Bài đã đăng của Nguyễn Hiệp
sõng vành
Huyết giác là cây thuốc, vết thương của nó khi lành, hóa gỗ sẽ có màu đỏ như máu và đây là phần dùng để làm thuốc. Vết thương là phần có giá trị nhất của cây nên tên gọi huyết giác cũng là chỉ phần này, cả thân cây bạc trắng mà. Muốn cây có vết thương phải vạt, băm vào thân nó cho tứa máu, tứa nhựa chớ sao…
Thời tái chế, trải nghiệm cộng đồng
Tôi cho rằng tác giả khá thâm sâu khi loại bỏ tư cách chủ quan của văn bản, như tôi đã hơn một lần đề cập là sự tự thể hiện. Họ nói. Những người đã chết nói. Những người lính ở hai chiến tuyến nói. Những người nông dân, thợ thuyền nói. Nhân dân nói. Sự thật lịch sử ấu trĩ, tranh sáng tranh tối một thời được phơi bày mà không phải chối cãi.
Đối diện Giao thừa
Con giết cha và cướp giữa ban ngày,
“Đày tớ của dân” nuốt đất nền mồ mả
Toilet học trò, thầy nuốt cả tiền xây
Xả nước giết dân làng, tội dữ!
Mai Văn Phấn vượt thoát về phía trong veo
Thiên nhiên tràn ngập trong thơ Mai Văn Phấn, chính có cuộc hội ý lớn đó, chính có sự tham dự/ tham chiếu/ đồng nhất đó mà lằn ranh của ý thức biến mất, đã bị loại bỏ, chỉ còn những biểu tượng- sự xúc động trong tương tri của một người thơ đang lắng nghe…
Nhắn Cơn Mưa Ba Ngày Không Dứt Ở Miền Trung
Tiếng nước sông đi bây giờ không còn trong em
Lời ru là file âm thanh ngẫu nhiên chứa trong bộ nhớ,
Cánh đồng bây giờ không tồn tại trong em
Giếng khoan tay
Một cam kết ngắn gọn được trao đổi miệng, có nước lấy tiền. Hắn cùng gia chủ xác định vị trí, chẳng phong thủy, miễn tiện tưới tắm. Nhưng hắn biết dưới đồi, trước kia, có dòng suối, hắn dựa vào đó để đoán vị trí túi nước ngầm. Các gia chủ ở đây luôn tin hắn nghe, ngửi được nước…
trích Mùi Chồng
Hình ảnh đứa con gái của Thu độ chừng 20 tuổi chợt hiện ra trong đầu, lời nói thì thầm của nó nghe như của một bà cụ non nào đó: “Má viết tất cả ra trang blog này! Má không cần đọc lại. Chỉ đơn giản là má gõ bàn phím để chữa bệnh. Nghĩ gì viết nấy nghen má!”
Kẻ sĩ thứ chín đang rơi
Bục. Bục. Bục. Tiếng búa nện còn vang trong ký ức gần đây. Hàng vạn điểm sáng trắng rõ dần trong vòm tối, Xanh đã thấy những chuyển động loạn xạ, ma quái. Đất liền trời. Những điểm sáng trắng sắc nét. Xanh quay về, đi vào trong xác mình, vừa hoàn hồn Xanh lại thấy…
Những nhà văn “khó đọc” ba miền
Khó đọc hay dễ đọc chỉ là quan niệm tương đối. Và việc chọn tác giả ba miền cũng chỉ theo cảm tính cá nhân, Nguyễn Bình phương (miền Bắc), Nhật Chiêu (miền Nam), Ngô Phan Lưu (miền Trung) đơn giản chỉ là những nhà văn tôi quen biết và đọc nhiều. Bài viết này không mang tính chọn lọc…
Dị Vật Trên Đầu
Con người không còn thân thuộc với nhau, tất cả các loại giá trị đều bị quy về một chữ “tiền”, người ta dùng mọi thủ đoạn, kể cả đào mồ cuốc mả, để chiếm đất, lừa tình, để có thật nhiều tiền… Dường như sự phát triển nơi đây không đồng bộ, thái độ tôn sùng vật chất đã dắt con người…
Chỗ trống dưới ngón tay Phật
Nheo mắt. Nín thở. Nòng súng ngoái đầu nhìn tôi, tia mắt đen lạnh lùng, nó phả vào mặt tôi mùi thuốc khét lẹt như trêu ngươi, mai mỉa. Cái đỉnh đầu ruồi to dần, to dần rồi lao ngược vào mắt tôi như một viên đạn. Tôi giật mình suýt hét lên.
mùi chồng
Tắm lửa. Những ánh vàng ánh đỏ lay đêm trong cuộc tắm lửa của những người đàn bà ở Mật khu A2 luôn ám vào người tôi. Tôi chợt nghe được cả bầu âm thanh rạo rực, tiếng người thì thào đứt quãng, tiếng củi lửa lép bép. Tôi chợt nghe cả quãng lặng kì vĩ mà đớn đau trong trường canh nóng rực của khúc nhạc núi rừng ngày nào.
nóc trời và đáy cát
Tôi nhảy đầm, tôi giao lưu với những người đàn bà tiếng tăm bất hảo, tôi tiếp khách bằng rượu Tây hằng đêm, tôi mưu tính, tôi thực dụng, tôi xem mọi chuyện thuộc “phạm trù sinh hoạt”, tôi đi về giữa đêm hôm khuya khoắt… nghĩa là tôi thoáng rộng, tôi văn minh, tôi tự tin, tôi thức thời chứ không có nghĩa là tôi “Tây hoá”, tôi bê tha…
Viết ở AngKor Wat
Hạ bệ tâm linh
Người ma hóa thiên nhiên
Cánh đồng xanh biến thành khu chết trắng
Sông MeKong hóa thành sông máu
áo
Chẳng hiểu sự chuyển biến cơ thể sao đó mà chỗ ngày xưa là bộ ria đen như bầy kiến đen ấy bây giờ cứ nhẵn thín bóng nhẫy như thoa mỡ. Sau ngày ba trăm tuổi tôi cũng quên hẳn chuyện để râu. Tôi cũng từng có một đời vợ. Sau lễ cưới ba ngày, tôi được biết thiên đàng là gì. Sau ba tháng, tôi biết địa ngục là gì. Và sau ba năm tôi không còn sợ địa ngục nữa.
Da Màu phỏng vấn Nguyễn Hiệp
Tôi thường viết theo kiểu búp bê Nga, lồng nhau, đồng dạng. Con ngoài cùng/cái vỏ thấy được chỉ là cảm giác “hiện tại”. Tôi luôn cố gắng và ước muốn sao cho người đọc có thể dễ dàng lấy ra bất kỳ con búp bê bên trong nào để ngắm nghía, trò chuyện. Không hẳn là truyện lồng truyện hay lắp ghép hay phân mảnh, thật ra mỗi “con búp bê” là một lớp ý.
Âm Thanh Đổ Bóng
Theo lời vị nhạc sĩ ấy, dù có năng khiếu nhưng Vũ sẽ không bao giờ sạch nước cản với kiểu học “chưa đi đã chạy” này, mà cái vị trí đứng đầu huyện trăm công ngàn việc của Vũ cũng không cho phép tập trung hơn. Thoạt đầu cái ý mời gia sư về nhà dạy đàn cho cả hai vợ chồng chỉ vì một cán bộ đàn em tặng vợ Vũ cây dương cầm, loại đàn đắt tiền…
Hơi thở của dòng sông
Thầy Đen định ghé lại ngôi chùa quen tá túc qua đêm đợi con đò sớm mai, là bụng nói với dạ như vậy, chợt có một sức hút ma quái nào đó kéo bước chân ông tiến lại gần hơn, ông bàng hoàng nhận ra người này mang khuôn mặt của mình, cùng lúc ấy người đàn ông tiến tới và nhanh chóng nhập vào ông.
Chiêm bao
Đêm qua, tôi mơ thấy rong rêu mọc ra từ tai, từ mắt, từ hoàng thành cố nội nỗi buồn thương
Tôi thấy tôi mang tự do dấu nhẹm trên giường
Rồi buộc nút giữ gìn như báu vật
Bay
Hắn cũng lấy trớn lao lên, hai tay hai chân hắn đánh lăng nhanh dần nhanh dần rồi vút vút xé gió, nhưng đến gần bức tường thì hắn chùi chân thắng lại. Hắn không hiểu tại sao. Hắn ngã quỵ xuống cạnh luống cỏ cắt xén thẳng tắp, nằm thở hổn hển, tim dập thình thịch trong lồng ngực. Hắn dáo dát nhìn quanh. Trong phút giây ấy, hắn biết đôi cánh của hắn vĩnh viễn không bao giờ mọc ra.
Đập vỡ tôi ra và sắp xếp lại – 2
Suốt đời tôi luôn bị nhắc nhở phải cẩn thận. Vậy mà ba tôi không còn nữa tôi đã lập tức phản lại ngay, tôi lại phải tự nhắc mình “không cẩn thận nữa, cẩn thận là thừa,” tôi khát khao nắng gió, khát khao mất trật tự, thậm chí là sự bừa ẩu nữa. Trong một thế giới giả thật lẫn lộn, con người ta phải thường xuyên rụt cổ lại như một con rùa trong mùa cháy rừng, rụt vào rồi lú ra, lú ra rồi rụt vào…
Mị lực
Từ ngày nghe được ba tiếng Mây – Niết – Bàn, lòng chợt bất an, nửa muốn cãi lại cái gã nhà thơ trọc phú mở miệng là văn nhã xập xoè, nửa hy vọng tìm ở đó sự quyến rũ, lý giải khác: Có thể Niết bàn ở đây được hiểu là cách nói theo kinh nghiệm nội tâm.
Thùng lủng đáy
Hôm qua, ông mơ thấy mình trở lại thời tuổi nhỏ, quảy hai thùng nước gánh mướn trên vai, ông nhanh nhẹn sang hết vai này rồi vai kia như cái thời làm mướn đầy tủi nhục. Chỉ lạ một điều là hai thùng nước cứ chảy ròng ròng dọc đường, ông càng chạy, nước càng chảy nhanh, ông càng lao như bay, nước dưới đáy thùng càng tuôn túa ào ào, đến nơi thì không còn nước nữa.
Sáu ngọn gió
Tôi chôn quyển nhật ký lại trên đồi Khí Tượng, rồi lầm rầm khấn vái, thành tâm cầu mong: Ở thế giới bên kia, chị thật sự sống trong ngọn gió thứ sáu, cầu mong cho sóng yên biển lặng trong lòng chị mãi mãi! Không thể tin được, kể từ lúc ấy, tôi bắt đầu nghe được những âm thanh rất lạ từ xa vọng lại, có lẽ là… sóng hạ âm.
Giải Thuật
Giải thuật là một thứ nhức đầu, bởi vậy khi tự chuyển linh hồn mình qua một thân xác mới, một thân xác cứng đơ bị treo lơ lửng giữa không trung, tôi mới có dịp suy nghĩ về thứ hình vẽ đường đi rối rắm, phức cảm của nó; gọi là thuật toán cũng được, gọi là thuật văn cũng xong.
Huyết Nhân Ngải
Loại ngải quý đó em, ban ngày, lá nó xanh bình thường, nhưng đêm thì ửng đỏ, chi hoa, cuống hoa mảnh như không có thật, hoa đỏ bầm, nhỏ li ti, lửng lơ nở vào những đêm trăng thu. Lúc ấy không gian chậu cây như đang xuất huyết, như đang đẫm lệ.

Bình Luận mới