Trang chính » Chuyên Đề, Cung Tích Biền, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Lời tâm sự nửa vời

chín

Lời tâm sự nửa vời


Tôi là một gã xiêu vẹo, thường ngày mệt mỏi ngáp, hơn là ưỡn cái ngực sảng khoái, vươn cao cổ thở, của một người lạc quan, chí khí. Nhưng đôi khi cái não nó đau đau, vì bị cái búa vô hình nó nện từng hồi, bắt buộc phải kịch liệt nghĩ ngợi tới những chuyện không nên bàn tới. Vì, càng bàn luận, cuộc trật đường ray là không bến bờ.

Giả cầy là thế này:

Trong đình chùa miếu mạo, giữa hương khói tế lễ, trên những trang chữ ngạo nghễ gọi là trang sử của nhơn loại, bọn điên tà là không cần thiết được nhắc đến. Nhưng lịch sử cho thấy, những nhân vật lẫy lừng thường tạo nên cái dấu ấn khủng khiếp cho nhơn loại, chính là do/từ những bộ thần kinh không mấy bình thường.

“Một người chết là một nỗi buồn. Một nghìn người chết, chỉ là một bản danh sách. Một triệu người chết là một biến cố cần thiết, là may mắn, trong hoán cải kỳ vỹ cho nhân loại”. Một con người trong khuôn khổ thuần lương, qua tính người mà đạo lý hằng định chuẩn, có nói được câu nói này?

Ngay trong lịch sử – thứ lịch sử có tiếng động có máu đổ, không phải lịch sử từ ghi chép im vắng lạnh lùng qua trang chữ – đã có thấm đậm tính điên.

Trong những hoạt động tích cực mang tính toàn triệt thay đổi lịch sử, chuyển thiên thời cuộc, đưa chỗ tối tăm ra ánh sáng, từ biến loạn tới thái bình, thường có tính… “điên”, phi luân, vô đạo. Tôi giết vua, con giết cha, dân chúng treo cố những kẻ đang cai trị mình. Những cái không bình thường ấy, nếu không xảy ra, không thể thực hiện được con đường chính nghĩa.

Cái chén thuốc độc, cái dây thòng lọng, con dao phạt cỏ, lại có chỗ vinh dự nói tiếng nói của lương tâm, của nhân danh chính nghĩa?

Qua một trận búa vô hình nện bạo tàn trong óc não, khi tỉnh táo, lại thấy những điều trên là không cần thiết phải bàn tới. Rất là vô bổ. Cũng lạ, trong cõi đời có vạn con người, bị vạn điều vô bổ nó hành hạ, từ buổi thanh xuân tới lúc có một cái lỗ đất cần một người đặt vào.

Ngẫm ra, những người thân ái cùng tôi trên mặt đất, nhờ cái Điên mới có cái Sống. Sống được, nhờ điên. Điên trước, thực phẩm sau.

Hồi còn bé, tôi sống gần chú Quỳ. Chú này ngang tuổi cha của tôi. Người trong làng ai cũng bảo con người lạ lùng, có lắm điều đặc biệt này là thằng điên.

Một hôm bọn con nít chúng tôi gây sự, rồi hè nhau đập lộn. Có ôm nhau cắn lỗ tai, bóp dái, theo cấp độ con nít. Chú Quỳ ngồi nhìn. Không can ngăn mà cười ngất. Vỗ tay cổ động cho sự thể cuồng nhiệt hơn.

Vật nhau đã đời, đứt cả nút áo, đứt dây lưng quần, phải dùng tay túm chặt lưng quần để cái quần giữ đúng nhiệm vụ. Chú Quỳ bảo chúng tôi ngồi yên chỗ nền nhà, Tụi bây không được chạy đi đâu cả. Lấy ra mớ kẹo, chú bảo, Tụi bây ra đống đá chỗ góc vườn, cầm vô đây mỗi đứa hai cục đá có cạnh nhọn xem nào.

Hăng hái lượm đầy đủ.

Chú lệnh cho chúng tôi:

– Đã xung đột, đánh nhau, thì phải có đứa lỗ máu đầu, đui mắt. Tao cho bọn bây mớ kẹo. Ăn kẹo xong tụi bây thực sự ra tay chơi nhau cho tao xem. Nếu bọn bay dùng đá đập đầu nhau thành công, đui mắt thành công, tao sẽ ném ra dao búa, chơi tiếp đợt hai, chắc có đứa thủng bụng lòi gân cổ.

Bọn nhóc hoảng sợ, bỏ chạy. Tôi phản ứng chậm, bị chú chộp đầu. Bảo, Thằng Thao, ngồi lại đó, mày phải ăn kẹo. Tôi nhai kẹo. Chú ngồi, buồn rượi con đười ươi. Đôi mắt chú nhìn lung ra nắng. Nắng quê tôi chừng là nắng buồn nhất thế giới. Tôi chưa đi khắp thế gian, nhưng cam đoan vậy.

Lại hỏi:

-Thằng Thao, mày có ngứa lưng không?

– Dạ không.

– Không ngứa cũng chìa lưng ra, tay của tao đang cần gãi một cái gì đó.

Chú gãi lưng tôi rất điệu. Lại tâm sự, tào lao hụt hẫng:

Vì cái vụ gãi này mà tao mất một cô vợ. Cô ấy bỏ tao. Không phải vì tao gãi không đúng chỗ. Mà chỉ vì tao luôn cần gãi, vợ tao luôn sợ gãi.

Cháu đâu hiểu gì.

– Vì đàn bà có lúc cần cái đàn ông không cần. Tỉ như đàn ông có ai cần kẻ khác bú vú của mình đâu.

– Dạ, chỉ có đàn ông đi bú vú.

– Mày biết ma gì mà bàn luận.

– Dạ biết chứ, cháu bú vú mẹ.

– Lại láo. Hồi đó mày mấy tháng tuổi biết mẹ gì.

– Dạ, lớn lên nghe cha cháu nói.

– Thằng ấy láo đấy, chính nó bú. Nó vu oan cho mày.

Không hiểu thằng người tôi, hồi nhỏ, có cái hấp lực nào, chú Quỳ rất thương tôi. Chú cũng có cái hợp với tôi. Chẳng như, chú hiền từ, nói rất nhiều, suốt ngày, chuyện con mèo có khi rất đói bụng nhưng nó không ăn con chuột, con chuột có khi rượt con mèo chạy chết bỏ. Rất hay, là chú nói huyên thiên chi địa, nhưng không dạy đời, chẳng bao giờ bảo tôi phải tuân thủ, tập tành, làm theo thế này thế nọ. Tôi khỏi phải những lúc rối rắm, muốn điên cái đầu, như khi nghe cha tôi giảng giải “cái-đạo-mần-một-con-người”.

Một chiều chú dẫn tôi dạo chơi trong rừng miếu. Chú nói, Tao phải dẫn mày vô rừng chơi, cho mày biết con chồn con cáo khác con bò con trâu ra sao.

Đi một hồi, rừng quê nắng gió. Tới chỗ miếu thầy Tú, chú bảo, Thao mày với tao vào miếu Thầy mà ngồi, trời sắp mưa rồi đó.

Quê của tôi, chân Trường Sơn ra tới biển Đông rất gần nhau. Chẳng bao la chi. Chiều mùa hạ, luôn luôn những chiều mùa hạ, trời đang nắng chang, bỗng, mây đen đầu núi tầng tầng, rất là nhanh đổ sầm xuống những cơn mưa tối đen thiên địa. Sấm chớp sáng lòa. Sét đánh xẹt trời giáng. Cây rừng đổ ngang.

Miếu rất nhỏ. Mưa đầy. Hồn tôi rất nhỏ. Trời thần tiên ma quỷ bao la. Thiên lôi nhá búa xẹt ngang dọc sáng trưng bên ngoài. Tiêng sấm nổ đùng đùng như bom dội. Miếu khét mùi đất. Như có mùi cháy trong giọt nước hãi hùng. Tôi sợ hãi, ôm chú. Chú nạt:

– Ngồi riêng ra.

– Sao vậy

– Thầy Tú có treo cổ thì treo từng đứa. Tránh chết chùm hai cần cổ cùng chỉ một cái dây thòng lọng.

– Cháu không hiểu.

– Chỗ thiên đình bọn Nam Tào Bắc Đẩu, chúng làm việc nguyên tắc lắm. Tính đầu người chỉ qua mỗi thòng lọng. Không có tự thắt cổ tập thể. Mỗi dây thòng lọng cho một suất vào thiên đường. Chỉ một người mà thôi.

– Thì mỗi mình chú vào thôi.

– Đù mẹ thằng ngu.

Hóa ra miếu thầy Tú là thờ một người treo cổ. Treo cổ thì đương nhiên một mình. Rủ một người khác cùng treo với mình, e lộ bí mật.

Người thôn dã hiền hòa. Nghĩ, một người tự treo cổ mình, phải là chịu oan ức lắm. Hồn kia phải là một góc trời oan khiên, mong báo thù.

Chiều tối, đêm khuya người trong làng ít ai dám đi qua ngôi miếu thờ Thầy Tú, một người có ăn học, đậu tú tài, một thầy giáo mẫu mực lại treo cổ tự tử vì người vợ ngoại tình với một người học trò của mình. Hiểu ra sự tình, thế giới trong tôi bỗng thu nhỏ lại. Co ro một thân thể ướt đẫm mưa, ướt đẫm những tiếng sét hoang đường, mùi ẩm mốc một ngôi miếu hoang, bờ tường nóng bức, bỗng gặp một chiều mưa bất ngờ.

Sau buổi sẫm tối ngồi miếu mưa Thầy Tú tôi bị đau liền mấy hôm. Mẹ tôi rất giận chú Quỳ, nhưng không trách cứ được gì.

Đời tôi cũng rất mực hên. Chính mắt mình thấy em Hồng điên lúc đẻ con. Không hiểu sao tôi cứ lò mò theo em hoài. Tận lúc em rúc vào chùa Phật để đẻ con. Bằng cách nào, dù đui hai con mắt sau cuộc nhìn, tôi cũng cố nhìn khi em đẻ. Nhất mực phải biết, “Hồi kia mình Chào-thế-giới, cái chào đầu tiên như thế nào”.

Đau đớn biết chừng nào. Cõi lòng em lúc này là cuộc đụng độ, triền miên lẫn dìu dặt, giữa giây phút lạc thú tận trời mây giao hoan, với cái đau đẻ giờ đây tận trời xanh. Trời cao lúc đỏ vàng xanh tím. Lung lay bất định. Rồi em la em hét. Cửa trời hai bên mây đen bao phủ mở rộng dần ra. Một trận xé rách thực tình tận mạng, ngay chỗ sinh diệt, Nơi-nhận-vào cũng chính Cửa-cho-ra, hân hoan cùng mịt mờ chờ đón.

Đương nhiên em phải ở truồng. Cõi trời phải đành đoạn giãn nở. Phù vân tản mác bay đi. Cơ may cho đứa con của em thong thả thò cái đầu dần ra. Rồi đương nhiên hài nhi phải làm cái thủ tục đầu tiên, khóc òa.

Đi lang thang, và đi hoài hoài, tôi từng quen, thân thiết, sống chung chạ với những người điên có tài năng và học vấn. Đời nghiêng ngả, nhưng điên nghiêm chỉnh. Biết bao ánh sáng soi đường từ nguồn điên đưa tới. Luôn rực rỡ, bất thường. Luôn vang động, rất mực hoang vu. Đó chính là một hạnh phúc khó tìm. Bồng bồng nhớ nhớ quên quên. Xòa nhòa có và không, đúng với sai. Lãng đãng chiều hôm tưởng sớm mai. Ấy là bỏ gọn được hai bàn chân trong chốn thinh không.

Tôi cũng từng quấn quýt chỗ đầu đường mong đợi. Lòng mong chờ hạnh phúc. Niềm hy vọng chắc chắn sẽ có thật, như trước cái cày trên ruộng đồng ắt phải hiện ra một con trâu, hay một con bò. Phải có thật, dù đen hay vàng, lớn hay bé. Phải có thật một chút gì trả lời cho cuộc mong chờ.

Trong thinh không, giữa hư vô, phải có một chút gì. Chẳng lẽ từ đáy hồn, một lũ máu khô.







bài đã đăng của Cung Tích Biền


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)