Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
HÌNH NHƯ CÒN ĐÂU ĐÓ
Ở khắp chợ trời thời buổi ấy, nếu khéo mua, hãy còn những la bàn nhà binh để vượt biển, có cả lựu đạn, súng lục colt 45.
Anh thanh niên một nửa khuya dắt cây súng lục, có nạp đầy đủ đạn, băng bộ tới nhà ông cậu. Nhưng anh rất ngây thơ không hiểu sự đời. Cậu ruột của anh đã bị bắt đi rồi. Người từng ngồi trên quá khứ vô sản nay ngồi giữa bốn bề vách núi một trại tù bao la.
GIÁC HỒN
Sao chẳng thấy ra những giác hồn thanh thoát, trong veo. Như tiếng hót họa mi. Như cánh én. Như tiếng con chim khách chỗ bờ trúc báo tin ta sắp có người tri kỷ tới thăm. Nó biết trước ta một bước chân sẽ tới
Hôm nay Bi của tôi mang giác hồn đi.
Hay Bi sẽ có một linh hồn quay về cõi thế mai kia, trong cách một con người.
GIÁC HỒN
Bô không vượt khỏi số mạng. Buổi chiều tôi ngồi uống trà, trò chuyện với bè bạn tại nhà họa sĩ T.T., thì nhận được cuộc điện thoại. Vợ tôi bảo: “Bô nó đi rồi anh ơi”. Tôi lau nước mắt. H.H.T. hỏi người thân nào qua đời mà buồn lắm vậy.Tôi nói con chó Bô nhà tôi nó chuyển sang từ trần.
CHỖ TREO LINH HỒN
Có một điều lạ. Con đường rộng hơn ra làm cho Thiền Pha cảm tưởng như nó thấp hơn xưa. Mưa như trước, mà con đường bị ngập hơn trước. Trên đại lộ, sóng vỗ dập dìu vào trước cửa nhà mỗi đợt xe buýt chạy qua. Một hàng những cây trụ điện trên con đường hồi chưa mở rộng vẫn còn đứng lẻ loi như bọn cụt tay đang lội nước.
CHỖ TREO LINH HỒN
Cây trụ điện thì không có vui buồn như con người. Nhưng bọn chúng, tức là bọn trụ điện, quả là nó lẻ loi.
Không hiểu ra làm sao, khi con đường làm xong, rất khang trang, người ta không đào bỏ hàng trụ điện trên lề đường cũ. Bây giờ nó nằm ngay giữa lòng con đường mới. Như những hàng cọc chống đổ bộ trên bãi biển.
THANH XUÂN CỦA CÔ CHƠI
Đèn trong xe được bật lên. Một người đàn ông luông tuổi, mắt một mí, lông mày rậm, sống mũi dài, thoạt nhìn đã biết người Hàn quốc. Ông ta ngồi yên trong xe, trao một ít tiền cho người đàn bà mối lái.Chị mối lái còn trẻ, người mập mạp, son phấn đầy đủ.
Bà ta bước xuống xe hỏi cô Chơi chuẩn bị xong chưa, nhà có ai đi cùng em lên Sàigon không
THANH XUÂN CỦA CÔ CHƠI
Người tài xế sắp cho xe lăn bánh. Ông rể đại hàn bỗng cầm đôi nạng làm bằng i-nốc sáng loáng trao bà mối. Nói cái gì đó.
Trong cái chòi lá, dưới ánh đèn điện-khí-hóa-nông-thôn vàng lạnh, một người đàn ông gầy guộc, một chân thòng xuống đất, một chân cụt tới gối, đang ngồi nhìn theo con gái thu mình trong xe.
Sài Gòn, đêm hoả hoạn
Ôm đầu ngồi bệt xuống nền mộ lạnh. Bao hình ảnh quay tròn, xoay tít, thít thắt. Vòng gai úp chụp xuống. Vương miện khổ hình đồi Sọ. Máu hay mồ hôi đang túa ra từ mỗi chân tóc, ròng ròng chảy tràn qua mặt, ướt đầm cổ áo, cánh tay, khoảng lưng. Tôi nhớp nháp trên từng phân vuông da thịt, tôi cần nghe tiếng nước sàn sạt xối bên sàn giếng, tôi cần được tẩy rửa cho thoát khỏi cả sự nhục nhã lẫn nỗi căm thù cứ ám ảnh mãi bao năm, cứ đè chặn lên quá khứ èo uột đã bao lần gắng gượng thoát vùng tối ám vươn tìm ánh sáng.
đi tìm bản kinh thánh cuối
tôi
Tôi là thầy tu dòng Tín Giáo xuất thân từ chủng viện lâu đời nhất thế giới. Tôi là người chép kinh thánh, viết bằng tay, cuốn …
Phiên tòa
Những ý tưởng trong đầu óc hắn loãng tan dần, chỉ còn lại nỗi băn khoăn về người con gái có cái mụn ruồi ở ngực bên phải. Tội nghiệp, nếu như cái mụn ruồi đó mà hóa ung thư, thì tội cho con nhỏ đó quá. Nhưng dù sao phải công nhận con nhỏ có bộ ngực đẹp nhất trong bọn. Thiệt tình!
xứ động vật vào ngôi
Trong đường phố từng phần hoang vu không chỉ mỗi cái đầu lâu này. Nhiếu nhà đã tháo cửa bán. Nhiều nhà đã bán hết hai phần ba mái tôn. Cuộc sống ấm êm thu lại cha mẹ con cái trên một chiếc chiếu đêm. Trăng, và, có thể mưa, ngay trên nền bếp tro than
Con Ve Sầu
Chính ra thì người thanh niên mỉm cười lần đó đã là sáu năm về trước. Giờ đây, nụ cười ấy chỉ còn lảng vảng trong không gian xung quanh tấm ảnh, đang nhìn xuống hắn như nhìn một cái gì thật xa xăm, khi rõ khi nhoà sau khung kính loang loáng. Mặt giấy còn mới mà đã hơi vàng úa, vì khí hậu tương đối ẩm của vùng này
Tai Họa
Chỉ còn hai ngày nữa, hắn sẽ có mặt ở đây. Hắn, bằng xương bằng thịt, sẽ đi đi lại lại trong căn phòng thơm mùi nước hoa của nàng. Hắn sẽ dừng lại trước cái tủ đựng đầy băng nhạc kia, nhìn lướt qua những tên băng, lắc lắc cái đầu như không tin ở mắt mình.
Cái Ác
Một người đàn ông ung dung bước dọc theo lối đi của toa xe lửa hạng nhất tiến lại phía cửa toa. Tuyến đường giờ này hơi vắng khách. Rải rác trong những chỗ ngồi tách biệt, một vài người hành khách đang ngủ gật, rì rầm trò chuyện, hoặc nhìn ngắm quang cảnh đơn điệu của vùng đất ngoài cửa sổ.
Con yêu ai nhất
Nó lay lay cánh tay mẹ, ngước nhìn mẹ nằn nì, nhưng mẹ vẫn lạnh lùng không thèm nhìn nó. Chưa bao giờ nó thấy mẹ xa lạ như thế, như một người hoàn toàn khác. Bỗng dưng người nó lạnh toát vì sợ hãi, thì ra mẹ không yêu nó nữa, mẹ muốn đuổi nó đi. Nó không biết phải làm sao, không biết phải trốn đi đâu bây giờ.
Nhà Trẻ
Bà hiệu trưởng ngả người lắc lư theo điệu nhún của chiếc ghế ngựa. Quanh bà là giường của những đứa lớn và ưa quậy trong giờ ngủ. Nhưng có mặt bà thì chúng hóa ra rất ngoan, nằm sấp im thin thít, chẳng cần ai xoa lưng hay vuốt tóc. Sự hiện diện của bà như một phép lạ, biến trẻ hư thành những thiên thần. Chúng nằm chán rồi ngủ khò, ít ra thì ngủ cũng thích thú hơn là nằm như tượng dưới ánh mắt đe dọa của bà.
Phòng triển lãm mùa đông
Tôi không bao giờ muốn tìm hiểu thêm về những ám ảnh của ký ức. Không ai tìm thấy dấu vết cuối cùng vào, và những người đi lạc trong sương rồi sẽ tìm ra lối về. Điều này, chính những cảnh sát địa phương vẫn thường xác nhận. Đã bao năm rồi, tôi chờ đợi một con đường nhỏ bên kia hồ – con đường đã hiện lên trong đôi mắt chị. Cho đến bây giờ, tất cả vẫn chỉ là giấc mơ và ảo giác của mùa đông….
vời vợi non cao
Anh vội mở mắt. Cái trần nhà chữ nhật nhập nhòe hình ảnh con nhện giăng tơ. Khuôn mặt kỳ dị của ông nha sĩ tròn tròn, meo méo. Anh chống tay ngồi dậy, luống cuống lắc đầu làm những giọt nước mắt rụng xuống khoảng ngực áo sơ mi, cũ và nồng mùi thuốc tẩy.
Dị Mộng
Khu sanh phần trên vườn đồi thì cỏ mọc đầm đìa chung quanh và bên trong các kẽ đá. Lớp cát trắng đã thành đất và hang ổ của ếch nhái. Hàng bạch đàn cao vút, đổ bóng. Buổi trưa, con nhà làm rẫy thường vào đó nghỉ mát, chuyện trò những câu trần gian. Đêm trăng, bọn trai gái rủ nhau ra tình tự, tiếng gió và tiếng mây, họ nằm lăn trên nền xi măng lạnh thay da đổi thịt cho nhau, những cánh hoa tí ngọ về đêm ngất lịm. Ngôi mộ, phải có một xác chết làm chủ nó mới đúng nghĩa mộ, vậy mà cụ, chính cụ Lội – hãy còn tung tăng trên cõi đời.
Thứ 7
Hắn vẫn ngồi im lặng quan sát sự vật. Hình như cái gì cũng to lớn khác thường. Những tàn lá xanh bỗng đổ ụp lên đầu các mái nhà. Hắn cảm thấy nhàm chán tất cả. Mà cái gì đang bò trong đầu thế kia ? Cái gì ?
Mùa thu cuối cùng
Đã có kẻ nào trong trường Y, trường Nha, trường Kiến trúc yêu Thụy và được yêu lại như mình đâu. Mình là trường hợp tiêu biểu cho định nghĩa về hạnh phúc của Shakespeare rồi. Kinh-tế là kiến-trúc hạ tầng cơ sở; từ kiến-trúc hạ tầng đó, sản sinh ra các kiến-trúc thượng tầng như văn hóa, chính trị, tôn giáo…
Nhà Văn
Tôi là nhà văn. Ít nhất thì cũng có một vài người gọi tôi như vậy, bất kể trong lòng họ nghĩ tôi có xứng đáng với cái tước vị đó hay không. Tất nhiên …
Nắp cống. đi đi những giọng nói bị hỏng
Ruột vỏ bánh mì như đợt ánh sáng tẩy trần khuôn mặt cô gái, ngay hốc mũi đã được xoá đi những vệt đen chằng chịt thay vào đó một vệt mờ chạy dài. Cô ta để người nằm lọt thỏm trong khối sáng nhân tạo ấy. Một lát sau, người ta lột bỏ lớp vải, tháo đi, cô ta không tồn taị nữa trong vòng mười lăm phút. Mọi người thở dài vì ánh mờ đục đang nằm khoan khái trên cơ thể người đàn bà bỗng chốc trở thành thứ màu sần sùi, khô nhám nằm trên miếng ván nhỏ, không hơi người, không sức sống.
Một nơi không còn nữa
Tôi đã nhai nát mọi thứ vào buổi tối đó, thật tuyệt diệu, mưa loang loáng, bồng bềnh và tuột trôi vào hốc tối đen ngòm, đôi lúc tôi đi dọc thành phố, bịt kín mọi hang hốc, thế là nước không nơi ẩn nấp, ùa lấy đôi chân hình nhân ẩm ướt, tôi chờ mặt trời mọc nơi xó tối, nhưng chỉ có tiếng một thằng người ngợm khổng lồ, đầu to, cười ré lên “Tôi cũng có một nắp kín mà“, thằng đầu to giơ bàn chân lên, quả thật bên dưới bàn chân có một nắp kín nhưng trầy xước, người ta cố tình moi móc nó, đánh cắp bằng được chiếc nắp bí mật.
Rừng Đom Đóm
Một thời Mạnh tìm chơi với đám bụi đường. Mạnh cô đơn, vì đám khổ rách áo ôm kia chúng chẳng cần chi cái mà Mạnh cho rằng trí thức. Trí thức, một đám lục bình trôi nổi. May thay, với cái cách triết lý chắc chắn như đinh đóng cột rằng con người là con cháu loài vượn, trung kiên với cái đầu phi hữu sản, nên Mạnh sống ung dung, hãnh diện vì nguồn gốc cổ đại của mình.
The Devil Catcher
On a street in town, the May rain was dragging on. Among the people who were waiting for the rain to stop, there was a young woman who stood next to an older man. He had an elegant face, with eyes that were bright but slightly sad. The young woman had her arms around herself, feeling a little cold at the nape of her neck, because the older man kept looking at her. She knew that she was beautiful, but poor; her sandals straps were broken, her blouse was torn, and her pockets were empty.
Đêm hoang tưởng
Bọn chúng nằm trên cỏ lạnh nhìn trăng khuya. Tiếng thác đổ từ xa đưa lại. Trong lòng núi bí ẩn trên kia có con sông Tiên. Khác với tất cả sông quê nhà miền Xứ Quảng, thường là phát đi từ núi tây để đổ ra biển đông . Sông Tiên chảy ngược về hướng tây, dọc trong lòng núi liền núi; thoạt nhìn ta có cảm tưởng sông Tiên có sức chảy ngược từ thấp lên cao. Một con sông dị thường. Một chạy trốn đồng bằng. Nhưng sông Tiên là cánh tay chuyển nước về miền thung lũng xa xôi trong núi thẳm. Là ân nhân mở đường, để sơn cước nhớ trung du.
Thằng Bắt Quỷ
Trong xóm ấy, có một gã đàn ông ngoài ba mươi tuổi, không có con, vợ chết từ lâu, say sưa tối ngày. Mỗi đêm – có khi ban ngày – trước lúc vào nhà hắn ta ôm lấy cái mộ bia bằng đá ong mà vật lộn la hét. Hắn đã nhìn thấy cái mộ bia ấy là quỷ. Hắn bắt quỷ. Vì thế, người trong xóm gọi hắn là Thằng Bắt Quỷ.

Bình Luận mới