Trang chính » Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Truyện ngắn đặc biệt Email bài này

áo

rousseau_2 

 

 

Trên vùng đất này, dường như mỗi đụn cát bay, mỗi đồi cát cháy đều có một bầu trời riêng biệt. Bầu trời Dốc Ngọn Gió khum khum lòng tay, ngoài tiếng nhạc mềm đục đều đặn xa xăm của sóng nước, nói có cũng được, cho là không cũng phải, gió, một mình một cõi, rít lồng, oặn ẹo, tung hứng, di chuyển cả những núi cát khổng lồ.

Vắng. Cả ngày, Dốc Ngọn Gió vắng, thênh thang lối xuống vạn chài, thênh thang đường lên đỉnh cát. Dường như vướng phải lời nguyền độc địa nào đó mà những người trần mắt thịt ở đây đã bị biến thành những ngọn gió nóng lạnh oặn mình. Người như gió. Gió như người. Thoắt ẩn thoắt hiện. Thoắt nóng thoắt lạnh. Và cả những chiếc gai xương rồng cũng luyện sức mạnh trong im lặng đổi thay nóng lạnh hai mùa trong ngày.

Cánh cửa của ngôi nhà ấy là cái miệng của một khuôn mặt, đỉnh đồi cát sau nhà là đỉnh trán, cát bay như tóc bạc bay trong gió, sân nhà cũng toàn cát, lơ thơ vài cây gai mắc cu bắt chéo ngả nghiêng, lổm chổm như cái cằm của gã đàn ông nhiều yêu thương và tham vọng quên cả chăm sóc riêng mình.

Bước vào nhà, dừng hồi lâu, đôi mắt của chủ nhà mới từ từ hiện lên. Đó là đôi mắt luôn nhìn xuống của một thợ may lâu năm, nó khéo dấu đi cái hút sâu trống rỗng đến mức chỉ còn là hai họa tiết hình lá khép ngủ. Cả cái dáng ngồi khom khom của người đàn ông may vá này cũng chỉ là một họa tiết hình người sau chiếc máy may hiệu Sinco sét lỡ từng mảng, tiếng kêu lọc cọc già khụ. Trong nhà này, tất cả đều khô già và âm tính.

Chủ nhà đó chính là tôi. Tôi sống bằng những giấc mơ. Quá nhiều giấc mơ được tôi tích trữ lại để lừa phỉnh chính mình. Ban ngày, tôi còn mơ hồ, nhưng đêm đến khi khí âm tỏa lan khắp nơi thì tôi biết mình là ai. Tôi không phải là đàn bà chính gốc cũng không phải là đàn ông chính hiệu, từ lúc giọt máu tôi được cha mẹ tạo tác là một đứa trai thì tôi vẫn là người điển trai nhất nhì khu vạn này, có thời tôi còn để cả ria mép, con trai vạn chài chỉ được để ria khi ông nội qua đời, để râu cằm khi cha khuất núi, biết thiên hạ xì xào sau lưng nhiều lần nên tôi cạo phắt, sợ ba tôi biết được thì rầy rà. Chẳng hiểu sự chuyển biến cơ thể sao đó mà chỗ ngày xưa là bộ ria đen như bầy kiến đen ấy bây giờ cứ nhẵn thín bóng nhẫy như thoa mỡ. Sau ngày ba trăm tuổi tôi cũng quên hẳn chuyện để râu. Tôi cũng từng có một đời vợ. Sau lễ cưới ba ngày, tôi được biết thiên đàng là gì. Sau ba tháng, tôi biết địa ngục là gì. Và sau ba năm tôi không còn sợ địa ngục nữa. Cô ấy ra đi đột ngột nhưng không làm tôi bàng hoàng. Khi tìm thấy cái áo tím sót lại trong ngăn tủ, những giấc mơ mệt mỏi mới hiện dần lên ám lấy tôi. Đầu tiên, tôi cầm cái áo lên đặt ngang tầm mắt rồi nhìn trừng trừng vào nó. Đêm đó, tôi ôm ấp chiếc áo trong lòng và có được một đêm trằn trọc nhớ đời. Đêm thứ hai, tôi phát hiện ra chiếc áo có đầy đủ những mùi thân thuộc gắn bó với mình: mùi bãi bờ, mùi dừa xiêm, nhất là mùi phụ nữ thấm đẫm. Đêm thứ ba, tôi nằm mơ, cảnh mộng hiện ra trong chiêm bao trong suốt, chuyển động không ngừng, dường như chúng được tạo ra bởi trăm ngàn ngọn gió. Vợ tôi cũng là gió, một cơn gió thật quyến rũ, hút hết thần trí của tôi, nhưng mỗi khi tôi đâm “cái thỏi sắt nóng đê mê” ấy vào người nàng thì lập tức có những bàn tay vô hình lôi hai chân tôi ra khỏi giường. Tôi tức tối quay lại thì chẳng thấy ai. Người tôi cứ như hít phải khói cà độc dược loay hoay trong ảo giác. Riết rồi tôi đành chấp nhận một người trong suốt có đôi tay mạnh bạo ấy là người thật chứ không phải gió. Tôi hóa cuồng quỳ lết chân năn nỉ cái con người gió ấy để yên cho tôi được ôm ấp nàng. Đáp lại tôi chỉ là một khuôn mặt trơ lạnh vô hình vô tướng không dễ gì lay chuyển.

Mặt trời lên cả cây sào dài, sáng bảnh mắt mà tôi vẫn cứ loay hoay trườn mình trên một ảnh hình hư ảo, cơ thể đầm đìa mồ hôi.

Lão già ở dốc cát phía trên khuyên tôi nên đốt hoặc chôn giấc chiêm bao ấy đi. Có bệnh thì vái tứ phương, ai bảo gì tôi cũng làm huống chi lão ấy được mệnh danh là người uyên bác nhất vùng. Một tay bịt đầu ống tre dùng để thổi lửa, tôi áp miệng hà cho bằng hết hơi thở cũ trong người, đến khi da bụng dán lõm vào ruột, tôi nhanh tay bịt đầu tre còn lại rồi vùi nhanh vào cát. Chôn vùi một giấc chiêm bao thật không dễ dàng gì. Chôn xong, quay về nhà ngồi bần thần như bị ma bắt mất hồn, tôi cứ ngồi đó từ sáng sớm đến tối mịt chỉ để nhìn chằm chằm vào chiếc áo vợ tôi vội vàng bỏ sót lại và cố nhớ lại cái cảm giác bị ai đó lôi hai chân ra khỏi cuộc làm tình. Tôi thử chôn giấc chiêm bao kinh khủng ấy nhiều lần nữa, có ngày tôi ra bãi cát sau nhà đến năm bảy bận. Hết ống thổi lửa, tôi dùng cả những ống tre có sẵn trong nhà. Những cây tre làm phên vách, đòn tay của căn nhà thưa thớt dần, lưỡi cưa dùng để cưa tre phẳng xếp, mòn vẹt, lụt nhầy như đứa trẻ nhe hàm răng sún mà tôi vẫn chưa chôn nổi một giấc chiêm bao. Sau, tôi chôn luôn cả chiếc áo rồi lấy gai mắc cu dằn lên mới tạm yên, mới tạm gọi được giấc ngủ trở về. Mãi sau này tôi hiểu giấc chiêm bao ấy chỉ là bóng gió về một cảm giác từ bỏ, từ bỏ cả hy vọng và khát vọng. Từ bỏ ngay trong giấc mơ chính là cuộc xét duyệt lại tấm áo, một thứ trang phục của cuộc sống chính mình.

Có người nói đùa một cách ác độc là tôi có buồng trứng chứ không có bìu. Tôi nghe quen không còn giận nữa, mà tôi cũng cảm thấy thế thật. Nách tôi đã rụng hết lông từ lúc nào tôi chẳng hay. Tôi có thói quen đứng trước gương làm dáng rồi cười một mình lúc nào tôi chẳng hay. Dáng đi đứng của tôi khúm na khúm núm từ lúc nào tôi chẳng hay. Chẳng biết từ lúc nào mà tôi thích mặc và tự may cho mình những chiếc áo cổ bèo, cổ thuyền, tôi nhìn những chiếc áo ấy trong tủ treo như những gì quen thuộc vốn có của mình. Tôi bắt đầu thích những gì vụn vặt, tích góp những thứ nhỏ nhặt coi như là gia tài quý hóa riêng mình. Chẳng biết có phải nghề vá víu đã làm tôi trở thành một phiên bản đàn bà hay không. Từ nỗi buồn mênh mông không tên, từ cách chịu thương chịu khó, đến tính cả tin mềm yếu, đến giọng kim ngày càng the thé… đều là những biểu hiện của nữ tính, chỉ có thể xác hình đàn ông. Tôi không biết có phải đó là bi kịch hay không, nhưng tôi thấm thiá đến tận tim gan ruột cật mình cái đau rách toang tâm hồn trong hành trình sống không giới tính, một hành trình trĩu nặng những cơn ác mộng ư ứ hằng đêm, hằng trưa, hằng sáng.

Người ta gọi tôi là thợ may Dốc Ngọn Gió. Ở đây, khách mang đồ đến vá nhiều hơn may mới. Gọi tôi là thợ may cũng được, gọi là thợ vá cũng đúng. Cuộc sống kim chỉ đơn điệu đến mức đôi lúc tôi thấy như mình đã tháo cái đầu mình ra gá hờ lên chiếc bàn máy may, tôi làm mọi thứ như là thói quen, như là một phản xạ được máy móc hóa từ ngàn năm trước. Cái đầu thừa thãi. Không có gì thừa thãi trong cơ thể con người, cả ruột thừa cũng không thừa, nhưng tạo hóa đã cho tôi một đặc lệ là thừa ngay chính cái đầu. Có lúc tôi lại thấy mũi kim lên lên xuống xuống kia chính là con mắt nối dài của mình, tia mắt luôn đâm thụt xuyên qua các lớp vải theo một nhịp điệu ru ngủ từ sáng tới chiều. Riết rồi mắt cứ lòa dần xỏ kim bằng tay vá may bằng sờ mó, chỉ suốt đứt ngày năm bảy bận, mặt trăng kia còn nhìn thấy hai ba mặt trăng chồng nhau nhòe nhoẹt thì sao thấy rõ được cái trôn kim. Mỗi lần mút cái đầu cọng chỉ rồi mò mẫm se xuyên sao như một cực hình. Kéo cái chân vịt ập xuống ép được đúng chỗ rách là sung sướng đạp mê đạp man, có lúc quên dừng, chỉ ngoằn nghuệnh ra cả chỗ vải chưa rách, lại tháo, lại xỏ, lại mò như cò ăn chập tối. Khách vá ngày càng nhiều, mắt thì tèm hem như bị bồ lệch ăn, lại chuyển sang vá quách bằng tay cho dễ lần đường kim mối chỉ. Ngón tay mò mãi mà chai nù lên như đầu con rắn độc, đôi lúc chợt giật mình quơ vội cây thước đo vải đập một cái thật mạnh. Đau thấu trời mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mình. Suốt ngày, tóc lòa xòa đầy trán đầy mặt như cát bay cũng không còn biết nhột, không màng vén vuốt, chải chuốt gì nữa.

Dạo này có một gã dân chài cứ lượn lờ quanh nhà như cá chuối đứng bóng, ấp úng mãi cuối cùng cũng chỉ là chuyện đem áo đến vá. Gã để một đống lù lù xuống trước mặt làm tôi bật ngửa người ra. Cái áo dày cộm, rít trịt, vằn vện mồ hôi muối pha với nước biển, tanh tanh hăng hăng như mùi bãi mùa rong chết.

Gã vừa ra khỏi cửa, tôi vội đẩy cái đống áo đó xuống dưới chiều gió. Mệt mỏi! Lấy đầu cá vá đuôi tôm mãi, chán! Tôi ngáp một hơi dài muốn trẹo quai hàm, xong lại vói tay đẩy cái đống áo xa hơn nữa dưới chiều gió. Nhưng ngay lúc ấy, tôi lại sựng tay níu cái áo về phía mình. Tôi vừa nghe thấy mùi cơ thể đàn ông nồng mạnh, hôm qua giờ vì cái mùi rong chết lấn át mà tôi chưa nhận ra cái mùi hấp dẫn này. Tôi ôm áo và mường tượng bộ ngực đá tảng của gã dân chài. Tôi ôm áo vào lòng, mắt lim dim, mũi hít hít rồi mơ hồ cười một mình. Tôi trách mình sao lắm thứ muốn để rồi cái muốn này che lấp, mâu thuẫn cái muốn kia. Tôi muốn cái mùi này, là thứ ham muốn đến khát khao gầy rốc cả người, sao giờ này tôi mới nhận ra? Tôi thầm đặt tên cho cái mùi lạ lùng này là mùi Dốc Ngọn Gió, hình như có cả mùi dừa xiêm, mùi biển mặn và nhất là mùi đàn ông thứ thiệt trong ấy. Tôi chợt đờ đẫn cả người khi nhớ lại cái áo vợ tôi để lại ngày nào. Bất giác tôi thấy mình đang siết chặt cái áo đầy những mụn vá của gã dân chài vào lòng.

…Bấc thổi lồng. Cái áo thiệt to, tôi đang loay hoay trải phủ cả cái sân cát nhà tôi mà hai cánh tay áo vẫn chưa thật thẳng thóm, phần tà áo phải vắt lên mấy cành mắc cu. Thật sự tôi cũng chưa biết là do áo rộng quá không thể đặt vào cái chân vịt máy may cũ kỹ của mình hay do tôi có thói quen thích làm mọi việc bằng tay mà tôi đã quyết định trải áo ra sân. Hết chỉ trắng, chỉ đen, chỉ nâu, chỉ ngũ sắc tôi lại phải cặm cụi ngồi tháo cả cái bao bố ra làm chỉ. Một rổ kim tay. Một bao mụn vải đủ loại, đủ kiểu.

Đứng bóng. Nắng cháy da người.

Tôi bò lê trên áo, đắp những mụn vải bằng ba bốn bàn tay, xếp cạnh rồi lần kim, thoạt đầu là đường kim nhặt, thẳng thóm, khi tay tôi bắt đầu mỏi, mắt bắt đầu nổ đom đóm thì đường kim lơi dần. Đột nhiên hàng chục mụn vá bắt đầu rục rịch. Tôi bàng hoàng phát hiện vải áo đã quá mục, mục như cứt trâu, không còn chỗ cho những mụn vá bám dính vào. Tôi nhẹ nhàng trườn ra khỏi thân áo. Tay quệt mồ hôi, tôi đứng nhìn chiếc áo vá khổng lồ của mình. Tôi phát hiện một số chỗ phải thay bằng những mụn vá lớn hơn trùm lên các mụn vá cũ. Một thứ quyết tâm sắt đá chợt choáng ngợp tâm hồn tôi, bằng bất cứ giá nào tôi phải vá cho được chiếc áo này, tôi lầm rầm bật thành tiếng một mình. Gió càng lúc càng mạnh và nóng hơn. Mặt trời xoáy một vòng thăm thẳm chói gắt giữa đỉnh trời. Tôi lại nhoài người ra tấm áo. Rổ kim đã gẫy sạch, thay kim bằng những chiếc gai xương rồng, tôi cực nhọc soi lỗ lần chỉ. Ngón cái và ngón trỏ trên bàn tay tôi đã hóa thành sắt, cứng đơ trơ cảm nhưng vẫn luôn đẩy kim gai đều đặn xuyên những mụn vá, dường như chúng sinh ra để thực hiện sự sống ý nghĩa nhất của mình trong phút chốc này, trong trạng thái này, trong ý hướng phụng vụ cho công cuộc vá víu của tôi lúc này đây mà thôi.

Chỉ còn những chỗ rách cuối cùng. Trong đầu tôi luôn nghĩ vậy, thật sự là tôi không dám nhìn nữa, để đánh bật cái thực tại “rách” ra khỏi sự quan sát của mình, tôi tập trung vào một dòng suy nghĩ, rồi không còn dòng suy nghĩ nào nữa. Tôi trống rỗng. Chiếc áo lồng lên bám vào mặt tôi. Tôi cố sức đẩy nó ra bằng cả hai tay, bằng cả hơi thở, bằng cả trăm ngàn chân lông đang dựng đứng nổi gai óc. Nó biến thành chiếc mặt nạ khổng lồ. Tôi mường tượng chiếc mặt nạ đang nhe hàm răng vừa đe đọa vừa cười cợt. Tôi thấy rõ nó. Tôi biết rõ nó. Nhưng thói quen của một thợ vá đến giờ vá víu đã thôi thúc tôi mãnh liệt, cố kềm chế tôi lại bị thôi thúc mạnh hơn. Cuối cùng, tôi thất bại, tôi quên, tôi tin chiếc mặt nạ chính là khuôn mặt thật của mình, tôi thua nó một keo không điều kiện, tôi lại vá như một cái máy. Tôi quay tròn người trên tấm áo, nhanh dần, nhanh dần, soi lỗ lần chỉ, soi lỗ lần chỉ, soi lỗ lần chỉ…

Tôi quay tít mù, thành cái chong chóng, rồi thành một chiếc kim lớn mờ ảo, mờ ào cho đến khi chỉ quấn quanh người, chỉ xuyên cả vào tim gan ruột cật, chỉ rối cuộn co cục như tổ sâu ngay trong não bộ, tôi nhói lên cảm giác đau đớn khủng khiếp. Tay chân đau. Ngực bụng đau. Óc não đau. Máu đau. Xương đau. Gân cơ đau…

Tôi ôm đầu giãy dụa, hét lên một tiếng thất thanh và tỉnh giấc. Nhà vắng. Dốc Ngọn Gió vắng. Chỉ trơ trọi mình tôi trong tư thế tháo đầu gác hờ lên bàn máy may. Tôi đang nhìn thấy rõ ràng, ngay trong lúc tỉnh thức, bãi cát trước nhà giống hình một tấm áo rã rệu, vạt áo vừa được vá lại mang mấy mụn vải to lật phật bay bay dờn dợn phủ tận đường chân trời. Gió bấc oặn mình dò dẫm như những mũi kim lớn trườn lên đâm xuyên xỏ chỉ xâu đính vá víu từng vạt sóng cát đang co dùn sáng tối nhấp nhô.

 

Chân núi Tà Cú, Khai bút xuân Canh Dần 2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Hiệp


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)