Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Chuyện cổ kể lại

9.12.2006

Đời Lý (hay Trần) gì đấy, một triều đại thái bình (hiếm thấy trong sử Việt), có vua đi về làng thăm lại làng xưa. Vua xa giá đến đâu dân các làng đổ ùn đến đó để đón vua. Về tới làng vua chỉ còn sức xin một bát rượu làng để uống rồi đi ngơi. Chưa kịp cởi áo ngoài, quan hành khiển vào tâu có &o…

Như tâm thần hoang tưởng

9.12.2006

Buổi chiều thứ năm ở thư viện rất hiu quạnh. Mùa đông ở cái thành phố này ngang ngược, không ra lạnh, cũng chẳng ra nóng. Thời tiết cứ thay đổi một cách không ước chừng cho được, và vì vậy nhiều khi những bộ đồ tôi chọn mặc trở thành vô lý. Giống như hôm nay cũng vậy, buổi sáng nắng nóng và buổi chiều âm u lạnh.

Bộ râu

9.12.2006

Này cậu, cậu là phóng viên chụp ảnh, nghĩa là người chuyên tìm cách thể hiện khuôn mặt người khác? À, tất nhiên là cậu còn chụp những cái không phải là mặt người. Nhưng gì thì gì, cậu cũng phải tìm mọi cách để diễn tả những cái ấy sao cho phù hợp với ý cậu và quan trọng hơn,…

không một ngọn nến nào cho ngày sinh nhật

2.12.2006

Nhưng cũng như chiếc bông hồng của cậu hoàng tử trong tác phẩm của Antoine de Saint-Exupéry, một bông hồng giữa muôn ngàn bông hồng khác, giống hệt nhau, dễ lẫn vào nhau, vậy mà cậu hoàng tử đã nhìn ra được chiếc bông hồng của chính mình, một bông hồng không giống với bất cứ bông hồng nào, tôi muốn nói bài nhạc mà em vừa nghe xong sẽ không giống với bất cứ một bài nhạc nào mà chúng ta đã từng nghe mặc dù âm điệu của nó hao hao như bất cứ một khúc hát nào mà chúng ta đôi khi bị buộc phải nghe.

Nhà ăn lúc chiều tối và một hồ bơi trong mưa

2.12.2006

Juju và tôi chuyển đến đây vào một buổi sáng đầu đông mù sương. Không có nhiều thứ phải chuyển tới – chỉ một cái tủ cũ, một cái bàn viết và một vài cái thùng. Khá đơn giản. Ngồi trên hiên nhà, tôi nhìn chiếc xe tải nhỏ rùng rình chạy khuất dần sau màn sương. Juju chạy quanh ngôi nhà khịt khịt mũi, nó muốn xem xét bức tường màu xám tro và tấm ván kính trên cửa ra vào như để chắc chắn rằng đây là ngôi nhà mới của nó. Nó vừa nhìn ngắm vừa sủa cấm cẳn, cái đầu cứ ngoẹo sang một bên

Làng Miền Nam

2.12.2006

Hân có biệt tài nhận biết mùi hương của cây cối thảo mộc, côn trùng, nước và đất đá. Ngay cả cùng loại sồi, cô nhận ra mùi của sồi đen hay sồi đỏ. Một lần lang thang ra bến tàu, Hân reo lên tên từng mùi mạnh mẽ của biển. Mùi phân khô của bọn chim hải âu hăng hăng, mùi ẩm từ bộ lông ướt chim bồ nông biển, mùi của thanh sắt cầu tàu đang nóng lên vì nắng, hoặc ngai ngái tanh tanh mùi rong biển trong gió… Lần ấy Brian chỉ cười

Nhật Ký Mùa Phượng Vĩ

2.12.2006

Cho tới khi biến cố xảy ra. Con bé ấy học chung lớp với cô, an-nam-mít rặt, vóc dáng nhỏ thó, yếu đuối, lúc nào cũng sụt sịt hen suyễn vì chứng dị ứng kinh niên. Sáng đó, cả lớp vừa đọc xong bài kinh kính mừng thì sơ giám thị bước vào, vẻ mặt nghiêm nghị. Sơ gọi con bé an-nam-mít lên, gằn giọng buộc tội nó là đứa đã lén tô lên vách cầu tiêu hàng chữ ‘‘thực dân Pháp, kẻ sát nhân’’.

CON SUỐI KHÔNG LÌA

2.12.2006

Những lần dầm mình dưới nước cả buổi để mò cua, bắt ốc hay lãng mạn hơn là những lúc ngồi im một mình ngắm hoa trôi theo dòng nước. Hai bên bờ suối là những cây to, hoa kết từng chùm, cánh mỏng manh như những sợi tơ màu đỏ thắm, nở chi chít đầy cây.

The House Behind The Temple


♦ Chuyển ngữ:
2.12.2006

I returned to my family house the first time after more than twenty years. Its appearance had not changed much. It was still the same three-compartment house painted plain white, its facade only disturbed by several partially opened doors. At the back was the kitchen and before the entrance was a small garden.

Hải trình cuối cùng của chiếc thuyền ma

25.11.2006

Giờ đây họ sẽ thấy được bản lĩnh của mình, ông nói thầm bằng giọng điệu đàn ông mạnh mẽ, sau bao năm chứng kiến cái lần đầu tiên chiếc du thuyền khổng lồ của đại đương trong trạng thái không ánh sáng và âm thanh, đi ngang qua khu làng giống như tòa lâu đài nguy nga bị bỏ hoang vào một đêm nọ…

Một tinh cầu khác

25.11.2006

Tháng chạp tây. Những ngày cuối của một năm cũ. Từ một thành phố miền dưới thấp tôi đã bay lên một thành phố miền cao trong một giờ di chuyển; thời tiết biến đổi đột ngột làm tôi ngộp thở. Thủy đón tôi ở sân bay. Buổi chiều xuống nhanh kéo theo đám sương mù bu quanh những ngọn đèn dọc theo đường về khu chợ.

Thiên thần

25.11.2006

Nụ cười nở ra trên cánh môi. Con mắt ướt như có gió có mưa đâu đó tạt về. Cõi lòng như cái ống nước cao su bị xoắn, người đàn ông kiếm giùm cô một cái cớ. Tháng bẩy ở Việt Nam thì có gì nhỉ. Loài hoa nào nở vào tháng bẩy ở quê nhà. Mùa mưa bắt đầu từ tháng nào. Bão nhiệt đới thổi về. Bão rớt từ biển đông. Tháng bẩy có gì. Xa Việt Nam lâu quá, người đàn ông quên mất tiêu

Thằn Lằn

25.11.2006

Nhìn đồng hồ thì đã 2 giờ khuya, tôi đã nằm lên giường định ngủ. Định bật đèn lên thì thằn lằn nhanh hơn, đã ôm chầm lấy tôi, rồi dúi đầu vào khoảng giữa vai và ngực tôi, thật mạnh đến nghe đau. Lòng bàn tay lạnh ấy luồn vào trong áo ngủ của tôi. Bàn tay lạnh như nước đá ấy chạm vào da trần, cho cảm giác thật dễ chịu.

bò sa mạc

18.11.2006

Sa mạc không một bóng người, cây hay thú vật. Thế mà trước đó, họ cứ khăng khăng bảo sa mạc không khác gì lắm đâu. “Nhiều ngày, không gió, nắng lại còn mát hơn.” Cổ tôi khô rang, đi từ sáng không một giọt, bây giờ nuốt nước bọt thấy đau đau. Thôi thì cứ nhắm thẳng mà đi, không qua phải không trở trái, thế nào cũng tới. Họ bảo thế.

Hai trích đoạn từ Cô Giáo Dương Cầm

18.11.2006

Cô giáo dương cầm, Erika Kohut, ào như một cơn lốc vào căn chung cư cô ở chung với mẹ. Mama thích gọi Erika là cơn lốc nhỏ của bà, vì cô bé thật là nhanh như quỷ.

Sao trong vạt áo

11.11.2006

Những khi Đoan ngồi cạnh Trang, thấy chênh vênh khác biệt. Một Đoan đằm thắm chịu đựng, một Trang sôi nổi phản kháng. Vậy mà, lạ thay, trong dạ tiệc hôn lễ Đoan lần đó, lúc tôi choáng váng hơi men, ra ngoài hóng chút hương đêm thì gặp Trang đứng tựa trụ đèn tắt bóng. Kiểu đứng rụt vai, khuềnh khoàng là lạ ấy chỉ mình Trang có.

Quần đảo

11.11.2006

Chúng tôi thấy được nơi cuối chân trời có một làn khói mỏng rồi con tàu lớn dần, nhẹ nghiêng về một phía như trong bức vẽ của đứa bé. Tôi đội chiếc nón rơm tròn che nắng ngang mặt có hoạ hình 7 chú lùn. Tôi phải ngẩng cổ để nhìn tàu đang lớn dần. Nếu không, tôi chỉ có thể nhìn tới đầu gối của người lớn và những vệt mồ hôi trên áo họ hoặc những đường nhăn trên các cặp đùi phốp pháp.

Những con ong, phần 1


♦ Chuyển ngữ:
11.11.2006

Cách đây đã nhiều năm, hồi còn ở Sarajevo, tôi và em gái cùng bố mẹ đi xem một bộ phim. Bộ phim kể về một anh chàng đẹp trai đi tìm một kho báu, thế rồi trong cuộc hành trình ấy, anh ta gặp một cô nàng xinh đẹp.Mẹ tôi ngủ gật ngay tức thì; phim ảnh vốn thường làm cho bà dễ buồn ngủ. Bố tôi thì có một phản ứng khác. Hết cảnh đầu tiên, bố tôi khịt khịt mũi tỏ ý giễu cợt:“Thật là ngớ ngẩn,”ông thì thầm vào tai tôi.

Trở đá

11.11.2006

Anh Lục ôm tôi. Trong giữa những giao động từ gió biển, tiếng sóng kéo rì rào trên cát, đập vào bờ đá cuối bãi, giọng người quanh đây ú ớ, có mấy tiếng chim ang ác. Anh Lục nhìn ông Biển, gật đầu. Một tiếng hét lớn, cùng lúc với gót chân phải đạp mạnh xuống cát, nơi anh Lục đứng, có một tảng đá xám.

CHUYỆN MỘT NGƯỜI MUỐN LẤY NHỮNG CÁI ĐÃ MẤT

4.11.2006

Ông ta thả người trên giường thở phào nhẹ nhõm. Gia đình chủ nhà đi nghỉ mát, ông được một vài ngày yên tĩnh. Nhớ đến việc phải làm, ông ngồi bật dậy, bước tới khóa cửa cẩn thận. Ông mò mẫm trong closet, lôi ra cái túi xách, ngồi lại sát ánh đèn ngủ.

ngôi nhà thờ trắng

4.11.2006

Nhiều năm sau, mỗi lần có dịp về lại thành phố, tôi đều tìm cách ghé qua ngôi nhà thờ. Tôi không phải là tín đồ ngoan đạo; đúng ra, mấy chục năm nay, từ khi trưởng thành, đủ lông cánh thoát khỏi tầm kiềm toả của người lớn, tôi chưa bước chân vào nhà thờ lần nào. Tất cả những bài kinh cầu trúc trắc mẹ tôi cố nhồi nhét vào đầu tôi lúc ấu thơ tôi đều quên sạch.

Nhà Có Khách

28.10.2006

Lâu lắm nhà mới lại có khách. Mà khách đây lại là anh Nh, tức mục sư có tên Tây là Giô, tức nhà thơ có bút danh là Hải Đăng, nhà báo có bút danh Đức Thắng… ở tận Berlin về chơi và chỉ chơi được có một buổi chiều với một đêm, đến sáng hôm sau đã phải đi rồi thì phải tiếp đón sao đó cho thật chu đáo.
Xác định như thế, nên mặc dù đã lôi ở cửa hàng về ngay từ lúc chiều,

Khoảng cuối thời gian

28.10.2006

Đợi thằng bồ Tây hôn hít xong, khi cánh cửa vừa cài trên cài dưới cẩn thận xong, cô mang xấp thư tình ra xếp thành ba xứ sở khác nhau: Mỹ một bên, Gia Nã Đại một bên, Úc một bên. Lòng cô háo hức chụp giật. Phải đi thôi! Đã đến lúc cô cần phải vượt biên, vượt biển, tìm một bờ vai nào đó nương tựa. Ở lại Pháp, không sớm thì muộn mọi ước mơ sẽ dìm cô chết mất vì nản

Trong bóng tối

28.10.2006

Ruby đang chờ nơi cửa, một tay đút vào túi trước của chiếc quần jean phai màu xanh cỏ, tay kia kéo mạnh chiếc áo sweatshirt không có tay. “Bạn có một người đàn ông trong bếp,” cô ta nói, hất ngón tay cái qua khỏi bờ vai trần rắn chắc trước khi dẫm mạnh xuống hành lang và biến ra vườn sau. Ruby Mendoza đáng yêu, đáng yêu

Dấu Giày Đón Bình Minh

28.10.2006

ôi muốn nói thêm, phần số tôi may mắn hơn Vĩnh, nhưng ngập ngừng không ra lời, có cảm giác bất nhẫn. Tôi nhớ mình cũng đã ngập ngừng như thế trong lần điện đàm vừa qua với Vĩnh. Tôi hỏi thăm sức khoẻ cậu em. Giọng cười khinh bạc hắt vào ống nghe, vẫn vậy anh ạ, rồi anh coi, em sẽ sống lâu ngang ngửa ông Bành tổ;

Số phận lũ sáo nhà

28.10.2006

Truyện không rõ xuất xứ. Chỉ biết từ lâu đã được truyền tụng trong dân gian, nhiều người kể, nhiều người nghe. Nội dung không khác nhau mấy, duy tên người, tên địa phương và nhất là phần cuối truyện thì tùy theo tâm trạng người kể, mỗi người kết một khác.
Có người gọi tên nhân vật là Trương, sống cuối đời tiền Lê, có người gọi Trấn hay Phạm Trân, người đời Trần hoặc cuối đời Trịnh Nguyễn.

Chuyến du lịch tuyệt vời

21.10.2006

Hai ngày trước giờ khởi hành, theo thông lệ thì có một cuộc họp đoàn để mọi người làm quen với nhau và cùng dự một bữa cơm thân mật. Trong hơn hai chục đoàn viên có một cô gái ăn mặc rất mô đen tên Hách Mai Ý nêu yêu cầu là trong suốt mười hai ngày của chuyến đi, cô phải được ở riêng một phòng…

Hậu sản

21.10.2006

Tôi tin chắc thằng bé bướu cổ đã không chết, nếu huyện cho xây công viên ở ngay con đường mới trải nhựa của thị trấn, vì tôi biết mình sẽ theo dõi nó, và dành thời gian nài nỉ để nó ăn chút gì đó mỗi lần đi qua chợ. Hoặc tệ lắm tôi cũng tới ngay đó để xem mặt nó lần cuối, trước khi ông Cối già, cán bộ của thị trấn đến vác xác nó đi.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)