Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Ma Chuột

24.02.2009

Đêm đêm âm u. Khắp xứ, kẻ có nhà lầu cao lên sân thượng, người nhà tranh vách đất bắc thang leo lên nóc nhà, loại vô gia cư thì trèo lên những ngọn cây cao. Tất cả nhìn về phía núi xa xa, nơi phát ra những cơn gió rít rờn rợn thịt da trên cao, dưới thấp…Khuya, trên những dãy đại ngàn xa tít có những đóm lửa như ma trơi.

Bản Hòa Âm Sinh Tử

23.02.2009

“Chết là một phần tự nhiên của sự sống, mà tất cả chúng ta chắc chắn sẽ phải đương đầu không sớm thì muộn. Theo tôi thì có hai cách để xử với cái chết trong khi ta còn sống. Hoặc là ta tảng lờ nó, hoặc là ta chạm trán với viễn ảnh cái chết của chính mình, và bằng cách tư duy sáng suốt về nó, ta cố giảm thiểu những khổ đau mà cái chết có thể mang lại.

Những Bài Học Sơ Khai

20.02.2009

Tôi ghi lại, chép lại tất cả những điều ấy, giống như người ta soạn một cuốn sách học vần cho con nít, trước làm kỷ niệm cho chính mình, sau hầu chia xẻ với những ai tình cờ đọc văn tôi. Nếu được như thế… Mong được như thế…

Thùng lủng đáy

19.02.2009

Hôm qua, ông mơ thấy mình trở lại thời tuổi nhỏ, quảy hai thùng nước gánh mướn trên vai, ông nhanh nhẹn sang hết vai này rồi vai kia như cái thời làm mướn đầy tủi nhục. Chỉ lạ một điều là hai thùng nước cứ chảy ròng ròng dọc đường, ông càng chạy, nước càng chảy nhanh, ông càng lao như bay, nước dưới đáy thùng càng tuôn túa ào ào, đến nơi thì không còn nước nữa.

Giấc mơ hình cánh bướm

18.02.2009

Anh định nói với vợ anh rằng nó sẽ là một con bướm mà cô rất thích; tuy nhiên, anh im lặng. Trong trường hợp này, đó sẽ là một lời trách móc. Anh không thể trách vợ. Những cây cải, cũng như cây ớt, bụi hành góp phần làm nên bữa ăn đạm bạc của gia đình. Anh thẫn thờ bước đi dọc luống cải, hình dung con gái sẽ phản ứng thế nào khi đi học về không nhìn thấy con sâu.

Người chết

10.02.2009

Không gian xám xịt như chất huyết tương đặc sệt, từ từ dâng lên. Ngập cổ chân tôi rồi, à, đến đầu gối rồi. Như cơn lũ bất thần dâng cao đến ngang ngực tôi. Tôi bắt đầu khó thở. Chúng đang tràn vào miệng vào mũi tôi, lấp đầy hốc mắt tôi. Tôi đang chết chìm.

Bàn Vuông Luận

9.02.2009

Mùa xuân đang nảy lộc trên bề mặt địa cầu. Darwin thoải mái ngồi tại bàn vuông, ngắm nhìn đàn khỉ nô đùa và rửa các trái cây nhặt được trên bờ sông. Một người đàn ông với bộ râu rậm rạp và ánh mắt siêu nhân tiến về phía Darwin.

Cuộc hẹn trên cây cầu hình cầu vồng

7.02.2009

Người bạn kể rằng, bên kia cây cầu hình cầu vồng có chàng trai học giỏi, rất hiền lành dễ mến. Chàng sống với mẹ trong căn nhà lá xiêu vẹo. Rồi chàng lên Sài gòn học. Đêm nọ người ta đưa chàng về trong chiếc quan tài… Tai nạn giao thông… Bà mẹ khóc con đến mù cả mắt. Chuyện xảy ra lâu rồi.

đạo sĩ và cọng cỏ

3.02.2009

Ý tưởng, đôi khi như ánh chớp, chợt lóe lên và cần được nắm giữ ngay trước khi chúng loãng vào vùng bất tận.

Ý tưởng, như những giấc mơ, khi thức dậy, chỉ còn nhớ được một phần.

Đạo sĩ và Cọng Cỏ, đến với bạn, chỉ xin như ánh chớp hay như một giấc mơ.

Đêm Phù Thủy

2.02.2009

Anh dịch cho tôi nghe một mẫu tin về ba cha con nghệ sĩ giang hồ bị một nhóm đồng hương đánh hội đồng tới chết vì cả gan trình diễn màn kịch mới, ca ngợi một nhân vật mà cộng đồng dân tị nạn của họ ghét cay ghét đắng.

Angkor Môn

29.01.2009
clip_image002_thumb2

Xe chạy xuôi nam về hướng Biển Hồ (Tonle Sap). Thiện, không có Thắm đi theo, người nhẹ nhỏm thấy rõ. Lại còn gió và nắng và cây cỏ. Gió mỏng, nắng trong, cây cỏ …

Một mình với vodka

27.01.2009

(Hê… Hê… Đừng nhầm vodka với Kafka nha)
– Hay là mình viết cái gì đi
Khoảng hơn một giờ đêm, A rủ rê A như vậy, khi cả hai cùng không hiểu tại sao tự nhiên …

Tiếng suối đêm giao mùa

23.01.2009

Tôi hoang mang giữa khoái lạc thân xác và mặc cảm tội lỗi là kẻ ngoại cuộc, vô trách nhiệm trước những tang thương dồn dập trên đất nước ….Tôi nấc nghẹn, trào ra chất hoan lạc có chiều sâu của nỗi đau không thể giải thích.

Lung Linh Apex

22.01.2009

Thiếu phụ sẽ bày cho con cách đu người lên cánh cửa để bay vào vũ trụ bao la vĩnh hằng…. Sẽ thì thầm với con yêu, rằng tuổi nhỏ ( như chỉ mới đây thôi à nhen!), mẹ đã từng bay cao bay xa với biết bao ước vọng, đã từng chạm tay tới những vì sao. Và, mẹ đã từng hạnh phúc biết chừng nào khi bắt gặp cái nháy mắt của Apex rực rỡ lung linh gọi mời.

Mẹ Biệt Ly

20.01.2009

Mẹ chạy theo trên con đường đê nhỏ, tiếng chân mẹ hối hả, nó vội quay đầu nhìn lại trong một giây, mẹ sỉa chân ngã, mẹ lồm cồm đứng dậy chạy tiếp, nó càng ra sức phóng nhanh. Bỗng nó nghe tiếng mẹ gọi vang vang trong gió tiếng được tiếng mất. Rồi nhỏ dần, nhỏ dần. Rồi tắt lịm.

Xa Lánh

16.01.2009

Không thể nào nhầm lẫn dù nàng đã đổi thay nhiều. Nàng có cặp lốp màu trắng. Thân hình màu xanh bóng lưởng ở mọi nơi ngoại trừ hai miếng ráp có dáng cong về phía trong màu trắng, chạy dài từ hai bánh trước về phía sau. Kim loại lấp lánh trong ánh mặt trời.

Sáu ngọn gió

9.01.2009

Tôi chôn quyển nhật ký lại trên đồi Khí Tượng, rồi lầm rầm khấn vái, thành tâm cầu mong: Ở thế giới bên kia, chị thật sự sống trong ngọn gió thứ sáu, cầu mong cho sóng yên biển lặng trong lòng chị mãi mãi! Không thể tin được, kể từ lúc ấy, tôi bắt đầu nghe được những âm thanh rất lạ từ xa vọng lại, có lẽ là… sóng hạ âm.

Tiếng cười

3.01.2009

Một trong những câu cửa miệng của A là “nói chung” và “không (hay là chẳng) có gì”. Cái gì cũng “nói chung là không có gì”. Nhưng nhiều khi lại chẳng phải như vậy. A cứ nói thế thôi, song có khi cái “chung” lại trở thành một cái rất “riêng” cũng như cái “không (hay chẳng) có gì” thì thực chất lại là cả một vấn đề. Vâng, dù lớn hay nhỏ, song đã là “vấn đề” thì bao giờ cũng vẫn là “vấn đề”.

Vườn Măng Cụt

2.01.2009

Ông hạ mắt nhìn xuống cặp môi, cặp môi đều đặn, hơi cong, thoa một lớp son mỏng mầu hồng. Ông cố hình dung ra cặp môi thời còn trẻ của bà, cặp môi chắc tươi như bông hoa mận, cặp môi theo như bà nhớ, ông đã cúi xuống hôn trong vườn măng cụt (Chắc là vội vàng lắm, vì hôn trộm người yêu của bạn mình)

Nơi chốn

31.12.2008

Một sự thương cảm mênh mông ở đâu chợt ùa vào tâm hồn nàng như ngọn gió lùa vào mái lều trống phộc, xác xơ. Chỉ tội cho cả hai vì sự chập lại ấy xem ra không đem lại một mối cảm động sâu xa hay một kỷ niệm êm đềm đáng kể. Nó tệ hại, nó dở dở ương ương, nó sượng sùng như một nồi cơm nấu hỏng. Hạnh quay mặt vào vách, lấy ngón tay đồ theo những hoa văn trên tấm giấy dán tường không dám nhìn người đàn ông sau lưng mình loay hoay, khổ sở với cái xấu hổ không che đậy được.

Tô Thị

29.12.2008

Và trong công cuộc chiến đấu thần thánh nồi da xáo thịt trước năm 1975, xa hơn một chút là năm 1959, có một người vì quá mê chuyện Tô Thị, quá thần tựong Tô Hoa, quá kính ngưỡng cái chủ nghĩa bán đất đổi tên mà dâng gần hết biên giới, lãnh hải, đảo Trường Sa, Hoàng Sa cho hậu duệ Tô Hoa…

Ngã Ba

26.12.2008

Ông ta mặc ba chiếc áo dài ngắn khác nhau chia thành ba tầng rõ rệt. Chiếc áo trong cùng dài nhất, phần ló ra ngoài dài phủ mông, bạc thếch không còn phân biệt được màu sắc. Tầng thứ hai là chiếc áo thun màu đỏ sậm, ngoài cùng là chiếc áo sơ mi bẩn thỉu nhàu nhò.

Giải Thuật

22.12.2008

Giải thuật là một thứ nhức đầu, bởi vậy khi tự chuyển linh hồn mình qua một thân xác mới, một thân xác cứng đơ bị treo lơ lửng giữa không trung, tôi mới có dịp suy nghĩ về thứ hình vẽ đường đi rối rắm, phức cảm của nó; gọi là thuật toán cũng được, gọi là thuật văn cũng xong.

Những Bông Hoa Sẽ Nở

18.12.2008

Tôi sống với mẹ trên chóp cây đa của bệnh viện, ngày ẩn núp, tối rong chơi. Tôi thích ngắm ánh dương quang, ngắm ban mai hoa nở nhưng sợ. Mẹ dặn đi dặn lại hàng triệu lần là không thể xuất hiện giữa ban ngày. Mặt trời sẽ làm tan rửa tôi bằng sức thiêu đốt của nó khi tôi chỉ là thể phách không có cái túi da che chở.

KHÔNG QUÊ HƯƠNG

8.12.2008

Khi gặp nhau ở Paris, Chu Ân Lai nói: “Tôi muốn đồng chí gặp một người Việt Nam”. Tôi hỏi lại, để làm gì, bởi tôi vốn không thích những người Việt Nam, trong thâm tâm, tôi vẫn coi họ là một thứ phó sản của dân tộc Trung Hoa. Chu Ân Lai nói: “Đó là một nhân vật mà chúng ta cần”.

Hai ngày sau, chúng tôi gặp nhau trong một quán cà phê nhỏ ở quận 13. Người Việt Nam đó tên Hồ Phục Quốc. Vẻ nhiệt thành của hắn làm giảm khoảng cách về sự kỳ thị của tôi. Trước khi về nước, Chu Ân Lai chỉ thị: “Đồng chí phải hợp nhất được với hắn”.

cháy lên những ngọn đồi cỏ khô

28.11.2008

Chính anh cũng đã nghĩ Phượng và Thái sẽ làm một cặp thực đẹp đôi. Chẳng có gì sai nếu Phượng ở lại và chấp nhận mối tình của người bạn cùng xóm. Nhưng rõ ràng là Phượng đã không yêu Thái. Điều này cũng chẳng có gì là sai. Tình yêu là một bày tỏ của cảm xúc, mọi thứ còn lại đều không đáng kể.

Nhân chứng

27.11.2008

Ký giả Huy Sơn đứng ngơ ngác trong mưa. Lần nầy, thầy mới thật sự tin rằng mọi chuyện vừa qua chỉ là một giấc chiêm bao. Không chừng khi mưa tạnh, tỉnh dậy mới hay là tảng đá trời đã chìm sâu dưới lòng đất từ khi nào

thượng uyển bỏ hoang

20.11.2008

Thành phố đã có một thời là hòn ngọc viễn đông nên khu vườn ngày xưa là thượng uyển, cây trồng bên trong tươi tốt nhờ được người làm vườn cũ sốt sắng, tận tình chăm sóc. Trái lại hôm nay, người làm vườn mới … bỏ bê không dòm ngó gì đến cây cỏ. Những loài thảo mộc quý tàn tạ và héo úa. Trong vườn chỉ còn cỏ dại và những hạt giống cũ sót lại vừa nẩy mầm, nhưng vì không được vun xới, săn sóc nên đã sớm bị sâu ăn…

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)