Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Rừng gọi

25.06.2010

Nó đến Tà Sùa sau một đêm thức trắng. Rừng ngập nắng. Ánh sáng vàng tươi tưới ngập núi đồi. Cả cánh rừng rực rỡ chói lòa. Nó ngạc nhiên quá đỗi. Bóng rừng thâm u đâu? Chả lẽ nó lại lầm? Cúi xuống ngửi đất xong, nó áp tai nghe ngóng định hướng một hồi. Không lạc được. Đây chính là Tà Sùa.

Gặp Trịnh Công Sơn.

23.06.2010

Vậy nên, khi trên tạp chí Da Màu xuất hiện loạt truyện đặc biệt, phi lý, thì tôi rất khoái, thỉnh thoảng lại ghé vào đọc một đọan xem có gì thật sự là mới, là đột phá, xuất sắc không. Và phải thú thực là tuy chưa đọc hết, nhưng tôi đã rất thích những truyện ngắn này. Không phải vì nó lạ, mà là vì nó thực sự là sản phẩm của trí tuệ và vì thế rất xứng đáng được gọi là tác phẩm.

nhét một căn phòng vào một hạt cát

21.06.2010

Lần nói chuyện đó tôi cứ tưởng ở Mễ đầy dẫy những nhà hàng bán món trứng kiến, cũng như ở Mỹ mỗi góc đường đều có tiệm bán hamburger. Giá như lần đó tôi chịu khó hỏi kỹ hơn, tên thành phố, tên quán ăn, địa chỉ và số điện thoại, hay email hay website. Bây giờ thì chịu! Người đàn bà kể câu chuyện ăn trứng kiến thì đã biến mất từ đó.

William Burns

♦ Chuyển ngữ:
18.06.2010

Đó là thời kì đen tối buồn thảm trong đời tôi. Tôi đang phải đối phó với chuyện khá thô bạo trong công việc. Tôi thấy chán nản đến cực độ, mặc dù cho đến thời điểm ấy tôi luôn luôn miễn nhiễm với sự buồn chán. Tôi cặp một lúc hai ả đàn bà. Điều ấy, tôi nhớ rõ. Một ả đã lớn tuổi—phải trạc tuổi tôi—còn ả kia chỉ lớn hơn cô bé gái một chút.

áo

16.06.2010

Chẳng hiểu sự chuyển biến cơ thể sao đó mà chỗ ngày xưa là bộ ria đen như bầy kiến đen ấy bây giờ cứ nhẵn thín bóng nhẫy như thoa mỡ. Sau ngày ba trăm tuổi tôi cũng quên hẳn chuyện để râu. Tôi cũng từng có một đời vợ. Sau lễ cưới ba ngày, tôi được biết thiên đàng là gì. Sau ba tháng, tôi biết địa ngục là gì. Và sau ba năm tôi không còn sợ địa ngục nữa.

Hãy tránh xa những điều cấm kỵ

14.06.2010

Chúng tôi buộc lòng phải giết người đàn ông dã man. Theo như lời mẹ thì người đàn ông đó là cha của chúng tôi. Chúng tôi trói ông ta trên một chiếc ghế bành cỡ lớn. Ông ta không tỏ ra chống đối hay sợ sệt.

Điều nói ra sẽ giết chết tất cả

11.06.2010

Tôi vùng chạy ra nhà xí, khóc nức nở. Đó là căn bệnh mãn tính của tôi. Nhà xí là nơi ẩn náu kín đáo và an toàn nhất trong nhà để không ai biết tôi đang giấu trong người một căn bệnh khổ sở. Tôi bắt đầu rít lên như một con thỏ bị giết thịt, rồi nức nở nức nở từng chặp…

Hai khách hàng kỳ lạ

10.06.2010

Mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày tôi thấy thể xác lẫn tinh thần mình càng thêm rệu rã, đặc biệt là sau mỗi lúc rời khỏi ngôi nhà kì quái ấy. Cứ như có người nào đã lựa lúc tôi ngủ mà mò đến rút đi một phần sinh khí trong tôi, giống như xì hơi khỏi lốp xe đạp vậy.

Ghim trong lăng kính

9.06.2010

Đó là một ngôi nhà pha lê hình chữ nhật lộng lẫy, chễm chệ thênh thang dưới dáy đại đương cách biệt. Nó được khéo léo đặt ở góc độ lý tưởng về chiều sâu lẫn cảnh quang. Khi mặt trời lên, những tia sáng lóng lánh nhất sẽ chiếu hướng 45 độ căn nhà, len theo khối sương sa lụa mềm của làn nước…

ngóng ngày

8.06.2010

Khi những cuốn sách cuối cùng vứt xuống hồ thì đoàn người đã cởi truồng và xếp thành hàng dài. M nhúng tay vào một thứ dung dịch đặc sệt rồi lần lượt bôi vào háng mọi người. Trẻ con khóc thét, nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy một âm thanh gì.

Con hổ trong phòng kiếng

7.06.2010

Tôi mơ một giấc mơ về những con hổ có sọc vằn mầu xanh lá, đôi tai vểnh lên như tai lừa, cánh mũi luôn phập phồng và đôi mắt nâu ngờ nghệch. Chúng di chuyển giữa những bụi cây gai hình trôn ốc xoáy vào một bản nhỏ nằm trơ trọi giữa rừng già. Tôi cùng đoàn thám hiểm của mình, không hiểu bằng cách nào, đã lọt vào đến bản và sau đấy được dân bản tiếp đãi nồng hậu.

Chạm

3.06.2010

Mặc dù cả thân hình của nó nằm ngoi lên nước nhưng chiếc đuôi vẫn còn khẽ quẫy và đôi mắt nó dường như còn sót lại chút linh hồn cần có của một thực thể sống. Đối với những loại cá khác, tư thế nằm úp cả mình lên mặt nước thế kia đồng nghĩa với việc con cá ấy đã chết. Nhưng con cá này thì ngược lại.

Sự hư ảo của không gian

2.06.2010

Tuệ đang ngồi trong một căn nhà không phải là của Tuệ. Một buổi chiều êm ái trôi đi trong tiếng nhạc êm dịu nhưng buồn, trên những dòng chữ của một cuốn sách—Chuyến phiêu lưu của Edwadr Tulane—và Tuệ đã viết lên đó những dòng chữ—Tuệ tưởng tượng như vậy. Cũng có thể và không thể.

Chân dung tự họa

28.05.2010

Thằng chả đi “du học” tận Sài Gòn, nhưng té ra là học nghề hớt tóc với lại nhảy đầm và làm tay sai cho địch. Về xứ mở cái mỹ viện gì đó lép nhép như đít vịt, chuyên rờ mông, rờ ngực mấy con me Mỹ và gái bán Bar, kỳ thực đấy là ổ gián điệp, cung cấp tin tức để triệt hạ các cơ sở của ta.

Thế đấy, hắn đã vắng mặt trong vở diễn tối nay

27.05.2010

Hắn lại cúp máy. Những tiếng xì xào tứ phía khán giả lại bắt đầu. Chúng tôi lâm vào trạng thái gần như u mê. Chúng tôi không thể tìm ra một giải pháp nào khác. Rồi trong cánh gà lại có một kẻ nói:
“Hãy bật lên một điệu nhạc nhẹ hơn nữa và giảm bớt ánh sáng.”
“Liệu đó có thực sự là một giải pháp?”

Âm Thanh Đổ Bóng

21.05.2010

Theo lời vị nhạc sĩ ấy, dù có năng khiếu nhưng Vũ sẽ không bao giờ sạch nước cản với kiểu học “chưa đi đã chạy” này, mà cái vị trí đứng đầu huyện trăm công ngàn việc của Vũ cũng không cho phép tập trung hơn. Thoạt đầu cái ý mời gia sư về nhà dạy đàn cho cả hai vợ chồng chỉ vì một cán bộ đàn em tặng vợ Vũ cây dương cầm, loại đàn đắt tiền…

Chuồn chuồn

17.05.2010

Cũng như bao nhiêu người khác, thực tế là chưa bao giờ tôi biết chuồn chuồn ngủ ở đâu. Hình như thực tế là chẳng ai biết đâu là tổ của những con chuồn chuồn cũng như chẳng ai biết là thực tế chuồn chuồn có tổ hay không nữa. Và cũng như những con bướm, chuồn chuồn có ngủ không nhỉ?

Miền Không Dấu Chân Người

14.05.2010

Cả đại đội của anh chẳng khác gì bầy gà con bị ném vào vũng cỏ rối. Bên dưới kia, trong các khe lũng, dòng suối, đối phương trùng trùng lớp lớp ào lên như thể những đợt sóng thần dựng đứng và bổ ầm xuống. Hết đêm lại ngày. Từ ngày này qua ngày khác. Cái chảo lửa khổng lồ ấy hừng hực thiêu đốt cả trăm sinh mạng…

Bữa Tiệc Gà Tây

5.05.2010

Vậy thì ông tìm gì? Trên đường về lại khách sạn, ông cũng tự hỏi. Nhất định cái ông tìm không phải là một sự chà xát, đấm bóp cơ thể, mà là sự can đảm và sự bình yên trong tâm hồn. Nó đang ở đâu? Chẳng phải ông đã tìm thấy nó suốt tuần qua? Trên mảnh đất này. Từ nơi người thiếu phụ.

Đợi Tuyết

29.04.2010

Trong giấc mơ một bạn gái tôi chia sẻ, chị nè, một buổi sáng nào thức dậy, cờ vàng rợp trời, tôi cà rỡn và sởn tóc gáy, vậy cờ đỏ bỏ cho ai, chị bạn nổi giận, bao nhiêu máu xương mỗi người đã đổ xuống, tôi và chị còn chưa hết giận hờn nhau sao? Cũng hay, nếu loài người tự cho mình vốn cao cấp hơn nên ký ức biết thù dai hơn loài thú?

Đệ tam khoái tửu điếm

23.04.2010

Chỉ nấu những món bổ thận và tráng dương, theo tiêu chuẩn “nhất dạ, lục giao, sanh ngũ tử”, cho thực khách. Như dê bảy món, đặc biệt là cà-ri dê đúng điệu Ấn độ. Tiết canh vịt rau húng quế. Cháo thận dồi trường. Và, đặc sản của quán, được tài tử miệt vườn hoan hỉ chiếu cố, là món ngọc dương và ngọc hành bò tiềm thuốc bắc.

Giải Hạn

19.04.2010

Không có sự bi phẫn nào của đàn ông lại thống thiết bằng nỗi khổ nhục bị đàn bà thống trị! Từ thời Adam, Eva đã đem tội lỗi đến trần gian. Đàn bà là giống gian ác, đồng nghĩa với rắn độc ….Cậu không biết mình sợ gì. Hằng đêm cậu hay mơ những giấc mơ kinh hoàng, không đầu không đuôi …. Giấc ngủ mê ấy đã kéo dài ba chục năm nay rồi ….

Không bao giờ bùng cháy lên nữa

16.04.2010

Nhìn qua lỗ thủng nhỏ trên vách tường mẹ nói: “Thế kỉ rồi không thay đổi là mấy.”
Tôi đang thả lỏng mình, tôi cần phải được thư giãn. Các khớp xương của tôi phải được khởi động để chuẩn bị cho cuộc hành trình sắp tới. Không gian nơi đây thật tuyệt diệu. Một cái hồ rộng rãi, tôi úp tai vào nước để nghe tiếng hát của sóng và tiếng gọi nhau của muôn loại côn trùng.

Cô gái và họa sỹ

9.04.2010

Một hôm, không hiểu là trong bồn tắm hay trên giường ngủ, hay ở cả trong bồn tắm và ở cả trên giường ngủ, người con gái như chợt nhớ và thiết lập lại được một công thức như kiểu công thức hóa học hay một cái gì tương tự như vậy từ lâu đã bị lãng quên. Thoạt tiên, cô định ghi nhanh công thức ấy lên cái áo mỏng và nhẹ như những chiếc cánh của con chuồn chuồn

Tam thập dư niên hậu

6.04.2010

Thì ra đấy là tay biện thuyết khét tiếng chốn Tràng an mà một lời phán xét có thể giúp cho nghệ nhân trong bước đầu chỉ phút chốc đã chễm chệ tót lên ngôi cao của giới tài tử hoặc cũng chỉ phút chốc thôi, bị dìm sâu xuống đáy vực của lãng quên dù tài năng đã từng được người đời biết tới.

Giấc mộng tĩnh mịch

2.04.2010

Đoàn kịch có ba người, có một kịch sĩ hài, mặt lúc nào cũng buồn. Thật ra trước đây không phải như vậy. Mặt anh ta bình thường, khi cần diễn vai gì thì nét mặt thay đổi theo tính cách của vai ấy, như con cắc kè lúc ở trong một đám lá xanh hay trên một tảng đá đỏ. Một người lúc nào cũng buồn lại cố gắng làm cho mọi người vui.

Sóng

31.03.2010

Có một ngày, tôi chợt phát hiện rằng ở một nơi nào đó trên thế giới tồn tại một khu rừng. Một khu rừng mà ở đó ánh sáng sinh ra bóng tối. Hay có thể nói cách khác là những tia sáng chứa trong nó màu của bóng tối.
Tôi không biết liệu cách nói nào sẽ đúng hơn?

Đầm rau muống

22.03.2010

– Phập!
Con dao Thái Lan cắm lút vào tấm ván ép. M bước thẳng ra ngoài, không thèm ngoái lại. M biết bây giờ gã chỉ là cái vỏ chanh bị vắt kiệt. Họ vứt M. Hai gã sếp đơ ra, im lặng nhìn M đi khuất.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)