Bỗng một hôm, đứa con gái ngủ quên, ta lần mò trở dậy
khát thèm một chút đắng cay
Chén rượu trên tay, ta không nhớ nổi gương mặt mình trong bóng tối
ta im lìm như màn đêm
thấy mình có tội
với một trái tim , cùng một hình hài
Một cuộc sống mà lại chia hai
Một là ta, và hai là nó
Chẳng ai biết được điều đó
kể cả chàng…
Ta, kẻ lang thang, suốt đời đi kiếm tìm bụi bặm
Giữa cuộc đời, ta hăm hở như một mũi tên
bắn vào tương lai như một điều thách thức
Nhưng cũng có khi chùn bước
Ta như con mèo già, lướt thướt trong mưa
Kiếm tìm chút rơi vãi dư thừa
Bình yên và hi vọng
Lòng ta khát
Như máu ta khát mặt trời
Ta liếm láp bờ môi
Không bao giờ hết hanh hao, rạn nứt
Nó, kẻ trong cùng một hình dáng của ta
Trước cửa cuộc đời, ngây ngô như một dấu hỏi
Chưa hề muốn thấy câu trả lời
Hẹn ước, và chia phôi
niềm tin dai dẳng như một miền cổ tích
hi vọng dại khờ
Học cách dấu những ẩn ức lòng sau những câu thơ
Trốn cuộc đời sau những cánh tay cuộc tình đến trước
Hoài ước
Cho những giấc mơ phảng phất màu hồng
Có khi ta miệt thị nó, và ta
Nó lại càu cạu ta, thiếu quá nhiều niềm vui, để giấc mơ nó chẳng bao giờ vẹn cả
Ta nó hằn thù
Nhưng không thể bỏ được nhau
Có những khi cả hai cùng đau
Nó nhìn ta, nhưng ta cũng không thể nào thông cảm được
Pha lê đã xước
chẳng thể sáng được như ban đầu
…
Có những đêm thâu
Ta lần mò trở dậy
Quên nó như ban đầu
Ta lại khát chính ta
…
Đỗ Thư
Ái Châu 8/2009