Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Tôi Đã Làm Gì Trong Năm Heo?




 

 

 

Năm heo đã qua. Không ai nói đến nó nữa. Ngay cả năm chuột cũng chẳng ai nhắc đến ngay sau phút giao thừa. Vậy mà tôi lại sắp lằng nhằng về chuyện đã qua, về những gì tôi đã làm trong năm heo. Nhưng truyền thống bắt tôi phải làm như thế.

Tóm lại, trong năm heo tôi đã làm việc phải làm. Chỉ mỗi việc này đáng làm và có ý nghĩa nhất thôi.

Đó là ăn hết một con heo.

Đó là truyền thống.

Vâng, trong một năm qua tôi đã nuốt cả một con heo vào người. Một con heo Mỹ nặng cỡ một trăm kí, ăn hết không khó lắm, coi như trung bình ba ngày ăn hết một kí. Việc này đối với người Việt thì quá dễ. Chúng tôi không có mấy người theo đạo Hồi nên tha hồ ăn thịt heo. Mỗi năm trên thế giới có khoảng một tỷ rưỡi con heo bị giết mổ để làm thức ăn cho người. Dân Châu Á đã tiêu thụ hơn nửa số này. Nhưng trong năm Hợi thì số heo bị làm thịt tăng gấp mấy lần, đến mức ngang ngửa dân số loài người, vì mỗi người phải ăn hết một con cơ mà. Thêm yêu cầu nữa, là lượng thịt heo một người ăn phải bằng trọng lượng cơ thể họ là ít nhất. “Lấy thịt nuôi thịt” là châm ngôn của con người. Ai cũng biết dân châu Á thích ăn, tham ăn, sống để mà ăn; thành thử ra ai cũng ăn nhiều thịt heo hơn lượng thịt trong cơ thể họ. Cứ đến Làng Nướng Nam Bộ ở Sài Gòn xem, nhìn cả trăm con heo sữa quay quanh lò lửa lộ thiên thì biết là con người sống không thể thiếu heo được.

Ăn gì bổ đó. Con người muốn bổ toàn thân nên đã lên chương trình ăn nhậu thật linh đình. Thoạt tiên là thọc huyết heo làm món tiết canh nhậu ngay đã. Rồi luộc bộ lòng chấm mắm tôm chanh. Rồi thì nấu cháo lòng và làm dồi xả. Toàn những món bình dân, nhưng ngon miệng. Ăn hết những thứ này cũng mất cả tháng. Xong tôi lại phải giải quyết lượng da heo bằng vài kiểu thông dụng như da heo luộc chấm nước mắm chanh ớt và cơm tấm bì.  Ăn toàn bộ lớp da bao phủ một con heo nặng một tạ là một công việc dễ sợ chứ chẳng chơi. Sau đó thì ai cũng biết là thực đơn sẽ đến những món gì rồi: sườn nướng, thịt kho tàu, chả, nem, tré, giò thủ, tai heo ngâm dấm… Ăn ròng rã cũng gần đến cuối năm. Đó là chưa kể phải tiêu thụ bốn cái giò heo đem nấu giả cầy với lại hầm măng và món óc heo chưng béo ngậy.

Việc ăn con heo càng về sau càng thấy khó nuốt. Cụ thể nhất là bộ xương. Mượn đầu heo nấu cháo, còn toàn bộ số xương ống, xương sườn, xương đầu, xương vai, xương cổ… đem ninh nhừ lấy nước dùng nấu hủ tiếu ăn sáng đủ 365 ngày, thế không ớn à? Nhưng không phải chỉ hầm xương lấy nước rồi bỏ xương đi đâu. Đã nói là phải ăn hết con heo, ăn tuốt, nên mớ xương cũng phải chén tuốt! Đây mới là vấn nạn. Chỗ xương heo hầm nhừ này phải ăn sạch trước khi năm heo chấm dứt. Thú thật là tôi chưa biết phải ăn theo kiểu nào đây.

Vì thế đêm trước ngày giao thừa tôi bị một cơn ác mộng ra trò. Tôi bị nguyên một con heo chui vào mồm. Không phải là heo sữa dòn rụm ở Làng Nướng đâu. Đây là một con heo to tướng tìm cách xâm nhập vào người tôi qua cửa miệng. Tất nhiên là tôi phải ngoác mồm ra đến rách mép, rồi cứ thế mà nuốt dần nó xuống họng như làm xiếc.

Người tôi căng phình ra như quả bóng vì nguyên con heo đã choán hết khoang bụng và tràn ứ lồng ngực.

Nhưng cái đuôi heo mắc ở cổ thì tôi nuốt không trôi.  Làm sao mà nuốt nổi chứ: một cái đuôi còn đầy lông, ngúc ngoắc trong thực quản, ngoe nguẩy trồi lên trồi xuống trong họng. Nó làm tôi bị nghẹn đến tức thở, ho sặc sụa, nước mắt ràn rụa.

Tôi gắng hết sức để nuốt cái đuôi xuống, nhưng không thể. Vì cái bụng không còn chỗ để chứa nữa.

Con heo trong bụng cất tiếng nói: “Để từ từ đã! Tôi phải đi xuống thì bạn mới có thêm chỗ để chứa cái đuôi.”

Đi xuống? Đi đâu? Nghĩ đến đây thì tôi thấy vừa ngứa vừa thốn ở hậu môn. Thì ra là con heo đang ngọ nguậy ở đó! Cái mõm loe loe ươn ướt đang tìm cách để chòi ra ngoài. Rồi chẳng bao lâu nguyên cái đầu sẽ nong đít tôi chui ra. Viễn cảnh này khiến tôi rùng rợn cả người. Bụng dưới tôi thốn cứng, nhói buốt từng chập. Cái thủ lợn còn sống nhăn sẽ phá nát hậu môn tôi mất thôi. Vừa nghĩ đến đây thì một cơn đau xé người chạy suốt lên thấu óc. Tôi lăn lộn, ngồi không được, nằm cũng không xong. Cái đau như bị cắt tiết, bị mổ bụng, moi tim, lột da, xẻ thịt, vằm xương… Thật không còn cái tra tấn nào bằng. Giờ thì nguyên con heo đang vùng vẫy tìm lối thoát qua cái lỗ đít sưng vếu sắp rách toạc. Rồi tôi nghe một tiếng “bục” như nước vỡ bờ.

Tôi ngất lịm đi. Rồi choàng tỉnh dậy, rồi lại ngất lịm đi, thần thức vật vã khôn nguôi. Giây phút này dài cơn như hấp hối bất tận. Dường như không phải một mà cả đàn heo đang đi qua người tôi. Chúng đi mãi, kéo thân thể tôi dài ra thành một đường hầm. Những con heo tròn trục, mõm loe ngây thơ, tai hồng, đuôi ngoe nguẩy. Lúc chui vào họng, từng con dí sát mõm vào mặt tôi, gần đến độ tôi thấy được cả những sợi lông mi màu vàng nhạt trên mí mắt chúng, thấy được tròng mắt trắng bạch và đồng tử to đen với cái nhìn hết sức tĩnh lặng. Một thứ tình cảm trìu mến dâng lên ngập lòng khi tôi nghĩ về bọn heo đang tàn phá cơ thể tôi. Trông chúng hồn nhiên vô tư, thật đáng yêu, ngay cả khi chúng biến thân thể tôi thành sân chơi để mặc sức tung hoành.

Tỉnh giấc, tôi băn khoăn vô cùng. Một điềm báo gì đây? Giấc mộng này không bình thường chút nào.

 

Sáng mùng một năm chuột tôi lên chùa Gia Mầu để nhờ giải mộng. Chùa này có nhiều tăng ni nổi danh đoán mộng rất linh. Tu sĩ Đoàn Nho, một người bạn thân và là vị trụ trì lâu năm nhất, khuyên tôi nên ăn chay đi là vừa, để giảm bớt thú tính. Một cư sĩ nổi tiếng uyên bác tên Từ Bích đã phân tích rất thâm trầm về giấc mộng như sau:

“Giấc mộng hay và có nét huyền ảo, nội dung siêu hình như giấc mơ hồ điệp của Trang Chu. Cũng lại có khía cạnh triết lý, trong cách thách thức khái niệm và định nghĩa về con người: thế nào thì là một người đúng nghĩa? Có phải trong ngôn ngữ—chữ “heo” và chữ “người” cũng chỉ là ảo giác? Giấc mộng này cho thấy bản thân người nằm mộng đang muốn khai phá mọi góc cạnh của hữu thể, tri giác, sự thật, ảo vọng, thông qua vũ trụ xoay vòng của 12 con giáp.”

Tu sĩ Đoàn Nho gật đầu đồng ý, nói thêm:

“Ngoài ra, người nằm mộng còn muốn gấp rút kết thúc hành trình đi tìm chân lý bằng cách nằm mơ về con giáp cuối cùng. Dục tốc bất đạt. Vì thế mới bị tắc nghẽn nơi cuống họng và phát tán ở cửa hậu.”

Một vị ni cô nhỏ tuổi pháp danh Ảnh Đạo lại khuyên tôi nên tiếp tục nằm mơ, mà phải mơ “mạnh” hơn và “tếu”hơn, mới có thể nương vào đó thoát khỏi vòng đời, văng khỏi trục bánh luân hồi của thịt và đất. Cô cũng tỏ ý tiếc là theo các nhà vi sinh học thì heo là vùng đất phì nhiêu nhất, vì trong heo có nhiều vi khuẩn nhất, “Vậy mà xui cho heo là corona virus lại của con dơi, nếu không thì heo đã trả thù người một trận đích đáng cuối năm heo rồi.”

Từ đó, tối nào tôi cũng nằm mơ giấc mơ heo chui vào người. Tôi vẫn cứ ăn thịt heo, cho dù tu sĩ Đoàn Nho đã giải mộng nhân danh đạo lý, đạo Phật, đạo Hồi, vấn đề môi trường, cả lý do sức khoẻ… Tôi ăn không phải chỉ cho tôi, mà cho những thứ lớn lao hơn thân phận một con người. Heo rất quan trọng, chúng là kẻ tiêu thụ sản phẩm của các nông gia Mỹ. Không có chúng thì đậu nành sẽ ế và người trồng đậu nành sẽ đói và tổng thống Trump sẽ mất phiếu trong cuộc bầu cử tới. Hệ quả dây chuyền trên nền kinh tế toàn cầu sẽ tai hại không lường nổi. Hơn thế, chúng duy trì quan hệ ngoại giao giữa những cường quốc, trong những cuộc đàm phán chúng được quan tâm còn hơn cả nhân quyền.

Đúng như ni cô Ảnh Đạo đoán mộng, đoạn cuối của giấc mơ thật tếu: Sau một hồi sống đi chết lại, tôi gượng đứng lên. Con heo cuối cùng đã chui ra gần hết. Chỉ còn cái đuôi mắc kẹt lại bên trong hậu môn. Tôi không thể rặn nó ra nổi. Không cách nào. Tôi cứ thế, đi đứng trên hai chân, với con heo lòng thòng đằng sau đít như một cái đuôi.

Con heo cũng còn sống nhăn, nó còn nói được câu này:

“Nhờ người, heo còn có cửa luân hồi, heo không bao giờ bị tuyệt chủng. Tạ ơn Người.”

 

 

 

 

hình ảnh minh hoạ:  tranh Michael Sowa

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)