Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

TRÔI VỀ NHẬT BẢN

20.06.2017

Thực tế là cô và Greg đã uống một ít rượu trong khi cuộc trò chuyện tuy buồn rầu nhưng dễ chịu của họ tiếp tục. Anh mang tới một chai rượu ouzo (5). Cô thận trọng với nó như lúc nào cũng thế đối với rượu, kể từ buổi tiệc với các nhà văn kia, nhưng rồi tác dụng của nó cũng xuất hiện. Đủ để họ ve vuốt tay nhau, hôn hít và đụng chạm. Tất cả chuyện ấy xảy ra bên một đứa trẻ đang ngủ.

Niềm Đau Trong Bụng

14.06.2017

Bà Boitumelo ngồi trong căn nhà xiêu vẹo nhìn ra sân, gọi là sân nhưng chính ra là mảnh đất hoang, trơ trụi không có hàng rào, chẳng biết đâu là ranh giới của nhà mình với nhà hàng xóm; và cả xóm thì tiếp cận với một cánh rừng, rồi xa hơn nữa là biển.

DIỄN GIẢ

12.06.2017

Như chúng ta đã biết, vâng như chúng ta đã biết, hôm nay tôi chỉ trình bày ba vấn đề. Vậy, như chúng ta đã biết vấn đề đầu tiên là vấn đề thứ nhất, vấn đề thứ hai là vấn đề thứ nhì. Còn lại là vấn đề thứ ba, vâng, đương nhiên nó là vấn đề cuối cùng. Thưa các đồng chí, vấn đề cuối cùng còn là vấn đề chót,

YÊU TINH CHỐN CÔNG SỞ

♦ Chuyển ngữ:
7.06.2017
Ex-Machina_thumb.jpg

Phía ngoài thiết bị không còn phủ kim loại như trước đây nữa, mà là một lớp nhựa mềm mại mới được phát minh gần đây. Trắng và có độ nhún mềm mại, có chút ấm áp và độ ẩm nữa. Bề mặt không phải trơn nhẵn cũng không phải sần sùi. Có một sự hài lòng rất khó miêu tả. Loại nhựa đặc biệt này không được dùng ở nơi nào khác ngoài văn phòng công ty tôi cả.

VÂNG, "CUỐN THEO CHIỀU GIÓ"

31.05.2017
images_thumb.jpg

Cô khinh bỉ tôi thiếu văn học không hiểu được cú tuyệt vời cuối cùng của sự cưỡng bức. Rồi cô lại hét to như thể chân lý:

– Anh là đồ hèn. Đồ chưa đọc “Cuốn theo chiều gió”.

BUỔI CHIỀU CÓ THỂ

30.05.2017

Anh cũng chợt hiểu bầu trời chiều nay, bầu trời lững-lờ-ngập-ngừng giữa có thể mưa và có thể không mưa. Bây giờ thì những hạt mưa phớt màu xám tro đang rớt xuống mỗi lúc lại thêm dày đặc. Anh hơi mất bình tĩnh khi cô-gái-áo-dài bước vào quán. Cô gái băng sang đường lúc nào?

Muộn màng

27.05.2017

Sau 49 ngày, chính quyền cho xây trên mảnh đất nhà San một tượng đài Tổ quốc ghi công để thờ các anh hùng liệt sĩ, người có công với nước của toàn Tiểu khu. Nhà San, trừ San, tất cả đều có tên khắc trên tượng đài.

Tôi bàng hoàng, không bao giờ nghĩ số phận của San lại có kết cục đến thế.

Chim Sẻ Xanh

25.05.2017
IMG_1078_thumb.jpg

Tớ vẫy tay, bơi trên vùng bao la của thế giới sau cơ thể. Màu xanh rót lên cao, và rồi, Tớ nhỏm dậy. Một cú tỉnh kỳ lạ trong tràng pháo tay của người nhà. Tớ bị nẫng khỏi cõi mộng mơ, chim sẻ xanh đã bay ra ngoài.

Những ngày sau, Tớ không ngủ lâu hơn một vòng kim đồng hồ. Sẻ xanh phía ngoài, Tớ cũng ở ngoài.

TRUYỆN DỄ HIỂU

22.05.2017

Trước khi vào điều trị ở bệnh viện tâm thần này họ đều là những thành viên tốt của xã hội.

Chỉ vì, sức khỏe của họ đã không chịu nổi lòng tốt của họ, nên đâu đấy trong sự thái quá của ý chí họ đã bị bệnh tâm thần. Nhưng thôi đó là chuyện cũ kỹ, chuyện của trước kia, còn bây giờ thì ổn cả rồi.

BÃI BIỂN NƠI KIA

15.05.2017

Lần nào cũng vậy: biển sáng rực chói chang, gió lạnh ngắt. Lần này có hai người, đang đi lên núi, tới nửa trái núi gặp một cái dốc thì biển biến mất. Trên núi có trại lính, ở trạm canh gác có người lính gác, người lính gác nhường cái ghế cho cô gái, cô ta là khách như hai ông khách, hai ông khách là bạn tôi và tôi.

EM CŨNG YÊU EM

8.05.2017

Cô vẫn đi tới cái bàn, ở đó cô đã đánh tia sét đầu tiên, và anh là cột thu lôi. Cô nhìn thấy dòng chữ: “Anh cũng không yêu anh”.

Trái tim cô nhận ra sự đau khổ của anh. Trí tuệ cô dịch ra: “Nho còn xanh lắm”.

Gió Tang

25.04.2017

Tháng năm ngày thứ tám, trận gió tận của cúc vàng cúc trắng quất cỗ xe dát dày những tóc tươi xuống cõi vô biên ảo giác. Trên những bậc thang nối lên gác xép hình chữ nhật, mỗi khoảnh khắc trôi vèo, không cách gì lưu giữ được. Người mẹ ôm con mình, khiến nó chết ngạt

MỘT BỔN PHẬN

18.04.2017

– Trốn đi chàng ơi, ngày mai NGƯỜI sẽ cắt tiết chàng để cúng tổ tiên và nhắm rượu đấy.

– Không, không là không… Em yêu, anh muốn nói cho em hiểu rằng: “Đêm và sáng sớm mai anh còn phải gáy”.

Khởi Đầu

10.04.2017

Ai cũng như ai, phải né ban ngày và sinh sản trong những buổi tàn minh. Chúng tôi âm thầm như vùng trầm tích xói mòn chậm. Này nắng, ngươi ở đó hả. Bốn bề, chỉ là đá tảng.

Gabrielle

♦ Chuyển ngữ:
5.04.2017
clip_image001_thumb.jpg

Gabrielle cũng có hơi điên điên, tôi luôn tự nhủ rồi có ngày nàng sẽ toi đời vì một con gấu, do đôi khi nàng quá liều mạng. Nàng nhìn thật lâu vào mắt tôi, kề môi đến gần rồi hôn tôi. Tôi sáu mươi chín tuổi, nàng sáu mươi bốn. Lụm cụm rồi, xương cốt rệu rã rồi, từ năm này sang năm khác chúng tôi lo ngại sẽ không còn sức để đến đây kề cận với mấy con gấu xám của mình nữa. Chúng tôi yêu chúng còn hơn cả yêu con người.

Mộng của mộng

3.04.2017

Người xuống bếp, thật dễ để tìm bếp trong căn nhà nhỏ thế này, nhưng trong bếp cũng chẳng có gì ăn. Thế là người bước ra khỏi cửa. “Làm ơn cẩn thận”, lũ trẻ reo lên, đẩy những vòng bánh xe của chúng qua trước mặt người, chúng reo hò khắp phố

CON CƯỠNG

28.02.2017

Nhưng con cưỡng đó rất ngu, từ lúc tôi ở cho đến ngày dọn đi nó không nói được câu “có khách đến” lấy một lần, dù ông chủ nhà đã dụ nó bằng đủ món từ đậu phộng đến hạt dẻ. Vậy mà khi hai thằng học kiến trúc thuê phòng ở đây không biết bằng cách nào đã dạy cho nói một cách trơn tru câu: Đồ chó đẻ!

THỨ THẤT

6.02.2017
clip_image001_thumb.jpg

Thấy chị thường xuyên sống với vợ lớn, vậy bà vợ bé sao rồi? Nghe chị tả ngực nở mông to chắc bề ngang căn nhà rộng hơn 4 mét, còn bề dài ngắn hơn 16 mét – ý là tôi so sánh với bà chính thất nhà ống thon thả, tính khí ẩn nhẫn, âm thầm niềm riêng, cái tổ ấm trong hẻm nhỏ yên tĩnh mà tôi đang ngồi với chị đây.

CÚNG

27.01.2017

Làm người có ăn học ở Huế rất khổ cực. Răng bì được gà? Gà mái còn biết xoè cánh che chắn bảo vệ con, gà trống còn biết gáy. Và chúng luôn nằm trên bàn thờ cho người được chu toàn tươm tất buổi kỵ giỗ.

Kẻ Xăm Mình

24.01.2017

Thứ họ khắc lên mình giống những mẫu tự. Chữ tượng hình, mật mã hoặc một dấu ấn có từ thượng cổ. Tôi không đọc được. Nhiều người nói với tôi họ đang khiêng năm ngón tay Phật. Một người bảo rồng thiêng đang ngủ trên mình. Người nói rằng đại bàng sải cánh sau lưng, cái đầu mãng chúa với cặp mắt lóe sáng

HOA NẮNG ĐỨC HÒA

17.01.2017

Anh rùng mình, dấy lên một nỗi thương xót bất lực. Trí tưởng anh bắt đầu âm thầm đào xới tìm kiếm, dần hiện gương mặt, dáng điệu và tiếng nói giọng cười của một người đàn bà. Người đàn bà… anh ngờ rằng… người đàn bà ấy có mối liên hệ đặc biệt với cô bé, một người mẹ chẳng hạn?

TRĂNG HUYẾT

2.01.2017

Rồi sóng, sóng vẫn rên xiết những lời tuyệt vọng một cách nhàm chán. Và sao, sao lâm chân dày đặc âm ui. Ðã qua mùa “Trăng Huyết” cuối cùng của tôi ở P.

Con Con Một Mẩu Bánh Mì

21.12.2016
clip_image002_thumb.jpg

– Mẹ, con đói!

– Vậy ăn cái tay của con đi, nhớ để dành tay kia mai ăn nha.

Thằng nhỏ vừa nắm tay mẹ vừa nhìn ổ bánh mì trông giòn rụm thò ra ngoài cái giỏ mà mẹ đang xách bên tay kia. Nó đói, trong khi ổ bánh mì thì sờ sờ ra đó, nhưng thật là kẹt: mẹ khi nào cũng bám chặt vào những nguyên tắc, như kẻ chết đuối bấu lấy miếng gỗ cứu mạng. Buông ra là chết chìm.

Văn Hóa Tốt Đẹp

20.12.2016

Bà Hishako và ông Kentaro mới đầu buồn tủi lắm, khi thấy mình được (hay bị) săn sóc bằng người máy, nhưng dần dần họ phải miễn cưỡng chấp nhận thôi. Ngoài thức ăn một tuần hai lần có người giao tới nhà, bỏ tủ lạnh cho. Tất cả các công việc khác từ hâm nóng thức ăn, bế vào giường, làm vệ sinh nhà cửa, giúp giặt giũ, tắm rửa hoàn toàn trông vào Carebot.

KHÚC THANH XUÂN

12.12.2016

Vài cái xác không ai nhìn nhận, vài nải chuối ôi thiu trên bụng người chết, ở lại với anh trong những ngày này. Anh không thể biết ai đã mang tới cành hoa huệ trắng tỏa hương thơm, chiếc ấm trà, tách uống trà, bình thủy chứa nước sôi, gói trà sen, và nhiều thực phẩm giúp anh no bụng. Chắc chắn người nào đấy đã mang tới, không phải đồ cúng kiếng những cô hồn.

CHUYỆN MA

♦ Chuyển ngữ:
7.12.2016
clip_image003_thumb.jpg

Đúng là thế giới của một thanh niên mới lớn đầu thập niên 1990. Trong góc, một cây ghi-ta điện, một giàn loa siêu trầm chuyên trị bùm-bùm-bùm, một hệ thống âm thanh hi-fi. Trên kệ hàng trăm cái CD chồng chất lên nhau. Trên tường áp-phích các ban nhạc rock (Sound Garden, Alice in Chain…), bích chương quảng cáo phim Sự Im Lặng Của Bầy Cừu, một bức hình chụp cú úp rổ ngoạn mục của Michael Jordan, một bức khác chụp nàng Pamela Anderson gợi cảm.

Người Qua Đường

30.11.2016

Ai cũng dễ kết nối với nhau, và càng dễ hơn hủy hoại nhau bằng cách block, report về một tội danh vô lý. Wol viết rằng “Bạn bè tôi, 5000 và bạn của tôi không trong 5000.” Tôi không chia sẻ gì trong dòng viết của Wol. Gặp Wol, tôi bảo rằng chúng ta là những tín đồ điện tử, lũ ăn bám thông tin. Mark trao quyền lực cho các khách hàng, đấy là sự liên kết nhanh chóng và chi phối tồn tại của mọi tài khoản cùng khả năng gây chiến bầy đàn. Nhưng nếu đấu trường chỉ có khán giả, ai sẽ là diễn viên, Wol nói, chúng ta vốn là mồi nhắm của nhau.

Trôi theo cơn lũ

21.11.2016
VN_Flood_1_thumb.jpg

Cái tít giật gân. Báo chí bây giờ vung vẩy những cái tít lập lòe câu khách. Và có cả hình màu. Bao nhiêu là thiếu nữ. Hàng ngang. Môi cười tươi rói. Hàng chữ trong hình chụp không rõ nét như thể được chụp lúc người cầm máy bị run tay. Chỉ đọc được hai chữ “Từ Thiện”.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)