Bài đã đăng của Phan Xuân Sinh
Đọc "Ðêm Oakland và Những Truyện Khác" của Phùng Nguyễn
[T]ôi cười khi đọc đến câu “Ðêm về, tôi ngủ một giấc đã đời, tới trưa trờ trưa trật mới dậy…” Bà xã tôi ngồi dậy hỏi cười gì, thấy tôi đọc sách vẫn thường như vậy, nên bà nằm xuống ngủ lại. Vâng, đồng ý trong câu trên không có chất gì là Quảng Nam, nhưng người Quảng Nam thường hay nói như vậy.
NHỮNG THÁNG NGÀY NHIỄU NHƯƠNG – Phần 2
Khi Buôn Mê Thuộc mất, tôi đã biết Miền Nam sẽ không giữ được. Báo chí Sài Gòn tường thuật lại những cảnh chạy loạn của Cao Nguyên. Những con đường từ cao nguyên nối liền với đồng bằng, người chạy loạn nhiều vô kể, vợ con của lính, các gia đình lánh nạn cộng sản. Rồi tiếp theo những tỉnh Miền Trung mất.
NHỮNG THÁNG NGÀY NHIỄU NHƯƠNG – Phần 1
Khi người Bắc di cư vào Miền Nam, tôi còn nhỏ lắm. Ba tôi và tôi đứng trên bơ sông Hàn, Đà Nẵng, nhìn chiếc tàu há mồm cập bến, những người trên tàu lũ lượt bước xuống và leo lên một dãy xe GMC chờ sẵn chở họ đi. Tôi hỏi Ba tôi họ là ai? Ba tôi trả lời một cách xúc động…
đêm bình yên, thiên chúa
khi nào trong tôi sững sờ
những sắc màu đóng băng
những ký ức nhạt nhòa
cây đứng yên chờ gió
Khi yêu, thơ lên tiếng
tôi muốn chọc thủng em
trườn lên cho em nghẹt thở
thế nhưng tôi tìm không thấy chỗ nào
để tôi thực hiện điều đó
lời giáo huấn cho con gái
tiên sư cha cái thằng “phải gió”
nó làm gì con phờ phạc thế nầy
cái “mả cha” nó, có bịt vàng, bịt bạc
mà mẹ thấy con bủn rủn chân tay
lại nói chuyện về thơ
Căn bệnh trong làng thi ca nhiều trò nhiều kiểu, nói mãi không hết được. Thơ cũ chê thơ mới không biết niêm luật thơ. Thơ mới chê thơ cũ gò bó trong vần điệu lỗi thời. Bên nào cũng đúng. Có một điều quan trọng mà không bên nào chịu hiểu là làm thế nào cho thơ hay. Đó mới quan trọng.
người lính già, bên kia
rượu đế thì không thể uống suông
phải có chút đưa cay làm mồi nhấm nháp
tôi tính gọi mồi thì hắn đưa tay ra cản
chờ một tri kỷ . . . uống mới ngon
Một cái đạp làm rung chuyển lòng người
hắn đạp trên mặt bạn
cũng chính là hắn đạp lên mồ mả tổ tiên
đạp lên những người banh gan xẻ thịt
quyết giữ từng tấc đất
Phan Xuân Sinh: Two Versions in English
Pour me another drink, my friend
Sitting with you here has lifted my spirit
Tomorrow’s tasks are of no consequence
Forget them so we won’t be troubled
tình yêu thật sự
em phải nuốt thật sâu vào lưỡi của tôi
và tôi phải cắn chặt vào môi em
khi đó tay em phải làm gì?
chẳng lẽ buông thõng
đâu được, như vậy rất phí phạm
Giữa đêm thức giấc
con mắt ngái ngủ lần mò tìm kiếm
đụng vào
chỗ em dấu kín tài sản riêng bí ẩn
của đàn bà
suốt đời không đàn ông nào tìm ra được
Người đàn em cũ
Những quân nhân từ Sài Gòn chuyển ra mặc dù không chính thức “cúp phép”, nhưng phải phục vụ hai năm mới được giải quyết cho đi phép, vì các ông “thần” nầy cho đi xem như mất tiêu, đừng hòng họ trở về đơn vị cũ. Vì Lộc nhận được điện tín của người bà con báo cho biết là mẹ của Lộc đau nặng, tôi đề nghị 10 ngày phép. Ông đại đội trưởng gọi tôi lên xài xể một trận là tôi không biết mẹ gì hết, thứ nầy mà cho đi phép xem như mất một tay súng.
MỘT NIỀM VUI
Tôi vào Câu Lâu thăm người chị (con người cô ruột). Địa danh Câu Lâu nằm trên Quốc lộ 1, phía nam cầu Câu Lâu thuộc quận Duy Xuyên và phía bắc cầu thuộc quận Điện Bàn, hai quận nầy đều thuộc tỉnh Quảng Nam. Chị Hai tôi ở phía nam cầu.
SỐNG VỚI THỜI QUÁ VÃNG – Tập truyện của Phan Xuân Sinh
SỐNG VỚI THỜI QUÁ VÃNG
Tập truyện của Phan Xuân Sinh
Hợp Lưu xuất bản
Phát hành tháng 9 năm 2009
Nhận xét của Trần Doãn Nho trong phần giới thiệu tác phẩm:
“…Qua những số phận rất riêng, …
Song of The Defeated Soldier
listlessly flowing with the wind during the refuge runs
ghosts of uncertain times, masks of apprehension
just sit still
calm your soul
Bài ca người thất trận
viên đạn ghim ngay lồng ngực
của ngày tàn cuộc binh đao
hãy im lặng
người lính già thất trận
trở về thành phố cũ
dù có người lay dậy
đoán chừng không ai còn nhận ra ta
người quen tuyệt tích
ta giống như con chó động tình
chạy rong thấm mệt
xuội lơ
bên con đĩ già
ngồi trật quần gãi háng

Bình Luận mới