Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn Email bài này

1. Tôi Đã Làm Gì Trong Năm Chuột- 2. Bữa Tiệc Giao Thừa của Da Màu

1. Tôi Đã Làm Gì Trong Năm Chuột?

Năm ngoái tôi đã ăn hết một con heo thì năm nay tôi phải nuốt nguyên con chuột.

Điều này nghe có vẻ dễ dàng so với ăn heo, nếu như bạn còn nhớ nỗi thống khổ tôi đã trải qua khi con heo đi vào và chui ra khỏi người tôi thế nào: cái đuôi tắc nghẽn nơi cổ họng và cái đầu heo mắc kẹt ở cửa hậu*.

Tuy nhiên sự đời không bao giờ đơn giản như ta tưởng. Chuột là con vật gớm ghiếc, gây bệnh, và chỉ nghĩ đến việc phải nuốt cái mõm chuột với mấy sợi ria lưa thưa là đủ thấy buồn mửa rồi.

Nhưng không chỉ có thế, điều ghê rợn là con chuột này cũng to bằng con heo!

Đó là chân lý: bất kể con vật gì mà phải nuốt trọn thì đều to như nhau cả!

.

Lúc mọi người đón giao thừa thì tôi đang ngồi nghĩ về chuyện ăn thịt chuột.

Và tôi nghiệm ra điều này: họ đều đã ăn thịt chuột. Họ là tất cả những người đang cúng giao thừa vào lúc này!

Nhờ vậy họ mới sống đến giờ này để đón giao thừa.

Và hẳn là họ đang thắp hương tưởng nhớ  những người đã chết, là những người bị bội thực do ăn chuột mà chết.

Là vì chuột đã quá thặng dư trong năm qua. Chuột chạy đầy đường Wall Street. Chuột rúc trong Toà Bạch Ốc. Chuột sinh sôi nảy nở trong các trụ sở Big Tech. Chuột hung hãn tràn vào toà nhà Quốc Hội Mỹ. Chuột cầm quyền ở Bắc Kinh, Miến Điện, Bình Nhưỡng… Chuột ăn xác chết tại chiến trường Yemen, Afghanistan, Ethiopia… Chuột đầy trên mạng. Chỉ cần một cú nhấp máy là chuột chui tọt vào đầu. Chuột thành người và người biến thành chuột, trong mắt nhau.

Cũng có một số ít không chịu ăn thịt chuột và đã bỏ mạng trong năm qua. Chỉ đơn giản là họ đã quá ngán món chuột nên thà chết còn hơn.

Sẽ có người hỏi vặn tôi: “Ăn cũng chết mà không ăn cũng chết, thế là nghĩa lý gì?”

Người đó nói đúng! Chẳng có nghĩa lý gì, đời sống nó là vậy. Đầy chuột! Không sao mà thoát được!

Tuy nhiên vào lúc giao thừa tôi vẫn thắp nén hương để tưởng nhớ những người không chịu ăn thịt chuột, và tâm niệm về ý nghĩa tuyệt cùng của đời sống nằm trong thái độ có chịu ăn chuột hay không.


2. Bữa tiệc giao thừa của Da Màu

20210212_104007

Mỗi năm mỗi thêm người trên bàn tiệc, ngồi chật cứng. Chen chúc nhau.

Tôi rót rượu mơ chính tay mình ủ từ tháng tư. Tôi bày bình hoa Chim Thiên Đàng Tung Cánh cùng một ít trái cây. Và tôi ngâm bài thơ Lê Sông Văn mới gửi cho cả bàn tiệc nghe:

Giao thừa đốt lửa châm nhang
Những ma cùng quỉ rộn ràng đâu đây
Lạy ông tôi ở bụi này
Hôm qua bùa ngải ếm đầy chỗ tôi
Giờ này nơi ấy xa xôi
Vàng hương ai đốt một lời hiển linh
Gõ tiếng mõ, tụng bài kinh
Hồn xiêu phách lạc một mình tôi đi.**

Đọc đến đây thì có tiếng gõ cửa. Giờ chót lại có thêm một người khách bất ngờ cuối năm: chú Duy Lam không báo trước cũng đến dự.

Càng thêm chật chỗ.

Chỉ có đông thêm chứ chẳng thể bớt đi, dù những tác giả Nỗi Chết Không Rời, Tôi Nhìn Tôi Trên Vách, Tháp Ký Ức hay Thềm Hoang đều đã qua đời.

Ra giêng phải đi sắm cái bàn thờ mới.



chú thích:

* Tôi Đã Làm Gì Trong Năm Heo (truyện ngắn Đặng Thơ Thơ)

**Tựa bài thơ là “Cúng Giao Thừa”

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

1 Bình luận

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)