Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Hoàng Chính

photo_luudieuvan

Sinh ngày 14 tháng 5, năm 1954 tại Hải Phòng. Tốt nghiệp y khoa Sài Gòn năm 1979. Định cư tại Canada từ năm 1983. Đã cộng tác với nhiều tạp chí văn học trước cũng như sau 1975. Hiện là thông dịch viên tòa án liên bang.

Tác phẩm:

Nửa Đêm Nghe Mẹ Thở Dài (thơ, nxb Làng Văn 1991)
Mùa Thu Cuối Cùng (tập truyện, nxb Làng Văn 1994)
Tình Khúc (truyện dài, Văn Học 2000)
Lời Tỏ Tình Đã Cũ (tập truyện, nxh Văn Mới 2000)
Mấy Sông Cũng Lội (truyện dài, nxb Văn Mới 1999)
Viết Cho Mẹ Ở Quê Nhà (tập truyện, nxb Văn Mới 2005)
Một Đoạn Trong Thánh Kinh (tập truyện, nxb Nhân Ảnh 2007)
Tình Ở Đài Bắc (tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2007)
Thư Tình Viết Muộn (truyện dài, nxb Nhân Ảnh, 2007)
Đêm, Từng Mảnh…(tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2010)
Lời Nguyền Ở Thế Giới Bên Kia (truyện dài, nxb Nhân Ảnh, 2019)
Và Không Ngày Nào Tôi Thấy Hình Tôi (tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2019)


Hoang Chinh (born May 14, 1954) is a Vietnamese poet, novelist and contributor to many literary magazines. He graduated from Sai Gon Medical School in 1979 and migrated to Canada in 1983. His publications include: Hearing Mother Sighs at Midnight (poems, 1991), The Last Autumn (short stories, 1994), Love Sonata (novel, 2000), A Belated Love Confession (short stories, 2002), No Matter How Many Rivers to Cross (novel, 2003), Writings for Mother Back Home (short stories, 2003), An Excerpt from the Bible (short stories, 2006), Love in Taipei (short stories, 2007), A Belated Love Epistle (novel, 2007), Night, Apiece… (short stories, 2010). Two of his short stories had been broadcasted on BBC World Service Programmes.  He currently lives in Toronto and is a freelance court interpreter.

Hoang Chinh YouTube

thư tình viết muộn | kỳ 23

18.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tiếc là lần vào nhà tắm tình cờ thấy cái áo ngực phơi trên cây đà ngang treo màn nhà tắm, tôi đã quên không coi xem cỡ số mấy. Thân hình cô ấy nhỏ nhắn, cỡ áo quần cô ấy nhỏ như cỡ trẻ con bên này nhưng ngực cô ấy căng đầy, làm sao biết áo ngực cô ấy số mấy bây giờ. Và chẳng biết cỡ áo quần mặc ngoài có giống cỡ quần áo lót không nữa.

thư tình viết muộn | kỳ 22

15.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Lại còng tay, xích chân. Lại nhích từng bước ra bãi đậu xe. Lại một mình co ro trên băng ghế sau xe cảnh sát. Khung mắt cáo vây quanh như cái lồng gà. Cái lồng chỉ có thể mở cửa từ bên ngoài. Xe chạy vun vút. Khung cảnh lướt thướt vạch dài trong mắt nhìn. Nhìn chán, tôi nhắm mắt lại. Hình ảnh những người thân lũ lượt kéo nhau đi trong trí tưởng. Ở đâu cũng thấy những vệt buồn.

thư tình viết muộn | kỳ 21

14.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tôi ngẩn người suy nghĩ. Cái chân bàn trầy trụa lại khập khiễng bước đi trong mắt nhìn. Sao mà phức tạp đến như vậy nhỉ. Ông luật sư vẫn ung dung. Người thông dịch thì hỉ hả, “Lấy cho người khác có thể coi như làm việc thiện. Lấy cho mình là lệch lạc tâm lý. Là pervert, là antisocial behaviour, là chống lại xã hội; phải vào bệnh viện tâm thần lâu lắm.”

thư tình viết muộn | kỳ 20

13.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tôi yên tâm ấp hai cái hình nón vun cong lên mặt, hít hà. Không có mùi da thịt, chỉ có mùi sà bông giặt đồ. Hình như cùng loại sà bông tôi xài ở nhà. Mùi sà bông sao cũng làm tôi chóng mặt. Sợi vải trên mép sờn của chiếc áo ngực rà nhẹ lên má rờn rợn cảm giác. Cái rạo rực ngủ yên chợt khuấy lên như con sóng lạ từ vũng biển tối ám, đổ lên bãi cạn với những doi đất rải rác xác cá chết.

thư tình viết muộn | kỳ 19

12.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Những cánh chuồn chuồn lúc đầu hai thứ tóc, đuổi bắt hoài, vấp ngã, trầy trụa cả tâm hồn. Tôi vừa nhai chả giò chấm nước mắm pha chanh, đường, vừa nghiêng đầu ngắm Cô Ấy. Hai má đỏ hồng. Đôi mắt long lanh. Tôi uống hết ly này tới ly khác. Đến chừng nghe cái giọng ngọt ngào như có viền tiếng nhạc của Cô Ấy vang lên nhắc khéo, “Hổng được xỉn à nghe. Xỉn, người ta hổng khiêng dìa nổi đâu đó!” thì đã muộn mất rồi.

thư tình viết muộn | kỳ 18

11.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tôi vốn liếng đâu nữa mà sắm dây để đo xem lòng giếng sâu hay cạn. Mọi vật thông thường có vẻ mờ ảo đối với anh không. Người thông dịch vừa hỏi vừa gõ nhẹ cái bút lên tập giấy chi chít những chữ. Tôi nhìn anh ta. Vầng trán anh ta lờ mờ vết da nhạt mầu bằng đồng hai mươi lăm xu, trông như một vết sẹo cũ. Tôi sẽ tiếc hoài sợi dây cho dù lòng giếng sâu hay cạn. Sẽ tiếc hoài sợi dây.

thư tình viết muộn | kỳ 17

8.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Nhiều lần tôi làm việc mà không suy nghĩ. Làm việc gì mà không suy nghĩ. Tôi đã làm được những gì mà không suy nghĩ. Tính kỹ nghe anh, coi chừng tù mọt gông đó. Ai đã nói với tôi như vậy nhỉ. Lâu quá rồi, tôi không còn nhớ. Lời can ngăn của một người đàn bà.

thư tình viết muộn | kỳ 16

7.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Trời đất tối sầm. Tôi bập bềnh trên chiếc thuyền bé như cái thúng. Tôi giang hai tay giữ thăng bằng. Mắt mở trừng trừng, nhưng tôi chỉ thấy những vạt mầu đen quay tít mù. Tôi chúi đầu ngã xuống đất. Mặt đất lạnh băng và tanh tưởi. Chết rồi, chắc là tôi xỉu mất rồi. Cô Ấy hì hạch kéo tôi lết trên mặt đất ẩm. Cô Ấy tát túi bụi hai má tôi.

thư tình viết muộn | kỳ 15

6.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tôi không ngủ. Tôi chỉ nghĩ đến cái thế giới chật chội ngoài kia. Chẳng biết hôm nay dưới ấy có mưa không. Và hôm nay là thứ mấy. Chẳng biết lỡ mưa to nhà Cô Ấy có dột để thằng quản lý có cớ mà sửa chỗ này chỗ kia không. Tôi co quắp trong này. Ngoài kia có bao nhiêu đứa bon chen quanh Cô Ấy. Tôi nhắm mắt nhưng hình ảnh những thằng đàn ông hăm hở trải ra trước mắt tôi.

thư tình viết muộn | kỳ 14

5.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tiếng cô ấy mắng con la hét ồn ào. Lớp cửa gỗ mở vào phía trong, còn lớp cửa kính mở ra ngoài bị tuyết đắp be tới hơn nửa thước. Tôi hì hục xúc quyết quăng ra sân. Tuyết lạnh thấm qua lỗ thủng chiếc găng tay cũ làm ê những đầu ngón tay, nhưng đôi mắt cô ấy làm tôi quên lạnh. Tôi hăng hái giải cứu cô ấy, tôi hăng hái giải cứu một tuổi xuân đang bị chôn vùi trong mùa màng đời sống.

thư tình viết muộn | kỳ 13

4.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Con mắt đứa con trai mở lớn khi nghe chữ boyfriend. Con gái tôi quay đầu ra sau, nhoẻn miệng cười. Thằng con trai cũng mỉm cười. Con mắt xanh của đứa con trai làm tôi bối rối. Thằng con trai không bối rối như tôi, bởi tôi thấy sau khung kính vấy bẩn ngăn đôi phòng thăm viếng, môi nó nở ra nụ cười hiền. Bàn tay nó đặt lên vai con gái tôi.

thư tình viết muộn | kỳ 12

1.01.2021
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Thử xem những ai sẽ nói về tôi. Có ai trong cái thành phố nhỏ bé này để ý đến tôi. Tôi không có xe Lên-cơn, pho-bai-pho. Tôi không có nhà mới xây hai ba trăm ngàn, ai mà thèm để ý đến tôi. Mùa đông, tôi trượt chân quăng mình ngã dài trên mặt đường đóng băng. Thiên hạ nhìn tôi.

thư tình viết muộn | kỳ 11

31.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Người thông dịch đến sớm như mọi khi. Tôi gật đầu chào anh ta. Anh ta nháy mắt chào lại. Người cảnh sát đứng sát bên tôi. Phòng khám vuông vắn bốn bức tường mầu xám nhạt. Chiếc kim giây của chiếc đồng hồ treo tường uể oải vạch những nét cà giật như bị níu kéo bởi khối thời gian đang dần keo đặc lại. Chúng tôi đứng như thế không biết bao lâu. Cả ba không có gì để nói.

thư tình viết muộn | kỳ 10

30.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Cô ấy ngơ ngác xoay qua nhìn hắn. Hắn gài số cho xe ngừng hẳn, rồi chững chạc xoay qua, nghiêng người về phía cô. Tôi biết mà. Thằng T. đã từng nói với tôi nhiều lần về những trò ma mãnh mà bọn thanh niên hay làm khi rủ được đứa con gái lên xe mình. Tim tôi nhảy loạn trong lồng ngực.

thư tình viết muộn | kỳ 9

29.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Nhớ năm nào đó. Hình như cũng mới đây thôi. Hôm tết, cô ấy khóc đỏ mắt nhớ nhà. Bây giờ con bồng con bế làm sao về thăm. Hôm đầu năm, cô ấy đi chùa về, vái van chuyện gì đó. Nhưng chắc Trời Phật không nhận lời bởi cô ấy chẳng có gì để cúng. Cô ấy kể có nhà kia cúng chùa hai mươi lăm ngàn đô.

thư tình viết muộn | kỳ 8

28.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Đời sống là như thế. Chúng tôi bị trói buộc bởi những thứ đã bắt rễ vào đầu óc con người. Vợ tôi bà ấy đẻ được mỗi đứa con gái rồi tịt luôn. Cố thế nào cũng không kết quả. Không sinh được con trai bà ấy bị cả họ rẻ rúng. Nhất nam viết hữu thập nữ viết vô.

thư tình viết muộn | kỳ 7

25.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Tôi vươn vai, ngáp dài. Bỗng dưng thấy mình liều lĩnh. Biết đâu lại chẳng làm ơn mắc oán. Bây giờ chồng cô ấy về bất chợt, tôi sẽ giải thích thế nào cho xuôi. Những ngày cận tết, những đêm giao thừa, bọn người lông bông, đầu đường xó chợ; dân bụi đời, dân không cửa không nhà cũng thường mò về nơi chốn nào ấm cúng. Nhất là khi hắn lại còn hai đứa con.

thư tình viết muộn | kỳ 6

24.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Độc thân thì có mà chờ dài cổ ra cũng chẳng nước nào dám nhận. Cô ta trẻ hơn tôi nhiều lắm. Chúng tôi có với nhau một đứa con trai. Tôi bị chứng động kinh từ nhỏ nên không được cấp bằng lái xe. Qua xứ sở này không lâu thì mất vợ.

thư tình viết muộn | kỳ 5

23.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Cứ lúc đêm về trong trại giam là ông lục lọi những ngăn chật chội của trí nhớ, để tìm lại cuốn phim buổi viếng thăm ngắn ngủi của con gái ông năm nào. Đó là thuốc an thần, thứ linh dược đem lại cho ông cảm giác tinh khôi của người nhấm nháp cái xót xa, tê tái nhưng ngọt ngào của một chân tình. Ông nhắm mắt hình dung từng cái nheo mắt, từng cái nhún vai của đứa con gái duy nhất.

thư tình viết muộn | kỳ 4

22.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Đầu óc lâng lâng, ngây ngất trong mùi nước hoa phảng phất từ mái tóc uốn quăn, từ manh áo lụa tím điểm những bông hoa vàng, từ phần thân thể trắng ngần kia. Mùa xuân nơi ấy. Mùa xuân gió lộng, thổi bay những cánh hoa vàng. Những cánh hoa mọc trên đồi cao. Những cánh hoa mọc trong lũng vắng. Thiên nhiên mở rộng. Hai ngọn đồi nhấp nhô. Mùi nước hoa tỏa ra từ trí tưởng, từ nước da trắng ngần.

thư tình viết muộn | kỳ 3

21.12.2020
Cover-Picture_TTVM_thumb.png

Hắn ghé sát mặt cô ấy để phun lên má cô chất nọc của loài rắn độc. Thứ nọc có mùi hôi của hơi thở quấn mùi thuốc lá và chất miệt thị đắng chát tâm hồn. Cô ấy nghiêng người qua một bên, nín thở. Hắn càng chồm tới. Cô ấy bước lùi lại. Phải chồng mình đây không.

Thư Tình Viết Muộn | Kỳ 2

18.12.2020
a_thumb.jpg

Chiếc áo sơ mi hình như mở hờ cúc áo trên cùng. Vậy lại càng không được rồi. Lúc cô ấy cúi xuống xếp đôi giầy vào bên khung cửa, mép áo khoe với hắn một mảnh da trắng nõn. Lòng hắn chợt nhói lên cái cảm giác không thể đặt tên, như có ai xoi hai lỗ thủng trong trái tim rồi luồn qua đó một sợi dây mà kéo qua, kéo lại. Cảm giác khó chịu ấy xoáy sâu trong lồng ngực hắn như những con vắt luồn lách trong từng thớ thịt của kẻ lặn lội trong rừng nhiệt đới.

Thư Tình Viết Muộn | Kỳ 1

17.12.2020
a_thumb.jpg

Tưởng vậy đã là xong, nhưng không, thưa quý tòa. Bị can còn xé bọc lấy thêm hai thứ nữa. Người đàn ông đặt nhẹ chiếc áo nâng ngực ren đen xuống bàn, thong thả chuồi những ngón tay vào lòng bao thư. Chỉ có những đầu óc lệch lạc mới xé bọc đồ lót phụ nữ, thứ trang phục mà các tiệm không cho người mua thử trước khi mua, và không cho đổi nếu không vừa ý lúc mua về – rồi lấy món đồ ra, nhét vào túi áo ngực của mình, rồi ra về như không có chuyện gì xảy ra.

Thằng Mọi Đen Không Là Con Của Chúa!

1.12.2020
a_thumb.jpg

Hai đứa trẻ mò mẫm trong bóng tối. Cái bóng nhỏ bé loắt choắt của thằng bé mộng du lướt nhanh và đậu xuống chiếc giường gỗ ọp ẹp của nó. Trong đầu nó vẫn xào xáo những ý nghĩ ngầu đục. Nó không thích ai gọi nó là thằng mọi đen, dù da nó đen như thể lúc sinh ra bà mụ đã lấy nhọ nồi quệt khắp thân thể nó để chữa bệnh hoặc đánh đuổi tà ma gì đó, rồi quên tắm rửa cho nó.

Độ Đường Vừa Lỡ

15.09.2020
clip_image002_thumb.jpg

Đám đông như sinh vật kỳ quái. Như thân loài rắn thần phập phồng sự sống; cái thân rắn ấy không ngừng mọc ra những cái đầu méo mó hay những nhánh đuôi dị dạng. Ngọn đèn nê ông gắn trước quầy vé chợt lóe lên tia sáng èo uột rồi lịm tắt, như hơi thở hắt ra từ cái miệng há hốc của bệnh nhân hấp hối.

Cái Radio Của Bố Tôi

6.05.2020
clip_image002_thumb.jpg

Cái radio có khúc đầu ăng ten bị gẫy nhưng vẫn bắt đài BBC Luân Đôn và đài Tiếng Nói Hoa Kỳ thật rõ. Sáng nào tôi cũng ngồi với bố, nhấm nháp những giọt cà phê, nghe tin tức. Và cuối mỗi bản tin về một nơi chốn vừa mất đi, hai bố con lại lặng lẽ nhìn nhau.

Lệch cán cân đời

20.03.2020
LuuDieuVan-tranh-LechCanCanDoi_thumb.jpg

Sáng nay tôi phải ra tòa. Tôi là nhân chứng trong một phiên tòa hình sự. Tai nạn xảy ra hơn nửa năm rồi. Đi bộ đến ngã tư, tôi đứng chờ đèn đổi màu. Một chiếc xe leo hẳn lên lề, gạt tôi vào cột đèn, trước khi đâm sầm vào khung kính trạm ngừng xe buýt.

Câu Chuyện Của Asiye


♦ Chuyển ngữ:
13.03.2020
writers-under-siege-cover_thumb.jpg

Tôi không thể nhớ khuôn mặt của mẹ tôi, khuôn mặt của cha tôi, khuôn mặt của những người tôi yêu thương. Tôi lăn tròn xuống vực thẳm. Tôi đã bị ô uế, tôi không còn có thể nhìn mặt ai nữa, không còn khả năng yêu thương, không còn có thể làm mẹ. Tôi không còn gì để sống cho, chúng đã lấy đi tất cả.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)