Trang chính » Chuyên Đề, Coronavirus, Kịch, Kịch đương đại Việt Nam & thế giới, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

những kẻ mắc dịch – kỳ 1/2

 

 

 

Kịch Một Màn – Ba Cảnh



NHÂN VẬT

RUS: nhân viên dịch thuật, nam, mặc áo có mũ trùm đầu.

RÔ: nhân viên dịch thuật, nam, mặc áo sơ-mi, túi nhét khăn mù soa.

VI: Nhân viên dịch thuật, nữ, mặc áo len cổ lọ.

NA: Nhân viên dịch thuật nữ, đeo khăn quàng cổ.

CÔ: Chánh Văn Phòng.

VI KHUẨN DỊCH: Bịt mặt, mặc trang phục đen, đầu đội vương miện hình cầu có gai đỏ tua tủa. Đi nhẹ nhàng, có những bước nhảy múa ngoạn mục.

 

SÂN KHẤU: Một phòng làm việc gồm 4 cái bàn viết cho Rô, Vi, Na, và Rus. Trên mỗi bàn viết có một máy điện toán và nhiều cuốn tự điển. Phía sân khấu sát tường có cửa sổ lắp kính, trông ra đường. Gần cửa sổ là lối thông sang phòng làm việc của Cô. Phía sân khấu nhìn xuống khán giả có một cửa ra vào dẫn ra ngoài hành lang. Cửa này luôn đóng. Ngoài hành lang có một băng ghế. Ở hai góc phòng sát cánh gà treo hai lá cờ nước Mỹ và cờ tiểu bang. Trên khoảng tường giữa hai lá cờ là một tấm biển lớn in chữ

Thủ Phủ Tiểu Bang

Trung Tâm Dịch



Màn 1- Cảnh 1

Con vi khuẩn mặc áo đen, đầu đội vương miện hình cầu gai gắn đá đỏ, đi rón rén quanh sân khấu.

Âm nhạc: bản giao hưởng ‘Định Mệnh’ của Beethoven, càng lúc càng bị át đi trong tiếng người ho khan, tiếng khạc nhổ, tiếng hắt hơi, hỉ mũi, tiếng thở khò khè… Cuối cùng lắng xuống chỉ còn tiếng radio: Thông báo tình hình khẩn cấp bậc 3. Đóng cửa biên giới quốc gia, hải phận và không phận. Nạn dịch đang hoành hành khắp châu lục hơn ba tháng nay, bắt đầu lan đến thủ phủ. Đã có năm ngàn trường hợp nhiễm bệnh. Hơn một trăm người chết.

Lúc mở màn mỗi nhân viên đang ngồi tại bàn làm việc đặt rải rác trên sân khấu, khoảng cách giữa các bàn chừng một mét rưỡi, xoay theo nhiều hướng.

Đồng hồ chỉ 2 giờ trưa.

Các nhân viên trông mệt mỏi và căng thẳng. Họ đã dịch các tài liệu và thông báo liên tục hai ngày liền về việc đóng cửa trường học, thư viện, rạp hát, hàng quán, mọi tụ điểm sinh hoạt, số người bệnh, số người chết, các địa điểm phân phát thuốc và thức ăn, chuyện đám đông chen lấn, giành giật, bạo hành, kỳ thị….


(bước vào từ phòng bên): Bàn làm việc của quý vị không đúng tiêu chuẩn cách nhau 6 feet.


mở thước kéo, đo khoảng cách giữa các bàn.


: Các bàn gần nhau quá. Ở trên xuống mà thấy thì bị phạt đấy.

Bốn người Na, Rus, Vi, Rô đứng dậy, hì hục giúp nhau đẩy bàn ghế ra xa.


: (lắc đầu) Mỗi người nên tự đẩy bàn của mình. Quý vị đứng gần nhau quá. Làm sao giữ khoảng cách an toàn được?

 


Có tiếng điện thoại ở phòng bên, Cô đi ra.


RUS
: Tại sao bọn mình cứ phải ngồi ở đây nhỉ.

NA: Ừ. Tại sao bọn mình phải ở đây?

: Vì bọn mình chưa già và còn khoẻ mạnh.

VI: Bọn mình ở đây vì luật cho phép tụ họp 5 người trở xuống.

NA: (bực bội) Từ 250 người, xuống đến 100, xuống đến 10, bây giờ còn 5. Bao giờ thì chỉ còn 1?

VI: Bọn mình ở đây vì Thống Đốc cần chúng mình, (giọng nghiêm trang) chuyên viên dịch thuật mà.

RUS: (cười lớn) Vì tụi mình là một bọn “mắc dịch” thì có!
(trầm ngâm) Nhìn ra thấy đường sá vắng tanh. Như chiến tranh.

: Chiến tranh với ai? Làm gì có kẻ thù mà có chiến tranh? Đừng nghĩ tiêu cực nữa. (ngừng một lát) Pha một bình cà phê uống chung không?

RUS: Tôi không thích cà phê Việt Nam… (im bặt)

: (nhìn RUS, quay đi)

VI: (nhìn Rô, cười) Tôi thích cà phê Việt Nam. Dân Mỹ bây giờ mê cà phê Việt hơn cà  phê Pháp!

RUS: (không nói gì, nhìn Vi, vẻ bối rối)

VI: (Xem email) Ô, có bài mới vào rồi.

NA: Bài gì thế?

VI: Thư Hội Đồng Giáo Dục gửi cộng đồng. Bản tin về năm mươi học sinh bị nhiễm bệnh, hai em chết. Phương pháp học ở nhà, học trên mạng. Cho học sinh mượn Chromebook để học. Sách giáo khoa điện tử. Chương trình phát bữa ăn “Đến Lấy rồi Đi”, bảo đảm an toàn, vệ sinh, bổ dưỡng, không đụng chạm, không lây nhiễm. Các biện pháp y tế mới. Dịch khẩn.

 

Mọi người cắm cúi làm.

 

NA: (vươn vai) Bọn mình bị cầm tù trong này.

RUS: Hồi nãy Cô nói khi nào mình được về?

: Chờ thông báo mới của Thống Đốc.

RUS: Chẳng lẽ mình phải chờ Thống Đốc đến tối?

NA: Mình được trả tiền làm ngoài giờ gấp rưỡi hay gấp đôi?

RUS: Đúng là cái số ‘mắc dịch’ mới bị kẹt trong này.

: Không ở đây thì cũng chẳng có chỗ nào để đi. Hàng quán đóng, thương xá đóng, thư viện đóng, rạp chiếu phim đóng, phòng gym đóng. Biết làm gì ngoài làm việc? Có việc làm là may lắm rồi.

Đồng hồ chỉ 4 giờ chiều.

Bên ngoài đường phố vắng tanh. Thỉnh thoảng mới có một chiếc xe phóng nhanh qua những cửa tiệm đóng kín.

Mọi người vẫn làm việc.

 


6 giờ chiều

Bốn người mở điện thoại vào mạng xem tin tức. Mỗi người vào một trang mạng khác nhau. Những ngón tay chấm chấm, quét quét, lướt màn hình.

 


NA
: Trời ơi, tin mới nhất!

Mọi người: Cái gì đó?

NA: Khoảng cách 6 feet không an toàn nữa rồi!

Mọi người: Sao?

NA: Bây giờ phải là 12 feet. Phòng thí nghiệm mới tuyên công bố. Nguy quá!

Mọi người: Vì sao?

NA: Con vi khuẩn đã nhảy xa hơn và sống lâu hơn trong không khí. Nó đã tiến hoá vượt trội trong hai ngày qua, nó biết thích nghi với thử thách mới để vượt qua khoảng cách 6 feet. Nó không chịu thua loài người.

VI: Trời ơi!

NA: Mình phải chịu thua nó hay sao?


Có tiếng của Cô ngoài cửa phòng:
Mọi người chịu khó ngồi thêm nửa tiếng nữa. Văn phòng Thống Đốc mới nhắn sẽ gửi bài dịch ngay.


Mọi người nhìn nhau. Nhún vai. Im lặng. Ai nấy tự đẩy bàn mình vào sát góc phòng. Sân khấu trống rỗng ở giữa. Ánh sáng rọi xuống giữa phòng thành hình một khối cầu màu hổng. Ở bốn góc phòng, mọi người lấy giấy khử trùng ra lau bàn. Rửa tay.


NA
: Nếu ngày mai con vi khuẩn lại nhảy xa hơn nữa thì bọn mình biết kéo bàn đi đâu? Thua!

RUS: Mình sẽ không chịu thua đâu. Sẽ có cách, tôi nghĩ ra một cách…

: Tại sao họ không phát cho bọn mình khẩu trang?

NA: Làm gì có khẩu trang mà phát? Ngày mai tôi sẽ trùm ‘burqa’ (cười thích thú), thời buổi này làm phụ nữ Hồi Giáo là an toàn nhất. Cả thế giới rồi sẽ chuyển sang trùm ‘burqa’ hết!

RUS: Nhân loại sẽ chết trước khi ngày mai đến, cái ngày mai u ám của Na!

(cười lớn)


Mọi người im lặng.

 


VI
: Này (lo lắng), bài dịch sắp tới ấy mà…

 


Mọi người nhìn Vi.


RUS
: Bài dịch thì sao?

VI: Tôi có cảm tưởng, đó là một bài dịch đáng sợ…

NA: Đáng sợ? Về con vi khuẩn? Tất nhiên rồi! Con vi khuẩn đã lớn dần lên. Nó bành trướng trong không khí mình thở. Mới hai ngày mà khả năng phủ sóng của nó tăng gấp đôi, và sẽ cứ thế, tăng mãi,

RUS: (ngắt lời Na) Điều đáng sợ nhất, đó là gì?

NA: Tôi không biết. Một thứ vô hình.

: Nỗi sợ là thứ đáng sợ nhất!

VI: Mọi người có sợ không?

RUS: Tôi không sợ gì hết. Tôi chỉ muốn ghi nhớ tất cả những gì đang xảy ra.

VI: Tôi thì chỉ muốn quên hết như một cơn ác mộng.

RUS: (nhìn Vi, dịu dàng) Vi cứ nghĩ là mình đang chứng kiến, đang được xem một vở kịch đang diễn ra toàn cầu. Chỉ có một lần trong đời. Và mình còn được tham gia vào vở kịch.

(ngưng, suy nghĩ) Tôi có cách, để không cho nó thắng mình…



Con vi khuẩn lại xuất hiện. Nó lảng vảng quanh sân khấu, lưỡng lự, rồi tiến đến sát cửa ra vào.

Lại tiếng ho, tiếng thở, và tiếng khóc.

Con vi khuẩn tìm cách mở cửa.

Bản giao hưởng Định Mệnh lớn dần. Trong tiếng nhạc có tiếng xe phóng nhanh trên đường, tiếng còi hụ cảnh sát, tiếng xe cấp cứu, tiếng quạt cánh trực thăng… Cuối cùng mọi thứ tiếng lắng xuống, chỉ còn tiếng truyền hình: Tình Trạng Khẩn Cấp bậc 4. Theo dự đoán trong vòng 8 tuần nữa, một nửa dân cư tiểu bang sẽ nhiễm bệnh. Lệnh Thống Đốc đóng cửa biên giới tiểu bang. Áp dụng ngay lập tức.

 

 

 

 

 

 

hết cảnh 1

 

 

 

 

(còn tiếp một kỳ)

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

2 Bình luận

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)