Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Độc Thoại về Một Cái Chết Rực Rỡ//Monologue of a Lively Death (kỳ vi)

0 bình luận ♦ 17.12.2025

 

26.

 

      “cha biết không, lịch sử của con là những thiên đường mù. những vi trùng, gián rết xung quanh và đặt lên cơ thể con những nụ hôn ngấu nghiến.”

 

những thiên đường mù khiến tôi không thở nổi. không thở nổi. tôi đã chết già như thể tôi là một thiếu nữ đồng trinh già nua và chết đi trong sự héo mòn và rệu rã. tôi luôn đi tìm những thiên đường, những thiên đường ở cuối con đường, mù và mỏi.

 

 

 

27.

 

            “hôm nay là một ngày buồn, mẹ biết không? một ngày đầy buồn tủi đối với con. mẹ biết không, con đã viết một bức thư tình số 4 cho tên bác sĩ. đây là bức thư tình số bốn, con đã gửi ba bức thư còn lại và cả bức thư này, nhưng tất cả đều đi vào hư vô và đáp lại con là một sự im lặng. tên bác sĩ giống hệt mẹ. hắn không nói với con một lời nào. không một lời nào. con đã đưa chiếc cổ trắng muốt của con ra như một lời tỏ tình, nhưng hắn chỉ lấy dao và cứa vào nó. lạ thật. con không thấy đau? con chỉ thấy nhục nhã và cô quạnh trên chiếc giường mà chỉ có con mới có thể nằm vừa ấy. con đã đưa chiếc cổ ấy ra và mong mỏi hắn sẽ làm như mẹ. nhưng không thể. con không thể bắt một người đáp lại con khi người ta không hiểu con muốn nói gì. con muốn nói gì hả mẹ? mẹ biết không, một con gián ngửa người không-thể-nói. con chưa bao giờ biết nói và có quyền được nói. những núi tuyết đã đè chặt cổ họng như thể chúng sẽ không bao giờ cho con được phép thốt ra bất k lời nào ngoài những tiếng rên rỉ trong vô vọng. con mong mẹ hiểu. mẹ đã hiểu. nhưng tên bác sĩ thì không thể. mẹ biết không, một cái đẹp trắng ngần và tinh khiết đến thế đã bị xúc phạm đến tận bốn lần. còn gì đau đớn hơn cả cái chết hả mẹ? hắn không chạm vào cổ con rồi siết chặt nó như ngày hôm ấy. thứ chạm vào con thật ghê tởm. thật ghê tởm. lạnh lẽo. sắc bén. vô tình. mỗi lần cái thứ ấy chạm vào cổ con lại muốn nôn ra một bể máu và con đã làm như thế. cái đẹp tinh khôi không bao giờ chịu đựng được một niềm sỉ nhục như thế đâu, mẹ. cái đẹp đã bị xúc phạm đến bốn lần. liệu ai sẽ đủ nhìn thấy những núi tuyết để có thể hiểu được nỗi nhục nhã ấy? liệu ai có đủ đạo đức, ngoài mẹ con ta, để có thể tha thứ, cho nhau? những núi tuyết không thể cứu rỗi con lúc này. không điều gì có thể cứu rỗi một cái đẹp đã bị chà đạp và sỉ nhục như thế, phải không mẹ? con luôn tự hỏi nếu bức thư tình số năm và số sáu tiếp tục một hành trình đầy vô vọng và sỉ nhục như thế. cái đẹp sẽ không bao giờ toả rạng hay nó vẫn luôn luôn như thế hả mẹ?”

 

            “con hiểu điều ấy nhưng may mắn thay, con sẽ vẫn gửi đi hàng ngàn bức thư tình không tên khác. mẹ hiểu cho con! thực ra con đã vô cùng căm phẫn và nhiều lúc con đã thấy con dao thật đẹp để có thể gặp được cái chết, như mẹ. nhưng con không thể. kể từ ngày mẹ đi, cuộc đời con chỉ toàn buồn tủi. ánh sáng cứu rỗi duy nhất của đời con là cái chết của mẹ ngày hôm ấy, dưới những đỉnh núi tuyết. con đã gửi tận bốn bức thư tình cho tên bác sĩ từ sau cái ngày ấy. cái đẹp của con đã không còn bất cứ một hàng rào đạo đức nào. không còn bất cứ một hàng rào nào, kể cả tên bác sĩ có là cha con đi chăng nữa, mẹ hiểu không. kể cả hắn có là cha con đi chăng nữa thì mẹ con cũng đã chết. cái chết luôn luôn toả rạng như thế. đến tận lúc chết mẹ vẫn chưa bao giờ thôi toả rạng như thế. con từng nghĩ con sẽ không bao giờ có thể quan hệ với tên bác sĩ vì mẹ. nhưng mẹ đã chết và cái chết của mẹ đẹp như một núi tuyết trắng ngời.”

 

 

28.

            “trong giây phút ấy cơ thể con lại lã chã nước. không còn nghi ngờ gì nữa. lã chã nước. con không biết nước từ hốc mắt hay âm đạo nữa vì cả người con chỉ lềnh bềnh những nước. con thấy sướng. một khoái cảm con không biết phải diễn tả bằng ngôn ngữ của một loài không có lịch sử thế nào.”

 

29.

            “những đứa trẻ sinh ra trong tội lỗi, đúng, như con, chưa bao giờ là một người vô tội, mẹ nói có phải không? mẹ phải nói gì đi, vì con sẽ không biết con là ai nếu thiếu mẹ. lịch sử của mẹ là những thân cây mục rỗng. nhưng đó chưa nhằm nhò gì với con, mẹ biết không? lịch sử của con là những núi tuyết. những núi tuyết rạng ngời mới chỉ một ngày rồi tắt ngấm bởi thân xác chua lè và tanh tưởi. chính mẹ đã vấy bẩn nó. bằng mọi tội lỗi của mẹ, chứ không phải con. con nghe trong tiếng thì thầm, cái ngày con làm tình với tên bác sĩ trên chiếc xe tang, con nghe tiếng thì thầm của tất cả mọi người đến viếng mẹ. họ chưa từng thương tiếc cho mẹ hay cho con – những cuộc đời đáng lẽ cần được thương tiếc, mà họ cứ nói những điều mà ngôn từ của con, thế giới của con không thể hiểu. đĩ thoã. dâm đãng. đáng đời. mấy từ này chưa bao giờ xuất hiện trong lịch sử của con, mẹ biết không?”

 

            rồi thể nào tôi cũng phải nhớ lại bốn bức thư mà tên bác sĩ đã cam tâm vứt bỏ nó. tôi sẽ phải nhớ lại. nếu không có thể tôi cũng sẽ chết như một đứa trẻ ở tuổi ba mươi sáu. cô quạnh và thảm hại.

 

30.

“vậy mà con vẫn huyên thuyên như thể con là một loài có lịch sử. thật lố bịch phải không? những đứa trẻ sinh ra từ tội lỗi bao giờ cũng chứa đầy tội lỗi, không thể nào khác đi được. tội lỗi là lịch sử của chúng. một lịch sử dài ngoằng ngoẵng từ hàng thiên niên kỷ, trước cả những núi tuyết.”

 

 

 

  1. enk

 

bức thư đầu tiên con đã cố gắng truyền đi một thứ gì đó, đại thể để cho tên bác sĩ hiểu:

  • anh có thể làm với tôi như lúc ở xe tang không?
  •  

 

 

 

  1. qève

 

lần này con đã cố để cho tên bác sĩ hiểu điều khác, một điều mà chính con cũng không hiểu, một điều không hề, hoặc, chưa từng, xuất hiện trong ngôn-ngữ-loài của con: yêu.

  • em yêu anh

 

 

  1.  

một lần nữa con lại hy vọng vào những điều bỡn cợt, những thiên đường mù, những núi tuyết trắng xoá ở tokyo. nhưng không điều gì có thể cứu rỗi con lúc ấy.

  • hãy cứu em, nhé?
  •  

 

  1.  

 

con đã không còn tin vào những thiên đường mù, mẹ biết đấy. mọi thứ vẫn luôn xảy ra như thể nó đã xảy ra. không có một thiên đường nào chờ đợi và cứu rỗi. những thiên đường mù

“dở”

 

 

 

35.

 

            “con tìm mọi cách để có một ngôn ngữ hoặc một văn hoá. của riêng con cũng được, của một – loài nào đấy cũng được, của bất k ai cũng được. không còn quan trọng nữa. nhưng ít nhất, con cần một ngôn ngữ và văn hoá. con không thể hiểu nổi cái chết đẹp ra sao nếu không có một thứ ngôn ngữ nào đó, phải không? tên bác sĩ đã nói gì đó với con, trong lúc hắn đưa vào bên trong và ở bên trong con, nhưng con không thể hiểu nổi hắn đang nói cái gì bởi lịch sử của con là một lịch sử trống rỗng, một trang giấy trắng không một chút bụi bẩn, như những đoá tuyết rơi rì rào ở tokyo, không ngôn ngữ. con muốn biết bí mật giữa tên bác sĩ và mẹ con có thể là gì? có thể là gì được hả Cha? hai người họ đã nói với nhau những gì và con có hiện diện trong thứ ngôn ngữ mà họ dùng không hả Cha? con yêu tên bác sĩ nhưng đến bốn lần, những bức thư tình cứ thế bị đáp lại bằng một tiếng rì rào sắc bén trên cổ. ngôn ngữ đã chết ngay từ lúc con chào đời. còn điều gì tủi nhục hơn một cái đẹp không thể giao tiếp và không có một lịch sử, một nền văn minh nào sẽ bàn tán về chúng? kim tự tháp rồi chỉ là đống gạch mòn mỏi rũ rượi, tin con đi, rồi sẽ đến cái ngày ấy. làm gì có vườn treo nào ngoài những vườn treo trong ngôn ngữ của loài người hả Cha? lẽ ra con cũng có thể có cái vườn treo ấy, nhưng ngôn ngữ con không thuộc về loài người, cha hiểu không? bàn tay đặt lên chiếc cổ trắng ngần của con khiến mọi thứ con-phát-ra chỉ là những lời ú ớ mụ mị, những tiếng rên rỉ khi nằm gọn ghẽ dưới chân những núi tuyết. lịch sử của con trải dài trên những lời rên rỉ và rên rỉ. con không muốn thế nhưng con chỉ có thể làm thế, phải không? không có một thứ ngôn ngữ nào con có thể thuộc về hoặc ít nhất, thuộc về con, phải không? con không biết làm cách nào ngoài để cơ thể mình tắm trong nhầy nhụa từ hốc mắt, từ âm đạo, từ mọi thứ có thể nhầy nhụa để cầu cứu Cha. nhưng Cha đã không hiểu và không thể hiểu. Cha đã phán xét con như thể con thuộc về loài-người, mang đủ mọi loại gen ngôn ngữ để có thể hiểu rằng thủ dâm trước một cái đẹp là sai trái. nhưng con không hiểu, cha hiểu không? con chỉ có thể rên rỉ và rên rỉ là cách duy nhất để con thấy những núi tuyết rạng ngời. nếu không, con sẽ chết mất. con sẽ chết mất. Cha hiểu cho con không?. vào ngày con thấy những núi tuyết, con không thể nhớ là ngày nào bởi không một lịch sử nào cho con biết con đã sống vào ngày nào, nhưng con thấy đẹp. bởi con đã thấy lâng lâng và khoái cảm của con đã bảo con rằng đấy là cái đẹp. người ta đâu thể chảy nước và lên đỉnh với một điều xấu xí và tệ hại? Cha cũng vậy đúng không?”

           

            “con gần như đã thấy buồn nôn và gần như đã nôn. giọng nói tên bác sĩ vẫn luôn ở đó vo ve vo ve trong những thiên đường chỉ mình con biết. con đã nôn vì nhục nhã. những thiên đường chưa bao giờ là của con. chưa bao giờ. sẽ ra sao nếu hình bóng tên bác sĩ luôn luôn ở đó hả Cha? luôn luôn, cha hiểu không? trên những đỉnh núi tuyết, trên chiếc xe tang, trên linh hồn con gái con, và giờ đây, khi con trốn trong những thiên đường mù, hắn vẫn không thôi ở đấy. toả rạng trong thiên đường mà đáng lẽ, con mới là người ở đó và toả rạng. nếu những thiên đường chưa từng phản bội con một lần và khép cửa, chỉ cho riêng con và mình con, vậy ai sẽ là người phản bội con? Ngoài cha? chính những lời buộc tội của Cha đã đâm toạc thiên đường và cho tên bác sĩ lẻn vào. rồi hắn ở đó. vì thiên đường của con quá ấm, ướt, tối và thiêng liêng. thiên đường của đàn bà bao giờ cũng thiêng liêng như thế. con nằm đó. trong những thiên đường: rắn rết, vi trùng, và quan trọng hơn, tiếng vo ve của tên bác sĩ ở đó. con đã lầm. con đã lầm khi tưởng thứ tiếng ấy là của một loài khác, nhưng không phải. con nằm đó. trong những thiên đường mù, ngửa người, hai chân dạng rộng. con đã chuẩn bị mọi thứ như thể con chưa từng là một người đàn bà. chưa bao giờ là một người đàn bà, cha hiểu không? một người đàn bà, lẽ ra, con phải biết nhục và thôi nằm đó ngửa người, dạng chân. nhưng con không thể. con chỉ là một nửa đàn bà, một đứa trẻ ba mươi sáu tuổi và có âm đạo. con chỉ biết nhục, và rỉ nước, nhưng cái nhục không để con sống, mà chỉ tạo ra những khoái chí. một cái đẹp nhục nhã luôn khiến người ta khoái chí. tiếng vo ve của tên bác sĩ, không phải, không phải, đấy là ngôn ngữ của con, con nhận ra mà cha, con nhận ra nó. rên rỉ không thôi trong những thiên đường mù. những rên rỉ chỉ mình con hiểu, chỉ mình con.”

(còn tiếp)

bài đã đăng của Huy Nguyên

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)