Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
Năm tháng khó quên
Đói. Cái cảm giác quái ác đó đeo đẳng Phúc triền miên, nhất là vào lúc màn đêm buông xuống. Đến lúc này, khi vừa tỉnh giấc, cơn đói trở thành một cực hình khủng khiếp.
Căn nhà kho cũ trong doanh trại của Sư đoàn 25 Bộ binh ở Trảng Lớn, Tây Ninh, vẫn tắm trăng chờ sáng.
Màu sen, sắc nước
Thầy Lưu Vân đưa mắt nhìn cô giống như nhìn một tảng đá trên núi hay nhìn một gốc cây khô và thản nhiên xếp bằng ngồi xuống nhắm mắt tham thiền.
Nhưng thầy có hay đâu rằng thầy đã gặp phải nghiệt duyên của mình.
Những trăn trở không đáng có của một cuối tuần
Mà sao cứ phải “nheo mắt” “nhếch mép cười” với “gật đầu”, ra vẻ thân thiện với nhau làm cái gì cơ chứ. Từ lâu rồi, gã đã đâu có thích, có chờ đợi gì một cử chỉ có tính chất gần gũi như vậy của đồng loại. Cứ bất động, cứ dửng dưng, cứ vô cảm, thờ ơ, coi nhau như gỗ, như đá, như đã ở thế giới bên kia như thế có khi lại hay hơn.
Tiếng chim gáy sau cùng
Vâng, tôi sắp lấy chồng, và sẽ có những đứa con trong nay mai. Cái khung cảnh gia đình ấm cúng mà Lý tự vẽ ra cho mình hãy còn là một bức tranh treo lặc lìa ngoài bậc cửa, chưa đặt được vào trong nhà nói gì đến mon men lên cái bàn ăn mà vô tình đã trở thành một vật châm biếm hết sức mỉa mai cho chính người chủ của nó.
Vào đông
Đêm qua, như thường lệ, trong cánh chái biệt lập của ngôi nhà trọ khu suối nước nóng, tai lắng nghe tiếng lá rụng xạc xào, anh và cô đã nói chuyện.
– Năm nào cũng vậy, đến lúc bàn chân giá lạnh là em lại nhớ nhà
Nhạc điệu của bầy ong
Cuộc đời được Thần Chết đóng đinh trong cái lồng kính này cũng như mọi cuộc đời. Thánh rồi cũng phải theo cái muôn thuở của quy luật Đóng Lại. Những ước mơ tạo thế, tuy hùng vĩ mà xa xăm, rồi cũng cô đặc trong một cái xác này đây.
Mị lực
Từ ngày nghe được ba tiếng Mây – Niết – Bàn, lòng chợt bất an, nửa muốn cãi lại cái gã nhà thơ trọc phú mở miệng là văn nhã xập xoè, nửa hy vọng tìm ở đó sự quyến rũ, lý giải khác: Có thể Niết bàn ở đây được hiểu là cách nói theo kinh nghiệm nội tâm.
Chuyện không phải của ngày xưa
Tôi cứ hình dung thấy cái dáng của ông lụi cụi giữa vườn táo tìm những bông hoa nhỏ li ti trong buổi chiều. Trong đầu lại oang lên tiếng của những đứa con đòi chặt quách cái vườn táo ấy. Và bà lão thì ngồi ở bậc thềm nhìn đi đâu xa lắm.
Mưa kinh
Cơn mưa đêm qua giờ vẫn còn. Đổ như trút nước vậy. Vậy mà nhà vẫn cháy. Cháy đen thui mới kỳ. Mưa như lời kinh của mẹ tôi mỗi tối, đổ dồn trên cuộc sống.
Anh ấy đấy, thương nhớ vô hình và trò chơi đếm số
Không có chiếc thuyền nào neo đậu bến sông; con đường lớn kề bên cũng vắng bóng người qua lại. Cũng không nghe thấy tiếng còi inh ỏi, tai nạn kẹt xe và khói bụi. Điều đang mô tả làm Bạn dễ đoán ra rằng nơi Anh hẹn gặp tôi là căn phòng của giấc mơ.
Người Hà Nội
Gã hấp tấp đáp như một cái máy, trong khi phân vân không biết bà chị đã chồng con gì chưa. Người đàn ông nào có thể trở thành đức lang quân của bà chị được nhỉ. Mà sao cặp kính cận của bà chị lại to đến thế chẳng biết nữa, hệt như của nhân vật chính trong phim “cô gái xấu xí.”
Tưởng niệm một nhân vật
Chỉ nhớ buổi chiều hôm ấy, với sự đồng ý của ba tôi, hai đứa đã chở nhau đi, không, nhân vật của tôi chở tôi thì đúng hơn. Cho biết Vũng Tàu. Hắn nói vậy khi dắt chiếc xe đạp quốc doanh mượn được của ông bác họ tôi.
Tháp Ký Ức
Tôi cũng rất mong gặp lại cô Tố Quyên để hỏi cô một lần nữa ‘Phải chăng hy vọng chỉ hướng về tương lai?’ Nếu phải thì buồn quá, bởi vì chẳng lẽ những ngăn kéo ký ức tôi mở ra cùng với ly cà phê lai căng và điếu thuốc lá đầu ngày chỉ chứa có mỗi một niềm tuyệt vọng thôi sao?
Chợ Trời phi vật thể
Ông chủ quán lặng lẽ như tượng đá, nguyên là một nghệ sĩ thất vận, vô duyên với nghiệp sỹ, có duyên với nghề buôn, vốn liếng chữ nghĩa cũng không đến nỗi nào, hay thở dài… Những lúc như thế ông vừa lau bàn, lau đến sạch bóng mới thôi, và nghĩ về Goethe và Faust – linh hồn và quỷ sứ.
Tướng Sát Phu
Một buổi sáng cuối Xuân đầu Hạ, hai chú tiểu của chùa Pháp Vân ra mở cổng chùa thì thấy một cái bọc nhỏ đặt trong một cái hộp giấy cứng không có nắp đậy, trong cái bọc đó là một đứa bé gái khoảng một tháng tuổi, đang thiếp ngủ ! Mười ba năm sau, đứa bé gái bị cha mẹ bỏ vào nhà chùa đó đã trở thành một thiếu nữ mắt phượng mày ngài, mặt trái xoan, dáng dấp thanh tú.
Phía Cuối Chân Trời Là Biển
Còi tàu hụ vang từng tràng dài. Cô lên giường, trùm chăn: “ Đêm nay chắc lại mất ngủ”. Trằn trọc vì tiếng xình xịch khó chịu, hình bóng anh ẩn hiện với ánh mắt như cười … Tàu sắp về đến ga, tiếng loa phát thanh báo hiệu. Nắng rọi vào khoang tàu, phía cửa sổ trôi tuột những vườn chuối xanh nổi trên nền trời và núi cũng xanh.
Những người già trong làng
Ngày tôi còn bé, mỗi buổi trưa đi học ở đình phải qua chỗ quẹo, nhìn thẳng vào mảnh vườn cứ thấy chờn vờn lũ bướm ma có sải cánh màu đen sậm lao vào nhau lăn lộn trong một cái vòng xoáy không có đáy. Thỉnh thoảng một con rơi tõm vào giữa vòng xoáy đó, chới với trôi tuột xuống mặt ao xanh lét thứ rêu tù. Chỉ chờ có thế, một cái mõm từ thời hồng hoang nhô lên, nhanh và gọn hết mức.
Letter in care of distant clouds
Ha missed his Papa, loved his Papa, admired his Papa. But before he left, Mama said if he writes, never to mention Papa. The police may well read the letter, they would know that Ha had escaped. They will take his Papa back to the re-education camp again.
Thư gởi cho đám mây xa
Bạn đọc có thể thắc mắc tại sao trong thư Hà không nhắc gì đến ba cả. Hà vẫn nhớ ba, thương ba, phục ba. Nhưng trước khi đi, má dặn nếu có viết thư, đừng nhắc gì đến ba hết. Sợ công an kiểm duyệt thư đọc được, sẽ bắt ba đi học tập trở lại. Má bảo thế.
Dốc nhân sinh
Ở góc quán, chỗ gần bụi trúc La Ngà trơ trụi già nua, chỉ có hai người khách. Người mang kính đen từ lâu ít nói, mỗi lần nói lại quá nhỏ; nên từ xa, có cảm tưởng người gầy ốm tóc muối tiêu đang phân trần với một pho tượng. Pho tượng ngồi thu cả hai chân lên nệm ghế nhung, hai tay ôm lấy gối, nhìn mãi về phía chiếc xe đạp thồ dựng ở gốc trúc cỗi.
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Chờ cho vệ binh đi tìm bóng mát, vài người lén lượm những viên đá căm thù đó lên, tâm trạng cay đắng như tử tội muốn được nằm ngửa để nhìn lần cuối lưỡi máy chém. Không phải đá! Chỉ là những bức thư chữ viết chi chít, nhiều lá còn nguyên các ngấn lệ, gói bên trong một hòn cuội nhỏ tròn trĩnh.
Tên Đào Ngũ
“Con khùng xóm Chài hay con khùng ngoài chợ?”
“Cả hai đứa là một. Nó là con gái ông câu gõ. Cha nó chết cách đây mấy năm. Nó xin ăn ngoài chợ, và hễ cứ đến mùa trăng là nổi cơn.”
Tân nghe được câu chuyện, lịm người không dám nhìn về phía trước.
Truyện Vũ Hổ, người làng Nhân
Vua tiến sâu vào vựa lúa, thấy một vườn hoa tuyệt đẹp…. Giữa vườn hoa có một lán nhỏ, thanh tao. Trong lán, một thanh niên đang cầm bút. Vua rùng mình: phong cách, gương mặt thanh niên ấy y hệt như mình thời niên thiếu. Vua mừng rỡ, dơ tay vẫy, cất tiếng gọi. Thanh niên biến mất.
Chạy tự do
Hôm nay tôi không ngồi quán cũ nữa, mà đi qua một quán mới. Chỗ này nhiều người qua lại, nhưng quan trọng là không mái che, không nhạc. Buổi sáng ở đây dễ chịu lắm. Tôi từng khen chủ quán về góc ngồi lý tưởng này, chị ta cũng gật đầu cám ơn. Chỉ cần vậy thôi tôi quyết định ghé lại đây.
Tình yêu và danh dự và xót thương và tự hào và cảm thông (phần 2)
Tôi tin như thế này: chúng ta chỉ tha thứ bất cứ sự hy sinh nào của cha mẹ khi nó được thể hiện không vì chúng ta. Với ba tôi, không có cái tên nào khác – chỉ có tên tôi và ông đã đặt tên tôi để nhớ lại miền đất mà ông phải rời bỏ. Sự hy sinh của ông đã hoàn tất, an bài, nó ràng buộc ông vào tất cả mọi chuyện đã xảy ra. So sánh với điều này, tôi đầy dẫy khiếm khuyết.
Tình yêu và Danh dự và Xót thương và Tự hào và Cảm thông và Hy sinh (Phần 1)
Ba tôi biết cách vụt tôi bằng roi mây hai mươi lần mà chỉ để lại một vạch đỏ bầm chạy ngang trên mông tôi. Sau đó, lúc ông xoa dầu cao con hổ lên vết thương, tôi bật khóc, nhưng lại tức mình đã khóc. Có lần mẹ tôi buột miệng nói mùi sầu riêng làm tôi buồn mửa, ba tôi bắt tôi ăn trước mặt khách.
Tập sống
Cuối cùng thì chị cũng lê bước ra được phòng ngoài. Như đời sống có những quyền lực vô hình nào đó khiến người ta không thể chông chênh mãi hoặc ngã chết một cách dễ dàng. Chị lại ngồi trên chiếc ghế cũ, nay đã sờn thêm một vài chỗ mới. Người và vật. Vai ghế, vai người. Trong vô thức, Tay chị vuốt ve tay ghế, thầm thì… Rồi mình phải tập sống thêm một lần nữa thôi.
Vết loang
Như thể chị đã vắng nhà lâu lắm và có một kẻ lạ mặt nào đó đột nhập, làm xáo trộn mọi thứ đồ đạc trong nhà. Nhìn đâu chị cũng thấy bề bộn, bẩn thỉu. Chị làm việc cập nhật. Tinh thần ý chí của chị được điều khiển bởi một động lực nào đó không rõ lắm, trút xuống đôi bàn tay.

Bình Luận mới