Đêm, tiếng chuông mõ trên lầu vẫn vang lên chậm rãi
Đều đều nhịp kinh ngân
Thầm thì như hơi thở
Em phả nghi ngờ khỏi những giấc mơ
Người ta sống không phải chỉ vì những điều có thực
Màn đêm đặc quánh
Mưa lăn phăn
Dòng tin nhắn của anh đưa em khỏi triền miên suy tưởng
Đường trơn, phố nhạt nhoà ánh điện cửa gương
Yêu thương, em ném tro tàn tan trong gió
Từng nhịp bánh xe quay
Tít mù
Sau tiếng thở dài, mai một!
Hà Thành 2/2009
Sáng mai ra mẹ chải tóc bên thềm
Thấy rụng rơi nhiều thời gian bàng bạc
Vết chân chim hằn lên những dọc ngang trăn trở
Mắt mẹ buồn!
Con lặng nhìn mái tóc suôn tuổi mẹ còn con gái
Quệt dài những tháng năm cho tóc con dày dặn
Tóc mẹ hao mòn, ngày tháng cũ vơi đi
Con bon chen với thế giới bên ngoài
Hành tranh chỉ một màu đen mẹ nâng niu giùm từ tấm bé
Không phải lúc nào cũng nhẹ
Đôi lúc con thấy giận hờn khi muốn đổi thay
Con đi vay những nhạt nhoà, phố phường rồi quên đi mẹ
Để giật mình mỗi lúc thấy trong gương
Mái tóc thường nhắc con về những gì đã cũ
Món nợ dài con thiếu, biết bao giờ thôi vương…
Hà Thành 2/2009