Bài đã đăng của Cảnh Cửu
Thư từ Tuy Hoà
Anh đam mê buổi sáng. Tôi đam mê buổi chiều …. Anh ôm giữ tôi chờ mặt trời lặn. Nhưng rồi mặt trời đã lặn và anh cũng không được gì. Tôi biết, tôi hiểu và tôi thương anh. Nhưng tôi cũng thương tôi chớ. Đó là cái quyền có ở mỗi con người.

Bình Luận mới