Tôi cứ thế đi, trong đêm lạnh và sương, và sự sợ hãi cơ hồ. Con đường thì cứ hun hút, hun hút thẫm một màu. Cho dù không phải lần đầu tiên, nhưng tôi vẫn sợ. Dẫu gì tôi cũng chỉ là con gái, là con gái, thì có quyền được yếu mềm, được sợ hãi. Nhưng bây giờ tôi không cho phép mình được có cái quyền đó. Vì còn có một ai đó đang trông chờ tôi. Linh cảm cho tôi biết điều đó, người đó chờ đợi sự có mặt của tôi, đang gọi tôi. Và bản thân tôi cũng đang điên cuồng kiếm tìm với sự xót thương vô hạn. Tôi đang cố tìm ở những nơi mà người ấy có thể xuất hiện trong trí nhớ của mình, vô ích, kể cả những địa chỉ không ăn nhập vào đâu. Như một kẻ mộng du, tôi cứ đi, với sự sợ hãi, và yêu thương, tôi có cảm giác mình đang đánh cược cả mạng sống của mình trên con đường tăm tối và ghê sợ này. Mạng sống, quý giá lắm chứ, nhưng mà có những thứ còn quý giá hơn. Tôi sợ cái chết, nhưng còn sợ sự lạnh lùng và tàn nhẫn của lòng người hơn. Tôi lo sợ nơi những con người mà tôi đã và sẽ gặp, những mối hiểm nguy mà vô tình hay hữu ý có thể đến với tôi. Tôi còn quá trẻ, tôi còn khao khát được sống, sống để mà yêu thương, để mà điên khùng tưng bừng, sống để mà hành hạ tất cả những người xung quanh bằng tình yêu, để mà lôi họ vào cơn điên không lối thoát của mình… Sương lạnh… Càng về khuya, sự sợ hãi và cô đơn càng kéo dài. Tôi không phải mẫu người can đảm, thần kinh yếu như một con tằm vùi lâu trong vỏ kén, sợ hãi những thứ thuộc về ma mị và những điều không thể nào lý giải nổi. Nó sẽ ám ảnh tôi trong suốt một thời gian dài nếu như chạm phải. Nói chung là tôi thuộc loại người yếu bóng vía.
Kì lạ, trên chính cái con đường này, lúc này đây, lý trí của tôi lại cực kì tỉnh táo. Có lẽ là tôi đang muốn sáng tạo nên một người bạn đồng hành, để xua đi nỗi sợ hãi của mình. Tôi liên tưởng tới một con đường trong kí ức. Đó là con đường xí nghiệp nơi mẹ tôi làm việc… hồi đó tôi còn bé xíu. Có một thời đông vui, nhưng khi tôi bắt đầu ấn định được trí nhớ của mình, thì nó đã chỉ còn là một nơi hoang vu. Hoang vu đến nỗi dường như cả thế giới co cụm lại giữa cỏ dại và hoa cứt lợn trắng. Như rừng. Và những chiếc lò cao vụn vỡ, thời gian, mưa gió và nhất là sự thiếu vắng hơi thở của con người… bước vào trong đó, đối với trí nhớ trẻ con là một mê cung. Mỗi lần vào là một lần thử nghiệm chính mình. Thêm vài dãy nhà bỏ hoang, là một thế giới mà khi bước vào tôi thi thoảng lại có thể kiếm được một vài thứ làm giàu có hơn cho cái “gia tài” trẻ con của mình. Những chiếc chum, lọ, bé xíu xiu, những hộp phấn gia công làm thêm. Tất cả đều trong trạng thái dở dang và bỏ ngỏ. Công nhân mất việc. Thiếu việc và nợ lương. Và u ám. Đấy là những gì mà sau này tôi mới biết. Cái nhà trẻ của tôi, cách đó không xa, nhưng chính sự hoang phế của những “đền đô” của những ngôi tháp cổ tuổi thơ, của sự rạn vỡ và ăn mòn, của những hành lang bí mật, của tất cả những gì còn sót lại đằng sau một sự đông vui và nhộn nhịp một thời trở thành nỗi sợ hãi của bọn trẻ. Trừ một số kẻ như tôi. Tất nhiên không phải sợ, chỉ là sự tò mò và sự bất cần đã chiếm lĩnh lấy tôi. Không! Cũng không hoàn toàn thế. Bởi vì đơn giản một điều, tôi là một đứa trẻ cô độc. Vì cô độc mà tôi không cách nào hòa nhập được với xung quanh, với những đứa trẻ khác. Cô giáo ghét tôi. Ánh mắt tôi khiến cô liên tưởng tới sự trống rỗng, sự thù hằn, và sự cô đơn. Tôi rất ít khi nói. Sự im lặng của tôi đôi khi được đánh đổi bằng cả những hình phạt. Bởi tôi không chịu hát, không chịu cười như những đứa trẻ khác. Mặc, tôi vẫn cứ lớn lên hoang dại như sự hoang vu của những bãi cỏ và hoa dại, của cả bầu trời và sự tĩnh lặng bên ngoài. Và tôi vẫn tiếp tục lang thang trong những buổi trưa trốn ngủ, khi người ta không còn đủ sức để ý tới tất cả những đứa trẻ con trong số hàng chục đứa trẻ của một cái nhà trẻ cơ quan . Và nhất là với một đứa trẻ “khủng khiếp” như thế. Tôi không nhớ chính xác lắm những lúc ấy thì tôi làm gì, có lẽ là thơ thẩn đi hái hoa cứt lợn, đi lượm lặt những thứ linh tinh, hoặc nghển cổ lên nhìn trời. Mà trời thì trong và lành lắm. Bạn thân mến, cho tới giờ thì những cảm xúc ấy vẫn còn như nguyên vẹn trong tôi, càng đi thì tôi lại càng nhớ, và càng hiện lên rõ mồn một. Tôi giờ không có sự lỳ lợm như cái con bé con ngày ấy. Tôi là phụ nữ, là phụ nữ thì tôi có quyền được yếu đuối. Nhưng tạm thời hãy cứ quên chuyện đó đi. Hãy để cho tôi tiếp tục được luyên thuyên trong câu chuyện thời thơ bé của mình. Chúng ta sẽ quên đi nỗi sợ hãi của màn đêm và những mối hiểm họa trên con đường này, tạm thời, cho tới địa chỉ tiếp theo mà tôi sẽ ghé tới.
Đang nói về con đường, không, chính xác hơn là đã nói tới cái khu xí nghiệp bỏ hoang của tôi. Hồi còn sầm uất, trồng rất nhiều hoa anh đào. Thứ anh đào ta. Mẹ thường bảo với tôi, cẩn thận, chỉ một giọt liếm vào môi là có thể cướp đi sinh mạng của ai đó. Tôi thường thơ thẩn quanh những gốc cây đó. Và cho đến nay, sau bao nhiêu năm của cuộc đời, tôi chưa có dịp để kiểm chứng lại lời mẹ dặn. Bởi vì, thường nó chỉ xuất hiện trở lại khi tôi đang ở trong trạng thái tỉnh táo và yêu đời, thậm chí là tỉnh táo trong trách nhiệm. Những lúc cô đơn, tôi thường ít nghĩ về nó, mà thường nghĩ tới những gì dữ dội hơn. Anh đào như một ám ảnh về cái chết từ thưở đó. Thú thực là hồi đó tôi đã biết thế nào là chết đâu, chỉ cơ hồ là một điều gì đó rất khủng khiếp, và đương nhiên tôi chả muốn dính vào. Cứ rong chơi cả ngày, tối đến tôi thường tự hỏi mình, cái thế giới ấy, nghĩa là giữa những hoang vu ấy, đám cỏ dại, đám hoa dại và cả hoa độc ấy của tôi, những khu thành đổ nát, những dãy nhà xiêu vẹo và con đường gập gồ sỏi đá của tôi sẽ như thế nào trong đêm… nỗi khao khát đó cứ lớn dần trong tôi, lớn dần. Từng ngày từng ngày một…. Mà kì lạ nhỉ? sao tôi lại có thể nhớ như in từng chi tiết đến thế. Một đêm mùa hè, tôi quyết định tự tìm cho mình câu trả lời. Tôi lén bố mẹ, tự đi về phía nhà trẻ, rồi sau đó len qua hàng rào, tìm về thế giới của mình… và tôi sợ, sương đêm, ánh trăng, cột đèn, một mình tôi giữa thế giới quá ư là rộng lớn. Có cái gì đó đang ập đến trong lòng. Tôi quá bé nhỏ, ban ngày đã mênh mông, đêm đến còn đáng sợ hơn. Không một ai, không một ai, và dường như tất cả mọi vật đang chĩa vào tôi với ánh mắt dò hỏi và nghi hoặc chứ không còn hùa vào như ban ngày. Và tôi khóc, nhưng chẳng có ai dỗ tôi. Tôi ít khi khóc, bởi rất là lì lợm. tiếng khóc vọng vào cây, tiếng khóc vọng vào cỏ, vào những hàng gạch đang lở ra, vào sỏi đá dưới chân, vào ánh trăng trên đầu… thực sự, có lẽ là suốt cuộc đời tôi không thể nào quên được. và càng lớn. tôi càng hiểu thế nào là sự cô đơn và cô độc của con người trong một thế giới quá ư là rộng lớn. Tôi muốn thay đổi, tôi muốn hòa nhập, tôi muốn thoát ra khỏi sự cô đơn, tôi sợ phải một mình. Phải mất một thời gian không lấy làm dễ dàng gì cho lắm. Và tôi không muốn quay trở lại với cái xuất phát điểm ban đầu ấy nữa. Nó là sự ám ảnh, đôi khi hay quay trở lại với tôi trong những giấc mơ, giày vò tôi. Tôi sợ…, sợ bị bỏ rơi… Vì thế, đôi khi, tự nhiên vắng bóng một ai đó, một người mình thương yêu chẳng hạn, tôi thường lồng lên kiếm tìm, như một con điên, trong lòng thì gào thét. Mất đi một cái chân kiềng trong số những cái chân kiềng mà tôi thường tựa vào, dù nhiều nhưng chỉ mất đi một, mất đi một, mất đi một, sự mất mát quả là đáng sợ, tôi sợ điều đó. Ít người hiểu được nỗi sợ hãi của tôi. Thường thì mọi người hay cười, vì những biểu hiện của tôi giống như chỉ ngày mai thôi, không, không phải ngày mai, mà lát nữa thôi, thế giới này sẽ sụp lại trên đầu. Và tôi khóc, khóc vì sợ hãi. Khóc thương cho chính bản thân mình. Tôi không muốn mất một ai, bất cứ một ai, trong tập hợp những con người làm nên cuộc sống của chính mình. Và giờ, tôi đang trên đường tìm kiếm trở lại, một con người như thế. Tôi sợ hãi, sợ hãi lắm chứ, dù sao thì tôi vẫn chỉ là một người phụ nữ, là phụ nữ thì có quyền được yếu mềm. Tôi ghét những người đàn bà hay tỏ ra mình hay hớm hơn đàn ông. Hãy cứ im lặng đi nhé, cho dù bản thân mình có khả năng hơn, mình mạnh mẽ hơn, và hãy ngoan ngoãn làm một chú mèo tinh ranh, làm một chú mèo bông đi, và hãy tỏ ra khôn ngoan ở những nơi cần thiết.
Con đường này tự nhiên gợi lại cho tôi về cái khu xí nghiệp cũ. Ờ, tôi không hề có ý định kể chuyện ma đâu, chỉ là cảm giác, cái lạnh xuyên qua lần áo. Càng về khuya càng lạnh. Ánh trăng thì như trêu ngươi. Tiếng xe máy rù rù. Hết những con đường đất với những bụi rậm là những căn nhà lặng im. Những mảnh vườn. Rồi lại những con đường với những bụi rậm, tất cả đều lặng im. Lặng im đến ghê sợ khi thấy sự sống thật là mong manh…
Rút cục cũng đến được chỗ tiếp theo. Trong ánh điện vàng. Căn nhà đó như một dấu hỏi. Tôi không thể nhớ được tôi và người ấy xuất hiện ở nơi này khi nào. Nhưng tôi có cảm giác ở đấy, cảm giác bị đe dọa… một cú điện thoại để thông báo, để đảm bảo mình không tự nhiên mất hút đối với mọi người cũng đủ làm tôi yên tâm hơn. Tôi sợ mình biến mất mà không ai biết, tôi sợ sự cô đơn cả khi chết rồi. Căn nhà này có những cây táo thật to, thật sum, những gốc táo già và cằn cỗi, cũng như con người trong ngôi nhà đó, cũng cằn cỗi và già nua, thêm nữa là sự độc ác khắc khổ… sự độc ác của con người tách ly ra ngoài đồng loại. Và tôi biết chắc rằng, nếu tôi biến mất ở đây, chỉ cần có người nhớ tới hai từ gốc táo, họ sẽ biết phải tìm tôi ở đâu, như tôi, đang kiếm tìm khắp những nơi mà mình có thể kiếm tìm về người bạn của mình…
Không nhớ tôi đã ra khỏi khu vườn đó, căn nhà đó như thế nào nữa. Đến lúc tôi nhận ra mình đã cách xa nơi đó một khoảng khá xa thì tôi biết là mình không thể có một thông tin nào về con người mà mình tìm kiếm. Thương yêu, làm cho con người mạnh mẽ hơn, và đôi khi cũng che mắt con người ghê gớm. Nhưng tôi không còn bận tâm về căn nhà và khu vườn đó nữa. Linh cảm cho tôi biết, đó không phải điểm dừng cuối cùng, mà chỉ là một chốn dừng chân… của cái mùi mà tôi tìm kiếm, và cái mùi đó đang tiếp tục dẫn đường cho tôi trên con đường mà nó đã đi qua. Tôi không dám nghĩ tới trường hợp xấu nhất, bởi vì chỉ cần thoáng qua trong đầu thôi, suy nghĩ đó cũng có thể hạ gục tôi ngay tức khắc, thật chẳng hay hớm gì. Chết không phải là một cái bánh ngọt, gục ngã không phải là một cái bánh ngọt, bởi vì nếu là bánh ngọt thì mỗi người- tuy nhỏ bé, tuy lớn lao mãi vẫn chỉ là một đứa trẻ giữa cuộc đời, chả rủ nhau đâm sầm vào mà liếm, mà mút thứ bánh đó sao?
Tôi tiếp tục một mình trên con đường sỏi đá. Tiếng xe máy tà tà trong đêm, tôi cảm thấy mình đang run sợ. Con đường tiếp theo ngắn, chưa đi đã đến, chưa đủ để tôi cảm nhận thấy sự cô độc đang chiếm lĩnh mình. Tôi còn mải liên thiên trong chuỗi kí ức dài dằng dặc. Tôi 23, tôi còn trẻ lắm. Nhưng ngần ấy năm, đã cho tôi được nhìn thấy và hiểu rất nhiều chuyện, những chuyện đắng, những chuyện ngọt, những chuyện ngô nghê,…. Và tự nhiên trong lòng đau thắt, nước mắt cứ thế lăn dài trên má tôi. Tôi không nhớ mình đã đi qua bao nhiêu nơi, hỏi thăm bao nhiêu người, trong số đó bao nhiêu người có thể tin, bao nhiêu người không thể. Linh cảm cứ dẫn dắt mình đi trong mộng du. Tôi chỉ nhớ được những con đường về đêm trong cuộc hành trình của mình. Tôi đã tìm kiếm bao lâu? Bắt đầu từ khi nào? Tôi không thể nào nhớ, không thể nào xác định trong đầu mình. Nước mắt cứ thế trào ra, sự đau đớn và mất mát chưa bao giờ cảm nhận lại lớn lao như thế. Dường như có một thứ gì đó thầm thì. Đã đến cuối cuộc hành trình rồi, và ở đây, tôi có thể tìm thấy câu trả lời cho mình. Cái mùi đó đã dừng lại ở đây, chỉ ở đây và đang nhìn vào tôi đau đáu. Tôi như người mất hồn? không, mất hồn thì biết thế nào là đau? Tôi gượng dậy trong niềm tin và sự hi vọng dai dẳng, còn khả năng thì tôi còn hi vọng. Tôi không muốn mất khi chưa hoàn toàn tuột khỏi tay mình. Bởi với tôi đó là một điều rất quan trọng. Khi đã định thần lại, tôi bắt đầu quan sát cái nơi mà mình đang đến. Cảm giác bị đe dọa không còn ám ảnh tôi nữa, mà thay vào đó là sự cô đơn, cô đơn mòn mỏi, và chờ đợi. Một khu nhà được xây theo lối tập thể ngày xưa. Trời đã bắt đầu tang tảng sáng rồi, sương bắt đầu buông nhiều hơn, trong những căn nhà đó, điện vẫn sáng, thứ ánh điện vàng vọt chỉ có thể thấy ở thành phố cách đây chục năm, từ những chiếc bóng đèn tròn Rạng Đông còn hiu hắt. Tôi biết rằng đây là một bệnh xá đặc biệt. Tôi chần chừ đợi, tôi suy nghĩ. Tôi muốn mình tỉnh táo. Muốn những câu hỏi của mình thật là dễ hiểu. Và không muốn nhận những câu trả lời ngác ngơ. Tôi hỏi ngay một người áo mặc blu trắng đi qua, cái tên tôi hỏi không có trong trí nhớ của người này. Tôi im lặng, gần như tuyệt vọng. Tôi gục xuống bên thềm. Máu trong tim tôi đang chảy ra từng hàng. Tôi khóc. Và một lần nữa, cái mùi đã đưa bước chân tôi đến, đánh thức tôi và chờ đợi, và lôi tôi theo, vừa dỗ dành, vừa an ủi, lại vừa động viên. Trong cuộc đời tôi mãi là đứa trẻ ngây ngô. Tôi mãi không thể nào thoát ra khỏi cái bóng của quá khứ… Tôi đi, bước vào một căn phòng. Đó là một phòng bệnh. Với những chiếc giường bệnh cũng giản đơn và tàn tạ. Không, nó không hề tàn tạ, chỉ là cảm giác về bệnh tật, về cái chết thoáng qua khiến nó trở nên tàn tạ mà thôi. Tôi hỏi về những chiếc giường trống, cái tên mà tôi hỏi đương nhiên là không có. Tôi muốn đi, nhưng cái mùi vẫn bám riết lấy tôi, riết róng và chờ đợi… như thói quen, mỗi lần lạc phương hướng, trong đời sống, trong tình cảm. tôi thường viện vào tâm linh. Tôi gục đầu xuống, áp mặt vào đất, để lắng nghe mình, lắng nghe tiếng nói từ thẳm sâu trong lòng. Để tìm niềm an ủi, để tìm câu trả lời cho sự thực không thể nào trả lời nổi… những cái tên cứ lần lượt hiện ra trong đầu tôi. Có trật tự và hàng lối trên một bảng danh sách không dài. Và dừng lại ở vị trí cách tôi không xa… một cái tên, dường như tôi đã nghe một lần trong đời, nhưng tôi không để ý đó thôi. Một cái tên và một cái tên, và một sợi dây nối giữa hai cái tên đó trong những khoảng khắc cuối cùng.
Tôi hỏi những người xung quanh về khoảng khắc cuối cùng của họ, yên bình và thanh thản lắm! Không đớn đau, không giày vò. Hóa ra đến cuối con đường họ mới tìm được cho mình được niềm an ủi trong cõi đời này. Những câu chuyện của họ, niềm vui của họ, tiếng hát và những lời yêu thương. Chúa đã sinh ra họ trên đời, để rồi sau bao nhiêu lạc bước, cuối cùng cũng dẫn họ về bên nhau, cùng nhau dắt tay về nước chúa… nhưng không có một lời trăn trối lại cho tôi. Người đó đã thực sự quên tôi hay còn mải mê với hạnh phúc của mình, hay muốn tôi quên đi, quên đi để tiếp tục trên con đường dài dằng dặc của kiếp người… nếu muốn tôi quên đi, sao còn dẫn tôi đến đây để tôi phải chứng kiến, phải lắng nghe, phải cảm nhận? phải vui mừng và ganh tị với hạnh phúc đớn đau của họ? Cái mùi, với tôi thật là tàn nhẫn… nhưng giờ phút này nó đang ở bên tôi, đang nhìn tôi lần cuối, với một nụ cười hiền lành, với một cái vẫy tay, và rồi cái mùi quay bước tiến xa về phía cửa, rời xa tôi, rời xa tôi. Tôi biết rằng, ở ngoài đó thôi, cái mùi vẫn còn một cái mùi khác đang đợi chờ…
Đêm lạnh, tôi ngủ vùi trên chính chiếc giường mà từ đó cái mùi đã ra đi.
…..
Hà Thành 24/12/2009
.