Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn Email bài này

Một Câu




tặng Cô Phạm Thị Dung
cám ơn Cô về món quà Cô gửi sau khi lìa đời
 





Tôi gặp cô trong giấc mơ tối thứ bảy. Cô chiết hoa mận hồng vào nhiều bình nhỏ để đem tặng mọi người. Người phụ nữ khả ái và giản dị, cô toả ra vẻ dịu dàng lặng lẽ, như một cành hoa bình thản nơi một góc khuất nào đó ngẫu nhiên chúng ta nhìn thấy. Lúc nào tôi cũng thật vui khi được gặp cô. Hôm nay cô mặc áo dài. Cô đến để trao cho tôi một câu. Thưa cô câu gì, cô nói cho cháu nghe? Cô không nói, chỉ lẳng lặng đưa câu đó cho tôi. Tôi thấy một câu nằm trên bàn tay đưa ra, trên những ngón tay còn thơm mùi hoa quả ngoài vườn. Đúng là một câu. Có những chữ đi với nhau, có từng đoạn tách rời, có cả dấu phẩy, dấu chấm. Một câu có độ dài vừa phải, có thể đọc một lần mà nhớ. Cám ơn cô! Tôi đón lấy một vài chữ đầu câu. Chữ nhẹ, câu cũng nhẹ tâng.

Tôi đọc.

Mà cũng không hẳn là đọc. Hình như tôi chỉ nhìn thoáng dòng chữ. Hay là tôi có đọc nhưng không hiểu. Hay hiểu loáng thoáng rồi tan đi ngay. Ý nghĩa của câu không in được vào óc tôi. Hình như các chữ đã đổi vị trí, tôi nghĩ vậy. Các dấu chấm dấu phẩy cũng lộn xộn. Cần sắp xếp chúng lại, theo thứ tự quen thuộc- chủ từ, động từ, túc từ, vân vân… sao cho hợp lý. Nhưng không có đủ thời gian. Chữ trong câu đang mờ đi rất nhanh. Cô vẫn cầm vài chữ cuối câu. Cô cũng lung lay và mờ đi. Tôi hốt hoảng kéo về phía mình. Sợi dây rút ngắn, đứt gẫy. Rồi cô bật ra khỏi chuỗi chữ, đi băng qua tôi. Vào đúng thời điểm băng qua đó, những ý tưởng bùng lên như sự khai ngộ. Rồi vụt tắt ngay.

Quay đầu lại, tôi thấy cô đã thoắt đứng bên kia đường. Sau lưng cô là dãy phố bán sách cũ. Những cửa tiệm, những kiosk chỉ toàn sách là sách. Sách bày ngay ngắn trên kệ, sách nằm ngoài trời trên sạp, sách đổ tràn ra lề đường. Sách nằm phơi nắng mưa, bìa cong, gáy rách, qua bao nhiêu bàn tay người.

Bấy giờ mọi thứ có vẻ như đã xong. Câu mà cô muốn trao cho tôi giờ đang nằm trên nền sách ngổn ngang, chữ chạy tới chạy lui như dòng phụ đề trên màn ảnh lớn. Nhưng lúc này ánh sáng khai ngộ đã tắt ngúm, tôi không tài nào hiểu được câu này nói gì. Tất cả vượt quá khả năng tri thức của tôi. Cái câu mang trong nó vô vàn ý nghĩa, sức chứa của nó mênh mông vô biên, không gì có thể lấp tràn; nó luôn đầy mà cũng luôn luôn rỗng. Mà cũng có thể, biết đâu, nó là một câu không chứa đựng điều gì?



bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


1 bình luận »

  • Thường Quán viết:

    Khung cảnh những kiosk sách tràn ra đường, sách cũ, sách qua tay người … thực mãnh liệt!

    Một bài thơ bí nhiệm.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)