là cái sân khấu trình diễn. Thực tế trào máu họng, luôn được phủ mịn màng tư tưởng cỏ xanh. “Chúng tao tạo ra súng đạn, tàu bay xe tăng, lung tung thứ, để tế cha chúng tao hà?”

Bãi biển đầy da trắng, đèo cao ngập lính đỏ. Bên xài bom đạn như mưa, bên xài xác thân người như củi.

Binh đoàn chiến đấu đầu tiên của Mỹ đổ bộ vào bãi Non Nước, Đà Nẵng. Về sau là thêm vô biên đơn vị của mọi sắc lính, mọi sắc da trắng đen vàng, Thái Lan, Đại Hàn, Phi Luật Tân, Úc, Tân Tây Lan. Khắp nơi trại lính, đồn bót, bãi mìn, sân bay.

Có những nơi số súng nhiều hơn số dân cư ngụ. Số đạn bom mìn thì không đếm xuể, chấp dân số Việt Nam vài chục lần. Đầu một anh An Nam đội vài trái bom có dư. Có những con người chết queo, số đạn ghim vào người nhiều số xương sườn xương cụt.

Xe chuyên chở nhà binh, xe tăng, xe pháo, xe vận tải bốn bánh, sáu bánh, tám bánh, thậm chí mười bánh, mười bốn bánh, tổng số xe cộng lại là nhiều hơn bất cứ loại xe dân sự nào.

Tổng số lính ngoại quốc, lính Việt Nam, gồm chính quy, bán chính quy, bán quân sự …vân vân, là nhiều hơn số sinh viên học sinh đang cắp sách tới trường, là gấp chục lần số phụ nữ đang có bầu, so sánh cùng thời điểm.

Chết rất hăng hái, mà làm tình sợ có con.

Hiện tình lại mong các bà mẹ đẻ ra cho đủ tay chân mình mẩy tốt tươi, để điền vào số đã toi mạng bởi nhiều lý do vì chinh chiến.

Tài liệu thống kê hiện hình Việt Nam trên đây là của bọn điên cung cấp, như tác giả người Cõi trên này chẳng hạn. Có thể thiếu chính xác một trăm phần trăm. Đọc cho vui, không nên nhặt ra làm tài liệu nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam, hoặc mang ra giảng dạy tại các học đường.

**

Nói về điên cũng là một cách bàn về cái thời cuộc chẳng mấy bình thường lúc này.

Hồng, cô gái khi tỉnh khi điên. Một thời, nàng luôn quanh quẩn gần một trại lính viễn chinh. Có nhan sắc, có lần Hồng bị bọn bên kia trái đất cưỡng hiếp.

Có cái lòng thương của trời đất luôn bảo vệ sinh linh trong tận cùng bọn nữ, bọn mặt trăng ấy. Hlà khi không may rơi tỏm vào chỗ điên, điên chuyên nghiệp hoặc điên tài tử, điên trọn đời hay điên theo thời vụ, người nữ ấy thường là khó thể thụ thai.

Mà lỡ khi bị mang bầu thì hết điên một thời gian. Bọn vi trùng, vi rút mầm bệnh điên biết điều rút lui, nhường trận địa cho tinh trùng hồ hởi phát triển. Đẻ con rồi, thì trở về bệnh cũ, điên lại.

Tử cung là cái âm vực nhiều huyền nghĩa, cực tôn nghiêm bí ẩn, nơi thay Trời và Đất để sản-suất, rồi đóng gói bao bì, in ngoài màu sắc, có tên gọi món gì, để một-thằng-người” vào đời, như anh và tôi, em và chị, như ông tổ tông trước kia, và những bà ông nghìn sau.

Nhưng Hồng điên là ngoại lệ, có bầu một cách âm u. Uể ỏi màu nắng của bão sót. Hôm lâm bồn nàng đẻ con trong một chùa sư nữ. Chiều đó, nàng mệt và đói quá, vào chùa ăn nhờ bữa cơm chay, tráng miệng một trái chuối. Đẻ. Tặng lại chùa đứa con máu đỏ. Các nữ tu nuôi đứa con của lính viễn chinh Mỹ.

**

Hồng lại lang thang bên hàng kẽm gai. Thuở này, quân viễn chinh lông lá trú đóng bên trong đồn lũy, bọn cuồng não thất chí dân bản địa quanh quẩn bên ngoài.

Một thời gian dài Hồng may mắn tỉnh trí. Trò chuyện cùng cô Hồng-tỉnh ta thấy đời buồn đau hơn khi nhìn cô Hồng-điên. Cô có viết nhật ký.

Chung chung, dù tỉnh hay điên, mặt trăng tròn vạnh này đôi khi là tấn kịch đời oan khiên tơi tả, khác chi một vùng quê nhà ngói tranh, đàn bà em bé gà con trâu nghé thầy chùa cha cố, ông già chống gậy lẫn người què chống nạng, luôn và đều, bị đạn bom siêng năng cán qua cày lại. Bụi chuối không chốn nương thân.

**

Để hiểu đoạn nhật ký, xin nói rõ một chút về khúc trước trong đời cô Hồng. Ông nội là quan tri phủ, ông ngoại là quan bố chánh. Bố của cô là một tay hào hoa, nhiều vợ, vô số đào nương.

Mẹ của Hồng là bà vợ chánh thất, đoan trang, thuần hậu. Bà sinh ra Hồng, đứa con thứ hai, hoàn toàn lai da trắng. Mũi cao, tóc pha nâu, đôi mắt đằm đằm mơ hoặc. Hồi này thời thuộc địa, hãy còn rất nhiều các binh lính, sĩ quan, quan lại hành chính người Pháp.

Bà con họ hàng đều ngỡ ngàng, rất đỗi kinh ngạc về sự vụ mẹ cha vàng, trong một gia tộc giềng mối, lại phọt ra một hài nhi trắng nõn này. Mẹ cô tuyệt đối không giải thích một điều gì. Do một tai nạn? Hay chính bà ngoại tình? Bí mật này giữ kín cho tới lúc giai nhân qua đời.

Với Hồng, Cha/Bố mà cô đang gọi chỉ là người bao bì dán nhãn hiệu đời cô. Nguyên liệu chính để sản xuất ra cô là một người tới nay cô chưa hề biết mặt, biết tên.

Vài đoạn nhật ký của Hồng.

Cuộc đời của em khá lung tung. Có một thời em có một người yêu luôn triết lý. Rồi em bị ảnh hưởng, cũng nói năng ghi chép loạn xạ rất ra trò.

Có thể em cũng đã rất lớn tuổi. Có thể tôi còn trong bực thềm thứ nhất từ địa ngục kể lên. Hãy còn một bề dày tối tăm để trở về mặt đất, nơi có thể quỳ hai gối xin một suất lên thiên đàng.

Nhiều năm ly biệt, một đêm em mơ thấy bố em, bố Việt Nam ấy. Chẳng phải ông Tây nào. Một cụ già da vàng pha mốc, bên bàn đèn. Mùi á phiện làm mối mọt trên trần gác cũng ngây ngây. Chúng thò đầu ra ngửi. Cụ già yên lặng, nhả khói. Làn khói nhạt không nhìn ra khói, buồn phiền thơ thẩn bay….một ngày dài trong sinh hoạt, một đời dài trên quê hương, sau những đổi mùa, bao la mưu toan, hôm nay cái thân mòn mỏi này đã lên rêu.

Bố em sống trong một căn gác nhỏ. Chắc là gia sản đã khánh kiệt. Chắc hẳn các con ông đã bỏ ông…Rồi trong cơn mơ của em, bố trôi, nước rộng, cùng lục bình trôi.

Rồi cha/bố em bỗng nhả cái ống thuốc phiện, nói với em, mớ âm thanh tua tủa những muộn phiền:

“Này con, đứa con lưu lạc, con đủ can đảm giết Ta không? Cha đây. Con ạ, hãy giết Ta đi. Bằng cách nào cũng được. Miễn chết. Có thể một bữa ăn có thuốc độc, thì tốt cho cha.”

Em ra chợ Mơ. Ngôi chợ huyền hoặc như một ánh sao.

Nơi xứ thần tiên này các cửa hàng bán buôn luôn có nhiều thứ giết người.

Có lần anh người yêu triết học của em nói:

Con người nơi đây hằng có niềm tin, rằng, thì là “Giết đi một người là cứu rỗi một người. Là đem người từ cõi sống đau, sống dở, sống cho có sống, về Nơi-cái-chết-hoàn-thiện.”

Anh người yêu triết học của tôi có lần cũng nói:

“Trong đất nước nghìn trùng trìu mến này, có đủ các phương tiện, các nhãn hiệu, các món đặc sản giết người. Chết cái rẹt. Hoặc chết dần dà trong say đắm. Đầy rẫy cửa hàng tư tưởng, shop đạo lý, tiệm thời trang chủ thuyết, nhà hàng văn minh tân cổ, cung cấp cho nhân gian những phương tiện, giải pháp chết chậm chậm, nhâm nhi.

Em chọn mua thuốc chuột. Món này nó có tấm lòng riêng, rõ ràng và trung thực hơn. Chơi vào là nghẻo ngay tức thì. Không gây sự chết chóc ngấm ngầm cho cha em. Không mùi hương quyến rũ lâu dài, để về sau ân hận, phản tỉnh. Lưng còng, tóc bạc, tay run, mắt mờ, ngồi viết bao trang sách tả oán cái chết-thanh-xuân của mình.

Thuốc chuột mang về. Em hỏi cha, “Cha có can đảm uống độc một thứ này? Hay con phải trộn vào một món ngon hấp dẫn như ở nhà hàng, cho cha dễ nuốt?”

Cha bảo, “Mọi sự tình là do con định liệu. Cha không còn ý chí cho một lựa chọn nào.”

Anh người yêu triết học hay triết gì của em cũng nói, em nhập tâm rồi:

“Ấy là vào cái thời quanh đây ai cũng giàu mộng mơ. Một xã hội nhiều nguyện ước dàn ngang đi tới tương lai. Ấy là cái thời những khối thuốc nổ, những kho bom mìn sẽ được dùng ngay, thanh toán cho xong để mọi người còn nuôi hy vọng, lại tràn đầy ước mơ.

Người ấy có phải là cha tôi? Hay giả dụ là bố tôi. Hay có một kẻ là cha mà tôi không hề biết mặt gọi tên. Một kẻ da trắng, khác chủng.

Có thể em đã già rồi anh ạ. Mấy mươi năm gió nổi mưa chìm. Em tinh ma đội lốt một con bé bên hàng kẽm gai. Mỹ nhân với anh hùng mà. Thôi im đi con khỉ đột, tao cởi quần đập vào mặt mày bây giờ.

Mọi thứ lại bắt đầu nát nẩm, như đây là một phác thảo, một dạng truyện, một cái bào-thai-mang-thử, chưa có đường chỉ xuyên suốt.

Rồi trong cơn mơ, bố trôi, nước rộng, cùng lục bình trôi






bài đã đăng của Cung Tích Biền


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)