một buổi sáng, vâng, đúng thế, một buổi sáng đẹp trời, ở phía bên kia thiên đường, những thiên đường đầy cỏ hoa, rì rào lá đỏ, Quan Âm muốn chết, Quan Âm chỉ muốn chết, vâng, chỉ-muốn-chết, vì Quan Âm muốn thế. chết, tức là không sống nữa. Quan Âm muốn chết, tức là Quan Âm không muốn, vâng, ngồi-thiền trên một đài sen đo đỏ từ thiên niên kỷ này sang thiên niên kỷ khác. đời, thế mà buồn. Quân Âm muốn chết lắm, chỉ là Quan Âm không muốn sống trên những đài sen, Quan Âm muốn sống ở những ngã tư đường, ngã tư xanh đỏ, ngã tư là lạ quen quen, ngã tư phố K. phố K., đúng thế, Quan Âm nhớ rồi, phố K. Quan Âm lớn lên ở đấy, Quan Âm sống ở phố K. một ngày mùa đông, tuyết lả tả đổ trên mặt phố, mép phố, mũi phố, mắt phố, mẹ Quan Âm đã ngước nhìn những ánh sao xanh rồi, rỉ rê non nỉ nước ở âm đạo, rồi, rỉ rê non nỉ nước ở hai hốc mắt, hốc mũi, hốc mồm, rồi, em là Quan Âm. phố K. con phố bắc qua thiên đường, con phố đầy những chim thiên di bay qua bay lại, rồi đâm sầm vào một góc phố, phố chết, chim chết, ngã tư đại lộ chết, thiên đường chết, Quan Âm muốn chết, mà chẳng được. Quan Âm sợ, sợ, nỗi sợ là một âm tiết không có thật, đôi khi, nhiều khi, Quan Âm không còn gọi nổi tên mình mà chỉ gọi ra được một âm tiết, hoặc, một nửa âm tiết Quan Âm tên gì nhỉ? mẹ nhớ không? Quan Âm đã rạch nửa người mẹ rồi xuất hiện ngay dưới âm đạo này. Quan Âm đầu tròn, ngực trắng, trắng như một ngày tuyết rơi rơi ở hà nội. Quan Âm sợ. nếu Quan Âm bảo Quan Âm muốn chết, anh có tha thứ cho Quan Âm không? thôi, Quan Âm đi đôi hài đỏ. đôi hài đỏ là đôi hài anh đã tặng cho Quan Âm, vào một ngày tuyết rơi ở hà nội, anh bảo anh yêu Quan Âm như thể anh không còn ai khác để yêu trên cõi đời này, rồi anh đã hôn Quan Âm, anh bảo môi Quan Âm như hai búp sen chưa nở, anh bảo, anh có khát khao lớn nhất cuộc đời này, một lý tưởng tầm cỡ vĩ nhân, những lý tưởng của vĩ nhân, bao giờ cũng khuyết tật, bao giờ cũng tật nguyền, ở chỗ nào đấy. anh hôn Quan Âm, rồi lại lí nha lí nhí, công danh lúc nào cũng tật nguyền, chỉ có mấy búp sen là tròn đầy viên mãn. anh bảo lý tưởng của anh là làm cho búp sen hồng của Quan Âm nở, chỉ chớm nở thôi, vì nở nhiều, là héo, mà héo, là hết, hết đát, hết vui, hết yêu, hết thương, hết buồn, hết giận, hết nhung, hết nhớ. héo là chết. Quan Âm muốn héo, mà chẳng được, môi quan âm cứ đo đỏ như đôi hài. cởi áo, anh bảo ngực Quan Âm đẹp như một mặt trời hồng, mặt trời hồng thiêu cháy cả đời vĩ nhân. vĩ nhân nào cũng khao khát mặt trời hồng thiêu đốt, đốt đến đâu thì đốt, đốt vào đâu cũng được, cũng xong, cũng xuôi, cũng sướng. anh cởi quần, anh bảo đùi Quan Âm trắng như những búp ngô non, anh cứ hôn Quan Âm và Quan Âm cứ hi hí khúc khích cười. Quan Âm đi lại đôi hài đỏ như một ngày trời buồn, phố K. buồn, Quan Âm buồn, hài đỏ là tình yêu, tình yêu cũng buồn, mẹ Quan Âm bảo thế. Quan Âm lại phải bước lên đài sen, đài sen không buồn, đài sen hồng, mười cánh như một, một cánh như mười, miệng Quan Âm niệm nam mô, từ thiên niên kỷ này qua thiên niên kỷ khác, đời, thế là buồn. a di đà bụt. Quan Âm tìm đường, đường chết, đường sống, đường quen, đường lạ, đường nào cũng buồn. a di đà bụt. những cung đường xanh đỏ mưa mưa, đôi hài đỏ lênh láng vỡ, hài đỏ là tình yêu. tình yêu cũng buồn. Quan Âm buồn quá. Quan Âm đi hài đỏ, miệng niệm nam mô, nam mô a di đà bụt, nam mô a di đà bụt.
Quan Âm, một buổi sáng khác, vâng, một buổi sáng đẹp hơn những buổi sáng khác, mặt trời sáng nay lạng rạng ở phía tây, ở phía tây của thiên đường. Quan Âm viết đơn xin chết. Quan Âm cứ loay hoay mãi trên đài sen hồng. đài sen hồng rủ những cánh sen hồng. những cánh sen hồng rỉ những nước sen hồng. vướng víu. Quan Âm cởi áo. hai bộ ngực như hai đài sen, rỉ nước. Quan Âm bắt đầu viết: Nam mô a di đà bụt. không phải, sao lại nam mô a di đà bụt? Quan Âm gạch, lần gạch nào cũng là một lần buồn, lần nào buồn Quan Âm cũng nhớ đến anh. anh bảo, viết đơn lúc nào cũng phải có cái gì đấy quan trọng lắm, anh bảo viết cái gì cũng phải có yêu, có dấu, có thương, có nhớ, có nhung. Quan Âm viết lại: CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM YÊU DẤU THƯƠNG NHỚ NHUNG. em nhớ anh quá, bao giờ anh mới quay lại? phố K. buồn, Quan Âm buồn, anh chẳng còn hôn Quan Âm như thể anh đã quên Quan Âm đi như một ngày những bóng chim chẳng còn chết ở mép phố K. Có phải lịch sử của Quan Âm đã kết thúc không, anh? Có phải lịch sử của Quan Âm không còn nằm trong một hệ thống nào đấy, không còn nằm trong lá đơn CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM YÊU DẤU THƯƠNG NHỚ NHUNG mà nằm ở một chỗ nào đấy, chỗ nào anh nhỉ? Quan Âm thấy được, được lắm, Quan Âm cười. cười khúc khích. anh bảo, ai cười cũng nguy hiểm, nhất là đàn bà. hí hí. nhưng Quan Âm chẳng biết Quan Âm là đàn bà hay đàn ông, chỉ biết Quan Âm muốn chết, muốn chết là một giới tính. Quan Âm muốn chết. hai mắt Quan Âm nhắm nghiền. ngứa. Quan Âm đưa tay xuống ngực, chẳng thấy ngực đâu, chỉ thấy hai đài sen buồn buồn rủ nước. tiếng cười chảy nước. suýt nữa Quan Âm đã cho vào mồm ngấu nghiến tờ đơn xin chết. Quan Âm vui, mà vẫn muốn chết. loay hoay. đời có mấy ngã tư, ngả nào cũng quen, ngả nào cũng lạ, Quan Âm lại hí hoáy, mãi không viết tiếp, đơn chỉ có vài dòng: CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM. vướng víu. Quan Âm cởi quần. chẳng giống ai, Quan Âm nhìn, giữa hai đùi không thấy gì là lạ. Quan Âm viết tiếp: Tôi tên là: Quan Âm, ngụ ở Toà Sen Hồng, phố K., Bố là, Mẹ là, lạ thật, Quan Âm không biết viết gì tiếp. Quan Âm không có bố, chỉ có mẹ. Mẹ Quan Âm chết, một cái chết ly kỳ và lạ lùng hơn tất thảy những cái chết trên cuộc đời này cộng lại. vớ vẩn. Quan Âm thấy ngưa ngứa, giữa hai đùi, cánh đồng ngô chín vào một ngày mùa đông, rỉ máu. Quan Âm thấy vớ vẩn, giờ Quan Âm phải kính thưa, kính gửi, kính biếu, kính tặng, Quan Âm không biết điền ai. vướng víu. nhưng không còn gì để cởi, Quan Âm kệ, nắn nót đẻ ra từng âm tiết một: quan âm, Quan âm, quang Âm, viết mãi, chẳng thấy đường, QUan âM, Quan Âm viết thế, cũng được. Lý do xin chết: chán, chán sống, chán chết, chán yêu, chán đương, chán đời, chán người, chán thiền, chán mình, chán phố, chán phường, chán tất. Quan Âm chẳng thiết sống, chỉ thiết chết, mẹ Quan Âm bảo, chẳng gì bằng cái chết, đời thế mà gọn. những ngày mưa mưa, Quan Âm nhìn bong bóng vỡ, ré lên, chẳng ai ré lại, chỉ có Quan Âm ré xong sung sướng, đồi ngô ri rỉ nước, những ngày năng nắng, Quan Âm nhắm nghiền mắt, nhìn bong bóng vỡ, đời không vui. Quan Âm chỉ muốn chết, nỗi chết mãnh liệt như thể Quan Âm chưa từng sống trên cõi đời này, mà Quan Âm chỉ đi qua những ngã tư, những ngã tư đưa Quan Âm đến cõi sống, rồi đặt Quan Âm vào đài sen, rồi bảo Quan Âm cầm cái lọ gì, cho nước chảy xuống, ban phúc cho nhân dân. nhân dân vẫn buồn, Quan Âm chẳng biết làm sao, chỉ mong ai cũng được chết, Quan Âm cũng muốn thế, chỉ muốn chết. chết, lại sang một ngã tư, lại làm một Quan Âm khác. sợ, Quan Âm sợ quá, viết ngay vào đơn, nguyện vọng: chết, không làm Quan Âm nữa, không đi qua ngã tư nữa, chỉ có chết.
một buổi sáng khác, vâng, lại là một buổi sáng khác nữa, ở Toà Sen Hồng, hôm nay mặt trời đo đỏ lặn từ âm đạo Quan Âm lặn lên, phố K. xuất hiện một lá đơn lạ lùng, lạ lùng hơn tất thảy những lá đơn mà lãnh đạo thành phố này từng thấy:
CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM YÊU DẤU THƯƠNG NHỚ NHUNG
ĐƠN XIN CHẾT
Tôi tên là: Quan Âm, ngụ ở Toà Sen Hồng, phố K.,
Bố là:
Mẹ là:
Kính thưa, kính gửi, kính biếu, kính tặng: quan âm, Quan âm, quang Âm, QUan âM
Nguyện vọng: chết, không làm Quan Âm nữa, không đi qua ngã tư nữa, chỉ có chết.
Lý do xin chết: chán, chán sống, chán chết, chán yêu, chán đương, chán đời, chán người, chán thiền, chán mình, chán phố, chán phường, chán tất.
Ký tên
Quan Âm
– vớ vẩn, chẳng ra sao, chết là chết thế nào, Quan Âm mà lại chết, ai làm gì mà chết, ai trêu gì mà chết, không chết
– gửi lên cấp trên, cấp trên duyệt thì lãnh đạo thành phố K. sẽ duyệt cho chị, vâng, đúng rồi, chị Quan Âm, từ giờ đến lúc duyệt đơn, chị cứ ngồi thiền ở Toà Sen Hồng, có ai xin xỏ gì, chị cứ duyệt, xin tiền duyệt tiền, xin tình duyệt tình, xin sống duyệt sống, xin con duyệt con, xin cháu duyệt cháu, xin chết, vâng, xin chết thì chị bảo người ta làm đơn, gửi lên đây, tôi gửi lên trên kia, trên kia duyệt thì cho chết, còn không thì bảo về, về đâu, ai biết, chị phải tự biết xem người ta về đâu, về Toà Sen Hồng hay về phố K., tôi chịu
Quan Âm lại đi đôi hài đỏ, mặc áo, mặc quần, chẳng có quần, Quan Âm ngắt một cánh sen rồi che đi âm đạo, trèo lên toà sen, thiền, miệng nam mô: a di đà bụt, tay sờ sờ ngực, Quan Âm lại nhớ anh, anh ở đâu Quan Âm chẳng biết, anh chẳng về với Quan Âm, anh yêu người khác, những người đàn bà đã đi qua đời anh và anh để lại rất nhiều trong họ, Quan Âm nhớ anh. vớ vẩn. Quan Âm đã gửi đơn lên thành phố K., thành phố K. bảo Quan Âm cứ về Toà Sen Hồng rồi đợi người ta duyệt, nhưng đợi mãi, đợi từ phía đông sang phía Tây thiên đường, chẳng thấy ai duyệt, đợi từ đôi hài đỏ đến đôi hài xanh, chẳng thấy ai duyệt. Quan Âm cười hí hí, mà lòng buồn. a di đà bụt, chẳng ai hiểu Quan Âm muốn chết. buồn, đời chẳng có niềm vui. niềm vui là một nửa âm tiết, một nửa âm tiết chẳng bao giờ đáng sống.
một buổi sáng khác, có quá nhiều buổi sáng xanh đỏ trên thiên đường, trên phố K., Quan Âm quyết định, vâng, một quyết định táo bạo: Quan Âm sẽ đi đôi hài đỏ và đợi. vâng, đợi là nghĩa vụ thiêng liêng của công dân Quan Âm trong kỷ nguyên vươn mình, ai cũng phải đợi, Quan Âm cũng đợi. Quan Âm vui, đời thế mà tươi sáng, chẳng muốn chết nữa. lá đơn xin chết của Quan Âm, Quan Âm chịu, chẳng biết đâu, chỉ biết đời vui quá, Quan Âm cười, hềnh hệch, cởi áo, cởi quần. Quan Âm không có quần, Quan Âm để cánh sen hồng ra ngoài một búp sen đo đỏ, giữa hai đùi. ngứa. Quan Âm lại quyết định, vâng, một quyết định táo bạo: đi đôi hài đỏ và đợi và gãi. vừa gãi Quan Âm vừa cười hí hí, đời vui quá, Quan Âm hát:
Quan âm đi đôi hài đỏ
miệng niệm nam mô
a di đà bụt
a di đà bụt
tìm đường
những cung đường quen
những cung đường lạ
những cung đường
xanh đỏ mưa mưa
quan âm ngồi thiền
nhìn bong bóng vỡ
tí tách mưa xanh
trên đôi hài đỏ
hài đỏ là tình yêu
hài đỏ là một nửa quan âm vỡ
quan âm ngồi thiền trên đôi hài đỏ
a di đà bụt
Quan Âm đi đôi hài đỏ, gãi ngực, cho đỡ ngứa, nỗi ngứa ngực là nỗi ngứa anh. Quan Âm ngứa, bao giờ anh mới về? Quan Âm đợi mãi, chẳng thấy anh, cũng chẳng thấy chết, Quan Âm sắp sửa quên đi tờ đơn xin chết, vẫn chẳng có ai duyệt. lâu. đời thế mà dài, mãi chẳng chết, Quan Âm chỉ muốn chết. nỗi chết, nỗi ngứa, nỗi nhớ, nỗi yêu tràn trong Quan Âm một nẻo xa xăm vô tận. Quan Âm muốn đến thiên đường, chẳng muốn thiền, ở phố K. buồn quá, mãi không có ai, duyệt cho Quan Âm một lá đơn ngăn ngắn.
– vâng, chị cứ về đi
– chị nói thế là sao? ai chả phải đợi, cứ về Toà Sen Hồng, đợi một tí nữa, tí lãnh đạo đi về tôi khác hỏi, hỏi gì, hỏi cho chị chứ hỏi cái gì. dấm dớ. tự nhiên xin chết, ai mà duyệt được, cứ về đi
– duyệt. vâng, anh ký cho chị Quan Âm chết, đời, thế mà buồn. không, tôi ký rồi, thế nhé, hôm nay tôi muốn làm tình, không, tôi không ở Toà Sen Hồng, tôi đang-làm-tình, anh hiểu làm tình là làm cái gì không. ngu. về đi, tôi duyệt cho chị Quan Âm chết
Quan Âm đi đôi hài đỏ, một buổi sáng khác, vâng, lại buổi sáng khác khác nữa, Quan Âm cởi quần, cởi áo, trèo lên Toà Sen Hồng, nhảy xuống. phố K. đẹp, hài đỏ đẹp, Quan Âm đẹp, ngực đẹp, âm đạo đẹp, tình đẹp, đời đẹp. thế mà buồn. nhảy xuống, Quan Âm chẳng chết, cũng chẳng nhớ nỗi chết từ đâu mà có. mãi lá đơn của Quan Âm mới được duyệt. Quan Âm vui quá, cười khúc khích, rồi chết. như một con chó. (F. Kafka)
huy nguyên
02,03/6/2026