Trang chính » Chuyên Đề, Cung Tích Biền, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Những niềm đau hóa thân.

bảy

Những niềm đau hóa thân



Kết tụ hồn linh, khí lực nơi mỗi con người có uyên nguyên từ ngũ hành. Âm dương tương sinh tương khắc, quần sinh quần diệt. Khác với kẻ bình thường, người điên thì những “cần thiết” ấy, đã phần nào rã mục trong trí nhớ. Nhưng, trên rã mục, là nầm, mấm. Có hóa hiện điều dị thường.

Điên có khi là chất xúc tác, làm đời thêm hưng phấn. Là hành hương tới chỗ hóa/hòa giải thiện ác, niềm đau, sự tuyệt vọng, sợ hãi, vui mừng. Chính thị Vật trơ.

Người cho rằng điên là một cái bệnh. Bệnh, ắt phải có đau. Đau, là chứng. Thông thường có chứng mới có bệnh. Đau thể chất, có nơi nhất định. Chỉ chỏ biết chỗ này chỗ kia. Cần cổ, sống lưng, ngực. Người điên hiếm cái đau thể chất. Cầm con dao cắt rạch da thịt mình ngon ơ. Cái đau tinh thần cũng khác, người đời vui, nó khóc. Thằng/con điên ngồi hát nghêu ngao, có khi niềm đau, chỗ đau của hắn ở đâu ngoài khe núi, trong nụ hoa xụi lơ héo tàn.

Điên, là đại lộ dẫn tới….văn nghệ. Là kẻ chỉ đường tốc độ nhanh. Ví rằng, một cô gái thơ ngây hoa cỏ, một thanh tân thiệt thà. Cô biết yêu nhưng chưa hề yêu ai. Hai chân cô bước, lề đường lá rụng, giữa Sàigòn Bùi Giáng từng đứng ngã ba nhìn ra ngã bảy, nhìn xe cộ hóa hưu nai, cô thanh tân sớm chiều mơ màng.

Sàigòn cô thở, bóng cây cô nhìn. Chiến tranh đã bốc cao ngất ngọn lửa khói nội thù. Cô có thể trong biêng biếc âu lo, nhưng cái trực tiếp phải khóc òa, cái phọt máu phải tức thì cần băng bó, những xỉ vả bời bời hạ nhục xát muối vào nhau, thì cô chưa từng đụng độ, vây lấy. Vết chàm còn xa.

Cô đang trong cái khí hậu một thủ đô bị bao vây bởi muôn trùng hiểm họa, rộn ràng đảo chính, nức nở biểu tình, mày mò đặt khối thuốc nổ, thông minh cực kỳ canh giờ giấc đúng giờ tan sở, buổi hội họp, khi cùng vui chung trong quán rượu, tất thảy, nhất thiết phải cùng lúc, một ánh chớp, chúng phải chết tươi hàng loạt. Một hàng áo quan bên này bày ra, lũ huy chương đầu kia được gắn.

Chẳng ngày nào lề đường chẳng lá rụng. Ngày ngày nơi đây tin vui mà buồn; tin buồn lại vui, luôn rơi rụng như hoa phấn. Nỗi chết không của riêng ai. Nhưng cô thanh như còn cách xa móng cọp. Tưởng vậy, đâu phải vậy. Hóa ra cô vẫn bị ngấm ngầm, bị đánh thuốc mê từ vạn sự thời cuộc, như mọi bào thai khác tưởng được an toàn nương náu trong bụng mẹ.

Mầm điên mơ màng. Ở đâu đây, có lời than van, “Anh chỉ còn cái nón sắt trên bờ lau sậy này. Trên trái đất, đâu đó, có thêm một góa phụ; qua thời kỳ tập sự, nay thực thụ góa bụa. Kẻ mất người chồng thương yêu chẳng phải là cô, nhưng cô thanh tân như chạm phải điện, hóa vai nàng góa phụ. Cô đội dùm hóa phụ kia vành khăn tang. Hồn linh rung chuyển, nỗi đau được nấu cao, cô tài tình mần thơ, khóc người-không-hề-là-chồng-của-mình.

Khóc đáo để, đã đời, không hề là khóc mướn. // Ngày mai đi nhận xác chồng, say đi để tưởng mình không là mình/ Cô là nữ thánh văn nghệ. Ngất ngư khóc dùm, lại ôm mộ dùm. // Mùi hương cứ tưởng hơi chồng / Ôm mồ cứ tưởng ôm vòng người yêu.

Thần điên là vị thần khôn ngoan hiểu dụ một cô đa tình, một anh ngơ ngác đâu đó, cái vinh hạnh mang vác dùm tâm tình trắc ẩn, bao giàn không ăn lương, những khổ hận, bất bằng chốn người, làm của riêng mình rồi…mần ra văn nghệ. Thi ca, âm nhạc, vẽ vời, tiểu thuyết…Có điên mới tới đỉnh. Thế nhân bình thường, chỉ làng nhàng thù tạc.

**

Kinh nghiệm cho thấy có người vợ hát ru con không mấy hay, một đêm mưa bỗng được tin chồng nghẻo gọn chốn trận tiền. Một cuộc nhắm mắt có dự báo, nhưng luôn bất ngờ. Một cuộc nhắm mắt có nội dung thiêng liêng cao cả, nhưng luôn kèm theo đó tiếng khóc khăn tang, hóa phụ lẫn mồ côi.

Cái chết có thật, nhưng nàng không thấy tận mắt, tại trận cuộc-chết-của-chồng-mình, kiểu ta xem đá banh ngay tại sân bóng. Mà nàng chỉ nghe chết-tường-thuật qua cái lưỡi thấm nước mắt của người bạn chung mặt trận với chồng của mình.

Nước mắt nàng nhiều quá, tràn qua cần cổ, trào ra thanh quản, thấm đậm tim gan, nàng bỗng ru con rất hay. Cái hay rất đau. Cái đau rất điên. Cái điên ươm mầm từ tương tàn.

Con của Nàng?

Một đứa bé được ru bằng tang tóc đoạn trường từ một thiếu phụ, đứa bé ấy có thể có diễm phúc? Vì? Hay là bởi? Được mẹ chủng ngừa. Để mai sau bình thản, dưng dưng vươn thoát, ra khỏi những buồn hận; như chúng ta được chủng ngừa những dịch bệnh gây chết người hàng loạt.

Chiến tranh không hề dự phòng một chỗ dù nhỏ nhoi để dung chứa một ít lương tri.

**

Một gã con trai chơi đàn rất tồi, tục gọi là gà-mổ-mâm-thau, nhưng một hôm hắn đau thấy cái xác anh trai của mình được gói trong lớp poncho thảy xuống một bãi cỏ trưa, từ một thân bay trực thăng.

“Anh tao thịt vữa ra rồi. Chao ôi sau hai ngày mở đường máu mới tải được xác anh của tao ra khỏi trận địa.”

Người anh đẹp trai giờ đây có hình dáng một cái bao bầy nhầy. Người anh nói bằng tiếng trực-thăng-chở-chết, thở bằng cái hơi bụi mù bốc lên từ bãi đất trưa tải thương. Đêm lên, gã em trai bỗng tài tình lấy giấy mần vài bài thơ, hoặc sẽ ôm đàn kể lể nỗi niềm riêng mình bằng những giọt âm đượm mùi tàn điên có màu vàng Âu Cơ thuở Mẹ chia đôi mớ trứng.

**

Một anh sợ máu lẫn sợ màu đỏ. Một anh mần thơ làng nhàng cơ phần yếu đuối nhát gan, tay trói gà không chặt. Một anh cực kỳ căm ghét súng đạn, anh yêu hòa bình, dù hòa bình mang bị gậy. Lung tung anh trường phái hư vô, phi chính phủ. Tất cả rắp tâm đứng ngoài cuộc chiến, theo quý anh, rất đáng đả đảo bài trừ. Rất nên treo cổ, treo cổ bọn chủ xị.

Rồi một ngày cha mẹ, em gái cưng của anh, quý anh, cùng vui vầy dịp Xuân về. Những ngày trầm thơm hoa tươi. Những giờ thiêng. Rồi thì có tiếng gõ cửa nhà khuya khoắt. Rồi thì cha anh bị bắt mang đi. Có những mộ chôn dài như một giao thông hào. Người đang thở, mắt lơ láo nhìn, hai tay trói, nằm xếp lớp nhau. Chờ. Cha của ta nằm trong số ấy. Em của ta im lìm như thế. Họ chờ. Cả thảy chờ cỏ mọc lên số phận mình.

Lúc này anh đang ở đâu? Trước đó từ lâu, anh đã gọt sạch tóc, trở thành một thầy tu dỏm trốn nhập ngũ trong chùa.

Cầm cái dùi gõ mõ niệm kinh, với cầm cái súng có cắm lưỡi lê đằng đầu đánh xáp lá cà, quãng cách này cả thời gian lẫn không gian chẳng là bao xa, giữa một mệnh người.

Tôi ngồi cà phê quán Nắng Mới cùng anh, trước cổng trường Đại học Vạn Hạnh, nơi chúng ta vẫn thường lui tới. Cùng nhau kể lể chuyện văn chuyện đời. Tôi yêu mến nhìn, anh nay đã là một người lính gan dạ, trở về từ vùng cao nguyên. Áo lính, giày trận. Hỏi anh, “Căm thù dữ?” Anh cười buồn “Căm thù? Nên căm thù chính chúng ta!”




bài đã đăng của Cung Tích Biền


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)