Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
Where’s My Soul
The Dalai Lama said that if I look at you superficially, we are different, and if I put my emphasis on that level, we grow more distant. If I look on you as my own kind, as human beings like myself, with one nose, two eyes, and so forth, then automatically that distance is gone…”
Linh Hồn Tôi Đâu
Đức Đạt Lai Lạt Ma dạy rằng nếu tôi nhìn bạn với ánh mắt thiển cận bề ngoài, hai chúng ta thật khác nhau. Và nếu cứ tập trung ở mức độ đó, hai chúng ta lại càng nhích ra xa hơn. Nhưng nếu tôi nhìn bạn như cùng nòi giống con người, với một cái mũi, hai con mắt, và cứ thế, thì tự động cái khoảng cách đó mất đi…
Phía Bên Kia Đường
Vậy mà vẫn có những đêm không vì một duyên cớ nào hết tôi thức giấc, nằm yên lặng trong bóng tối, rình rập. Đợi khuya tàn bắt sống một chiêm bao… Câu thơ gai góc, sắc cạnh nằm vắt ngang giữa một bên là điều đã thuộc về quá khứ và phía bên kia, cái cố gắng tuyệt vọng để chối bỏ thực trạng đó. Và sớm hay muộn, tôi biết mình sẽ phải bước qua chiếc cầu gai góc kia ít nhất một lần.
nằm mơ thấy mình
Những cặp mắt ấy còn ghê gớm hơn là ngàn lời nói. Những cặp mắt làm mình phải nhắm mắt lại, vơ vội lấy cái mền để che vội hai tấm thân trần trụi, nhưng chẳng còn cái mền nào để che, họ lấy mất hết rồi. Nhưng che làm chi, cái đáng che là nỗi xấu hổ thì không thể che được. Và ước ao được chết.
Tóc Trắng
Trên bãi Parking rộng mênh mông, xe đậu tràn ngập dưới bầu trời nắng bao la, chỉ thoáng một chốc, bóng dáng của Hưng xa dần rồi mất hút khỏi tầm nhìn của mình rồi. Hưng! Hưng! Mà gọi làm gì nữa? Anh cũng giống như em, phải không Hưng, cũng là một kẻ lạc đường. Em đang tìm thấy con đường đi, trong khi anh cứ lang thang. Để thất lạc nhau!
Những nàng Mỵ nương của chúng ta
Gia đình chúng tôi có khá nhiều Mỵ nương. Già nửa số đó đã nằm xuống khi đất nước được “giải phóng”. Cũng có những người đi ra bắc và còn lành lặn trở về, nhưng kể làm chi những nàng Mỵ nương còn đầy ắp trong lòng hình ảnh chàng Trương Chi hào hoa đó. Tình yêu thường hay “mà” con mắt chúng ta khiến chúng ta không còn sáng suốt nữa, Đấy là sự thường!
Tuổi Thơ Em Thả Trên Đồng
Tôi không biết chắc tuổi thơ, hay trí nhớ về tuổi thơ, của tôi bắt đầu ghi nhận từ lúc nào nhưng tôi biết từ khi bị bắt về Sài Gòn ở với anh tôi, đó là lúc tuổi thơ của tôi chấm dứt. Cánh đồng cỏ ngày xưa cũng không còn.
Thư từ Tuy Hoà
Anh đam mê buổi sáng. Tôi đam mê buổi chiều …. Anh ôm giữ tôi chờ mặt trời lặn. Nhưng rồi mặt trời đã lặn và anh cũng không được gì. Tôi biết, tôi hiểu và tôi thương anh. Nhưng tôi cũng thương tôi chớ. Đó là cái quyền có ở mỗi con người.
Chinh phục
Tôi mở mắt thấy một ngọn đèn lóa trắng hoặc một mặt trời. Quay đi tránh cái chói chang, tôi thấy một không gian bồng bềnh mây trời ga đệm, những phút giây cho mỗi việc làm, những phần trăm cổ tức, những số đo cơ thể, xác suất thụ thai lao nhanh vùn vụt. Tôi chới với lao theo, chỉ nghe một tiếng thở dài không rõ từ đâu rồi tất cả chìm vào im lặng.
Ngàn Lẻ Một Đêm – Chương Thất Truyền
Chiếc mạng che mặt màu tím vẫn là vật bất ly thân. Ngài không vội vã. Ngài không nghi ngờ gì việc nàng trước sau cũng sẽ trở thành vật sở hữu của ngài, dù dâng hiến phục tùng hay cưỡng ép chiếm giữ. Với ngài, nàng là con thỏ bông bụ bẫm đang ngậm cỏ non trong tầm ngắm đói khát của chúa tể sơn lâm. Không cần hấp tấp để xem cô gái này có những chiêu thuật gì ngoài thân thể mê hoặc.
Trong Núi Trong Non
Tôi nhớ tới cha tôi hơn bao giờ hết, nhớ tới cái ngước lên than thở cùng ông ba mươi năm trước Cha ơi con yếu đuối lắm cha à. Và mắt cha cúi xuống nhìn tôi nghiêm khắc Nếu biết như thế thì hãy làm cho mình mạnh. Tôi khuỵu xuống ôm lấy tấm bảng cấm mà khóc rống lên, khóc hù hụ, nức nở. Một mình tôi. Giữa rừng.
Bí Ẩn Ba Nô
Xưa kia Thượng tọa Thích Quảng Đức ngồi tọa thiền giữa phố thị Sài gòn, mình vận áo nâu sòng, tay chắp trước ngực niệm kinh, trước phút tự thiêu chống độc tài. Thân thể của Ngài cháy rụi. Chỉ quả tim còn nguyên tươi. Hôm nay Ba Nô ngồi xuống cũng như tọa thiền, khoác ngoài cái áo poncho Mỹ, để che kín bên trong một khối nổ “mác” China.
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii- do đó, nó lại đến- phần 11
Nhiều lúc, trong những giờ rảnh rỗi, người gác cổng luôn quan sát, nhìn nó rồi nghĩ ngợi, phải khó khăn lắm ông mới thấy nó thật sự là con thú, vì hình dạng và tiếng nói cũng giống hệt ông, nhưng không hiểu sao, có một bí ẩn nào đó mà họ xếp nó vào loại động vật sắp tuyệt chủng, họ cần thời gian để nghiên cứu và tìm hiểu về đời sống của chúng.
Những mảnh vỡ cuộc đời
Tiếng khóc lại bật lên. Thút thít. Sụt sùi. Đã từ lâu lắm, nay bà mới bị nỗi buồn xâm chiếm đến mức này. Bà không nghĩ cơ sự lại xảy ra như thế. Xảy ra đúng vào cái lúc bà đang rất vui. Bởi đã làm được một việc to lớn cho chồng, và cho cả mình.
Nước dâng đầy
Hắn nhìn tôi bằng một cái nhìn quái đản mà tôi biết sẽ in sâu vào tâm khảm tôi suốt đời, rồi nhếch miệng cười khặc khặc:
“Tớ cứ tưởng nhai lại như trâu bò là yên thân. Không ngờ chạm phải nọc của cậu. Thèm thì cứ ăn, giấu diếm quanh co làm gì cho nó bệ rạc con người.”
Kẻ nhịn đói
Một gánh xiệc khổng lồ, người, thú, đồ thiết bị thường xuyên di chuyển rày đây mai đó, người ra người vào, luôn luôn có chỗ cho bất cứ ai muốn tìm công việc làm ngay cả người đó là kẻ nhịn đói, dĩ nhiên với điều kiện gã không được đòi hỏi nhiều, ở trường hợp đặc biệt này người ta thuê gã không phải chỉ vì gã là gã mà cả cái tên tuổi lẫy lừng bấy lâu của gã nữa ….
Chuyến hành trình sau chót
Con sói tự nãy giờ nằm chầu dưới chân gã bỗng nhổm đầu dậy. Cặp mắt màu vàng nhũ chăm chăm vào miếng thịt bê rừng đỏ hỏn trên tay gã. “Hỡi Con Người, xin rủ lòng thương kẻ đói khát lưu lạc này,” nó ngước lên nhìn gã van xin, rồi cái mõm thô ráp của nó dủi sát vào đùi gã. Gã rùng mình ngoảnh mặt đi.
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii- do đó, nó lại đến – phần 10
Tuy vậy k vẫn cố kéo tôi đi trong cái dòng xoáy đó. k nói “h đang sống trong nước độc, chân tay h đang teo tóp lại rồi, phổi h chứa đầy dòi bọ lúc nhúc..,.h nên lượn lờ ở đây, ở đây với tôi đi, sẽ an toàn hơn rất nhiều.”
Thật lạ, bạn bè luôn thấy tôi trong tình trạng nguy hiểm mặc dù tôi là đứa im tiếng nhất.
Bắt Hến Ở Hồ Isabella
tôi sẽ kể chúng nghe cuộc hành trình của con hến nhỏ trong lòng bàn tay mình, bắt đầu không phải từ đỉnh núi cao ngất trên kia, nơi có chiếc hồ nhân tạo mang tên Isabella, không phải từ cái bờ vực dốc đứng nhìn xuống dòng sông Kern hung bạo ở ba trăm bộ phía dưới, mà từ một ngôi làng nhỏ bên kia bờ Thái Bình Dương, nơi dòng sông chảy qua sẽ cạn dần theo ngày tháng.
Catching Clams at Lake Isabella
Lowering my voice as though about to unleash some deep secret, I tell them about the journey of the small clam in the palm of my hand-starting not from the high summit above Lake Isabella, nor from the steep cliff three hundred feet above the violent Kern River, but from a small village on the other side of the Pacific Ocean, where a passing river would, in time, dry up.
Đêm trắng
Em có thấy những khung cửa, có thấy những cành cây, có thấy những đám mây, có thấy những hàng rào, có thấy những viên đá granit, có thấy những con sóng không? Anh cũng vậy, anh chẳng thấy gì cả. Anh chỉ thấy một không gian huyền hoặc hai chiều hay bốn chiều gì đó bao quanh chúng ta. Anh không thấy những hình khối ba chiều nào hết bởi không thấy ánh sáng và bóng tối đâu cả. Tất cả mọi vật đều mờ ảo, dường như đan xen vào nhau làm anh không thể nào phân biệt được.
Kiếm pháp Phù du của người điên
Truyện ngắn “Yokyoken – kagero” của Fujisawa Shuhei, đăng lần đầu trên tạp chí văn học O-ru Yomimono tháng 3 năm 1979, được dịch từ nguyên tác là truyện thứ 4 trong tập truyện “Kakushiken Shufusho” (Truyện Bí kiếm – Kiếm ẩn trong gió thu), bản bỏ túi, do nhà Bunshun Bunko tái bản lần thứ 12 tháng 12 năm 2006.
MỘT CÁCH CẮT NGHĨA QUÁ KHỨ
Đến đây ai nấy đều rõ cách làm của anh Tám Thuốc: Để biện minh cho hiện tại của mình thì cứ việc đưa ra một cách cắt nghĩa quá khứ theo cách của mình.
thời hôm nay, khoái cảm và điên rồ hợp lý/ cuốn iii – do đó, nó lại đến/ phần 9
một con mắt
đã đong đưa từ nửa địa cầu này, một bán đảo xa xôi
hắn nhặt lấy con mắt còn sót lại
ném
Chuyến xe đêm
Hơn chín giờ tối, ông khách mà Trần vừa chở mới đến gọi xe. Tưởng khách “sộp”, cánh xe ôm cùng bến với Trần nhao ra gạ gẫm. Khi ông ta nói địa danh phải đến, thì họ ngãng cả ra: nơi ấy, một vùng quê cách trung tâm thành phố hơn hai chục cây số, đêm thì sắp khuya rồi…
Một Cuộc Giành Lại
Có thể nói cách thừa kế sự nghiệp cha ông của cha tôi là ngược với cách của ông nội tôi. Ông tôi là thừa kế thứ qui trình làm ăn có tính truyền thống: Bán gà mua heo, bán heo mua bò, và bán bò mua ruộng. Nhưng cha tôi thì bán ruộng mua sách.
người đàn bà khác
Và như người Do Thái, dù trong vô vọng vẫn chờ đợi ngày Đấng Messiah tái hiện, vẫn một mực tôn thờ cuốn thánh kinh Torah, tôi vẫn chờ đợi ngày người đàn bà đi trên mây xuống nằm với tôi, vẫn tôn thờ tình yêu bằng cách dầm mình trong những cuộc truy hoan bất tận.
Lên núi chăn dê
Đứng chờ cho cụ dê đực kiểm tra hết một lượt các mụ dê cái rồi mới lùa đi. Nếu có mụ nào ngoan cố trốn lượt là coi như cực với cụ, mà tôi cũng phải mệt lây cho cụ. Nhiều bữa cái vụ việc này kéo dài dai nhách đến độ cứ muốn lia mẹ một dao cho đỡ ngứa mắt. Cái giống kỳ cục, thảo nào người ta cứ “điển hình hóa “ lên thành một tính cách. Ông Tình chỉ cười bảo: “Đó là sự phồn thực!”

Bình Luận mới