Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Hoàng Chính

photo_luudieuvan

Sinh ngày 14 tháng 5, năm 1954 tại Hải Phòng. Tốt nghiệp y khoa Sài Gòn năm 1979. Định cư tại Canada từ năm 1983. Đã cộng tác với nhiều tạp chí văn học trước cũng như sau 1975. Hiện là thông dịch viên tòa án liên bang.

Tác phẩm:

Nửa Đêm Nghe Mẹ Thở Dài (thơ, nxb Làng Văn 1991)
Mùa Thu Cuối Cùng (tập truyện, nxb Làng Văn 1994)
Tình Khúc (truyện dài, Văn Học 2000)
Lời Tỏ Tình Đã Cũ (tập truyện, nxh Văn Mới 2000)
Mấy Sông Cũng Lội (truyện dài, nxb Văn Mới 1999)
Viết Cho Mẹ Ở Quê Nhà (tập truyện, nxb Văn Mới 2005)
Một Đoạn Trong Thánh Kinh (tập truyện, nxb Nhân Ảnh 2007)
Tình Ở Đài Bắc (tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2007)
Thư Tình Viết Muộn (truyện dài, nxb Nhân Ảnh, 2007)
Đêm, Từng Mảnh…(tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2010)
Lời Nguyền Ở Thế Giới Bên Kia (truyện dài, nxb Nhân Ảnh, 2019)
Và Không Ngày Nào Tôi Thấy Hình Tôi (tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2019)


Hoang Chinh (born May 14, 1954) is a Vietnamese poet, novelist and contributor to many literary magazines. He graduated from Sai Gon Medical School in 1979 and migrated to Canada in 1983. His publications include: Hearing Mother Sighs at Midnight (poems, 1991), The Last Autumn (short stories, 1994), Love Sonata (novel, 2000), A Belated Love Confession (short stories, 2002), No Matter How Many Rivers to Cross (novel, 2003), Writings for Mother Back Home (short stories, 2003), An Excerpt from the Bible (short stories, 2006), Love in Taipei (short stories, 2007), A Belated Love Epistle (novel, 2007), Night, Apiece… (short stories, 2010). Two of his short stories had been broadcasted on BBC World Service Programmes.  He currently lives in Toronto and is a freelance court interpreter.

Hoang Chinh YouTube

ngòi bút ngập ngừng

23.04.2026
Ngoi-But-Ngap-Ngung.png

Tất cả những lời khai của mười chín lần “làm việc” đều đúng sự thật và giống nhau từng câu từng chữ. K dám chắc những chỗ xuống hàng cũng giống nhau. Gian dối chỗ nào.

giao thừa, ở lại…

16.02.2026
ChatGPT-Image-Jan-11-2026-07_32_36-PM_thumb.png

Bố mẹ nàng có ý đồ trốn ra nước ngoài. Ở đất nước này, tội ấy nặng lắm. Vậy mà nàng Mỵ Châu dám kể cho tên Trọng Thủy – là hắn – nghe. Nghe xong Trọng Thủy lo cuống lên.

mòn mỏi chờ ai đó trở về

4.11.2025
Cover-4-DM_thumb.png

Người đàn bà vẫn khóc, vẫn kể lể bằng cái giọng ướt sũng. Âm thanh quấn vào nhau. Như những ngụm hơi thở thoát vội qua chiếc cổ họng đang bị kẻ nào đó siết cứng. Tôi vẫn chỉ bắt được những chữ “Mẹ ơi!” Và nước mắt tôi lại tuôn ra như mạch nước ngầm vừa bị nhát cuốc nào đó khơi trúng.

mùa thu cuối cùng

9.09.2025
mùa thu

Chép nguyệch ngoạc những câu thơ Đinh Hùng lên đầu trang giấy trắng của cuốn tập Kinh tế Chính trị Mác-Lê-Nin, và nhớ vu vơ. Buổi học thứ mấy mươi rồi, vẫn chưa học được gì. Cũng buồn; nên buồn lắm chứ, khi mà đám bạn cùng lớp, ngồi chật ních giảng đường đang tiếp thu một cách khẩn trương và chắc chắn tư tưởng mới; họ sắp thành con người mới cả rồi! Mình chậm chạp đi dần đến chỗ thoái hóa và sẽ bị bánh xe lịch sử nghiền nát mất thôi.

cái đồ vô tổ quốc!–the stateless

26.05.2025
The-Stateless_DaMau_thumb.png

Người ta khiêng ông đến trạm cấp cứu sân bay như khiêng một túi hành lý. Thực ra ông còn nhẹ hơn bất kỳ bọc hành lý nào mà người ta mang lên máy bay.

mấy sông cũng lội… (kỳ 10)

28.04.2025
Feature-photo-for-DM_thumb.png

“Hồi đó, bọn cướp có làm gì Thủy không?” Thu Trang bật ra một câu hỏi tàn nhẫn. “Why not?” Mắt Jenny tròn lên, rực lửa trong một thoáng ngắn ngủi. “Of course, they did. Nếu không thì đâu còn là pirates nữa!”

mấy sông cũng lội… (kỳ 9)

24.04.2025
Feature-photo-for-DM_thumb.png

Người đàn ông nhổ nước miếng xuống đất một cách khinh miệt.”Tại sao nó không tự tử?” “Ông nói ai?” Thu Trang bất giác đưa tay sờ lên tấm thẻ tị nạn cứng cạnh nằm trong túi áo. Người đàn ông hằn học, “Tại sao nó nằm đờ ra đó mà hưởng, tại sao nó uốn éo bàn chân, tại sao nó nắn bóp hai vai thằng Thái Lan? Tại sao? Lẽ ra nó phải cắn lưỡi tự tử chứ… Tại sao? Tại sao. Hả trời?”

mấy sông cũng lội… (kỳ 8)

21.04.2025
Feature-photo-for-DM_thumb.png

Những xác người nằm la liệt trên sàn ghe. “Bỏ nó xuống biển đi bà ơi!” Tiếng ai đó rên rỉ. “Hôi quá, chịu gì nổi…” Người đàn bà quấn trên mình mớ giẻ rách, ngồi rục ở một góc hầm chiếc ghe biển, ôm cứng vào lòng một gói nhỏ thuôn dài. Mùi hôi ngằn ngặt tỏa ra khắp nơi. “Bỏ đi bà ơi! Đàng nào nó cũng chết rồi…”

mấy sông cũng lội… (kỳ 7)

17.04.2025
Feature-photo-for-DM_thumb.png

Tiếng thở rì rào xa vắng như tiếng sóng trên bãi vắng. Thu Trang hồi hộp chờ một tiếng la vỡ toang đêm tối. Má Năm dữ như chằng tinh. Cô thầm nghĩ. Ông già dê này tới số rồi mới dám chọc vào tay má. Má Năm mà la toáng lên vào giữa đêm hôm khuya khuắt này thì dượng Ba có mà ốm đòn cảnh sát Mã Lai.

mấy sông cũng lội… (kỳ 6)

14.04.2025
Feature-photo-for-DM_thumb.png

“Ngàn năm trước, ngàn năm sau, người phụ nữ Việt Nam vẫn cùng mang một số phận: bèo dạt, mây trôi; trong nhờ đục chịu…” Vĩnh vẫn mê mải thì thầm bên tai Thu Trang. “Có lẽ cái sự tuân phục đó đã thấm vào tiềm thức người con gái, gói trọn trong một tiếng Vâng, một tiếng Dạ nghe mềm cả trái tim.”

mấy sông cũng lội… (kỳ 5)

10.04.2025
Feature-photo-for-DM_thumb.png

Xong việc, Phú biến vào nhà tắm, ào ào xối nước như một tên trộm xóa vội đi những dấu vết tội ác. Và trở ra, vội vã mặc áo quần, vắn tắt bảo Thu Trang chờ một chút. Chàng xuống dưới gọi điện thoại về Canada, “Có chút việc cần giải quyết. Business ấy mà!” Chàng bỏ lại nụ cười nửa miệng trước khi mở cửa bước ra ngoài.

mấy sông cũng lội… (kỳ 4)

7.04.2025
Feature-photo-for-DM_thumb.png

Có chồng. Có chồng. Thu Trang muốn hét lên vang động cả phòng đọc sách, muốn gào lên trên máy phát thanh của ban thông tin, muốn rống lên từ trên sườn đồi cao ngoại ô Kuala Lumpur để tiếng cô luồn vào muôn lớp gió trùng trùng gửi đến cả thế gian này một thông điệp không buồn không vui.

mấy sông cũng lội… (kỳ 3)

3.04.2025
Feature-photo-for-DM_thumb.png

Thu Trang chợt nhớ đến những đồng đô la Mỹ xanh xanh đỏ đỏ, người đàn ông vô hình gửi qua tay Cao ủy cho cô, mà cô nhét thật sâu dưới đáy túi áo, có cài thêm chiếc kim tây cho chắc ăn. Thứ Tư này Cao ủy vào tới, mình cần ít nhất là một tấm hình “không mặc gì hết” để gửi qua bên kia đại dương làm tin. Hôm nay thứ Hai rồi.

mấy sông cũng lội… (kỳ 2)

31.03.2025
Feature-photo-for-DM_thumb.png

Thu Trang lơ đãng nhìn qua khung cửa sổ, bắt gặp lũ trẻ khẳng khiu, rách rưới, chạy lăng xăng bên ngoài. Những người đàn ông cằn cỗi đi lang thang trong nắng. Những người đàn bà khô khốc, đen đúa như những con mắm phơi khô, ngẩn ngơ nhìn về phía Kuala Lumpur bằng ánh mắt mỏi mòn hy vọng

mấy sông cũng lội… (kỳ 1)

27.03.2025
Feature-photo-for-DM_thumb.png

Cô suy nghĩ vội vàng. Sao lại có người tốt như thế nhỉ. Ừ thì làm đại tờ hôn thú cho đúng thủ tục. Qua tới Canada rồi, mình sẽ trả ơn cho người ấy. Mình sẽ ở đợ cho người ấy vài ba năm trả ơn. Vài ba năm làm đầy tớ ở một xứ sở tự do còn hơn phải sống một đời trong lo âu khắc khoải.

mấy sông cũng lội… nợ những người không may mắn như tôi

24.03.2025
12-54_thumb.jpg

Bạn – đã từng – hay chưa bao giờ là người tị nạn, bạn đã từng chứng kiến hay chỉ được nghe kể về những hành vi tàn bạo của cướp biển. Bạn đã sống ở một trại tị nạn nào đó ở Đông Nam Á hay mới chỉ đọc được về cảnh sống tạm bợ của những người buộc lòng phải bỏ xứ mà đi. Dù gì đi nữa, Mấy Sông Cũng Lội… cũng sẽ giúp đưa bạn đến một nơi mà một thời đã là nơi chốn bình yên – dẫu tạm thời – của một bộ phận dân tộc Việt Nam.

những trận đột kích đêm – night raids

♦ Chuyển ngữ:
27.02.2025
NIGHT RAIDS_Bilingual

Chủ nhà là người Việt Nam. Họ lao đến gặp chúng tôi trong bộ đồ ngủ và với những bàn tay vung vẩy. “Đi chỗ khác mà ăn trộm!” họ la hét, và đột nhiên các đèn khác trong khu phố cùng bật sáng.

“And I’m Guilty of That!”

7.02.2025
Cover_2-birds_thumb.jpg

Wendy ngừng một lúc. Chị đang chờ một cách tuyệt vọng câu trả lời của tôi – hay đúng hơn là một lời thú tội. Thành ra tôi nói cho chị yên lòng. Và vì nhận tội thay cho cả chủng loại con người, tôi dùng thứ ngôn ngữ mà hầu như ai nghe cũng hiểu. Tôi thì thầm, “And I’m guilty of that!”

chì riêng phạm nhân hiểu được

1.11.2024
photo 1

Người đàn bà nói một tràng dài bằng ngôn ngữ quen thuộc của bà, chẳng cần biết có ai hiểu không. Chỉ một mình tên tội phạm mười bốn tuổi trong cái lồng có khung kính hình chữ nhật của phạm nhân hiểu được.

như thời tiết không thể nào đoán trước

26.09.2024
Như Thời Tiết Không Thể Nào Đoán Trước_DaMàu

Tôi nghiêng đầu lắng nghe. Tiếng ọ ọe của đứa bé như những vết mực vẩy vào không gian tĩnh lặng. Thằng bé khóc hoài, chúng tôi phải đánh lừa nó bằng cái núm vú màu hồng của người đàn bà chưa một lần thai nghén. Dường như nó cũng nhùng nhằng một chút. Rồi ngậm cái núm vú nhỏ như hạt đậu phụng trên bờ ngực vun ấy. Và nó thôi khóc.

còn lại một mình giữa nhân gian

10.07.2024
4 DM

Phép lạ cũng có thể xảy ra một lần nữa. Rằng ung thư đã trị tuyệt. Tôi thèm khát một phép lạ giữa đời thường như thế. Và tôi âm thầm cầu nguyện. Bởi tôi chẳng biết xoay sở thế nào, khi còn lại một mình giữa nhân gian.

có gì mà phải vội vã nữa đâu!

21.05.2024
4 Da Màu

Em thèm nghe nó gọi em bằng ‘mẹ’, dẫu chỉ một lần thôi. Chưa bao giờ em thấy thèm có con như bây giờ. Nó nhìn em bằng con mắt biết ơn. Em nhìn ra như thế chẳng biết có đúng không. Nhưng rồi chính em mới là kẻ mang ơn. Nó đem lại cho em niềm vui làm mẹ.

mịt mờ dấu chân quen

18.04.2024
DM_Mịt Mờ Dấu Chân Quen

Trong cuộc sống lứa đôi, không thể có một người thắng một kẻ thua, bởi có một người thua là cả hai cùng thảm bại. Người ta đã dạy nàng như thế cái hôm hai đứa ngoan ngoãn ngồi nghe chị chuyên viên tâm lý tư vấn chuyện lứa đôi.

có những thứ cần phải đốt đi

20.03.2024
DM_Có những thứ

Ông bác sĩ nhấn mạnh, “Cô thấy bao nhiêu người chung quanh, không có ai ôm chầm lấy kẻ tẩm đầy xăng lên người như thế, họ tránh xa ra, và họ gọi cảnh sát.” Nỗi bực bội lại dạt về, cô gằn giọng, “Họ tránh xa ra để quay phim, ông có hiểu không?”

ngõ cụt

4.03.2024
dead end 5

Chúng tôi vẫn vào rừng những sớm mai. Đã năm, sáu năm trời như thế. Mùa hạ, bàn tay níu bàn tay. Mùa đông mỗi người tháo một bên găng tay để có một bàn tay trần, đan những ngón tay nhau. Như thể buông nhau ra, sẽ có một người đi lạc.

những viên thuốc giả cho một cơn điên thật

29.01.2024
4 Da Màu

Đợt ấy, nàng nói lung tung. Chuyển đột ngột từ chuyện này sang chuyện kia. Không theo kịp câu chuyện của vợ nên anh chỉ gật đầu. Anh gật đầu liên tục trong lúc nàng thao thao hết chuyện này sang chuyện khác. Nàng kéo lê anh từ xứ sở thần tiên ra cuộc sống sần sượng bên ngoài. Đang từ vực sâu của cơn trầm cảm nàng bay vút lên cao như ngọn pháo bông, và nổ tung, tỏa sáng khắp bầu trời.

giáng sinh này, giáng sinh xưa

25.12.2023
Giáng Sinh Này Giáng Sinh Xưa_DaMau

Bà biết ông không còn sáng suốt như thời trai trẻ. Bà đã chuẩn bị cho cái ngày hình ảnh bà nhòe đi trong trí nhớ ông, và ông ngập ngừng nhìn bà, nói với bà bằng cái giọng rụt rè quen thuộc, “Xin lỗi, bà là ai; tôi có quen bà không?”

di vật

14.11.2023
DM Di Vật

“Có nhiều dấu hiệu là hỏa tiễn loạn quân,” người đàn ông nói. Hình ảnh một khung trời biếc xanh hiện ra trong óc tôi. Một cái hỏa tiễn vùn vụt lao tới, vệt khói trắng vạch dài trên bầu trời biếc xanh. Hành khách biến mất trong chớp mắt. Những mảnh vụn lấp lánh bầu trời. Ngọn pháo bông tung toé những bông hoa máu. Chiếc giầy đây còn bàn chân đâu rồi?

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)