Bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng
Sinh năm 1951 tại Sài gòn.
Du học và định cư tại Cộng hoà Liên bang Đức từ 1970.
Cộng tác với Làng Văn, Văn Học, Thế Kỷ 21, Gió Văn.
Tác phẩm:
- Dòng chữ tâm tình (tập truyện, Văn Nghệ, 1988)
- Mười hai hoa cúc (tập truyện, Văn Lang, 1988)
- Đêm (truyện vừa, Làng Văn, 1989)
- Tiếng núi (tập truyện, Làng Văn, 1992)
- Chuông đêm (tập truyện, Làng Văn, 1992)
- Gia đình Cún (tập truyện, Làng Văn, 1994)
- Âm bản (tập truyện, Minh Văn, 1994)
- Khung cửa nắng (truyện dài, Văn Học, 2000)
- Hòn còng lửa (tập truyện, Văn Mới, 2002)
- Ngôn ngữ tuyết (tập truyện, Quyên Book, 2006)
Xứ Tưởng
Ở cuối phố, ông lại thấy mười tám bậc đá dẫn lên quãng trường thánh đường cổ. Một nhóm du khách đang vây quanh sạp bán vật lưu niệm trong bóng mát tàn cổ thụ. Nơi đây, bạn ông đã chạy lại ôm chầm cội cây, ríu rít nhờ ông chụp một tấm ảnh. Vòng tay bạn chỉ khép nổi một phần chu vi vạm vỡ, sần sượng những di tích hằng trăm năm.
Chuyện Làng Buổi Giao Thời
“[Đ]ể gột sạch cũng như đền bù những tội đồ xấu xa trong quá khứ, thằng đen cho quảng bá khắp Đông dương một yết thị có in hình chả và nhận được tới một trăm bảy mươi sáu hồi đáp kèm ảnh chụp trẻ lai da đen. Trong số đó có một tấm thuyết phục hơn hết, vì mặt đứa nhỏ mang dấu tích giống hệt chả…”
Những Tiếng Hát Bất Tử (phần 2)
Charles Aznavour cám ơn đời bằng những giai điệu Encores ở tuổi chín mươi. Hình bóng và tiếng hát Whitney Houston vẫn rộn ràng ca múa trong ký ức thanh âm tôi. Và Thái Thanh, trong mù sương trí nhớ Alzheimer hiện nay, có lẽ đang cắm cúi tìm nhặt một chiếc lá trên đường chiều.
Những Tiếng Hát Bất Tử (phần 1)
Tôi sớm biết xúc động với văn chương. Sớm hoan lạc cùng âm nhạc, ngập ngụa khoái cảm dậy thì với những tiếng hát, những giai điệu và những khuôn mặt ban nhạc, ca sĩ nước ngoài. Nửa đêm thức dậy, bật máy phát thanh, dan díu rỉ rả với Beatles, Rolling Stones, Bee Gees, Carpenters, Simon & Garfunkel, v.v…
Mùa Thơ Ấu Mù
Kể từ lần viếng thăm giữa khuya của nhà truyền giáo, kỳ lạ thay, thỉnh thoảng thầy Thông lại tự hỏi về lai lịch mình cũng như về niềm tin tôn giáo. Chính thầy cũng không rõ, cha mẹ mình là ai và quê quán ở đâu. Thầy chỉ biết mình xuất thân từ một cô nhi viện vùng ngoại ô Sài gòn…
Nhật ký biển
Những căn phố nhiều tầng, lợp ngói đỏ, những khung cửa sổ tô xanh da trời khép hờ, lớp sơn loang lổ, hoen tróc, những ban công trồi thụt, móc dây phơi quần áo, đối diện nhau gần đến nỗi, có thể giơ tay chạm nhau. Paul lần theo mùi tạp chủng ban nãy, tìm ra quảng trường nhóm chợ, trước một thánh đường xây theo kiến trúc la mã cổ Byzantine.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần chót
Bình minh đồng bằng Cửu long thổ huyết ồng ộc. Chim trời oác tiếng nguyền rủa trời đất. Từng con, từng con xụi cánh rơi rụng. Chú thấy mình xắn dầm hớt hải trong đầm lầy phún máu một trăm năm đô hộ. Tiếng hú man rợ của ông Bông và chó Su gọi hồn rậm rật.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 56
Được kê mặt ngó qua kẽ ván, thấy má đang chuyện trò thân thiện với bà khách lạ ăn bận sáng láng, dáng vẻ dân thành thị. Anh toan bỏ đi, chợt nghe má nhắc tới tên Cẩm. Được khựng chân ngẩn ngơ. Khuôn mặt người bạn thời niên thiếu trồi lên tâm tưởng.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 55
Hổng hiểu từ đâu, khi khổng khi không bả lạc chưn tới chùa Phụng, xin sư ông cho tá túc. Mà cô em biết hông, đâu phải bả đi một mình, bả còn dắt theo thằng con trai, làm thiên hạ rỉ tai nhau… úi trời, tùm lum đủ chuyện. Một đồn mười, mười đồn trăm. Người ta kéo tới chùa Phụng rần rần…
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 54
Nắng đầu trưa tháng chạp rưới chan chan lên lộ đất. Người đàn bà trẻ trong chiếc áo dài lụa nội hoá màu hoàng yến, quần sa-teng đen, mang giày mũi bít, một tay xách giỏ mây đựng đầy quà cáp, tay kia nắm tay đứa con trai bận quần cụt xanh dương đậm, áo trắng tay ngắn, chân xỏ xăng-đan…
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 53
Bàn cơm là cái mẹt mây đặt giữa lườn ghe luông tuồng cửa nẻo. Hai bên vách lá chất đầy hũ vịm đựng mắm muối, tương chao và nhang đèn, tạp hoá. Cơm gạo bể, thơm lừng hương lúa mới. Một tô canh mồng tơi tím ngắt nấu tép. Một chén mẻ đựng dưa mắm màu hổ phách trong vắt.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 52
Từ lúc rời quán nước cho tới khi bước vào khách sạn, Châu và thầy giáo Hoàng không trao đổi với nhau lời nào. Châu cố tình đi sau người đàn ông như hai người lạ. Thầy giáo Hoàng hiểu ý, lẳng lặng tiến bước. Ði ngang tiệm may của cô Năm Bạch Liên thuở trước…
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 51
Dưng không núi đoạn sông lìa Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.
(tiếp theo)
*
Châu rụt rè dừng chân bên gốc phượng vĩ, cành lá đơm bông đỏ rực, len …
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 50
suốt đoạn đường xe ngựa ra tỉnh, Châu miên man nghĩ tới giây phút hò hẹn với thầy giáo Hoàng cận kề, lần đầu tiên tại một nơi không lo sợ bị ai bắt gặp. Cô nhớ tới mảnh giấy ghi mấy dòng của ông thầy giáo kẹp trong quyển tiểu thuyết “Đoạn tuyệt” của nhà văn Nhất Linh nhờ Cẩm đem về cho cô vài hôm trước mùa bãi trường: “Em tìm cách ra chợ tỉnh gặp thầy tại quán nước Phú Lợi góc đường Bá-đa-lộc trưa thứ năm tuần tới, lúc một giờ trưa. Thầy có chuyện cần nói với em.”
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 49
Bấy giờ men rượu ba chén mới thật sự ngấm đầy huyết quản Chúc, khiến bước chân chàng chệnh choạng trên mặt đất lập lờ bóng tối. Lưng áo người con gái sáng loe loé, càng lúc càng xa. Chúc cố gắng định thần, mở lồng ngực hít lấy hương đêm rười rượi cỏ lá, sông nước quen hơi. Thính giác chàng bắt được loáng thoáng từ đám tiệc liên hoan giọng ai luyến láy điệu vọng cổ ngậm ngùi.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 48
Chỉ còn ba hôm nữa là tới ngày tập kết. Anh Hai thủ trưởng cho phép tổ chức một bữa tiệc từ giã mà anh đặt cho cái tên nghe lạ tai: Đêm liên hoan. Sẽ có đốt lửa ngoài trời, ăn uống rậm đám và trình diễn văn nghệ tự nguyện. Đây cũng là cơ hội để các đồng chí chia tay với thân nhân, bè bạn. Trước đó vài tháng, nhiều buổi đám cưới tập thể được tổ chức gấp gáp như thể chạy tang. Bản thân Chúc cũng được anh Hai ngỏ ý cáp đôi với cô nầy cô kia, nhưng chàng khéo léo thối thoát.
Núi Đoạn Sông Lìa – Phần 47
Chúc nóng nảy, muốn nói thẳng, rằng chàng theo cách mạng chỉ vì luỵ tình cô Năm, rằng lúc trước cô là một con đĩ làng, còn bây giờ cô là con đĩ cách mạng. Chỉ khác nhau ở điểm, làm đĩ làng cô được trả tiền sòng phẳng, làm đĩ cách mạng cô chỉ được đền bù bằng những lời hứa hẹn suông. Cô là một con đĩ vô sản. Nhưng Chúc dằn lại được.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 46
Cho dù chưa lần nào cô Năm thốt lời yêu thương chàng. Mà ngược lại, đã đôi phen cô buông tiếng bóng gió:
– Hồn tui trọn đời nguyện dưng cho cách mạng, còn xác tui như cái bến nước cho ghe xuồng mười phương tắp lại. Tui nói thiệt để chú em chớ có thất vọng.
Biết vậy, nhưng làm sao Chúc không khỏi se gan thắt ruột khi hiểu ra, cô Năm Bạch Liên là đối tượng cho các đồng chí giải quyết những dồn nén sinh lý.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 45
Không hẳn trâu, cũng không hẳn ngựa. Không giống chó, cũng không phải mèo. Không ra thằn lằn, cũng không phải rắn mối. Thảy thảy được bàn tay khéo léo và đầu óc dồi dào tưởng tượng của thằng Ổi nhào nắn, như nhà phù thuỷ biết lắp ráp từng bộ phận cho muôn loài, khai sinh một giống thú mới.
Núi Đoạn Sông Lìa — phần 44
Trong trí nhớ Cẩm, cánh rừng chuối rậm bóng âm u thoắt bừng lên những luồng nắng chói rạng huyễn hoặc như giát lân tinh. Ngôi miễu thờ ông Ba Thê phát quang sáng rỡ như kho tàng cất giấu những châu báu thời gian. Cẩm thấy mình nhỏ lại…
Mỗi nhà văn là chủ một tiệm tạp hoá ngôn ngữ
Trong danh sách kết quả trưng cầu ý kiến 4000 độc giả toàn cầu vào năm 2011 do viện văn hoá Goethe của Đức thăm dò qua tin mạng, 10 quyển sách văn chương sáng tác bằng Đức ngữ dẫn đầu toàn là truyện dài
Tuyết trong những giấc mộng tôi vô sắc
Nơi thung lũng Winterhof, ngoại ô thị trấn Hemer, tuyết bắt đầu rơi từ vài hôm qua. Lần đầu tiên trong đời, tôi tận mắt chiêm ngưỡng và cảm nhận được tuyết. Vẻ đẹp băng giá, kiêu kỳ của tuyết đầu mùa đắp chiếc mặt nạ kiêu kỳ, quyến rũ lên quang cảnh núi đồi, gợi trong tôi một nỗi rạo rực kỳ lạ, như thể dục cảm.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 43
Hai tuần gặt lúa chầm chậm trôi qua. Nắng cuối năm xối dịu nhiễu lên chòm so đũa đơm bông trắng. Những buổi tan trường về, tới giờ cơm trưa cơm chiều, Cẩm không khỏi nhớn nhác tưởng nhớ dáng điệu chị Năm Quắn tới lui bưng dọn cơm nước, mời ăn mời uống…
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 42
Điệu bộ khác thường của bà Sáu Phồng Tôm cũng như của đám đàn bà, khi có ai hỏi thăm chị Chín với chị Năm, khiến Cẩm linh cảm chuyện không hay. Cẩm buồn buồn thấy ra những thay đổi, những thiếu vắng. Cẩm bắt nhớ dáng dấp dễ coi, lời ăn tiếng nói nhưn nhuỵ có duyên của chị Năm. Lúc nào chị cũng tươm tất trong tấm áo bà ba màu sáng, quần sa-teng đen phủ gót ủi phẳng phiu. Hiếm khi thấy chị đi chân không.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 41
Dưng không núi đoạn sông lìa Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.
(tiếp theo)
*
Gió khuya thốc lên ràn rạt vườn chuối bên mương cạn. Con Mừng mở mắt chưng …
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 40
Nóc kho lẫm lợp ngói úp ngửa âm dương, cột kèo gỗ trơn, vách bổ kho đen thín, xây trên vuông đất nện, cao ba bậc thềm. Chỉ thấy độc nhất một cửa ra vô, ngày mở đêm đóng. Tàn đa cổ thụ xoè lá che bóng âm u bên cạnh. Rễ mẹ rễ con loằng ngoằng lưng rắn bò quanh đất…
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 39
Mọi chuyện xảy ra nhặm lẹ như lật bàn tay. Mới hôm qua bà nội còn lần dò xuống nhà sau, tới chỗ ngồi quen thuộc bổ cau têm trầu, bông lơn không đầu đuôi chuyện quá khứ vị lai. Vậy mà giờ đây bà nằm đó, thi thể lạnh ngắt.
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 38
Anh Thoại cười nhạo báng, bảo tướng tá thư sinh như chú làm sao chịu nổi công việc nhọc nhằn đó. Ấy là chưa kể những lúc bị mấy thằng cai Tây hà hiếp. Chúng nó thấy chú mày trắng trẻo được trai, thế nào cũng bắt về làm gạc-sông…


Bình Luận mới