Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Nhà Có Khách

28.10.2006

Lâu lắm nhà mới lại có khách. Mà khách đây lại là anh Nh, tức mục sư có tên Tây là Giô, tức nhà thơ có bút danh là Hải Đăng, nhà báo có bút danh Đức Thắng… ở tận Berlin về chơi và chỉ chơi được có một buổi chiều với một đêm, đến sáng hôm sau đã phải đi rồi thì phải tiếp đón sao đó cho thật chu đáo.
Xác định như thế, nên mặc dù đã lôi ở cửa hàng về ngay từ lúc chiều,

Khoảng cuối thời gian

28.10.2006

Đợi thằng bồ Tây hôn hít xong, khi cánh cửa vừa cài trên cài dưới cẩn thận xong, cô mang xấp thư tình ra xếp thành ba xứ sở khác nhau: Mỹ một bên, Gia Nã Đại một bên, Úc một bên. Lòng cô háo hức chụp giật. Phải đi thôi! Đã đến lúc cô cần phải vượt biên, vượt biển, tìm một bờ vai nào đó nương tựa. Ở lại Pháp, không sớm thì muộn mọi ước mơ sẽ dìm cô chết mất vì nản

Trong bóng tối

28.10.2006

Ruby đang chờ nơi cửa, một tay đút vào túi trước của chiếc quần jean phai màu xanh cỏ, tay kia kéo mạnh chiếc áo sweatshirt không có tay. “Bạn có một người đàn ông trong bếp,” cô ta nói, hất ngón tay cái qua khỏi bờ vai trần rắn chắc trước khi dẫm mạnh xuống hành lang và biến ra vườn sau. Ruby Mendoza đáng yêu, đáng yêu

Dấu Giày Đón Bình Minh

28.10.2006

ôi muốn nói thêm, phần số tôi may mắn hơn Vĩnh, nhưng ngập ngừng không ra lời, có cảm giác bất nhẫn. Tôi nhớ mình cũng đã ngập ngừng như thế trong lần điện đàm vừa qua với Vĩnh. Tôi hỏi thăm sức khoẻ cậu em. Giọng cười khinh bạc hắt vào ống nghe, vẫn vậy anh ạ, rồi anh coi, em sẽ sống lâu ngang ngửa ông Bành tổ;

Số phận lũ sáo nhà

28.10.2006

Truyện không rõ xuất xứ. Chỉ biết từ lâu đã được truyền tụng trong dân gian, nhiều người kể, nhiều người nghe. Nội dung không khác nhau mấy, duy tên người, tên địa phương và nhất là phần cuối truyện thì tùy theo tâm trạng người kể, mỗi người kết một khác.
Có người gọi tên nhân vật là Trương, sống cuối đời tiền Lê, có người gọi Trấn hay Phạm Trân, người đời Trần hoặc cuối đời Trịnh Nguyễn.

Chuyến du lịch tuyệt vời

21.10.2006

Hai ngày trước giờ khởi hành, theo thông lệ thì có một cuộc họp đoàn để mọi người làm quen với nhau và cùng dự một bữa cơm thân mật. Trong hơn hai chục đoàn viên có một cô gái ăn mặc rất mô đen tên Hách Mai Ý nêu yêu cầu là trong suốt mười hai ngày của chuyến đi, cô phải được ở riêng một phòng…

Hậu sản

21.10.2006

Tôi tin chắc thằng bé bướu cổ đã không chết, nếu huyện cho xây công viên ở ngay con đường mới trải nhựa của thị trấn, vì tôi biết mình sẽ theo dõi nó, và dành thời gian nài nỉ để nó ăn chút gì đó mỗi lần đi qua chợ. Hoặc tệ lắm tôi cũng tới ngay đó để xem mặt nó lần cuối, trước khi ông Cối già, cán bộ của thị trấn đến vác xác nó đi.

XÉT HỘ KHẨU

21.10.2006

Tính tôi thích công bằng. Nói thế chắc quí vị cho rằng tôi nói huề vốn. Ai lại không thích công bằng. Không hẳn như vậy. Vì cái thích của tôi nó cực đoan. Hễ tôi thấy cái gì không công bằng là chịu không nổi, nhất là điều đó do chính tôi làm nữa thì tôi cho như là tội ác…

Điều rẻ tiền quý giá

21.10.2006

– Em đẹp lắm…
Anh nói với nó, một chút tha thiết, một chút chân thành, một chút đùa cợt… Cố tình nói, dẫu chắc chắn biết rằng nó sẽ làm như tỉnh bơ, như không bao giờ để ý:
– Rẻ tiền.

Trăng cổ tích

21.10.2006

Anh vén tấm màn nhìn ra bên ngoài. Lâu lắm mới bắt gặp một sáng đẹp trời. Không ít, không nhiều. Đẹp vừa đủ cho hàng cây xôn xao gọi lá . Anh muốn nói cái điều anh suy nghĩ từ mấy hôm nay nhưng nghĩ sao lại thôi, thành ra tiếng thở dài loang dần trong tách cà phê đặc quánh.

Vầng trăng lưu lạc

12.10.2006

Chàng nhớ luật cấm uống rượu trong trại tỵ nạn. Chàng nhớ tới quyền lực tuyệt đối của cảnh sát, tới sức mạnh vô song của Lực Lượng Ðặc Nhiệm. Chàng nhớ đôi chân ngọc thạch của người con gái mà mãi tới sáng hôm nay chàng mới biết tên; mà từ biết bao lâu chàng vẫn mong được trộm nhìn vóc dáng thân quen trên đồi Tôn Giáo, bên cổng chùa Từ Bi.

Triết lý của tóc

12.10.2006

Đoạn đường từ nhà trọ Vận tới trường đại học có một hiệu hớt tóc mang cái tên ngộ nghĩnh: ‘‘Triết lý của tóc‘‘. Nó bắt Vận thắc mắc, tóc cũng có triết lý nữa …

Vầng trăng lưu lạc

12.10.2006

 
 
Chàng bắt gặp đôi mắt ấy một vài lần trên khoảng đường mòn quanh co dẫn lên đồi Tôn Giáo. Cô gái thường thắp nhang trên ngôi chùa mọc chênh vênh trên đỉnh đồi. Chàng …

Nhị Hồ Trên Phố Khâm Thiên

12.10.2006

Từ chỗ Sinh ngồi đến đó cách năm sải tay. Nàng không còn đó nữa, dù Sinh biết mấy vuông gạch tàu hãy còn ươn ướt, ấm chỗ. Mãi sau …

Chốn Ấy Hang Hùm…


♦ Chuyển ngữ:
10.10.2006

Pablo nheo mắt, thở ra một hơi thật dài, và sau vài giây đồng hồ chuyên chú, ném đồng xu vào mục tiêu. Đám đông giương mắt nhìn theo dồng xu đang vẽ một đường cong tuyệt hảo trong không gian rồi chui tọt vào “vùng cấm địa” một cách gọn gàng.

DOUBLEMINT


♦ Chuyển ngữ:
2.10.2006

I had been laying here for 42 years. Glued to the asphalt of this road by the perpetually indestructible gum. Yes, that’s right, I had been rigidly glued. I hadn’t been able to struggle free. My body gradually sank down and was grated to the degree of saturation. As for time? Time, too, was glued tight to the road’s surface, time hadn’t moved since then. Forever.

Mụ Hấp

2.10.2006

– Thiên hạ dạo này điên hết rồi ông ạ.
Tôi nói với lão Cường. Lão năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi, cái tuổi chẳng mấy ai để ý vì sự nhạt nhẽo đến vô vị của nó. Nhưng người ta vẫn rất dễ nhận dạng lão. Vì lão khá to cao với cái đầu hói bóng, nhẵn thín hình tam giác rất nhân tướng học…

Mùa không mưa

2.10.2006

Những con chuồn chuồn bay lượn phía trên đầm nước như một đám mây đen, nhiều con sà xuống thấp sát cái bè tre nổi dập dềnh gần bờ. Trong ánh nắng ban mai, có thể nhìn thấy những đường gân nổi lên trên những đôi cánh mỏng.

Trinh nữ ma-nơ-canh

22.09.2006

Trời mưa, ngã năm nhoè nhoẹt những bóng xe cộ vù vù lướt. Qua màn mưa, ít ai để ý đám ma-nơ-canh trần truồng đang tán gẫu trong một cửa hàng bán ma-nơ-canh

Những hồi ức về một nàng thơ

22.09.2006

Hồi còn bé, tôi đã từng nghĩ rằng bà vợ thứ hai của Dostoyevsky, Anna Grigorievna, chính là nàng thơ của ông. Tôi biết câu chuyện về bà trước khi biết được bất cứ một điều gì khác về Dostoyevsky, thậm chí trước cả khi được đọc bất cứ một tác phẩm nào của ông

Phi Đàn Bà

22.09.2006

Đối với nhiều người, nhất là những người từng có quyền chức, về hưu là một bước ngoặt gây hụt hẫng khủng khiếp. Nhưng điều đó không đúng với cha tôi. Ngày nhận sổ hưu ông dẫn cả nhà ra hàng chả cá.

Tim đảo

22.09.2006

Suốt nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm, những thiếu nữ mắc bệnh điên vẫn đi về dật dờ dưới chân ngọn hải đăng. Mắt họ nhìn ra phía biển. Cái nhìn phóng xa ngoài không gian một lòng vực sâu hun hút và luôn gầm gào sóng.

MÙA XUÂN TRÊN PHỐ

9.09.2006

Tình cờ tôi có mặt ở University District. Khu phố bao bọc trường đại học Washington nằm ở phía đông một thành phố miền tây bắc, thành phố quê hương của những quán cà-phê Starbucks trên thế giới. Tôi đứng ở sau lưng Cathy. Mùi cà-phê thơm tỏa từ quầy hàng che lấp mùi phở chắc còn quyện vào áo quần hai người. Tôi không quen biết Cathy. Tôi chỉ biết cái tên….

Nàng công chúa của Nebraska

9.09.2006

“Chắc cô thấy mệt”, Bộ Trân vừa nói vừa đẩy khay thức ăn về phía Sasha, lúc này đã ngồi bên một cái bàn cạnh cửa sổ. Cô gái trông thật nhỏ nhắn trong chiếc áo len quá khổ. Mặt cô hơi sưng và cái cách cô nhìn thật chăm chú, dán mắt khá lâu vào những khách hàng trong quán khiến anh xúc động. Cô ta mới có hai mươi mốt tuổi. Vẫn còn là một cô bé…

KHAI SINH Ở HẢI DƯƠNG / Birth Certificate in Hai Duong

2.09.2006

Quen với ánh sáng từ khi chưa mở mắt, chẳng cần phải được khải ngộ, hắn đã nhìn thấy thấu suốt định mệnh của toàn bộ sự sống. Và hắn chui tiếp vào một bóng tối khác đậm đặc hơn.

Tiễn biệt

2.09.2006

Tôi quay nhìn ra ngoài cửa xe, ngó lên những ngôi nhà đầy dây leo và lá bìm bìm, mường tượng ra lần chia tay của bà Schaeffler với hai người sinh viên bà yêu thương như con ruột. Lòng tôi tối xám lại. Tôi không dám đưa mắt ngó lại phía sau lưng, sợ nhìn thấy chị, rồi sẽ lưỡng lự trước quyết định của chính mình…

Vọng Âm từ một Tự Truyện

2.09.2006

I asked him in amazement, “Who are you, sir?”
He answered with surprise, “I am forgetfulness. How could you have forgotten me?”

NHỮNG VÙNG ĐAU VÔ ĐỊNH

2.09.2006

Kết quả là chẳng ai cô đơn cả. Bằng chứng là món thịt cầy đang rất tuyệt và hợp khẩu vị với món rượu chuối hột và người này nói còn có người kia nghe. Ai cũng muốn chứng tỏ vươn ra cơn đau nội tại của mình. Vậy thì ngay lúc này đây.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)