Trang chính » Chuyên Đề, Cung Tích Biền, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Lời giải oan muộn màng

mười

Lời giải oan muộn màng

Rồi cũng như bao số phận, tôi lìa bỏ làng quê. Tạ từ con sông Trường, đồi sim Ông Tào, tháp Chàm Bà Rầu Con Nghê. Trên lưng đồi Bà Thực, tôi bứt một mớ bông trang vàng, làm bó hoa quê đặt bên mộ chú Quỳ. Và cha, và mẹ. Và em thời bó chiếu. Tất cả yên nằm dưới cỏ dại đồi quê này.

Đi mông lung và sống mông lung.

Trời tuổi nhỏ của tôi được lót đường bởi những điên tà mộng mị. Đích thị, một hạnh phúc khó tìm. Bồng bồng nhớ nhớ quên quên. Xòa nhòa có và không, đúng với sai. Lãng đãng chiều hôm tưởng sớm mai.

Lần hồi đi vào tận hang cùng của hoang phế, bế tắc. Chiến tranh lở lói. Quê hương như một xác thân người thịt da hoại tử. Lột chỗ này đắp nơi kia. Vá đắp, cứu vãn cách nào, đây cũng đang thời hoại tử.

Những tế bào dành cho niềm tin, hy vọng, hoại tử dần theo. Di căn một bầy tế bào ác tính, trơ lì, tự hủy. Chúng không hề biết tổn thương là gì.

Cái vui xưa kia từng làm chúng tôi hân hoan, nay dửng dưng. Những điều ngày xưa cho nỗi buồn, nay cười cợt. Chai lì trước chết chóc phân ly. Liều lĩnh với cái chết, giỡn chơi cái sống. Đầy những cái không cần đầy. Và thiếu bao la thiếu những cái không nên thiếu.

Hờ hững nhìn lửa cháy phố thị, tiếng kêu gào trẻ nhỏ đêm khuya, rì rào cái gió thở ra lời hoang phế, mẹ già em trẻ dắt nhau tìm chút an thân trong chia lìa.

Lạ lùng, mãi một dửng dưng

Đi qua một nơi vừa qua một khối thuốc nổ, xác chết nằm la liệt. Ai vậy? Thì ai cũng vậy thôi.

Chú Quỳ đã nói rồi: “Đã xung đột, đánh nhau, thì phải có đứa lỗ máu đầu, đui mắt.”

Thì chú Quỳ cũng từng ra lý thuyết vầy rồi: “Nếu bọn bay đập đầu nhau thành công, đui mắt thành công, tao sẽ ném ra dao búa, chơi tiếp đợt hai, chắc có đứa thủng bụng lòi gân cổ.”

Quả thật vậy rồi. Một súng nổ Mậu Thân đợt hai. Bọn bồ câu trong lồng Chợ Lớn thoát bay. Tỵ nạn lửa bom tận Long Khánh Đồng Nai. Khi trở về tổ cũ, chết đường gần hết. Ngoài bom đạn, bọn ghiền bồ câu chiên dòn cũng nhiều.

Cái đầu tôi lại cái búa vô hình nện từng hồi.

Cầu trời cho chiến trường càng khốc liệt, giết nhau quen tay. Trận mạc phải rộng khắp đến tận bếp nhà, vành nôi. Việt Nam, nạn nhân trường kỳ trong khói mù máu bãi, chưa cầm tay nhau, không mong hòa bình. Những con đê người. Những bãi thây chất chồng thay cái bẻ ghi đường-tàu-ý-thức-hệ.

Hàng đêm hỏa châu con ma máu lưng chừng trời, tôi cười cợt. Tôi đồng lõa mộng du. Nghĩ rằng ở đó, dưới lửa vàng ngọn đỏ đang có một cuộc hội ngộ đáng giá giữa bọn cai thầu chiến tranh. Giữa trùm bao thầu tư tưởng và bọn mại bản máu xương.

Thuyên đang ở đâu? Vĩnh Th. đang ở đâu? Và cô Hồng vàng đẻ con Mỹ trắng? Và đâu Sư Tăng, Thầy Tú, chùa thiêng, miếu thắt cổ mưa mù sét đánh ngang? Đêm mùa đông 1947 tôi ngồi trong cái thúng, thúng đầu kia là hai đứa em, được chú Hai Mau vừa gánh vừa chạy băng đồng, tản cư lên đèo Tư Yên.

Núi mây mù nước độc. Sốt rét rừng hóa ra kinh niên. Da người vàng khẹt. Bụng to dần củ trướng. Thiếu thốn thuốc men. Con rít con nhện rừng cắn, không có thuốc sát trùng, chỉ lấy muối bột xát vào chỗ tóe máu. Bị rắn độc cắn cánh tay bắp chân, tức thì lấy dây thừng quấn chặt bên trên, hòng ngăn chặn chất độc lây lan. Chị Bàng bị bó quá chặt, cánh tay từ đêm tới sáng, thịt da tím ngắt, vì bị hoại tử. Nhờ người khiêng về đồng bằng, nơi đây mới có bệnh viện, nhờ cưa tay. Nửa đường bị máy bay Pháp quét mấy tràng đạn. Không còn ai.

Một đêm khuya lạnh căm, tôi run lập cập, răng muốn nhai lưỡi, ngồi co ro nhìn mẹ tôi khóc. Ánh đèn dầu lù mù, khói đen đặc, ngọn đèn không bóng đèn què rạp muốn tắt, vì gió. Nhà lá phên tre. Trên chiếc giường tre thô tháp, lần lượt hai đứa em tôi chết nhợt nhạt, ốm o. Mờ sáng, tôi vẫn nhớ, cha tôi bó mỗi em một chiếc chiếu. Cha mẹ bó cây rừng ở ngoài các em, thay áo quan. Cha mẹ hai đầu, khiêng con đi chôn. Rừng thừa gỗ, nhưng không thuê được ai đóng áo quan. Sợ giặc Pháp trốn chi vào nơi rừng hung núi tận, sống lẻ loi như bầy thú trong rừng.

Hết tản cư, chú Hai Mau lại gánh tôi về. Đầu kia không còn hai đứa em. Bỏ vào đó, cho cân bằng thằng tôi phía thúng này, trái mít, buồng chuối, thay người.

1968, chiến tranh mở hai con mắt hết cỡ mở. Muốn lòi tròng. Dưới ánh hỏa châu dị dạng hắt hiu kia, qua cái rừng âm thanh pháo đạn mịt mùng, là một đại lộ mở ra một nguồn lợi to lớn cho những xưởng sản xuất máy bay bom mìn súng đạn, hóa chất. Nguồn cơn bách hại, những tàn tật mù lòa câm điếc đang hóa màu tương lai nơi này.

Mọi nguồn cơn sự vụ, cả thời sự máu me chếnh choáng, vẫn nằm ngoài, có thế nào không chút bụi châu thân chúng tôi. Bọn điên tà.

Xã hội thường tình thì không vô tình.

Có thù tạc với nhau chu đáo. Chung thủy với cuộc ẩu đả trào-máu-chuyện-chúng-mình.

Anh xài mã tấu, em có lưỡi lê. Cái nào cũng bén ngọt. Cú đâm nào cũng hết mình. Cho rộng ra nhé. Phải sâu vào nào.

Vết thương, vết thương. Niềm vui hoàn hảo của em. Chiều xưa, mẹ đi chợ về, mua hai cái bánh, chia đều mỗi đứa. Nay phải đề huề, ngang nhau, máu cháy.

Từ nguyên cớ nào ư. Thì có từ trong não, như tủy phải thường trực trong xương. Thì cứ sẵn nước màu trong trái tim, tìm kiếm đâu xa.

Thanh thản thử một ngày, rong chơi, bỏ trống cái thần hồn. Được đâu. Không nên chểnh mảng sự căm thù.

Thế gian huyên náo. Một ai đó nói như hét:

“Phải cắt lỗ tai bọn đã gài mìn tan xác cha tôi.”

Có câu hồi âm ngay lúc:

“Phải tàn sát đến cùng bọn đã ném bom hàng loạt xuống xóm làng giết hại em tôi.”

Cả làng tôi, cả nước anh, chúng ta cùng nhau đi tìm cái-cớ-để-giết-nhau. Và, ăn mừng Được-Giết.

Bọn điên tà vẫn cái nhìn truyền thống điên tà.

Có chiến tranh thì cũng vui vui. Trâu bò khỏi phải kéo cày vì ruộng đồng hoang phế. Chúng ta có nhiều nước bạn, những bạn bè biết đánh hơi. Cho thấy nhiều quốc kỳ khác nhau buổi sớm bay bay trong các thị trấn. Bay trên nóc Sàigòn. Cùng lúc cho thấy xì líp xú cheng khăn tắm treo đong đưa trên từng lầu cao cao.

Chiến tranh thật lộn xộn. Cho nhìn thấy tầm bậy tầm bạ. Vừa cao quý vừa hèn hạ. Trong lẵng hoa có đầu lâu. Thấy gia đình nào cũng có bàn thờ để tang người thân thuộc. Thấy những nhà đạo đức gầm thét những bài luân lý dạy người mần thánh thiện. Chiến tranh tự do nghênh ngang phô bày chỗ kín đáo nhất của nó. Và lon sữa bò trống rỗng. Bằng cấp và rác rưởi. Phố thị, làng thôn, đô thành cờ xí quần đùi áo lót, háng đàn bà và thịt con trẻ.

Chúng tôi gánh vác đủ điên rồi.

Một thời chúng tôi chơi đủ thứ bùa mê thuôc lú, bồ đà, điếu cầy, nhạc rock, hippy, buồn nôn phi lý, thân phận da vàng, nỗi đau nhược tiểu. // tình yêu như trái phá / con tim mù lòa // những than thở bọt bèo, //Này, bao hùng binh tiến lên// những gồng mình không xương sống. Chúng tôi, nghìn nhìn, đứng chỗ trần gian trong tâm thế người đi lạc. Có thằng nhân danh chân lý mà là một tên phản-quốc-thực-thụ. Có người rất-yêu-quê-hương, mà bị chặt bụp ngon lành dưới tội danh phản quốc. Cha ơi, “Thuyền viễn xứ Trên ngọn tình sầu Giốc mơ”. Rất là, “Khi mùa thu tới Lệ đá xanh”. Trời hươi, Hoa soan bên thềm cũ Tóc mai sợi vắn sợi dài….Thập loại chúng sinh, bỗng thình lình cái rụp, hóa là // Nghìn trùng xa cách.


bài đã đăng của Cung Tích Biền


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)