Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Cuối

0 bình luận ♦ 16.07.2009

Thế là nàng đã chết thật rồi, chết thật. Thế mà tôi thì lại phải nhìn thấy ánh mắt cuối cùng của nàng, có chút gì đó thực là ai oán và bi thương, tôi biết là từ nay đến cuối đời, tôi sẽ không thể nào quên được ánh mắt ấy. Tôi biết là nàng yêu tôi, tôi biết nàng chết cũng vì tôi. Tại sao lại là tôi, tại sao tôi lại phải chứng kiến cái chết của nàng, tại sao tôi phải biết là nàng yêu tôi, bởi tôi biết tôi cũng thực yêu nàng, nhưng cả tôi và nàng, chẳng thể nào đến bên nhau. Nàng đã lựa chọn cho mình một cách mà nàng cảm thấy thoải mái và nhẹ nhàng nhất.

Nàng hẹn tôi đến một quán nước, tôi ậm ừ nhận lời. Thế rồi chần chừ mãi không đi. Hôm nay tôi có hẹn với mấy người bạn. Dù là hẹn sau, nhưng tôi thì cứ cho rằng, có thể rằng nàng cũng không đến, hoặc có đến, đợi tôi không thấy, nằng tự khắc về. Tôi không băn khoăn, không áy náy vì những điều mà nàng nói qua điện thoại. Nàng muốn gặp tôi, muốn nhìn thấy tôi, muốn nói một điều gì đó, có quan trọng không, nàng bảo không.

Ấy vậy mà lòng tôi thì cứ như là lửa đốt. Tôi chặc lưỡi, kệ.

Hôm nay Hà Nội mưa, tôi ngồi trong quán nhậu với mấy thằng bạn, nhìn ra ngoài mưa, hối hả và lành lạnh, giờ này chắc nàng đã chán nản với chờ đợi và đã ra về, có phải lần đầu đâu.

Vậy mà nàng đã chết, chết thật rồi. Tay tôi còn đọng lại cảm giác bàn tay nàng, mắt tôi vẫn nhìn thấy mầt nàng đau đáu.

Nàng hai bảy tuổi, có lẽ nàng yêu tôi từ tuổi hai mươi, có lẽ thế, tôi biết, ấy vậy mà tôi cứ mãi hững hờ. Và nàng thì cứ lặng lẽ đi bên đời tôi, lặng lẽ và âm thầm, như một người bạn, như một cơn gió bay quanh. Không làm cho cuộc sống của tôi thêm phần bận rộn, không làm nó thảnh thơi hơn, và tôi cũng đã quen với cái ý nghĩ đó. Nàng, là của tôi, dù chỉ trong suy nghĩ. Tôi cũng yêu nàng chứ, nhưng mà tôi và nàng khác nhau. Nếu chúng tôi ở bên nhau, sẽ trở thành bi kịch. cả tôi và nàng đều ý thức được điều đó.

Nàng xinh đẹp, thông minh, và thành đạt. Nàng cá tính, sắc sảo. Hiền lành với những người nàng thương yêu, và ghê gớm với những ngừơi bị xem là đối thủ. Nàng của tôi vừa mạnh mẽ lại vừa yếu mềm. Tôi chưa bao giờ thấy nước mắt của nàng, nhưng tôi biết là nàng hay khóc. Bờ mi, khoé mắt, cho dù có che khuất đằng sau bởi lớp vỏ son phấn thì hãy còn đọng lại một chút bằng chứng cho sự mít ướt của nàng. Nước mắt của nàng trước mặt mọi người có lẽ lặn vào trong nhiều hơn. Lâu dần sẽ thành một thứ nước độc, thối rữa. Nàng chết tự lúc nào, tôi không biết, có lẽ chết từ ngày ấy cũng nên.

Thằng đàn ông, cái hèn nhất, là cái biết mình không giữ được, nhưng cũng không muốn buông xuôi. Là cái ích kỉ. Tôi, thằng tôi đấy.

Tôi chập choạng say, ánh đèn đêm buồn như khóc, và tôi lại nhớ nàng. Không biết giờ nàng đã về hay chưa, đã im lìm trên chiếc giường của mình mà khóc hay chưa? Chao ôi, giá như tôi có thể đưa bàn tay mình ra mà hứng lấy giọt nước mắt của nàng. Chắc nó mặn lắm. Mặn chát đi ấy chứ, và nó lạnh nữa, lạnh như muốn đâm thủng tim gan người khác. Tôi đi như một gã say, thì tôi say thật, chứ như gì. Tôi nhớ tới lời của nàng, em vẫn mơ thấy anh đi như múa trên cầu. Nàng ghét những cơn say, nàng đâu biết rằng là tôi cũng say nàng. Chỉ là tôi là một thằng đàn ông hèn nhát, tôi sợ, sợ trách nhiệm, tôi ích kỉ, tôi sợ những ràng buộc, mà nàng lại yêu tôi, suy ra đó là cái tội của nàng.

Nàng đã chết rồi, nàng đã nhìn tôi lần cuối, khi tôi đang hãy còn say. Nàng đứng đó, có đợi tôi hay không? chắc là đợi, bởi vì nàng biết thể nào tôi cũng đi qua. Trông nàng bé nhỏ, bợt bạt, lẫn vào ánh hoàng hôn đang chết, tôi không nhìn rõ hết mặt nàng, bởi vì ánh đèn và màn đêm đã che đi mất một nửa rồi. nàng như một đốm than vừa mới cời lên giữa đám than đang lụi. Tôi cười, tôi muốn ôm nàng vào lòng, tôi muốn đặt môi nàng vào môi tôi, tôi muốn siết chặt nàng mà thương yêu, mà tội lỗi, mà mong nàng tha thứ cho cái ích kỉ của cái thằng tôi. Tôi không bao giờ ngờ, tôi không thể nghĩ tới, cái ôm đầu cũng là cái ôm cuối, cái hôn đầu cũng là cái hôn lúc biệt ly. Khi nàng rời khỏi cánh tay tôi, đôi mắt ấy, thân hình bé nhỏ ấy, xinh đẹp ấy, đã thả mình trôi xuống dòng nước trong veo, không một lời tạm biết, không một lời giải thích, chỉ một ánh mắt ai oán đến cứa lòng người.,,, Nàng chết rồi. Nước lạnh lắm, bởi đêm mà. Bởi tối mà. Nàng sợ nước, nhưng nàng lại là bạn của bóng đêm. Nàng tệ thật, dù gì cũng nên cho thằng tôi biết, nàng định nói gì với tôi trong cái buổi hẹn hò mà nàng đã sắp đặt cuối cùng này?

Tôi muốn ôm, dù chỉ cái xác của nàng lúc này, cơ mà không thể được, làm người tệ đến thế kia cơ.

….

Sau cái chết của nàng, tôi có gặp một chút rắc rối với những người thân của nàng, đương nhiên là họ không hiểu vì sao, họ cũng không biết được mối quan hệ của chúng tôi, thì chúng tôi đã bao giờ ra tấm ra mắn đâu mà biết hay không? cả chúng tôi cũng không biết. Người ta không hiểu vì sao nàng chọn cái chết cho mình khi mà tuổi nàng còn đẹp lắm, nàng lại là người hay cười, lại thành công, lại đang có một vị trí tốt, và cũng không thiếu những người theo đuổi. Tôi hiểu hay không? Tôi không biết, ừ thì nàng đã chết rồi.

Tuần đầu tiên, không có nàng, tôi chỉ thấy nhói đau trong lòng một chút, tưởng như nàng vẫn đang còn ở một nơi nào đó, chỉ cần bấm máy lên là đầu bên kia sẽ vang lên tiếng nói của con người mà tôi vừa yêu vừa hận. Yêu thì đã đành, hận vì nàng là người khiến tôi yêu nhiều đến thế. Cơ mà tôi có yêu nhiều thế đâu, chắc là chỉ nghĩ mà thôi.

Tuần thứ hai không có nàng, cuộc sống của tôi vẫn trôi đi mềm mại. Có nàng thì cũng chỉ lâu lâu, mới thấy nàng xuất hiện trước mặt tôi. Mới chỉ hai tuần, chắc là tôi cũng không biết nhớ nàng đâu? Nàng đang còn bận rộn với những dự án của mình, với những tác phẩm của mình. Mà nàng vẽ cái gì cơ chứ, toàn những thứ khốn nạn cả. Sao tôi lại có thể yêu một con người suốt đời bám lấy cái bảng vẽ như thế, thì chả suốt đời đấy thôi. Nàng yêu nó trước tôi, cứ cho rằng nàng yêu tôi hơn yêu nó, nhưng nó thì đã theo nàng suốt cuộc đời, còn nàng chỉ đi theo tôi một đoạn đời. Nàng đã trọn vẹn rồi, còn tôi thì bây giờ tôi hoàn toàn tự do, tôi không còn phải sợ có một ai đó muốn níu giữ bước chân mình lại nữa. Nàng chẳng bao giờ đòi hỏi gì, với người khác thì nàng khác, còn với tôi, bao giờ nàng cũng chỉ lặng câm, chỉ có ánh mắt, chỉ có cái nhìn của nàng khắc khoải đến thế. Tôi không phải một thằng đàn ông khù khờ, tôi hiểu phụ nữ, và tôi biết họ cần gì. Lẽ nào tôi không hiểu được nàng. Lòng nàng có lẽ cũng giống như cái bảng mầu rực rỡ và lem nhem kia mà thôi.

Tuần thứ ba, tôi vẫn cứ hi vọng rằng nàng sẽ để lại cho tôi một lời nhắn, một đìêu gì đó vậy. Bởi vì nàng thông minh lắm, nàng cũng ghê gớm lắm. Có lẽ là nàng sẽ dành cho tôi một sự bất ngờ ngạc nhiên nào đó về cái chết của nàng, và nàng chờ đợi tôi sẽ khóc sướt mướt chăng? Nàng nhầm rồi, tôi sẽ cười, cười sằng sặc vì sự ngốc nghếch của nàng. Nàng không ngốc nghếch ư? Không, cô nàng ngốc nghếch tới ngu xuẩn ạ! Cô chết cũng đúng thôi, cô chết vì cô dại dột đem lòng đi yêu một người như tôi. Cô chết cũng đúng thôi.

Tuần thứ tư không có nàng. Tôi bắt đầu hình như thấy thiếu chút gì đó. Cuộc sống của tôi quá yên bình, quá bận rộn,những mối quan hệ, những cuộc vui. Để đêm về, thường là những cơn say. Tôi cũng không biết là mình thiếu thứ gì? Tôi có tất cả mọi thứ. Tiền, công danh, bạn bè và cả đàn bà nữa. Chỉ cần xuỳ một tiếng thôi, một tiếng thôi…

Tuần thứ năm, đôi khi tôi hay ngơ ngẩn. Khỉ thật, sao đôi khi tôi lại hay nghĩ tới nàng. Thời gian của tôi như kéo dài hơn. Có lẽ tửu lượng của tôi cũng cao hơn thì phải, tôi vẫn uống, vẫn tất bật với bạn bè, tuyệt nhiên không ai hỏi thăm tôi về nàng, bởi vì với họ, nàng cũng chỉ là một người bạn như bao nhiêu người bạn của tôi, như chính họ. Tối tối tôi về, nhìn ánh đèn mờ ảo trên cầu, nhìn nước sông như tráng bạc, mà lạ, lại toàn là màu của máu, có khi lại trắng, trắng như không thể nào trắng hơn nữa….

Tuần thứ sáu, mỗi lần đi qua chỗ nàng đã tuột khỏi vòng tay tôi, nhìn tôi lần cuối, tôi thấy cả khoảng mênh mông,

Tuần thứ bảy không có nàng, tôi hay nhìn thấy một cái bóng đen, lẫn vào ánh đèn đường, quay lưng lại phía dòng sông. Cũng không hướng về phía tôi. Dường như cái bóng đã trở nên vô định, cả dòng sông cũng không thể nào giữ nàng lại, cũng như tôi không thể giữ nàng lại được. Nàng đã ra đi rồi, nàng ngoảnh mặt với dòng sông, nàng cũng chẳng hướng về phía tôi nữa.

Tôi không muốn cuộc sống của mình trở nên nặng nề, tôi muốn quên nàng, quên hẳn, quên một con ngốc dại khờ. Tôi không thích bị ám ảnh, cho dù đôi khi trong đêm, trong giấc mơ của mình, trong căn phòng của mình, nơi mà nàng chưa từng đặt chân vào, tôi vẫn nhìn thấy đôi mắt đau đáu của nàng. Nàng không bao giờ đòi hỏi, nàng không bao giờ trách cứ. Với tôi thì nàng hiền, nàng như một cái cây, im lặng để người ta chống vào những lúc thấy chông chênh, để rồi những lúc khác, cái cây lại trở về với đúng vị trí của nó.

Tôi tránh trở về nhà muộn, Tôi tránh những lúc hoàng hôn, tôi tránh màn đêm, tôi tránh những ánh đèn trên cây cầu nàng đã bước. Tôi tránh những bãi phù sa trên những dải sông vô tình hữu ý đi qua. Tôi hay ở lại trong thành, tôi từ bỏ những sở thích tiêu diêu của mình. Trong tôi cũng dần hình thành nên nỗi oán hận nàng khôn tả. Vì nàng, mà tôi không còn được như tôi của trước kia. Và tôi thì đang làm cái gì nữa đây, không,tôi không trốn chạy , tôi chỉ là không muốn bị vứơng bận với những chuyện cứ khiến mình phải day dứt.

Tuần thứ tám…

Tuần thứ chín, tôi rời thành phố, đi về vùng nông thôn, vừa tiện công việc, vừa thay đổi nhịp sống một thời gian.

Khí hậu nông thôn dường như có vẻ tốt cho tôi hơn. Cũng ít cạ hơn để tôi có thể đâm đầu vào những cuộc nhậu nhẹt. Tôi tỉnh nhiều. Thực ra thì tôi không phải là một kẻ be bét. Tôi không muốn làm một kẻ be bét, đó là một thứ khốn nạn. Một thứ khốn nạn khiến người khác phải nhỏ nước mắt rất nhiều. Mẹ tôi, chị tôi và cả tôi nữa, đã bao lần phải oằn lưng dưới những trận đòn của người say. Tôi không giống ông chút nào, đương nhiên tôi không bị di truyền cái tính tốt đẹp đó. Nhưng mà mẹ tôi, chết rồi, chị tôi, bỏ đi rồi, còn nàng, nàng cũng chết rồi. Rút cục thì còn lại cái gì?

Tôi bỏ thời gian rỗi để viết. Tôi hay nhớ về thành phố hơn. Tôi chợt nhận ra là tôi dần có những suy nghĩ giống nàng. Nàng thích nông thôn nhưng cũng hoài niệm về phố. Nàng rời quê ra phố, từ thôn nữ trở thành cô gái thị thành. Bùn đất bỏ lại phía sau, đắp cho mình thêm rất nhiều gai góc. Giọng của nàng thì nhẹ lắm, nhiều khi như gió thoảng bên tai. Và ấm. Ấy vậy mà nàng lại là kẻ có uy quyền thế có khổ không cơ.

Tuần thứ mười một, tôi đi khảo sát một vùng quanh chân núi. Yên bình tới lạ, nhịp sống chảy trôi có chút gì lạc lõng với thế giới bên ngoài. Tôi quyết định sẽ phải nhanh chóng hoàn thành công việc của mình tại nơi này. Tôi đã nhớ thành phố rất nhiều rồi. Và tôi thì tôi cũng không thể nào chịu đựng hơn cái nhịp buồn tẻ này nữa rồi. Tôi nhớ những đứa bạn của mình, tôi nhớ tiếng lanh canh chúc tụng. Tôi nhớ những hối hả, những thắng lợi. Và tôi thì tôi đang làm gì ở một nơi xa lạ thế này? Bỏ phí thời gian, bỏ phí nhiều thứ khác, để làm gì?

Tôi thu dọn hành lý trở về trong mấy ngày sau đó. Nghỉ thêm một ngày, rồi lại bắt đầu vào chuỗi công việc của mình. Tuy nhiên, như một thói quen, tôi vẫn hạn chế đi về muộn, hoặc tạt vào nơi nào đó để khỏi phải về nhà….

Một năm sau, tôi lại sợ sự cô đơn, tôi chặc lưỡi gật đầu một cô gái biết yêu tôi. Đó là một cô gái tốt, hiền lành và dịu dàng, có thứ tình cảm ngọt như là sự yên bình của lòng mẹ. Khác với nàng. Cô ấy chưa từng tỏ ra ghê gớm với ai, với tôi, luôn nhẹ nhàng và phục tùng những ý muốn của tôi. Cuộc sống có lẽ đó là một niềm hạnh phúc.

Một năm kỉ niệm ngày chúng tôi yêu nhau, người yêu tôi hẹn tôi tới một quán nhỏ mà dịu hiền như chính nàng trên phố. Nàng ngồi đó, tinh khôi và trong sáng. Tôi thấy mình hạnh phúc. Bó hoa trong tay tôi đỏ lắm, tươi lắm, tươi như môi nàng, đỏ như máu. Nàng bảo với tôi, đây là nơi nàng không thể nào từ bỏ được. Tiếng nàng nhỏ, nhẹ, dường như không nói hết, có một tiếng nào thảng qua. Hai năm. Tôi nghĩ đó chỉ là một tiếng gió. Trong không gian như thế này, dù yên tĩnh, dù đẹp ,hẳn không thể nào mất hết những tạp âm từ bên ngoài vào.

Chúng tôi đi ăn với nhau, đi dạo phố với nhau, nàng rạng ngời hạnh phúc, tự nhiên tôi thèm khát cái cảm giác ổn định. Có lẽ cũng đến lúc tôi không còn tiếp tục được sống ích kỉ nữa rồi. Với lại, tôi cũng muốn được sống cái cảm giác đó xem sao? Gia đình? Ấm áp…. Những vết thương trên người tôi chợt nhức nhối. Tôi vục đầu vào lòng nàng. Nàng dịu dàng biết nhường nào.

Tôi đưa nàng về, nàng bảo nàng muốn ngắm trăng, muốn ngắm sông đêm. Nàng muốn đưa tôi đến một nơi. Tôi nhắm mắt để mặc nàng đẩy đưa. Gió mát và lạnh. Tiếng nàng bỗng như gió. Tôi ôm nàng trong tay, nhẹ.

Nàng hỏi tôi: anh còn nhớ không?

Tôi muốn tháo vòng tay nàng khỏi mắt, nhưng nàng thì cứ để vậy. Nhớ gì?

Nhớ mưa, nhớ gió, nhớ trăng, nhớ nước, và nhớ em?

Em vẫn ở bên anh đây, sao còn nhớ?

Em đã đi xa rồi, em đã đi mãi rồi, em chỉ muốn nói một điều. một điều duy nhất, nhưng em biết rằng em không thể nào còn nói được điều đó nữa…

Tôi giật mình, người yêu tôi vẫn đang ở bên tôi, nhưng nàng đang làm gì thế kia, nàng khiến tôi sợ. Tôi rùng mình, tiếng nói, tiếng nói…

Tôi giật tay nàng ra, ôm vào lòng, nước mắt nàng mặn chát, và lạnh như băng. Đâm vào da thịt tôi.

Tôi lại thấy ánh mắt của nàng, ánh mắt xưa, ánh mắt ai oán và cứa vào lòng tôi. Đau nhói. Tất cả đều đỏ, dòng sông đỏ, trời cũng đỏ, ánh điện đỏ, cây cầu đỏ, tất cả những con người đang đi lại xung quanh tôi cũng đỏ, mờ ảo. Và nàng, tan biến dần trước mắt tôi….

Ái Châu 7/2009

.

bài đã đăng của Đỗ Thư

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)